Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiên Hôn Hậu Ái – Chương 134

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiệc tối hôm đó bởi vì Nghiêm Lực xuất hiện, sau đó Lăng Xuyên Giang bị mang

bắt đi, liền vô thanh vô tức mà giải tán, cuối cùng tất cả mọi người cùng Trương

bí thư nói mấy câu chúc phúc qua loa rồi tan cuộc, Tô Dịch Thừa bị Trương bí thư

trực tiếp gọi vào thư phòng, mà An Nhiên lại bị Trương phu nhân kéo vào phòng

khách nói chuyện.

Trong thư phòng, Trương bí thư khoanh tay mà đứng, đứng ở cửa sổ nhìn ra bên

ngoài, mà Tô Dịch Thừa thì đứng ở phía sau cách Trương bí thư vài bước, qua một

lúc, hai người đều không có mở miệng.

Đêm nay ánh trăng rất đẹp cũng rất sáng, vầng trăng cong cong tạo xung quanh

nó vầng hào quang rất đẹp, có chút trong trẻo nhưng lạnh lùng mỹ lệ.

Cứ như vậy đứng rất lâu, rồi nhẹ thán một tiếng, Trương bí thư mới chậm rãi

mở miệng: "Tiếp qua vài năm, ông ta cũng đã nghỉ hưu rồi, sao lại như vậy."

Trong giọng nói mang theo trầm trọng, một loại phiền muộn không nói nên lời.

"Ông ta cũng không nghĩ như vậy." Tô Dịch Thừa chỉ thản nhiên trả lời.

Trương bí thư quay đầu, nhìn anh, nói: "Tôi biết cậu vẫn tức giận ông ta lần

trước đ//â//m cậu một dao."

"Tài liệu cháu chuyển lên đều là sự thật, cũng không có nửa điểm làm giả." Tô

Dịch Thừa giải thích nói, "Chú Trương, cũng không phải cháu không đi trêu chọc

người khác thì người khác sẽ không đến trêu chọc cháu, có đôi khi quyền lợi của

chiếc ghế kia dụ hoặc người như thế, ông ta sợ cháu gây trở ngại đến lợi ích của

ông ta, cho nên luôn cố gắng nghĩ biện pháp đem cháu trừ bỏ, cháu không có khả

năng cứ đứng như vậy ở một chỗ chờ người khác tới giết cháu."

Trương bí thư nhìn anh, cuối cùng lắc đầu, "Thôi." Ông cùng Lăng Xuyên Giang

cộng sự lâu như vậy, có thể nói Lăng Xuyên Giang là do ông một tay mang lên, ông

tự nhiên cũng biết một ít cách xử thế làm người của ông ta, kỳ thật về một ít

sai lầm của ông ta, ông cũng biết, lúc trước còn đi tìm ông ta nói chuyện làm

công tác tư tưởng, dù sao nhiều năm như vậy ai cũng đều không dễ dàng.

"Reng, reng, reng …."

Trương bí thư sau khi nghe thấy tiếng chuông điện thoại kêu lên, mắt nhìn dãy

số hiển thị trên điện thoại, lại nhìn Tô Dịch Thừa đang đứng, khẽ thở dài nhận

điện thoại, người gọi điện thoại là Lăng phu nhân.

Tô Dịch Thừa nhìn mắt ông ta, gật gật đầu với ông ta, chỉ nói: " Chú Trương,

cháu xin phép về trước."

Trương bí thư chỉ gật gật đầu, khoát tay với anh.

Lúc đi ra thấy An Nhiên cùng Trương phu nhân ở trong phòng khách đang nói

chuyện hăng say, Trương phu nhân kéo tay An Nhiên vừa nói vừa nhẹ nhàng vỗ, trên

mặt hai người đều là mang theo vẻ mặt ý cười, xem ra thật sự cao hứng.

Thấy Tô Dịch Thừa đi ra, Trương phu nhân nhìn Tô Dịch Thừa cười mắng: " A

Thừa này, chỉ biết đem vợ giấu đi, nếu như không phải ta hôm nay nhất định phải

bắt cháu mang An Nhiên lại đây, cháu không phải là còn muốn cất giấu với ta

chứ."

"Không có, An Nhiên da mặt cô ấy mỏng, hay thẹn thùng." Tô Dịch Thừa cười đi

về phía hai người.

"Đi, ta nói chuyện rất hợp với An Nhiên, là mới quen đã thân." Trương phu

nhân còn quay đầu nhìn An Nhiên, trưng cầu hỏi: "An Nhiên, cháu nói đúng

không."

An Nhiên cười gật đầu, nói: "Dạ, cháu cùng dì là mới quen đã thân."

Tô Dịch Thừa mất mặt sờ sờ cái mũi, trong nội tâm nói thầm, cũng không biết

là ai lúc vừa mới tới trên đường kéo hắn hỏi dì Trương là người như thế nào, dễ

nói chuyện không, có hòa nhã không...

Đưa hai người Tô Dịch Thừa cùng An Nhiên ra trước sân nhỏ, Trương phu nhân

trong nội tâm còn có chút không nỡ, có lẽ là liên quan đến việc không có con

cái, trong nhà cả ngày vắng lặng, cũng không có thực sự náo nhiệt.

Kéo tay An Nhiên, không thả để cho cô đi, nói: "An Nhiên a, nếu không hai

người các cháu ở lại đây một đêm đi, dù sao trong nhà phòng cũng nhiều."

An Nhiên buồn cười nhìn bà, nói: "Dì à, cháu sau này sẽ còn đến thăm dì."

Trương phu nhân có chút thất vọng, lại cũng chỉ có thể gật gật đầu. Cũng lần

nữa dặn dò bọn hắn trên đường lái xe cẩn thận, đi chậm một chút.

Ngồi ở trong xe, An Nhiên nhìn anh, nhịn không được hỏi: "Chuyện vừa rồi của

Lăng thị trưởng có liên quan đến anh sao?" Cô vừa mới rõ ràng nghe thấy Lăng

Xuyên Giang nói xem như cậu lợi hại, lời này khi đó bên người không có người

khác, rõ ràng là nói với Tô Dịch Thừa.

Tô Dịch Thừa quay đầu nhìn mắt của cô, quay đầu tiếp tục nhìn giao lộ phía

trước, chỉ thản nhiên gật đầu, nói: "Anh chuyển tài liệu."

An Nhiên gật gật đầu, có chút trầm mặc, quay đầu nhìn dòng xe ngoài cửa sổ,

có chút lầm bầm lầu bầu nói: "Quan trường không phải là như thế sao, lúc trước

là ông ta hãm hại tố cáo anh, dù sao ai cũng đừng sống yên ổn."

Tô Dịch Thừa cười khẽ lắc đầu, anh biết cô lại suy nghĩ sai cái gì rồi. Buông

một tay, cầm tay của cô, không có quay đầu, hỏi: "Lại miên man suy nghĩ cái

gì?"

An Nhiên quay đầu nhìn anh, tay siết bàn tay của anh: "Anh hôm nay tố giác

ông ta, ngày mai lại có người sẽ đến tố giác anh sao? Còn có thể giống như lần

trước sao?" Bản thân cô đều phát hiện, tựa hồ sau khi mang thai sau mình đặc

biệt dễ đa sầu đa cảm, không có cái gì cũng sẽ suy nghĩ lung tung.

Tô Dịch Thừa có chút bị cô đả bại, nhìn ánh mắt cô, biết hiện tại không trả

lời cô cô liền miên man suy nghĩ tiếp tục, đơn giản trực tiếp đưa xe đậu ở ven

đường, kéo lấy tay cô nắm lấy, đặt ở bên miệng nhẹ nhàng hôn xuống, sau đó ngẩng

đầu nhìn cô, hỏi: "An Nhiên, ở trong mắt em anh là người không có nguyên tắc như

vậy sao?"

An Nhiên lắc đầu, nhìn anh có chút không hiểu, anh rất ưu tú, đây là ngay từ

đầu cô đã biết, hơn nữa chưa từng có nghi ngờ gì.

"Vậy em nghĩ vì sao anh sẽ bị người ta tố giác và hãm hại?" Nói xong, Tô Dịch

Thừa có chút sủng nịnh nhéo nhéo cái mũi của cô.

"Em, là do em sợ còn có thể xảy ra một lần như vậy nữa." Nhìn anh, An Nhiên

nhỏ giọng nói thầm.

"Đứa ngốc." Bàn tay to xoa xoa tóc của cô, "Lần trước là do bọn họ cố ý tìm

cách hãm hại, hoàn toàn không có chuyện gì, anh không có buông bỏ nguyên tắc để

xảy ra sai lầm, chúng ta căn bản không cần sợ. Tổ điều tra bọn họ cũng phải dựa

vào căn cứ cùng manh mối cung cấp mà đi vào điều tra. Không có người tùy tiện

chỉ bằng tài liệu mà trực tiếp đến phán định, điều tra hết tất cả đều là vấn đề

cần thiết."

"Thật sự?" An Nhiên không xác định, còn có chút nửa tỉnh nửa nghi hoặc nhìn

anh.

"Đương nhiên là thật." Tô Dịch Thừa cho cô một câu trả lời khẳng định thuyết

phục, tay lại lần nữa vuốt ve khuôn mặt của cô, nói với cô: "An Nhiên, tin tưởng

anh, chỉ có một lần ngoài ý muốn như vậy thôi, lần giáo huấn đó, để anh sẽ không

để sai lầm đó tái phạm lần nữa, làm cho người khác có thể thừa cơ mà vào."

An Nhiên còn thật sự nhìn anh, một hồi lâu sau mới bình tĩnh gật đầu, nhỏ

giọng nói thầm: "Kỳ thật em đều biết đến, cũng đều tin tưởng, nhưng mà vẫn không

nhịn được lại miên man suy nghĩ."

Tô Dịch Thừa đưa tay ôm cô vào trong ngực, tay nhẹ nhàng vỗ về cô, ôn nhu ở

bên tai của cô nói: "Anh biết, tất cả anh đều biết."

"Ừ." An Nhiên ôm lại anh, lực đạo thoáng có chút dùng sức.

Có đôi khi giới truyền thông đưa tin tức là một tập thể lợi hại, cho dù đã

phong tỏa tin tức ở nhiều phương diện, bọn họ vẫn có khả năng đào ra tin tức đưa

lên. Về chuyện Lăng Xuyên Giang bị Ban Thanh Tra Kỷ Luật điều tra vào mấy ngày

sau đã bị báo ‘thành phố Giang thành" lôi toàn bộ ra, thậm chí ngay cả tiến độ

điều tra, Lăng Xuyên Giang lợi dụng công chức thu tiền hối lội của người ta đến

gần hơn năm trăm vạn tệ, trong đó còn có nhiều nhà máy xí nghiệp dính líu vào,

tin tức như vậy bị tuôn ra khiến tất cả mọi người ồ lên.

Tô Dịch Thừa vẫn như trước vội vã cho hạng mục đô thị khoa học công nghệ, mà

các hạng mục đấu giá trong đô thị khoa học công nghệ cũng dần dần đi vào quỹ

đạo, không giống như lúc trước, cũng không đến mức làm việc đến không thấy

người.

Bất quá thời gian gần đây Tô Dịch Thừa cũng bắt đầu rảnh rỗi, An Nhiên bên

này phản ứng có thai đột nhiên xuất hiện mạnh mẽ, cả người không có khẩu vị gì,

ngửi được một chút mùi vị liền nôn lợi hại, nguyên bản thím Trương ba ngày qua

dọn dẹp một lần, hiện tại bởi vì phản ứng lúc mang thai của An Nhiên nghiêm

trọng, mà Tô Dịch Thừa bên này lại bận việc, hiện tại chỉ có thể để cho thím

Trương mỗi ngày đi qua chăm sóc.

Tần Vân cùng Lâm Tiểu Phân cũng vẫn là cách ngày đem canh gà cho cô, lúc

trước uống canh gà còn rất tốt, nhưng mà hiện tại chỉ cần ngửi thấy mùi gì thôi,

thì có chút chịu không nổi, trực tiếp chạy vào toilet nôn hết, cái này sợ tới

mức Tần Vân cùng Lâm Tiểu Phân cũng không dám đem canh nóng lại đây nữa. Tần Vân

cũng không biết là làm sao nghe được, nói ăn trứng bồ câu đối với phụ nữ có thai

rất tốt, cho nên, sau khi không đem canh tới đây cách mấy ngày lại đem một túi

trứng chim bồ câu tới đây, rồi ở cùng với An Nhiên lúc ban ngày. Bởi vì lo lắng

đến việc công tác của Tô Dịch Thừa, mà An Nhiên chỉ có một mình, nên lo lắng cho

cô khi đi ra khỏi cửa, Lâm Tiểu Phân thường nấu chút ít đồ ăn An Nhiên thích ăn

mang tới cho cô.

Mang thai thật sự sẽ thay đổi một khẩu vị, trước kia thích, hiện tại chỉ cần

ngửi một chút mùi vị liền chịu không nổi, trước kia không thích, hiện tại lại

luôn không giải thích được mà muốn ăn. Nhưng tóm lại vẫn là không có khẩu vị

nhiều, miệng nhàn nhạt, ăn cái gì đều cũng không có hương vị. Ăn ít, mà lại nôn

rất nhiều, như vậy một tuần tiếp theo, cũng không thấy An Nhiên béo lên, mà

ngược lại gầy đi mấy ký. Tô Dịch Thừa nhìn vậy thẳng tắp cau mày, còn rất là đau

lòng.

Đêm nay Tô Dịch Thừa tham gia một bữa tiệc trở về, An Nhiên đã ngủ, từ từ

nhắm hai mắt nghiêng người nằm ở trên giường, gối đầu trên tay của anh.

Từ trên xuống dưới nhìn khuôn mặt của cô rõ ràng gầy yếu hơn so với trước,

cằm cũng đều nhỏ, có chút đau lòng đưa tay sờ sờ khuôn mặt của cô, cúi đầu hôn

xuống trán của cô.

Sau đó nhẹ nhàng xốc lên cái chăn đắp trên người cô, bàn tay to che ở trên

bụng nhỏ của cô, nhẹ nhàng qua lại vỗ về, nhỏ giọng nói: "Bảo bối, đừng giày vò

mẹ nữa, ba rất đau lòng." Một bên nói xong, một bên nhẹ nhàng cúi người xuống,

đem lỗ tai dán ở trên mặt bụng của cô, tiếp tục nhẹ nhàng nói: "Bảo bối hiện tại

phải ăn cơm, không thể kiêng ăn, sau này khi con đi ra, ba sẽ làm đồ ăn ngon cho

con ăn."

"Ha ha..." Tiếng cười từ trên đỉnh đầu của Tô Dịch Thừa truyền tới, có chút

thanh thúy, có chút dễ nghe.

Tô Dịch Thừa ngẩng đầu, thế này mới thấy An Nhiên đã tỉnh lại, đang mở to đôi

mắt nhìn anh, trên mặt mang theo ý cười. Bậc dậy thăm dò đi qua hôn môi của cô,

một hồi lâu mới buông cô ra, tay thay cô chải chuốt lại mấy sợi tóc rơi loạn.

Nhẹ giọng hơi có chút xin lỗi nói: "Đánh thức em?"

An Nhiên cười khẽ lắc đầu, quay đầu nhìn trước mắt, lại nhìn anh có chút đau

lòng nói: "Lại về muộn như vậy."

Không có trả lời câu hỏi của cô, cũng không có đi trước tắm rửa thay quần áo,

chỉ cởi giầy, cởi áo vét, trực tiếp ở trên giường giang tay kéo cô vào trong

ngực, để cho cô gối đầu trong ngực của mình. Cúi đầu hôn lên mi tâm của cô, hỏi:

"Hôm nay vẫn còn nôn dữ dội sao?"

Tựa vào trong ngực anh, An Nhiên gật gật đầu, chậm rãi từ từ nhắm hai mắt,

nội tâm có một loại an tâm nói không lên lời. Đột nhiên nghĩ đến cái gì, nhẹ

cười lên tiếng, đưa tay tức giận vỗ xuống ngực của anh, nói: "Hừ hừ, đều là anh

không tốt, em như vậy đều không phải là vì anh "tiểu tình nhân" làm hại." Sợ

đánh đau anh, nên tay đấm căn bản cũng không nặng.

Tô Dịch Thừa buồn cười, đem cô ôm càng chặt, chủ động thừa nhận sai lầm, nói:

"Ừ, là anh không tốt."

"Quên đi, tha thứ cho anh, nhìn thái độ nhận sai lầm của anh cũng không tệ

lắm." Rồi lại ngáp một cái, mỗ nhân nào đó cố ý khoa trương rất nhiều. Kỳ thật,

trong bụng trừ bỏ là "tiểu tình nhân" của anh, chẳng phải cũng là bảo bối của cô

sao.

Tô Dịch Thừa cũng không đi phản bác cô, theo cô, chỉ cần cô cao hứng là được.

Nhưng mà ôm cô, mới biết được dạo này cô gầy đi rất nhiều, chân mày không khỏi

nhíu chặt lại, rõ ràng là người mang thai, sao bế lên lại có cảm giác gầy hơn so

với lúc trước, chỉ kém nước nhìn thấy xương cốt trong người.

Có chút đau lòng ở bên tai cô nói: "Vợ à, tranh thủ thời gian chúng ta đi ra

ngoài chơi một chút nhé." Cả ngày buồn ở một chỗ quả thật đã đem cô buồn hỏng

rồi, đi ra nhìn một chút, kéo lại tâm tình của cô, đồng thời, có lẽ sẽ kéo lại

khẩu vị của cô.

Trong lòng An Nhiên có chút mệt, hôm nay không có ngủ bao lâu, cơ hồ buổi

sáng ăn được chút gì thì đều nôn hết ra, ngửi được một chút mùi vị thì liền nôn

đến khó chịu rất lâu, nhưng mà không ăn thì lại đói lả, ăn thì lại không có khẩu

vị. Bất quá vì cục cưng trong bụng của mình, cô cố gắng ăn rất nhiều, đương

nhiên, nôn càng nhiều. Như vậy hôm nay cô vừa ăn xong lại nôn hết cùng một lúc,

ngay cả thời gian mệt mỏi rã rời cũng không có, bây giờ thật là có chút mệt.

Mang theo ủ rũ, An Nhiên mở miệng hỏi: "Anh có thời gian sao?" Dạo này anh

đều rất bận, tuy rằng không đến mức như lúc đầu, nhưng cũng không có một chút

thời gian rảnh rỗi, mỗi ngày là rất sớm đi tới văn phòng, đương nhiên, trở về

cũng không tính sớm, chỉ là so với lúc trước cũng tốt hơn rất nhiều.

Nghe vậy, Tô Dịch Thừa có chút áy náy: "Thực sự là anh không đúng, anh đều

không có thời gian ở cùng em." Đoạn thời gian này, anh quả thật vẫn không có

thời gian tốt ở bên cạnh cô, đều nói khi nữ nhân mang thai tâm tư rất yếu đuỗi

mẫn cảm, thường xuyên cảm giác được cô đơn cùng tịch mịch, so với lúc bình

thường càng cần có người ở bên cạnh cô, nhưng mà về điểm này, hắn tựa hồ thật sự

làm không tốt, cũng không tính là một người chồng đủ tư cách.

"Đứa ngốc, anh đang phấn đấu cho chính chúng ta thôi." An Nhiên cười khẽ nói,

tay kéo lấy tay của anh cùng nhau đặt trên bụng nhỏ của chính mình, đầu cọ cọ

trong ngực của anh, sau đó hơi hơi nhắm mắt lại, tuy rằng rất muốn ở cùng anh

trong chốc lát, nhưng mà mí mắt thật sự rất nặng, tiểu bảo bối trong bụng đang

gọi cô đi ngủ đây.

Tô Dịch Thừa cười khẽ, bàn tay to lớn nhẹ vỗ về vụng của cô, cùng cục cưng

trong bụng làm tiếp xúc thân mật trước.

Một hồi lâu sau mới lại ôm lấy cô nhẹ nhàng nói: "An Nhiên, cuối tuần chúng

ta đi ra ngoài đi dạo đi, nhìn núi, nhìn biển, muốn đi nơi nào cũng đều có thể,

có được không?" Cùng cô giải sầu, coi như đồng nghiệp thay mình giải quyết một

chút công việc của anh, điều hòa chút ít.

Tô Dịch Thừa ôm lấy cô, lại một hồi lâu cũng không có nghe được câu trả lời,

thử thăm dò nhẹ gọi: "An Nhiên?"

Bé yêu trong lòng tựa hồ có nghe được, cọ cọ trong ngực của anh, sau đó mới

nỉ non nói một tiếng: "Dịch Thừa..." Rồi im lặng lại, căn bản chính là đang nói

mê.

Tô Dịch Thừa thấy thế này mới cúi đầu, mới thấy người trong ngực sớm đã mắt

nhắm lại, cái miệng nhỏ nhắn hơi hơi chu ra, lắng nghe, còn có thể nghe thấy

tiếng ngáy có chút ngây thơ của cô, khẽ tinh tế, rất nhẹ, rất nhẹ.

Bật cười lắc đầu, cúi đầu hôn xuống đôi môi hơi hơi mở ra của cô, chỉ thấy cô

ngậm lại miệng của mình, cái miệng nhỏ nhắn than thở cong lên, nhìn thật là quá

đáng yêu.

Đem động tác thả tới nhẹ nhàng nhất, sau đó chậm rãi rút đi tay ở dưới cổ của

cô, nhẹ nhàng đem đầu của cô gối lên gối đầu mềm mại. Rồi mới thả nhẹ động tác

xuống giường, từ trong tủ quần áo lấy quần áo ngủ để tắm rửa, trực tiếp vào

phòng tắm.

Ngày thứ hai lúc An Nhiên tỉnh lại Tô Dịch Thừa đã đi làm sớm, xoa đôi mắt có

chút mơ mơ màng màng từ trong phòng đi ra, thím Trương đã tới, thấy bộ dáng mơ

hồ của cô, cười nói: "Phu nhân, có cần hâm lại bữa sáng cho cô ăn luôn không,

lúc tôi tới, bữa sáng là do tiên sinh tự tay làm cho cô nha."

Nghe vậy, An Nhiên dường như có chút thanh tỉnh hơn rất nhiều, nhìn bà hỏi:

"Dịch Thừa làm?" Dạo này bởi vì Thím Trương mỗi ngày đều đến, Tô Dịch Thừa công

việc cũng thực sự nhiều, mà An Nhiên dạo này cơ bản đều ngủ tới hơn chín mười

giờ mới dậy, cho nên bữa sáng căn bản đều là thím Trương đến đây làm cho An

Nhiên ăn.

Thím Trương cười nói: "Đúng vậy, tiên sinh nói đã thật lâu rồi không có làm

bữa sáng cho cô, sợ cô đã quên hương vị do tiên sinh làm." Làm sao mà sợ cô đã

quên hương vị, căn bản chính là không muốn nhìn thấy cô càng ngày càng gầy yếu,

đau lòng vợ mới đúng.

An Nhiên khóe môi nhếch lên ý cười đẹp mặt, gật gật đầu, nói: "Tôi hiện tại

đi đánh răng rửa mặt." Nói xong, xoay người trực tiếp một lần nữa quay về phòng

ngủ, tâm tình tốt lắm, thanh âm đều là nhảy nhót, thậm chí ngay cả bước đi cũng

rất vui vẻ.

Thím Trương nhìn cô, cười, bà cũng đã làm bảo mẫu nhiều năm rồi, đổi qua mấy

ông chủ tốt, nhưng mà cũng rất ít khi có thể nhìn đến hai vợ chồng tình cảm tốt

như vậy, thật sự làm cho người ta nhìn có chút hâm mộ.

Cười lắc đầu, xoay người đem bữa sáng hơi lạnh bỏ vào lò vi sóng hâm nóng

lên, sau đó tiện tay rót một bát sữa lớn.

Cũng không biết là Tô Dịch Thừa tay nghề thật sự tốt hay là còn có cái gì, ăn

bữa sáng anh làm, không ngờ khẩu vị của An Nhiên lại tốt, phân lượng bữa sáng

cũng không tính là nhỏ cộng thêm một bát sữa lớn tất cả đều vào trong bụng của

cô, hơn nữa thần kỳ nhất chính là, không có buồn nôn, một chút cũng không có cảm

giác buồn nôn.

Từ trên xuống dưới thím Trương nhìn có chút há hốc mồm, thậm chí trong lúc

dọn dẹp bàn ăn nhịn không được có chút nói thầm: "Thì ra cục cưng trong bụng còn

có thể nhận biết được tay nghề của người nhà, biết là ba buổi sáng dậy sớm vất

vả làm, ngay cả một chút cũng không bỏ không lãng phí, cũng không nôn ọe."

An Nhiên nghe cười, cúi đầu nhìn bụng mình, lại duỗi tay sờ sờ nó, không phải

vấn đề tay nghề, mà là tâm ý, cô cùng bảo bối của cô đều rất quý trọng bữa sáng

anh làm cho hai mẹ con cô, cho nên ăn cũng đặc biệt hạnh phúc, cao hứng.

Lúc Lâm Lệ gọi điện thoại tới là lúc An Nhiên tỉnh lại sau lúc ngủ trưa, nói

là cũng đã lâu không có gặp cô, buổi tối cùng nhau đi ra ngoài ăn một bữa cơm,

hai người cũng có thể hặp mặt nhau.

An Nhiên suy nghĩ cũng không có việc gì bận, Tô Dịch Thừa luôn làm việc đến

đã khuya mới có thể trở về, buổi tối thím Trương làm xong cơm tối cho cô sau đó

phải đi về, mà bản thân mình sau khi ăn cơm tối xong cũng chỉ nhàm chán ngồi ở

trong nhà, huống hồ cô cùng Lâm Lệ quả thật cũng đã lâu không gặp nhau, từ lần

trước ở trong bệnh viện gặp xong, nhoáng một cái, cũng đã qua một tháng. Cho nên

mở miệng sảng khoái đồng ý.

Bởi vì lo lắng đến An Nhiên đang là phụ nữ có thai, Lâm Lệ tự mình tìm một

chỗ gần nhà An Nhiên, hoàn cảnh cũng có vẻ im lặng thanh tĩnh.

Lúc An Nhiên đến Lâm Lệ vẫn còn chưa tới, vẫn như trước chọn một vị trí gần

của sổ mà mình thích, trực tiếp tìm vị trí ngồi xuống, uống nước do người phục

vụ đưa lên, sau đó quay đầu nhìn người đi tới đi lui.

Người phục vụ đưa thực đơn tới cho cô, An Nhiên xem trước, nhưng mà chỉ nhìn

thức ăn trên mặt thực đơn, An Nhiên ngay cả một chút khẩu vị cũng đều không có,

bản năng có chút kháng cự, có chút bài xích.

Lâm Lệ hấp tấp chạy tới, tựa hồ là đã chạy gấp, tóc bị gió thổi có chút loạn,

chờ lúc ngồi vào ghế thì thở hào hển.

Từ trên xuống dưới nhìn bộ dạng của Lâm Lệ, An Nhiên nhịn không được có chút

thầm oán, nói: "Mi chạy gấp gáp như vậy làm cái gì! Tự biến mình thành thở hổn

hển, ta cũng đâu có biết mất đi."

Nhận nước do người phục vụ đưa lên, ngửa đầu một ngụm trực tiếp uống hết hơn

phân nửa cốc, nói: "Ta sợ mi chờ sốt ruột, bên ngoài xe kẹt đầy đường, ta phải

vòng hết mấy con phố, suýt chút chạy chết ta."

"Mi có thể gọi điên thoại cho ta là được." An Nhiên nói, gọi điện thoại cho

cô, nói tối nay cô tới muộn một chút, An Nhiên cũng sẽ không để ý chờ cô.

Nói xong, Lâm Lệ tức giận mắt trắng nhìn cô "Mi tốt nhất xác định điện thoại

của mi có mang trên người không." Cô cho rằng mình muốn chạy sao, ai bảo cô ấy

ra cửa còn không mang theo di động, gọi vài lần cũng không có người tiếp, khiến

cho cô sợ An Nhiên phải chờ lâu, trực tiếp nửa đường xuống xe, sau đó liền chạy

tới đây.

"A!" Nghe vậy, An Nhiên cúi đầu nhìn túi xách của mình, quả thật không tìm

được di động của mình, thế này mới nhớ tới, lúc ra khỏi nhà sợ trời tối gió

lạnh, cho nên đi vào trong phòng tìm cái áo khoác mỏng, tùy tay liền đem điện

thoại di động trực tiếp đặt trên tủ đầu giường, lúc đi lại không chú ý, trực

tiếp liền đóng cửa đi ra.

Có chút xin lỗi nhìn Lâm Lệ, nói: "Ta để quên ở trong nhà."

Lâm Lệ tức giận nhìn cô, khoát tay áo, nói: "Quên đi, chạy bộ cũng có thể

giúp mình tự rèn luyện thân thể." Nói xong, nhìn thực đơn trên bàn, hỏi: "Thế

nào, có muốn ăn món gì không."

An Nhiên lắc đầu, trực tiếp đem thực đơn đặt qua một bên, nói: "Lúc mi tới,

ta thật không biết ăn cái gì."

Lâm Lệ nhìn mắt cô, cũng không có nhiều lời, trực tiếp cầm lấy thực đơn chuẩn

bị nhìn xem tối nay ăn cái gì, dù sao cô lúc trước cũng đã từng mang thai, tự

nhiên cũng biết phản ứng nghiêm trọng khi mang thai, quả thật nhìn cái gì cũng

không muốn ăn.

Tùy tiện gọi vài món ăn, kêu hai chén cơm tẻ, hai người vừa ăn vừa nói

chuyện.

Hôm nay coi như tốt, tuy rằng nhìn cũng không có bao nhiêu thèm ăn cùng mùi

vị, nhưng cũng không đến mức buồn nôn muốn nôn, cho nên An Nhiên nói với chính

mình cố gắng lúc này ăn thêm một chút, cho dù là không thích.

Ăn đến một nửa, Lâm Lệ đột nhiên nhớ tới cái gì, từ trong túi lấy ra một vật,

chuyển qua đưa cho An Nhiên nói: "À, cái chìa khóa trả lại cho mi, ta đã tìm

được nhà ở, thì ra công ty có cung cấp chỗ ở, tuần trước ta đã làm đơn xin, hôm

qua vừa được duyệt, lại được nghỉ một ngày, nên đã trực tiếp đem mọi thứ đóng

gói đến ký túc xá của công ty."

"Thật sự có ký túc xá?" An Nhiên nhìn Lâm Lệ, nội tâm không khỏi có chút hoài

nghi.

Lâm Lệ tức giận mắt trắng nhìn cô, nói: "Đương nhiên là thật, mi cũng không

nhìn xem công ty chúng ta là làm cái gì, làm xây dựng, bán chính là nhà ở, cũng

không đến nỗi để cho nhân viên đi ngủ ở ngoài đường đi."

An Nhiên tức giận nhìn vào mắt Lâm Lệ, cũng không nói thêm cái gì, trực tiếp

nhận chìa khóa trong tay Lâm Lệ.

"Cố An Nhiên."

Đột nhiên phía sau truyền đến tiếng kêu, lắng nghe còn có thể nghe ra trong

giọng nói người nọ mang theo phẫn nộ cùng khó chịu.

An Nhiên cùng Lâm Lệ đồng thời quay đầu, chỉ thấy cách hai người không xa,

Lăng Lâm vẻ mặt tức giận nhìn các cô.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 102: .2
Chương 103
Chương 103: .2
Chương 104
Chương 105
Chương 105: .2
Chương 106
Chương 107
Chương 107: .2
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 126: .2
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiên Hôn Hậu Ái
Chương 134

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 134
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...