Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiên Hôn Hậu Ái – Chương 160

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Lăng Nhiễm!"

Lăng Nhiễm men theo thanh âm quay đầu lại, thấy Tô Dịch Thừa đang đứng trong

đám người.

An Nhiên bị Lăng Nhiễm ghìm cũng nghe thấy thanh âm chậm rãi mở mắt ra, thấy

Tô Dịch Thừa đứng cách đó không xa, sau đó vành mắt liền đỏ lên, trong miệng nhẹ

nhàng kêu lên, "Dịch Thừa......"

Theo thanh âm, những quần chúng đang vây xem kia cũng tản ra nhường đường cho

Tô Dịch Thừa, trong đó có người nhận ra Tô Dịch Thừa, sau đó một chút liền liên

tưởng đến sự kiện ‘Video khiêu d//â//m’đoạn thời gian trước, phía dưới bắt đầu có

người bàn luận xôn xao thảo luận.

Tô Dịch Thừa nhìn An Nhiên, ánh mắt kia giống như là đang nói cho cô biết

không cần sợ.

Lăng Nhiễm tự nhiên chú ý tới ánh mắt trao đổi giữa hai người bọn họ, trong

lúc này trong lòng lửa giận lại càng tràn đầy thêm, trên tay ghìm An Nhiên lực

đạo càng mạnh hơn, chặt tới thiếu chút nữa khiến cho An Nhiên có chút không cách

nào hô hấp, cả người mặt đột nhiên đỏ lên, chỉ có thể đưa tay bắt thật chặt tay

cô ta, cố gắng để cho cô ta buông ra chút ít, sau đó để cho mình có thể hô hấp

thông thuận chút ít.

Siết chặt ghìm cổ An Nhiên, sau đó lại ở bên tai của cô nói: "Mày gọi nữa đi,

gọi nữa đi!" Lúc nói chuyện cả vẻ mặt trở nên có chút dữ tợn kinh khủng.

Tô Dịch Thừa thấy thế, trong lòng căng thẳng, anh thấy được vẻ mặt An Nhiên

có rất thống khổ, cả khuôn mặt nhỏ nhắn nghẹn hồng hồng, trợn mắt nhìn Lăng

Nhiễm, quát với cô ta: "Lăng Nhiễm, cô buông cô ấy ra!" Vừa nói, liền muốn đi về

phía cô ta, đang bước ra nửa bước thì phải dừng lại, một bước cũng không dám

bước lên.

Bởi vì Lăng Nhiễm đang cầm dao đặt trên cổ của An Nhiên.

"Anh thử bước thêm một bước nữa xem." Lăng Nhiễm có chút khiêu khích nói với

Tô Dịch Thừa, bàn tay nắm dao gọt trái cây có chút run rẩy, chỉ cần cô ta chạm

thêm một cm nữa thì con dao kia sẽ đ//â//m vào cổ của An Nhiên, hậu quả kia ai cũng

không dám tưởng tượng.

Tô Dịch Thừa dừng bước, ánh mắt gắt gao ngó chừng cô ta, hai bàn tay bên hông

cũng siết lại thật chặt, anh cường hãn nữa cũng không dám cầm tánh mạng của An

Nhiên cùng con làm tiền đặt cược, bởi vì anh biết, anh căn bản là thua không

nổi.

Thấy anh dừng bước lại, Lăng Nhiễm cố ý tiếp tục khiêu khích nói: "Làm sao,

không dám? Là sợ dao của tôi trực tiếp đ//â//m vào cổ cô ta sao?" Vừa nói, trên tay

dao gọt trái cây làm bộ như muốn đ//â//m về phía An Nhiên.

"Lăng Nhiễm, cô dám!" Tô Dịch Thừa hô to.

Con dao kia cách cổ của An Nhiên một cm thì dừng lại, không tiếp tục về phía

trước nữa, khóe miệng tựa tiếu phi tiếu ôm lấy, nói: "Anh làm tôi sợ a, đừng cho

là tôi không dám, tôi cũng không muốn sống rồi, anh nói tôi có cái gì không

dám."

Tô Dịch Thừa hít sâu, tận lực làm cho cảm xúc của mình ổn định lại, thật vất

vả mới đem tâm tình ổn định lại, Tô Dịch Thừa lúc này một lần nữa ngẩng đầu nhìn

Lăng Nhiễm, tận lực làm cho giọng nói của mình hòa hoãn, thương lượng cùng cô ta

nói: "Lăng Nhiễm, cô muốn như thế nào, cô muốn tôi làm sao bây giờ, cô nói ra,

cô nói ra tới tôi nhất định làm được, chỉ cần cô thả An Nhiên!"

"A, Tô Dịch Thừa, anh cho tôi là đứa trẻ ba tuổi sao? Còn dùng thủ đoạn như

vậy tới lừa gạt tôi." Lăng Nhiễm cười lạnh nói.

"Lăng Nhiễm, cô đến tột cùng muốn tôi làm như thế nào?" Giờ phút này Tô Dịch

Thừa trở nên có chút không bình tĩnh, nhìn con dao trong tay cô ta cứ gác ở trên

cổ của An Nhiên, anh cũng đã không thể giữ được bình tĩnh lúc bình thường

nữa.

"Tôi muốn như thế nào, tôi muốn người đàn bà này chôn cùng tôi." Lăng Nhiễm

cảm xúc có chút kích động lên, trên tay lực đạo có chút khống chế không được,

lưỡi đao kia trực tiếp ma sát qua cổ của An Nhiên, xuất ra một vết cắt thật dài,

sau đó máu đỏ tươi từ từ từng chút từng chút trong vết thương tràn ra.

"Tê ——" An Nhiên có chút bị đau cũng rút ngụm khí lạnh.

"Lăng Nhiễm!" Tô Dịch Thừa cả người cảm xúc nổ tung theo, nhưng mà anh không

dám động, chỉ có thể trơ mắt nhìn như vậy.

"Đừng gọi tôi, anh có tư cách gì gọi tôi." Lăng Nhiễm quát với anh, cả người

tâm tình kích động, cầm dao gọt trái cây trên tay quơ, nhìn thực tại làm cho

lòng người kinh sợ.

Tô Dịch Thừa nắm tay hai bên hông siết chặt, tận lực áp chế cảm xúc của mình

giờ phút này, khóe mắt liếc về Ngũ đội trưởng vốn đangđứng ở bên cạnh mình,

không biết lúc nào đã không có ở đây.

"Tôi biến thành như vậy hết thảy cũng là do anh làm hại, cũng là anh. Là do

anh Tô Dịch Thừa, cũng là bởi vì anh mới có thể bức tôi thành như bây giờ." Lăng

Nhiễm tức giận kêu lên, cả người giống như con nhím xù lông lên, lông trên người

dựng đứng lên.

"Nếu như không phải ban đầu là anh làm tuyệt tình như vậy, tôi sao phải núp

ở nước ngoài bảy năm chứ, anh trách tôi phản bội anh, nhưng mà lúc tôi tịch mịch

thì anh đang ở nơi nào, anh cả ngày chỉ biết bận rộn công việc của anh, anh cả

ngày chỉ biết để cho tôi chờ anh, muốn tôi an tĩnh ở một bên chờ anh làm xong

hết công việc của anh, nhưng mà công việc của anh vĩnh viễn đều bận rộn, nơi này

làm xong, lập tức nơi khác lại có chuyện, anh tại sao lại ích kỷ như vậy muốn

tôi chờ anh, chẳng lẽ anh không biết là tôi cũng có tịch mịch, cũng muốn có

người luôn ở bên cạnh tôi! Chỉ một lần, anh liền tuyệt tình nói muốn chia tay,

tôi đi theo anh nhiều năm như vậy, cũng bởi vì tôi nhất thời hồ đồ mà đồng ý

chia tay, thậm chí làm hại cha tôi đoạn tuyệt quan hệ cha con, anh nhất định

phải tuyệt tình như vậy sao?" Lăng Nhiễm chất vấn, cô ta hoàn toàn cho rằng

những điều này là do lỗi của anh, là anh ban đầu không nên bận rộn như vậy, bận

đến thế nhưng chẳng quan tâm đến cô ta để cho cô ta đi ôm người đàn ông

khác.

Tô Dịch Thừa không nói chuyện, anh thậm chí một câu cũng không nghe vào, giờ

phút này anh khẩn trương, quan tâm chỉ có một, đó chính là an nguy của An Nhiên,

ánh mắt của anh thậm chí không dám nhìn sang chỗ khác, chỉ thẳng tắp ngó chừng

con dao trong tay cô ta đặt trên cổ của An Nhiên.

Vừa nói, Lăng Nhiễm quay đầu nhìn An Nhiên bị mình nắm, điên điên khùng khùng

cười, sau đó quay đầu hỏi Tô Dịch Thừa nói: "Cô ta có cái gì tốt so với tôi

chứ?"

Tô Dịch Thừa không nói chuyện, nắm tay chặt chẽ nắm lại, nhếch môi, ánh mắt

nhìn cô ta, trong mắt mang theo ngọn lửa tức giận có chút đè nén không được.

"Cô ta cũng không xinh đẹp như tôi, cũng không có khí chất như tôi, hơn nữa

còn là một con nhỏ không quyền không thế, tại sao anh chọn cô ta lại không chọn

tôi chứ?" Lăng Nhiễm chất vấn, cô ta không cam lòng, rõ ràng mình cái gì cũng

hơn so với cô ta, nhưng mà anh ngay cả nhìn cũng không nhìn cô một mắt, cái này

làm sao có thể khiến cho cô cam tâm. Cả người cảm xúc có kích động vài phần, con

dao đặt trên cổ của An Nhiên đ//â//m sâu hơn một chút, máu đỏ lòm trên cổ của An

Nhiên chậm rãi chảy xuống, vết thương cũng không tính sâu, nhưng nhìn rất dọa

người.

Tim của Tô Dịch Thừa bị hung hăng níu lấy, muốn tiến lên phía trước một chút

nhưng cũng không dám vọng động, nhưng mà để cho anh trơ mắt nhìn An Nhiên gặp

nguy hiểm nhưng cái gì đều không làm thì anh làm không được.

Tô Dịch Thừa không dám nữa kích thích cô ta, chỉ có thể để mềm nhũn giọng

nói: "Lăng Nhiễm, cô buông cô ấy ra, tôi thế cô ấy có được hay không, cô muốn

tôi làm sao tôi nhất định sẽ làm như vậy. Chỉ cần cô buông cô ấy ra."

"Ha ha, anh bây giờ mới tới van xin tôi à?" Lăng Nhiễm cười, có chút điên

cuồng, sau đó cau mày không được lắc đầu, nhìn anh hơi có chút tố chất thần kinh

nói: "Quá muộn, quá muộn."

"Không muộn, chỉ cần cô buông cô ấy ra." Tô Dịch Thừa kiên trì, trong lúc cô

ta không chú ý tiến tới một bước.

"A a." Lăng Nhiễm cười lắc đầu, nói: "Tôi sẽ không tin tưởng anh, đừng cho là

tôi không biết các người thật đã tìm được người chụp mấy bức hình cùng tung đoạn

phim lên mạng, tôi biết các người hiện tại đang chuẩn bị tới bắt tôi, đúng,

không sai, mấy bức hình kia cùng đoạn phim là tôi để anh ta phát đi, là tôi cố ý

muốn anh đưa trở về, sau đó để cho anh ta ở góc độ đó chụp được hình, đây hết

thảy cũng là tôi làm."

Nghe vậy, đám người vây xem một mảnh xầm xì, mọi người có chút ngoài ý muốn,

thì ra là cái gọi là ‘Video khiêu d//â//m’ kia căn bản là Lăng Nhiễm một tay tự biên

tự diễn.

"Đồ tôi không chiếm được, người khác cũng đừng nghĩ đến, nhất định không phải

là của tôi, tôi đây cũng sẽ đem anh phá hủy." Lăng Nhiễm vừa nói, ánh mắt trở

nên có chút âm tàn sắc bén, ngay cả cười lên, cả nụ cười đều quỷ dị đến làm cho

người ta sợ hãi. m tàn nói: "Tôi biết, tôi trốn không xong, các người khắp nơi

đều có người tìm tôi, thay vì để cho tôi nửa đời sau sống ở trong nhà tù, như

vậy không bằng các người một phát bắn chết tôi đi, dù sao tôi cũng không muốn

sống, nhưng mà nếu như trước khi chết còn có thể lôi kéo thêm một cái đệm lưng,

ở trên đường hoàng tuyền làm bạn cũng không phải không tốt." Vừa nói, vừa cầm

lấy dao gọt trái cây cứ như vậy dùng thân đao inox kia, còn mang theo vết máu

trực tiếp lướt trên mặt An Nhiên, khiến cho trên mặt An Nhiên lưu lại một từng

dấu vết đỏ lòm, nhìn đến còn có chút giật mình.

An Nhiên gắt gao cắn môi, mặc dù rất sợ, nhưng cũng tận lực không để cho mình

khóc ra thành tiếng.

Lăng Nhiễm đột nhiên một tay nắm tóc An Nhiên, khiến cho An Nhiên cả người

đầu ngửa ra sau, sau đó nhìn Tô Dịch Thừa có chút âm trầm nói: "Tô Dịch Thừa,

tôi muốn anh tận mắt nhìn ả tiện nhân này chết ở trước mặt anh như thế nào." Một

bên nói, bên dùng dao găm ở trên mặt cô nhẹ nhàng vạch lên, nhưng cũng không

dùng sức, hình ảnh như vậy nhìn qua cũng đã có bao nhiêu kinh khủng dọa người.

Quần chúng vây xem thậm chí ngay cả thở lớn cũng không dám thở.

"Lăng Nhiễm, nếu cô dám động An Nhiên một chút, tôi thề nhất định sẽ không

buông tha cô, không buông tha Lăng gia các người." Tô Dịch Thừa nảy sinh ác độc

cảnh cáo, cặp mắt kia nhìn chằm chằm cô ta, cơ hồ có thể đem cô ta ăn sống nuốt

tươi.

Lăng Nhiễm quay đầu nhìn anh, đột nhiên cười, cầm lấy dao găm giống như bút

nhẹ nhàng họa trên mặt của An Nhiên, có chút biến thái nhìn Tô Dịch Thừa hỏi:

"Anh nói tôi sẽ đ//â//m từng nhát từng nhát trên người cô ta, hay là đ//â//m trước mấy

nhát dao trên mặt cô ta rồi sau đó đ//â//m lên người cô ta?"

Tô Dịch Thừa nắm chặt tay, cắn răng, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cô

dám!"

Lăng Nhiễm hừ lạnh, nói: "Có cái gì không dám." Sau đó ánh mắt xuống chút

nữa, đột nhiên tựa hồ lúc này mới chú ý tới bụng của An Nhiên, giật mình sửng

sốt một lúc lâu, đột nhiên có chút mới lạ nói: "Tôi nghĩ đến, anh nói tôi trực

tiếp một dao cắm vào trên bụng của cô ta có được hay không?"

Tô Dịch Thừa cắn răng, "Lăng Nhiễm, tôi sẽ không tha cho cô!" Tàn bạo nhìn

cô, nắm tay kia cầm lên lực đạo chặt hơn chặt, móng tay đã được cắt tỉa vẫn trực

tiếp cắm thật sâu vào lòng bàn tay của anh, song anh hồn nhiên không biết.

Lăng Nhiễm cười, hoàn toàn không đem lời của anh để vào trong mắt, sau đó

nhìn anh rồi giơ tay cao lên, dao găm trong tay thẳng tắp đ//â//m về phía bụng của

An Nhiên.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 102: .2
Chương 103
Chương 103: .2
Chương 104
Chương 105
Chương 105: .2
Chương 106
Chương 107
Chương 107: .2
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 126: .2
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiên Hôn Hậu Ái
Chương 160

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 160
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...