Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiên Hôn Hậu Ái – Chương 123

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đôi khi cuộc sống chính là một vở kịch, mà Giang Thành lại thật nhỏ.

An Nhiên không ngờ công ty mới của Lâm Lệ thế mà lại là công ty của Chu Hàn,

Giang Thành thực sự không lớn!

“Mi không biết xấu hổ thế nào đâu, buổi trưa anh ta tới kiểm tra tình hình,

không ai đi cùng, ta lại không biết thân phận của anh ta, còn tưởng anh ta là

khách hàng tới mua nhà, còn lôi kéo bắt chuyện với anh ta về các loại nhà cửa a,

ánh sáng, cảnh vật gì đó, suýt nữa còn kéo người ta lên xem phòng mẫu rồi, thảm

nhất là ta còn lôi chuyện con anh ta đẩy mi ra dọa dẫm anh ta!” Ngồi trong một

nhà hàng, Lâm Lệ kích động kể lại chuyện gặp phải hôm nay, cô thực sự không ngờ

tới, mình và Chu Hàn lại có ‘duyên’ như vậy! (TT: Chu Hàn và Lâm Lệ bắt đầu thế

đó ^_^)

“Vậy cuối cùng sao mi biết anh ta là ông chủ lớn của mi?” An Nhiên quan tâm

đến điều này hơn bất kỳ điều nào khác.

Lâm Lệ chán chường thở dài, u oán nói: “cuối cùng quản lý của chúng ta tới,

nhận ra anh ta, nịnh nọt lấy lòng một phen, ta mới biết được thì ra ông chủ cực

phẩm hoàng kim trong miệng toàn thể phụ nữ công ty chúng ta.”

“Ha ha.” An Nhiên vui vẻ cười to, nhìn cô ấy tò mò hỏi: “vậy sau đó thì thế

nào?”

Lâm Lệ tức giận liếc trắng cô một cái, nói: “sau đó, sau đó thì tiếp tục làm

việc, chẳng lẽ lại hi vọng anh ta sẽ thưởng cho ta hả!”

“Ha ha.” An Nhiên buồn cười nhìn cô ấy, hiện tại Lâm Lệ đã tốt hơn nhiều so

với trước đây, dù còn chưa trở lại lúc đầu, nhưng ít nhất có thể cười, cô không

gò ép, chỉ hi vọng thời gian có thể xoa dịu vết thương, để cô ấy quên đi ký ức

đau buồn kia.

“Mi nói ta cũng thật đủ xui xẻo, ta...” Lâm Lệ còn đang không ngừng oán

phàn nàn sự bất mãn của mình, kể ra sự thay đổi của mình ở công ty mấy ngày

nay.

An Nhiên chỉ cười gật đầu hoặc là ừ hả vài tiếng, hùa theo cô ấy, không nói

nhiều lời.

Đợi cô ấy thao thao bất tuyệt nói xong có phần mệt mỏi, đến khi bắt đầu ăn

miếng thật to, An Nhiên mới mở miệng hỏi: “gần đây cha Lâm khỏe chứ?”

“Ừ, bác sĩ nói tất cả đều bình thường.” Lâm Lệ gật đầu nói, cho thêm một

miếng cà vào miệng, ăn một nửa, đột nhiên như là nghĩ đến cái gì: “đúng rồi ——”

muốn nói gì, lúc này mới chú ý tới trong miệng mình có đồ ăn, thanh âm căn bản

là không rõ ràng. Vội vàng nuốt thức ăn trong miệng xuống, nhìn An Nhiên nói:

“căn nhà kia của mi, mấy hôm nữa ta trả lại chìa khóa cho mi.”

“Tại sao?” An Nhiên khó hiểu, đang ở bình thường, tại sao muốn trả chìa khóa

cho cô.

“Mấy ngày nữa cha có thể xuất viện, cha và mẹ bàn bạc ra viện liền về quê,

bọn họ quen cuộc sống ở đó, có hàng xóm, có bạn bè, bọn họ sẽ sống vui vẻ hơn

nhiều.” Lâm Lệ giải thích: “sau đó bác sĩ nói nửa năm sau đến kiểm tra lại, đến

lúc đó lại mượn vài ngày, cũng thuận tiện.”

“Vậy còn mi, cũng về sao?” An Nhiên nhìn cô ấy.

Lâm Lệ lắc đầu, khóe miệng yên lặng nở nụ cười nhạt, giả vờ nói: “ta tìm được

việc rồi, sao còn về được! Tất nhiên nếu Chu Hàn không sa thải ta.” Thật ra thì

cũng không phải không muốn trở về, nhưng mà ngôi nhà đó quá nhỏ, làm việc gì

cũng không phù hợp, lại vào thành phố làm cũng không thực tế, cho nên dù nơi này

có nhiều hồi ức không vui vẻ gì, nhưng vẫn lựa chọn ở lại đây bắt đầu lại lần

nữa.

“Vậy mi cứ ở lại căn nhà đó đi, sao phải trả chìa khóa lại cho ta.” An Nhiên

không đồng ý cách làm của cô ấy: “Lâm Lệ, chúng ta là bạn bè, mi nhất định phải

rành mạch như thế ư, huống chi căn nhà kia của chúng ta cũng chỉ để không, vả

lại khi cho mi ở chúng ta đã nói là thu tiền thuê nhà, ta cũng không có ý cho mi

thuê không.”

“An tử, ta không hề khách khí với mi, ta chỉ muốn dựa vào chính mình, ta

không phải là trẻ con rồi, mi không thể bảo vệ ta như bảo vệ một đứa trẻ, thật

đấy.” Lâm Lệ nghiêm túc nói, nhìn cô, tự giễu cong cong khóe miệng: “ta không

muốn làm một Lâm Lệ trước kia nữa, ta muốn một khởi đầu mới.” Một Lâm Lệ hoàn

toàn khác xưa.

An Nhiên chỉ nhìn cô ấy, không nói gì thêm nữa, mặc dù nhìn Lâm Lệ tùy tùy

tiện tiện, nhưng mà cũng rất cố chấp, một khi sẽ quyết định chuyện gì sẽ không

thay đổi nữa, ví dụ như tình cảm với Trình Tường, dù trong lòng đau muốn chết,

nhưng cô ấy vẫn bắt buộc bản thân tiếp tục tiến lên.

Đưa tay kéo tay cô, Lâm Lệ cố gắng khiến cho nụ cười của mình thật tươi tắn,

bảo đảm nói: “ta rất ổn, thật!”

An Nhiên cười nhạt, gật đầu, “ta biết.” Cô ấy rất cố gắng, cô biết cô ấy sẽ

ngày càng tốt lên.

Lâm Lệ gật đầu, nói với cô: “ta đi vào phòng vệ sinh đã.” Nói rồi liền đứng

dậy đi về phía phòng vệ sinh.

An Nhiên ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc trời đã tối, từng ngọn đèn hai

bên đường sáng lên, giờ cao điểm đã qua, xe đi trên đường không chen chúc nhau

nữa.

Vào lúc này Tô Dịch Thừa gọi điện thoại tới, nở nụ cười nhàn nhạt, cầm lấy

điện thoại di động nghe: “a lô, về nhà rồi?”

“Ừ, không thấy em, ở nhà gọi lúc lâu cũng không thấy em đáp, rồi mới nhớ ra

em nói tối nay ra ngoài ăn cơm với Lâm Lệ.” Ở bên kia điện thoại Tô Dịch Thừa

nói xong có chút u oán, có chút ủy khuất, có chút đáng thương.

“Tô đại lãnh đạo, anh đây là đang ghen sao?” Ghen tức nhiều thế, xa thế cô

còn ngửi thấy vị chua kia.

“Ừ, phải” Tô Dịch Thừa thoải thoải mái mái thừa nhận, hoàn toàn không hề

ngượng ngùng.

An Nhiên cười, quan tâm hỏi: “Ăn rồi sao?”

“Chưa, em không ở nhà.” Tô Dịch Thừa nói ở bên kia điện thoại, giọng nói càng

u oán hơn.

An Nhiên bị giọng nói của anh chọc cười, cười hỏi, “Tô đại lãnh đạo, từ khi

nào anh trở nên dính người như vậy.” Như là trẻ con.

“Phải không?” Người nào đó còn chưa tự cảm thấy, hỏi: “ăn cơm xong chưa, lúc

nào về, có muốn anh đến đón không.”

An Nhiên nhìn cơm canh thừa trên bàn một chút, lại nhìn một ít cơm trong bát

còn chưa ăn xong, nói: “vâng, gần ăn cơm xong rồi, nhưng mà Lâm Lệ mới đi làm,

muốn mua mấy bộ đồ công sở, cho nên chúng em định đi siêu thị.”

“À ——” Giọng nói u oán, còn kéo âm kia rất dài, mùi vị u oán rất rõ ràng,

nhưng mà không ép cô, chỉ nói: “vậy lát nữa xong thì gọi điện cho anh, anh đến

đón em.”

An Nhiên cười khẽ gật đầu, “biết rồi.” Bởi vì biết cự tuyệt căn bản là dư

thừa, cách thức chiều chuộng của người đàn ông này rất trực tiếp cũng rất kiên

quyết, nhưng mà thật ra cô cũng rất hưởng thụ cảm giác được anh chiều chuộng như

vây.

Hai người lại nói mấy câu, rồi mới cúp điện thoại. Vừa mới thu lại điện thoại

đã nhìn thấy Lâm Lệ vội vàng đi về đây, sắc mặt luống cuống.

“Chúng ta đi thôi.” Vừa nói vừa cầm lấy cái túi xách ở chỗ ngồi chuẩn bị đi

khỏi.

An Nhiên khó hiểu nhìn cô ấy, hỏi: “sao thế?” Sao mà đi vệ sinh về thì liền

thay đổi.

“Không có gì.” Lâm Lệ quay đầu nhìn đàng sau một chút, ánh mắt trốn tránh,

chỉ nói: “không phải chúng ta còn muốn đi mua quần ao sao, đi thôi, nếu không

thì tối rồi.”

Thấy cô ấy như thế, An Nhiên biết đích thị là đã xảy ra chuyện gì, cũng không

hỏi nhiều nữa, liền cầm túi xách đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Chỉ là hai người vừa mới đứng dậy định đi, quay đầu lại đã nhìn thấy Trình

Tường vội vã chạy đến đây, chắn trước mặt Lâm Lệ, nhìn cô hô hấp dồn dập do sau

khi chạy nhanh, bộ ngực phập phòng kịch liệt.

Giờ An Nhiên mới hiểu được sao vừa rồi Lâm Lệ lại khác thường, sợ là vừa rồi

gặp phải ở phòng vệ sinh đi, đúng vậy a, Giang Thành nhỏ như vậy, hai người chỉ

mới gặp một lần đều có thể gặp lại lần nữa, như thế gặp phải Trình Tường ở đây

cũng không có gì là lạ.

Thật ra thì trở lại Giang Thành, hai người gặp mặt là chuyện sớm hay muộn,

chỉ là không nghĩ lại nhanh như thế. An Nhiên quay đầu nhìn Lâm Lệ đứng một bên,

thấy tay cô cầm chặt dây túi xách, dùng sức đến mức gân xanh trên tay đều nổi

lên.

“Lâm Lệ......” Trình Tường nhìn cô, nhìn chằm chằm, không nháy mắt, như

là chỉ cần anh ta nháy mắt, Lâm Lệ sẽ biến mất trước mặt anh, sau đó lại không

tìm được. Cảm giác như vậy đau quá, thật đau quá! Anh không biết mình còn có thể

chịu được lần nữa hay không.

Lâm Lệ nhìn anh ta, tay càng dùng lực, mặt lạnh không có biểu cảm.

Trình Tường đuổi theo sau Mạc Phi tới đây, thấy An Nhiên, cũng hơi sững

sờ.

Tất nhiên An Nhiên cũng nhìn thấy Mạc Phi, trên mặt ngoại trừ chút bất ngờ

trong phút chốc, còn lại không có gì khác.

“Lâm Lệ......” Trình Tường khẽ gọi tiến lên, đưa tay muốn đi kéo cô, lại

bị Lâm Lệ quay đầu tránh ra.

Lạnh nhạt nhìn anh ta, Lâm Lệ lạnh lùng nói: “thật khéo, đã lâu không gặp.”

Câu nói không hề có tình cảm, lạnh lùng không hề có nhiệt độ.

Gượng cười thu lại cánh tay cứng ngắc giữa không trung, giọng nói thấp đến

không thể nghe thấy nói: “anh tìm em đã lâu.” Thật sự là buồn cười, hình như

luôn đến khi mất đi rồi người ta mới biết quý trọng. Đến khi cô rời đi, anh mới

biết mình đã yêu cô bao nhiêu. Anh đợi ở nhà cô hơn một tháng, nhưng không có

tin tức gì, tìm An Nhiên, An Nhiên cũng không nói một chữ với anh, anh biết

những điều này đều là do anh tự chuốc lấy, là anh làm tổn thương cô quá sâu, anh

không oán hận, chỉ cần Lâm Lệ có thể quay lại, có thể tha thứ cho anh lần nữa,

tất cả đều không quan trọng. (VL: vẫn còn mơ mộng!)

“Phải không.” Lâm Lệ chỉ lạnh lùng đáp lại, cũng không nhìn anh ta. Lực cầm

túi xách tiết lộ tâm tình của cô lúc này, không hề bình tĩnh như bề ngoài.

Đúng lúc này, Mạc Phi tiến lên một bước, nói với An Nhiên: “An Nhiên, chúng

ta đi ra ngoài trước đi, để bọn họ trò chuyện một chút.”

An Nhiên nhìn anh ta, lại quay đầu nhìn Lâm Lệ.

Lâm Lệ biết kiểu gì sớm hay muộn cũng phải đối mặt, hôm nay đã gặp phải là

không tránh khỏi rồi, chỉ xoay người khẽ gật đầu với An Nhiên.

Thấy thế, An Nhiên chỉ nói: “ta chờ mi ở bên ngoài.” Sau đó lại liếc nhìn

Trình Tường, xoay người liền đi ra ngoài.

Mạc Phi đi theo sau cô ra ngoài, hai người đứng ở cửa nhà hàng, ai cũng không

mở miệng nói chuyện trước, chỉ lẳng lặng nhìn xe cộ qua lại trên đường.

Gió lạnh buổi tối thổi qua, khiến người ta không khỏi rùng mình, An Nhiên hơi

lạnh, đưa tay xoa xoa cánh tay để trần của mình.

Thấy thế, Mạc Phi đứng bên cạnh cởi áo khoác tây của mình ra, muốn khoác lên

cho cô, lại bị cô tranh chóng tránh ra. Nhàn nhạt mở miệng, “không cần, cám

ơn.”

Mạc Phi gượng cười, nhìn cô hỏi: “làm bạn bè, ngay cả khoác thêm áo cho em

cũng không thể sao?”

An Nhiên nhìn anh ta: “tôi không có thói quen mặc đồ của người khác ngoài

chồng tôi.”

Trong lòng như có tiếng thứ gì bị vỡ tan, vang lên bên tai anh ta, nhìn chằm

chằm cô một lúc lâu, nói thật nhỏ: “anh hiểu rồi.” Anh ta đã không có tư cách

kia rồi.

An Nhiên quay đầu nhìn chằm chằm phía trước, một lúc lâu mới nhàn nhạt mở

miệng, “tại sao làm như vậy?”

“Cái gì?” Mạc Phi khó hiểu.

Quay đầu, nhìn chằm chằm vào mắt anh ta: “tại sao muốn trộm bản thiết kế

của tôi?”

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 102: .2
Chương 103
Chương 103: .2
Chương 104
Chương 105
Chương 105: .2
Chương 106
Chương 107
Chương 107: .2
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 126: .2
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiên Hôn Hậu Ái
Chương 123

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 123
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...