Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiên Hôn Hậu Ái – Chương 105

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mơ hồ còn chưa kịp phản ứng, sững người ngồi một lúc lâu, trong đầu vẫn còn

không tỉnh táo, trên màn ảnh đã sớm không nhìn thấy nữ minh tinh khóc lê hoa đái

vũ nữa, hiện đang chiếu tin tức nửa đêm.

"Ting toong —" thấy trong nhà vẫn có phản ứng, người ngoài cửa lại nhấn

chuông cửa.

Lúc này An Nhiên mới kịp phản ứng, vội vàng đứng dậy, nhìn đồng hồ đeo tay

một chút, đã gần 12 giờ, cô không biết đã muộn thế này còn ai tới đây, vội vàng

sửa sang lại bộ đồ ngủ hơi nhăn nhúm trên người mình, rồi mới đi về phía cửa

nhà, qua màn hình nhìn thấy một người đàn ông dìu Tô Dịch Thừa đứng ngoài cửa,

mà Tô Dịch Thừa nhíu chặt lông mày, như là rất khó chịu.

Thấy thế, An Nhiên vội vàng mở cửa ra, vừa mở cửa, đã ngửi thấy mùi rượu nồng

nặc, rõ ràng là người nào đó uống quá nhiều, uống đến mức không tự về nhà được

mà phải để người khác đỡ về.

"Phu nhân, trợ lý anh ấy —" thư ký Trịnh vừa mở miệng muốn nói, lại nghĩ tới

cái gì, vội vàng sửa lời: "à không, hiện tại hẳn là Tô phó thị trưởng rồi, phó

thị trưởng tối nay rất vui vẻ, cho nên uống hơi nhiều."

An Nhiên gật đầu với người đàn ông kia, cô nhận ra anh ta, trước kia ngày cô

và Tô Dịch Thừa đăng ký kết hôn đã gặp, sau lại biết được anh ta là thư ký của

Tô Dịch Thừa, đi theo Tô Dịch Thừa hơn ba năm, coi như là trợ thủ đắc lực của

anh.

"Mau vào đi." An Nhiên vội vàng nghiêng người đi để thư ký Trịnh dìu Tô Dịch

Thừa đi vào phòng ngủ.

Đợi thư ký Trịnh đỡ Tô Dịch Thừa nằm lên trên giường xong, An Nhiên vội vàng

vào bếp rót cho thư ký Trịnh chén nước: "nào, uống ngụm nước đi."

Như là thật khát, nhận lấy cái chén liền một hơi uống hết. Thư ký Trịnh mặc

dù cũng rất cao, nhưng so với Tô Dịch Thừa vẫn thấp hơn nửa cái đầu, người cũng

hơi gầy hơn, Tô Dịch Thừa nhìn không béo, nhưng mà rất cường tráng, da thịt rắn

chắc, đoán là do hằng ngày kiên trì tập thể dục buổi sáng, cho nên để thư ký

Trịnh đưa anh về, đúng là có chút vất vả.

Nhìn bộ dạng khát nước của anh ta, như là một chén không đủ, An Nhiên thử

hỏi: "không thì tôi rót cho anh thêm một chén nhé."

Thư ký Trịnh vội lắc đầu, nói: "không cần không cần, thời gian không còn sớm,

tôi sẽ không làm phiền nữa, hơn nữa bạn gái tôi còn đang chờ tôi ở dưới đây."

Tối nay anh uống cũng không ít, đến khi tan tiệc, anh vừa định đón xe cho Tô

Dịch Thừa về, đúng lúc bạn gái gọi điện tới, nói đang ở gần đó, hỏi anh tiệc đã

tàn chưa, có muốn cùng về không, thế là anh liền bảo cô đến, rồi để cô ấy lái xe

đưa Tô Dịch Thừa về, bây giờ cô ấy đang ở trong xe chờ dưới tầng đây.

"Như vậy a." Thời gian quả thật không còn sớm, An Nhiên gật đầu, cũng không

lưu nữa, cười nói cảm ơn anh ta: "cám ơn anh đưa Dịch Thừa về, với cả thay tôi

cảm ơn bạn gái anh."

Thư ký Trịnh cười ngây ngô gật đầu với cô, rồi mới xoay người rời đi. An

Nhiên lễ phép đưa anh tới cửa, lúc này mới đóng cửa trở về phòng.

Trở lại phòng, thấy Tô Dịch Thừa nằm ở trên giường, giờ phút này đã hơi có

tiếng ngáy. Tửu lượng của anh coi như không tệ, cho dù uống rượu say cũng sẽ

không có hành động gì khác thường, cứ im lặng nằm ngủ như thế.

An Nhiên khẽ thở dài, tiến lên cởi tất ra cho anh, tháo cúc áo sơ mi, để anh

hô hấp thuận hơn. Làm xong tất cả, An Nhiên mới xoay người đi vào phòng tắm mở

chút nước nóng, cầm khăn, bưng nước đi ra, vắt nước, khẽ lau mặt và tay anh. Vừa

lau vừa thì thầm: "đã bảo đừng uống rượu, chả nghe lời gì cả, lần này may là chỉ

uống say, nếu còn tái phát bệnh dạ dày, anh xem em làm thế nào trừng phạt anh."

Nói xong, đùa dai nhẹ nhàng lấy tay gõ gõ trán anh, Tô Dịch Thừa mơ màng có chút

không vui cau mày lại, An Nhiên thè lè lưỡi đáng yêu, lúc này mới đứng dậy bưng

nước quay ngược ra phòng tắm.

Mà An Nhiên không có phát hiện, trong nháy mắt cô xoay người, người trên

giường vốn đang say đột nhiên mở mắt ra, trong ánh mắt chứa tia giảo hoạt đạt

được mục đích, nơi nào có chút men say chứ.

Ban đêm An Nhiên nằm cạnh anh, ngủ có chút không yên, vì còn lo lắng nửa đêm

anh không thoải mái, cô tỉnh để tiện chăm nom anh.

Mà Tô Dịch Thừa như là cũng không có biểu hiện khó chịu sau khi say rượu, an

tĩnh nằm đó, khe khẽ ngáy, dường như ngủ say sưa.

An Nhiên nhắm mắt lại mơ mơ màng màng thiếp đi, đột nhiên cảm thấy người trầm

xuống. Mở mắt ra, chỉ thấy Tô Dịch Thừa vừa trở mình, đùi áp lên hai chân cô,

tay ngang ngược khống chế thắt lưng cô, cố định người cô. Lúc này giống như con

đười ươi bám chặt người cô.

An Nhiên bị anh ôm chặt, gần như là thở dốc, vỗ nhẹ vai anh: "Dịch, Dịch

Thừa, anh tỉnh sao?"

Tô Dịch Thừa không đáp, chỉ r//ê//n lên mấy tiếng, vùi đầu trước ngực cô, tay

dùng lực ôm cô chặt hơn nữa, bắp đùi chà xát cô, như có như không trêu chọc

cô.

Cả người An Nhiên bị anh trêu chọc không khỏi nóng ran lên, đưa tay muốn đẩy

anh, nhưng không bù được sức lực của anh, không khỏi có chút hoài nghi hỏi: "Tô

Dịch Thừa, không phải là anh giả say đấy chứ!"

Tô Dịch Thừa vẫn nhắm hai mắt không nói lời nào, như là thực sự say rồi, đầu

tiếp tục chà chà trước ngực cô, cách lớp áo ngủ còn tà ác cố ý dùng miệng hôn

cô.

"Ừ ——" Cả người An Nhiên rung lên, không khỏi nhạy cảm bật ra tiếng.

"Tô Dịch Thừa!" An Nhiên gần như là nghiến răng, đưa tay ra đỡ mặt anh để anh

đối diện với mình, không phải là người này giả vờ say chứ!

Mượn cảm giác say, tay người nào đó cũng bắt đầu không an phận, không biết từ

lúc nào đã len lén chui vào trong áo ngủ của cô, chuyển động trên da thịt trắng

mịn như tơ của cô.

An Nhiên bị anh khiến cho luống cuống tay chân, một mặt cố định đầu anh để

anh không có cơ hội chiếm tiện nghi, mặt khác tay anh lập tức di chuyển trên

người cô, cô vừa bắt được tay anh, đáng ghét là anh thế mà lại dùng chân chà xát

cô, cứ tuần hoàn như thế, An Nhiên căn bản không phải là đối thủ của anh.

Thật là mấy lần hoài nghi có phải anh giả vờ say không, nhìn bộ dạng mờ mịt

của anh, lại không phân biệt được là anh say thật hay giả say!

Tối hôm qua đúng là bị xé ra ăn vào bụng rồi, quần áo hai người rơi lả tả

dưới mặt đất, dưới chăn, thân thể hai người dây dưa với nhau.

Khi tỉnh lại Tô Dịch Thừa còn ngủ, vầng sáng vàng nhạt xuyên thấu qua rèm cửa

sổ màu trắng ngà rọi sáng cả gian phòng, khiến người ta như đặt mình vào một màn

sương mù mờ mịt, có chút mộng ảo duy mỹ.

An Nhiên than nhẹ, nhìn gương mặt đang say ngủ như đứa bé kia, không khỏi đưa

tay khẽ chạm lên mặt anh, cô biết tối qua anh căn bản là không say, chỉ là mượn

rượu giở trò mà thôi, vì cô nhớ tối hôm qua khi mình không ngừng bị anh khiêu

khích, người đàn ông này thật đáng ghét cố tình hỏi cô có tha thứ cho anh không,

còn đáng giận là, chỉ cần đáp án của cô là phủ định, anh liền cố tình thay đổi

phương pháp hành hạ cô, cho đến khi cô cầu xin tha thứ mới thôi.

Nghĩ tới, An Nhiên có chút tức giận, nhỏ giọng mắng: "đồ đểu, đồ lưu manh!"

Sau đó khom người tiến lên, há mồm cắn nhẹ lên cái mũi cao thẳng của anh.

Tô Dịch Thừa r//ê//n lên tỉnh lại, mở mắt ra, thấy khuôn mặt phóng đại trước mắt,

chóp mũi truyền đến cảm giác ngưa ngứa, đột nhiên đưa tay vòng quanh thắt lưng

cô, xoay người áp cô xuống phía dưới, khẽ hôn lên đôi môi xinh đẹp tuyệt trần

của cô, trên mặt nở nụ cười thật to: "sớm!" Tâm tình rất tốt!

An Nhiên vẫn tức giận, nhỏ giọng mắng câu: "Đồ xấu xa, lưu manh." Sau đó tức

giận xoay người cố ý không nhìn anh.

Tô Dịch Thừa cười to, cả người cố ý chôn ở cổ cô, há mồm khẽ cắn xuống bả vai

mượt mà của cô, sau đó khẽ nói bên tai cô: "anh chỉ lưu manh với em thôi." Dưới

chăn, hai người không một mảnh vải dây dưa một chỗ, tay đang nắm bên hông cô kéo

một cái, để thân thể hai người càng kề sát nhau.

An Nhiên chợt quay đầu, trừng to mắt nhìn anh, dưới chăn cô cảm giác được rõ

ràng sự khác thường của anh, vội vươn tay muốn đẩy annh: "anh, anh xuống

dưới."

Tô Dịch Thừa nhìn cô, con ngươi đột nhiên trở nên thâm thúy, trong con mắt

như là có hai ngọn lửa bốc cháy hừng hực, khẽ gọi bên tai cô: "An Nhiên.....

."

An Nhiên phát khóc, cơ thể cô vẫn còn đau nhức kịch liệt, thật sự không chịu

được anh dày vò nữa, vội cầu xin: "Tô, Tô Dịch Thừa, em thực sự rất mệt mỏi, để

em dậy có được không."

Tô Dịch Thừa cười, đầu chôn ở cổ cô, m//ú//t sâu một hơi, thanh âm căng thẳng

nói: "đừng động đậy, cứ để anh ôm như vậy một lát."

Nghe vậy, An Nhiên thật sự không dám lộn xộn rồi, cô đã từng tra tư liệu,

hình như đàn ông vào buổi sáng là dễ dàng bị kích thích nhất, cô cũng không muốn

‘rước họa vào thân’.

Hai người cứ ôm nhau như vậy một lúc lâu, cảm giác được sự khác thường trên

người anh từ từ tiêu tan, mới vỗ nhẹ anh, nói: "để, để em dậy."

Không đợi Tô Dịch Thừa trả lời, lúc này điện thoại của An Nhiên đặt trên tủ

đầu giường vang lên, Tô Dịch Thừa trở mình xuống khỏi người An Nhiên, đưa tay

với cái di động cho cô, rồi mới xoay người xuống giường đi thẳng vào phòng

tắm.

"Hô ——" An Nhiên thở phào một cái thật dài, rồi mới nhấn nút nghe: "a lô."

Vừa nghe đối phương nói, An Nhiên bỗng dưng mở to mắt, tâm tình kích động: "cái

gì, tại sao có thể như vậy!"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 102: .2
Chương 103
Chương 103: .2
Chương 104
Chương 105
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 107: .2
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 126: .2
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiên Hôn Hậu Ái
Chương 105

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 105
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...