Tiên Hôn Hậu Ái – Chương 105
Tiên Hôn Hậu Ái
Mơ hồ còn chưa kịp phản ứng, sững người ngồi một lúc lâu, trong đầu vẫn còn
không tỉnh táo, trên màn ảnh đã sớm không nhìn thấy nữ minh tinh khóc lê hoa đái
vũ nữa, hiện đang chiếu tin tức nửa đêm.
"Ting toong —" thấy trong nhà vẫn có phản ứng, người ngoài cửa lại nhấn
chuông cửa.
Lúc này An Nhiên mới kịp phản ứng, vội vàng đứng dậy, nhìn đồng hồ đeo tay
một chút, đã gần 12 giờ, cô không biết đã muộn thế này còn ai tới đây, vội vàng
sửa sang lại bộ đồ ngủ hơi nhăn nhúm trên người mình, rồi mới đi về phía cửa
nhà, qua màn hình nhìn thấy một người đàn ông dìu Tô Dịch Thừa đứng ngoài cửa,
mà Tô Dịch Thừa nhíu chặt lông mày, như là rất khó chịu.
Thấy thế, An Nhiên vội vàng mở cửa ra, vừa mở cửa, đã ngửi thấy mùi rượu nồng
nặc, rõ ràng là người nào đó uống quá nhiều, uống đến mức không tự về nhà được
mà phải để người khác đỡ về.
"Phu nhân, trợ lý anh ấy —" thư ký Trịnh vừa mở miệng muốn nói, lại nghĩ tới
cái gì, vội vàng sửa lời: "à không, hiện tại hẳn là Tô phó thị trưởng rồi, phó
thị trưởng tối nay rất vui vẻ, cho nên uống hơi nhiều."
An Nhiên gật đầu với người đàn ông kia, cô nhận ra anh ta, trước kia ngày cô
và Tô Dịch Thừa đăng ký kết hôn đã gặp, sau lại biết được anh ta là thư ký của
Tô Dịch Thừa, đi theo Tô Dịch Thừa hơn ba năm, coi như là trợ thủ đắc lực của
anh.
"Mau vào đi." An Nhiên vội vàng nghiêng người đi để thư ký Trịnh dìu Tô Dịch
Thừa đi vào phòng ngủ.
Đợi thư ký Trịnh đỡ Tô Dịch Thừa nằm lên trên giường xong, An Nhiên vội vàng
vào bếp rót cho thư ký Trịnh chén nước: "nào, uống ngụm nước đi."
Như là thật khát, nhận lấy cái chén liền một hơi uống hết. Thư ký Trịnh mặc
dù cũng rất cao, nhưng so với Tô Dịch Thừa vẫn thấp hơn nửa cái đầu, người cũng
hơi gầy hơn, Tô Dịch Thừa nhìn không béo, nhưng mà rất cường tráng, da thịt rắn
chắc, đoán là do hằng ngày kiên trì tập thể dục buổi sáng, cho nên để thư ký
Trịnh đưa anh về, đúng là có chút vất vả.
Nhìn bộ dạng khát nước của anh ta, như là một chén không đủ, An Nhiên thử
hỏi: "không thì tôi rót cho anh thêm một chén nhé."
Thư ký Trịnh vội lắc đầu, nói: "không cần không cần, thời gian không còn sớm,
tôi sẽ không làm phiền nữa, hơn nữa bạn gái tôi còn đang chờ tôi ở dưới đây."
Tối nay anh uống cũng không ít, đến khi tan tiệc, anh vừa định đón xe cho Tô
Dịch Thừa về, đúng lúc bạn gái gọi điện tới, nói đang ở gần đó, hỏi anh tiệc đã
tàn chưa, có muốn cùng về không, thế là anh liền bảo cô đến, rồi để cô ấy lái xe
đưa Tô Dịch Thừa về, bây giờ cô ấy đang ở trong xe chờ dưới tầng đây.
"Như vậy a." Thời gian quả thật không còn sớm, An Nhiên gật đầu, cũng không
lưu nữa, cười nói cảm ơn anh ta: "cám ơn anh đưa Dịch Thừa về, với cả thay tôi
cảm ơn bạn gái anh."
Thư ký Trịnh cười ngây ngô gật đầu với cô, rồi mới xoay người rời đi. An
Nhiên lễ phép đưa anh tới cửa, lúc này mới đóng cửa trở về phòng.
Trở lại phòng, thấy Tô Dịch Thừa nằm ở trên giường, giờ phút này đã hơi có
tiếng ngáy. Tửu lượng của anh coi như không tệ, cho dù uống rượu say cũng sẽ
không có hành động gì khác thường, cứ im lặng nằm ngủ như thế.
An Nhiên khẽ thở dài, tiến lên cởi tất ra cho anh, tháo cúc áo sơ mi, để anh
hô hấp thuận hơn. Làm xong tất cả, An Nhiên mới xoay người đi vào phòng tắm mở
chút nước nóng, cầm khăn, bưng nước đi ra, vắt nước, khẽ lau mặt và tay anh. Vừa
lau vừa thì thầm: "đã bảo đừng uống rượu, chả nghe lời gì cả, lần này may là chỉ
uống say, nếu còn tái phát bệnh dạ dày, anh xem em làm thế nào trừng phạt anh."
Nói xong, đùa dai nhẹ nhàng lấy tay gõ gõ trán anh, Tô Dịch Thừa mơ màng có chút
không vui cau mày lại, An Nhiên thè lè lưỡi đáng yêu, lúc này mới đứng dậy bưng
nước quay ngược ra phòng tắm.
Mà An Nhiên không có phát hiện, trong nháy mắt cô xoay người, người trên
giường vốn đang say đột nhiên mở mắt ra, trong ánh mắt chứa tia giảo hoạt đạt
được mục đích, nơi nào có chút men say chứ.
Ban đêm An Nhiên nằm cạnh anh, ngủ có chút không yên, vì còn lo lắng nửa đêm
anh không thoải mái, cô tỉnh để tiện chăm nom anh.
Mà Tô Dịch Thừa như là cũng không có biểu hiện khó chịu sau khi say rượu, an
tĩnh nằm đó, khe khẽ ngáy, dường như ngủ say sưa.
An Nhiên nhắm mắt lại mơ mơ màng màng thiếp đi, đột nhiên cảm thấy người trầm
xuống. Mở mắt ra, chỉ thấy Tô Dịch Thừa vừa trở mình, đùi áp lên hai chân cô,
tay ngang ngược khống chế thắt lưng cô, cố định người cô. Lúc này giống như con
đười ươi bám chặt người cô.
An Nhiên bị anh ôm chặt, gần như là thở dốc, vỗ nhẹ vai anh: "Dịch, Dịch
Thừa, anh tỉnh sao?"
Tô Dịch Thừa không đáp, chỉ r//ê//n lên mấy tiếng, vùi đầu trước ngực cô, tay
dùng lực ôm cô chặt hơn nữa, bắp đùi chà xát cô, như có như không trêu chọc
cô.
Cả người An Nhiên bị anh trêu chọc không khỏi nóng ran lên, đưa tay muốn đẩy
anh, nhưng không bù được sức lực của anh, không khỏi có chút hoài nghi hỏi: "Tô
Dịch Thừa, không phải là anh giả say đấy chứ!"
Tô Dịch Thừa vẫn nhắm hai mắt không nói lời nào, như là thực sự say rồi, đầu
tiếp tục chà chà trước ngực cô, cách lớp áo ngủ còn tà ác cố ý dùng miệng hôn
cô.
"Ừ ——" Cả người An Nhiên rung lên, không khỏi nhạy cảm bật ra tiếng.
"Tô Dịch Thừa!" An Nhiên gần như là nghiến răng, đưa tay ra đỡ mặt anh để anh
đối diện với mình, không phải là người này giả vờ say chứ!
Mượn cảm giác say, tay người nào đó cũng bắt đầu không an phận, không biết từ
lúc nào đã len lén chui vào trong áo ngủ của cô, chuyển động trên da thịt trắng
mịn như tơ của cô.
An Nhiên bị anh khiến cho luống cuống tay chân, một mặt cố định đầu anh để
anh không có cơ hội chiếm tiện nghi, mặt khác tay anh lập tức di chuyển trên
người cô, cô vừa bắt được tay anh, đáng ghét là anh thế mà lại dùng chân chà xát
cô, cứ tuần hoàn như thế, An Nhiên căn bản không phải là đối thủ của anh.
Thật là mấy lần hoài nghi có phải anh giả vờ say không, nhìn bộ dạng mờ mịt
của anh, lại không phân biệt được là anh say thật hay giả say!
Tối hôm qua đúng là bị xé ra ăn vào bụng rồi, quần áo hai người rơi lả tả
dưới mặt đất, dưới chăn, thân thể hai người dây dưa với nhau.
Khi tỉnh lại Tô Dịch Thừa còn ngủ, vầng sáng vàng nhạt xuyên thấu qua rèm cửa
sổ màu trắng ngà rọi sáng cả gian phòng, khiến người ta như đặt mình vào một màn
sương mù mờ mịt, có chút mộng ảo duy mỹ.
An Nhiên than nhẹ, nhìn gương mặt đang say ngủ như đứa bé kia, không khỏi đưa
tay khẽ chạm lên mặt anh, cô biết tối qua anh căn bản là không say, chỉ là mượn
rượu giở trò mà thôi, vì cô nhớ tối hôm qua khi mình không ngừng bị anh khiêu
khích, người đàn ông này thật đáng ghét cố tình hỏi cô có tha thứ cho anh không,
còn đáng giận là, chỉ cần đáp án của cô là phủ định, anh liền cố tình thay đổi
phương pháp hành hạ cô, cho đến khi cô cầu xin tha thứ mới thôi.
Nghĩ tới, An Nhiên có chút tức giận, nhỏ giọng mắng: "đồ đểu, đồ lưu manh!"
Sau đó khom người tiến lên, há mồm cắn nhẹ lên cái mũi cao thẳng của anh.
Tô Dịch Thừa r//ê//n lên tỉnh lại, mở mắt ra, thấy khuôn mặt phóng đại trước mắt,
chóp mũi truyền đến cảm giác ngưa ngứa, đột nhiên đưa tay vòng quanh thắt lưng
cô, xoay người áp cô xuống phía dưới, khẽ hôn lên đôi môi xinh đẹp tuyệt trần
của cô, trên mặt nở nụ cười thật to: "sớm!" Tâm tình rất tốt!
An Nhiên vẫn tức giận, nhỏ giọng mắng câu: "Đồ xấu xa, lưu manh." Sau đó tức
giận xoay người cố ý không nhìn anh.
Tô Dịch Thừa cười to, cả người cố ý chôn ở cổ cô, há mồm khẽ cắn xuống bả vai
mượt mà của cô, sau đó khẽ nói bên tai cô: "anh chỉ lưu manh với em thôi." Dưới
chăn, hai người không một mảnh vải dây dưa một chỗ, tay đang nắm bên hông cô kéo
một cái, để thân thể hai người càng kề sát nhau.
An Nhiên chợt quay đầu, trừng to mắt nhìn anh, dưới chăn cô cảm giác được rõ
ràng sự khác thường của anh, vội vươn tay muốn đẩy annh: "anh, anh xuống
dưới."
Tô Dịch Thừa nhìn cô, con ngươi đột nhiên trở nên thâm thúy, trong con mắt
như là có hai ngọn lửa bốc cháy hừng hực, khẽ gọi bên tai cô: "An Nhiên.....
."
An Nhiên phát khóc, cơ thể cô vẫn còn đau nhức kịch liệt, thật sự không chịu
được anh dày vò nữa, vội cầu xin: "Tô, Tô Dịch Thừa, em thực sự rất mệt mỏi, để
em dậy có được không."
Tô Dịch Thừa cười, đầu chôn ở cổ cô, m//ú//t sâu một hơi, thanh âm căng thẳng
nói: "đừng động đậy, cứ để anh ôm như vậy một lát."
Nghe vậy, An Nhiên thật sự không dám lộn xộn rồi, cô đã từng tra tư liệu,
hình như đàn ông vào buổi sáng là dễ dàng bị kích thích nhất, cô cũng không muốn
‘rước họa vào thân’.
Hai người cứ ôm nhau như vậy một lúc lâu, cảm giác được sự khác thường trên
người anh từ từ tiêu tan, mới vỗ nhẹ anh, nói: "để, để em dậy."
Không đợi Tô Dịch Thừa trả lời, lúc này điện thoại của An Nhiên đặt trên tủ
đầu giường vang lên, Tô Dịch Thừa trở mình xuống khỏi người An Nhiên, đưa tay
với cái di động cho cô, rồi mới xoay người xuống giường đi thẳng vào phòng
tắm.
"Hô ——" An Nhiên thở phào một cái thật dài, rồi mới nhấn nút nghe: "a lô."
Vừa nghe đối phương nói, An Nhiên bỗng dưng mở to mắt, tâm tình kích động: "cái
gì, tại sao có thể như vậy!"








