Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiên Hôn Hậu Ái – Chương 107

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc xế chiều Tô Dịch Thừa gọi điện thoại liên hệ viện trưởng bệnh viện, để

ông ta sắp xếp bác sĩ giỏi nhất tới làm kiểm tra toàn diện cho Lâm Tiểu Phân.

Cuối cùng phía bệnh viện khẳng định ngày mai bắt đầu kiểm tra toàn diện, cũng bố

trí bác sĩ và y tá giỏi nhất của bệnh viện.

Mà An Nhiên Hòa Tô Dịch Thừa ở bệnh viện đến buổi tối mới trở về, vốn An

Nhiên còn muốn ở lại cả đêm, nhưng mà Lâm Tiểu Phân và Cố Hằng Văn đều không

đồng ý, nói ngày mai bọn họ còn phải đi làm, đuổi bọn họ về sớm nghỉ ngơi. An

Nhiên bất đắc dĩ, cũng chỉ có thể theo Tô Dịch Thừa rời đi, trước khi đi còn

không ngừng nhắc nhở Lâm Tiểu Phân chú ý nghỉ ngơi, dặn Cố Hằng Văn có chuyện gì

nhất định phải gọi điện nói cho cô biết.

Hai người không lái xe, thật ra thì thời gian cũng coi như sớm, mới chưa tới

7 giờ, trên bầu trời mặt trời vẫn còn sáng leo lắt, lúc này sắc trời lờ mờ còn

chưa đen kịt.

Không lập tức đón xe đi về, hai người dắt tay nhau chậm rãi đi dọc theo con

đường trước bệnh viện, An Nhiên quay đầu nhìn anh, bỗng nhiên cười khẽ ra

tiếng.

Tô Dịch Thừa nghiêng người nhìn cô một chút, buồn cười hỏi, "sao thế, sao lại

vui vẻ như vậy?"

An Nhiên cười, ý cười trên mặt càng nhiều hơn, nhìn thẳng phía trước, không

nói lời nào.

"Hử?" Tô Dịch Thừa cố ý lấy tay gãi gãi lòng bàn tay cô, nhìn cô chằm chằm,

như là nhất định phải hỏi ra được lý do.

An Nhiên dừng bước, nhìn anh cười nói: "em phát hiện anh rất thích hợp làm

lãnh đạo, luôn biết làm thế nào để nói lời hay ho nhất, biết nói thế nào để

khiến người ta xúc động tận đáy lòng." Rõ ràng không phải là lời ngon tiếng ngọt

gì, nhưng mà lời lẽ càng bình thường, càng ấm lòng, càng xúc động lòng người,

càng khiến người ta không thể chống cự.

Tô Dịch Thừa nhéo nhéo cái mũi của cô, nắm tay cô tiếp tục đi về phía trước,

vừa nói: "anh chính là nói thật, mà lời nói thật luôn dễ nghe."

An Nhiên bĩu môi: "anh là người lão luyện, đã sớm nhìn thấu mọi người rồi,

người nào nói đó, không cần suy nghĩ là anh có thể mở miệng nói ra."

Tô Dịch Thừa cười to, cũng không phủ nhận, bởi vì quả thật như An Nhiên nói,

anh đã sớm nhìn thấu mọi người rồi, người nào nói đó, nhưng mà người đáng để anh

hay cũng không nhiều, anh không đi lấy lòng người khác, nhưng mà lại muốn lấy

lòng cha mẹ cô.

Cũng không đi sâu vào vấn đề này nữa, Tô Dịch Thừa thay đổi đề tài nói:

"chuyện công ty xử lý thế nào rồi, rất khó giải quyết sao?"

Nói cái này, ý cười trên khóe miệng An Nhiên từ từ tắt ngấm, im lặng hẳn.

Tô Dịch Thừa quay đầu nhìn cô, tất nhiên nhìn ra sự khác thường của cô, chỉ

nhà nhạt nói: "bằng lòng nói cho anh một chút không, mặc dù không hẳn sẽ giúp

được em, nhưng ít ra là anh là một người nghe không tồi."

An Nhiên ngẩng đầu nhìn anh, khóe môi khẽ nhếch lên, một lúc lâu mới mở miệng

nói: "dự án trang viên thể thao, hỏng rồi."

Tô Dịch Thừa ngẩn người, anh nghe cô nói qua về hạng mục này, là dự án cô vẫn

bận bịu gần đây.

"Phòng mẫu đột nhiên bị sập rồi, ngay cả bản thiết kế bị đánh cắp, thậm chí

cả người trợ lý vừa theo em thực tập cũng bỗng nhiên biến mất." An Nhiên tiếp

tục nói: "đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi." Dừng bước nhìn anh chằm chằm, hỏi:

"Dịch Thừa, anh nói có phải là em quá thất bại rồi không, trừ Lâm Lệ, dường như

không tìm ra được người bạn nào nữa, nhân duyên của em hình như thật tồi

tệ."

Tô Dịch Thừa cười, đưa thay sờ sờ đầu cô, nói: "là bọn họ không tinh mắt, tất

nhiên không phải ai cũng có con mắt tinh đời như anh."

"Phốc ——!" An Nhiên bị độ tự kỷ của anh chọc cho buồn cười, nhìn anh hỏi: "Tô

lãnh đạo, xin hỏi anh đây là đang khen anh hay là cả ngợi bản thân mình?"

"Đương nhiên là đang ca ngợi ánh mắt tinh tường của mình!" Tô Dịch Thừa đương

nhiên nói. Bộ dạng nghiêm túc kia khiến An Nhiên cười không ngừng, sự phiền muộn

và mệt mỏi vừa rồi hoàn toàn biến mất. Tô Dịch Thừa nhìn An Nhiên cười vui vẻ

như vậy, anh thích cô như thế, nụ cười trên khuôn mặt cô rất đẹp, cô cười rộ lên

đẹp hơn so với khi không cười, cô phù hợp vời cười, u buồn và không vui không hề

thích hợp với khuôn mặt cô.

Sau khi cười xong, tâm tình An Nhiên dường như khá hơn rất nhiều, nhìn thẳng

phía trước, vừa đi vừa nói: "Hoàng Đức Hưng bảo em tìm anh, bảo em giành mấy

hạng mục bên ban khoa học kỹ thuật thành phố từ chỗ anh, coi như là lấy công

chuộc tội."

Tô Dịch Thừa hiểu rõ, cho nên buổi sáng khi anh gọi điện thoại cho cô, cô mới

nói như thế.

An Nhiên tiếp tục nói: "anh nói có nực cười không, mất trộm, sụp đổ, thế mà

công ty không hề phản ứng, không báo cảnh sát, thậm chí cũng không điều tra,

dường như ông ta hoàn toàn không bất ngờ với sự cố lần này, thật giống như là đã

có chuẩn bị." Bây giờ nghĩ lại, Hoàng Đức Hưng phản ứng quá bình thản rồi, bình

thản đến mức khiến người ta cảm thấy khó tin.

Tô Dịch Thừa không nói lời nào, chỉ lắng nghe, cũng không cho ý kiến, nhưng

nắm tay cô càng ngày càng chặt, như là đang tiếp sức lực cho cô.

"Em không thông minh, nhưng mà em cũng không ngốc, không tranh luận chẳng qua

là không muốn thôi, nhưng mà hình như làm thế lại khiến người ta coi em là kẻ

ngu si để đùa giỡn." An Nhiên hơi tự giễu nói.

Đột nhiên Tô Dịch Thừa dừng bước, xoay người đưa tay cầm tay cô, nhìn cô chăm

chú nói: "An Nhiên, muốn về để anh nuôi không?"

An Nhiên cũng bình tĩnh nhìn lại anh, cô hiểu ý anh, nhưng mà dù sao đã ở

‘Chân Thành’ gần 7 năm rồi, từ khi mới tốt nghiệp ra đã ở lại đó, cho dù có xấu

xa thế nào thì ở lâu cũng có tình cảm, thật muốn đi, thật cũng có điêm không nỡ,

không hạ được quyết tâm.

Tô Dịch Thừa cũng không ép cô quyết định ngay, đưa tay sờ sờ mặt cô, một lần

nữa dắt tay cô: "đi thôi, dẫn em đến chỗ này." Không đợi An Nhiên trả lời, kéo

tay cô đi thẳng đến khu phố xá sầm uất.

"Đi đâu?" An Nhiên khó hiểu hỏi.

Tô Dịch Thừa không quay đầu lại, cười nhạt nói: "đến thì biết."

Chợ đêm đã bắt đầu, trên đường rất nhiều người đi lại, để tùy ý Tô Dịch Thừa

nắm tay cô đi xuyên qua đám người.

An Nhiên nhìn gò má của anh, gò má anh nhìn nghiêng còn đẹp mắt hơn so với

chính diện, đường nét cương nghị,chân mày thâm thúy, thấy thế nào cũng rất mê

người. Thật ra thì không muốn nghĩ gì cả, cảm giác được anh nắm thế này quả thật

rất tốt, như là hai người bọn họ là người yêu đã lâu. Tay anh rất tot, một bàn

tay có thể bao trọng tay cô, cảm giác thật kỳ diệu.

Trong lúc An Nhiên còn đang ngẩn người đắm chìm trong cảm xúc của mình, Tô

Dịch Thừa đã dừng bước. An Nhiên không hề chú ý, suýt nữa đ//â//m vào anh, cũng may

Tô Dịch Thừa nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy cô, buồn cười chế nhạo cô: "sao lại

giống như đứa trẻ vậy, em đi không nhìn đường sao?"

An Nhiên thè lè lưỡi, hỏi, "đã tới chưa?" Vừa hỏi vừa ngẩng đầu nhìn, thấy

lúc này hai người đang dừng lại trước cửa hàng trang sức, hơi khó hiểu quay đầu

nhìn anh: "sao anh lại dẫn em tới đây?"

Tô Dịch Thừa giơ tay cô lên, nhìn ngón tay trống trơn kia, nói: "anh cảm thấy

anh hẳn là nên mua chiếc nhẫn giữ lấy em đồng thời có thể cảnh cáo những người

đàn ông khác, em là hoa đã có chủ, đừng nghĩ lung tung."

An Nhiên sửng sốt, lúc này mới kịp phản ứng anh nói đến cái gì, nhớ lại

chuyện hai người gặp phải Lâm An Kiệt ở bệnh viện lúc chiều: "em có thể hiểu

biểu hiện của anh lúc này là đang ghen không?"

Tô Dịch Thừa dứt khoát gật đầu: "tất nhiên!"

An Nhiên bị sự nghiêm túc của anh chọc người, đưa tay cầm ngược lại tay anh,

nhìn ngón áp út cũng trống không, nói: "vậy anh nói có phải là em cũng nên mua

chiếc nhẫn giữ anh không, nếu không em sợ là sẽ có người mơ ước ông xã thân ái

của em."

"Thật vinh hạnh." Tô Dịch Thừa cười, nhìn chằm chằm vào mắt cô, vẻ mặt dịu

dàng.

Mười ngón tay hai người đan xen nhau, đi vào cửa hàng trang sức, bên trong có

rất nhiều nhẫn, đủ loại vàng, kim cương, đá quý nguyên chất đều có đủ, kiểu dáng

phong phú, nhưng mà cuối cùng hai người chỉ chọn lấy một đôi nhẫn bạc rất bình

thường, kiểu dáng đơn giản, không phô trương, nhưng mà hai người đều rất

thích.

Chọn nhẫn, mua nhẫn đều thuận lợi, nhưng mà đến khi trả tiền có chút hí

kịch.

"Giả vờ tách riêng ra a, chúng ta phải tách ra thanh toán." Nhìn người bán

hàng định gói hai chiếc nhẫn lại, An Nhiên mở miệng nói như thế.

Nghe vậy, Tô Dịch Thừa nhíu mày, buồn cười nhìn cô.

"Ách." An Nhiên yêu cần như thế khiến nhân viên cửa hàng không khỏi sửng sốt,

cười khan hơi lúng túng nói: "thật xin lỗi, thưa cô, đây là nhẫn đôi, vẫn luôn

bán kèm nhau, chưa từng bán lẻ."

An Nhiên nhíu nhíu mày, lùi một bước thỏa hiệp nói: "vậy có thể quét thẻ hai

lần chứ."

Khóe miệng nhân viên cửa hàng trang sức kia không khỏi co quắp, mua một thứ,

quét hai lần thẻ, thế có khác gì…………….., làm điều thừa sao!

"An Nhiên, đừng làm khó dễ người ta, cứ để anh trả tiền trước, rồi về nhà em

đưa tiền cho anh có được không." Tô Dịch Thừa thương lượng nói.

An Nhiên nhìn anh, lời lẽ nghiêm khắc từ chối: "không được, khi về nhà anh

nhất định sẽ nói chúng ta là vợ chồng, không phân biệt em và anh, của anh là của

em, em nói không được anh, hôm nay dù thế nào nhẫn của anh phải để em thanh

toán, nếu không nhẫn cũng là anh tự trả tiền, thì em làm sao dùng nhẫn giữ

anh!"

Tô Dịch Thừa cười to, đưa tay sờ sờ đầu cô, của nàng, nữa xoay người đối diện

với người bán hàng kia nói: "bà xã tôi cố chấp thế, vậy chỉ có thể làm phiền các

vị."

Khách hàng khăng khăng như thế, dù sao mở cửa làm ăn, đồ vẫn muốn bán, nhân

viên bán hàng kia miemr cười chuyên nghiệp, gật đầu với bọn họ: "không phiền."

Nói xong liền lấy ra hai túi giấy từ phía dưới quầy hàng, chia thành hai hộp

nhẫn cho vào túi giấy sau đó đẩy hai túi tới trước mặt hai người.

An Nhiên rất dễ chịu lấy thẻ từ trong túi ra tới thanh toán, Tô Dịch Thừa

cười khẽ lắc đầu, cũng quét thẻ trả tiền.

An Nhiên lấy chiếc hộp nhỏ từ trong túi giấy ra, mở ra lấy chiếc nhẫn, trở

trước mặt mọi người trong cửa hàng, mặt ửng đỏ, kéo tay anh, nhẹ nhàng đeo chiếc

nhẫn lên cho anh, từ nay về sau sẽ theo người đàn ông này trọn đời. Thời khắc

thế này dường như trở nên rất thiêng liêng, vẻ măt An Nhiên rất thẹn thùng,

nhưng vô cùng chân thành.

Sau khi đeo nhẫn cho anh xong, An Nhiên mới ngẩng đầu nhìn anh, khuôn mặt nhỏ

nhắn đỏ bừng, nói: "anh đeo lên cho em chứ?"

"Vô cùng nguyện ý." Tô Dịch Thừa cười, cũng lấy nhẫn ra, từ từ đeo lên ngón

áp út của cô. Động tác rất đơn giản, nhưng anh làm rất nhẹ, rất chậm, đủ để thấy

anh coi trọng giờ khắc này.

Vào lúc An Nhiên thẫn thờ nhìn chằm chằm vào cái nhẫn đột nhiên xuất hiện

trên tay mình, cửa hàng vốn im phăng phắc không tiếng động đột nheine tuôn ra

tràng pháo tay nhiệt liệt, thậm chí có người bắt đầu ồn ào hô lên.

"Hôn đi! Hôn đi! Hôn đi!......"

Trong tiếng hô hào và vỗ tay như thế, cả cửa hàng trở nên sôi động, thậm chí

thu hút không ít người đi đường không rõ chuyện cũng vây quanh xem.

An Nhiên đỏ bừng mặt lên, ngượng ngùng chôn đầu trong lòng Tô Dịch Thừa.

Rốt cuộc đã từng gặp phải những cảnh như thế này, dù thế, trên mặt vẫn tràn

đầy ý cười khó nén, không có chút nào mất tự nhiên và khó chịu, giơ tay lên ý

bảo mọi người im lặng, sau đó đưa tay nâng mặt An Nhiên lên, bình tĩnh nhìn cô

nói: "mặc dù anh cũng không quen làm động tác thân mật trước mặt nhiều người như

vậy, nhưng mà lúc này anh thật sự muốn hôn em." Nói xong, căn bản là không để

cho An Nhiên có cơ hội mở miệng phản bác hoặc từ chối, liền nâng cằm cô lên, cúi

đầu xuống phủ lên đôi môi đỏ mọng của cô.

Sau đó một lần nữa hiện trường lại tuôn ra tràng pháo tay nhiệt liệt cùng với

tiếng hoan hô, mọi người làm chứng giờ phút này cho bọn họ!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 102: .2
Chương 103
Chương 103: .2
Chương 104
Chương 105
Chương 105: .2
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 126: .2
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiên Hôn Hậu Ái
Chương 107

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 107
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...