Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thùy Chủ Trầm Phù – Chương 51

Thùy Chủ Trầm Phù

Tác giả: Thiên Thương
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lôi Hải Thành thủy chung cho rằng, kết hôn là việc đại sự tối trọng yếu trong đời người, cho nên tiền thế hắn kiên trì muốn cấp cho Đình cùng bản thân một hôn lễ mỹ lệ nhất khó quên nhất. Đáng tiếc nguyện vọng này còn chưa có kịp thực hiện, hắn đã bị quẳng tới thời không này.

Giấc mộng không được viên mãn của tiền thế, lại được tiếp diễn ở một thế giới xa lạ. Đứng trước tấm gương đồng cự đại cao quá đầu, nhìn dáng hình cao cao, trường bào lụa nguyệt bạch sắc lộng lẫy phiêu dật rủ xuống đất, tuấn mỹ thiếu niên đầu đội bạch ngọc vân long quan, tự thân Lôi Hải Thành cũng hoảng hốt.

“Thành thân không phải là nên mặc hỉ phục hồng sắc sao?” Y phục là do Phù Thanh Phượng vài ngày trước đã kêu ngự chức y sư[118] trong cung đến tận nhà thay hắn lấy số đo, lúc đến tay mới phát hiện ra là sắc nguyệt bạch, tay áo rộng cùng cổ áo đều thêu hoa văn phi long sống động như thật bằng chỉ bạc, tính ra, cũng phải tới chín con.

Ngưng Mặc thay hắn thắt đai lưng nạm ngọc ngân quang sáng chói, cười nói: “Công tử, nguyệt sắc hỉ phục cũng không phải là người thường muốn mặc là có thể mặc đâu. Trừ bỏ vương tộc, cũng không ai dám ở trong hôn lễ mặc y phục thêu rồng, mà lại là cửu long tề phi, khẳng định là hoàng ta đã đặc biệt yêu cầu.”

Lôi Hải Thành đang sửa sang lại cổ áo liền dừng tay lại, “Thế sao? Thật sự là vinh quang thiên đại.”

Làm đến tận mức này, Ngự Diễm Liệu thật đúng là đã dùng toàn lực để lôi kéo hắn.

Kiều Hành Chi ở phòng ngoại cung kính nhắc nhở nói: “Lôi công tử, giờ lành xuất môn sắp đến, xa mã đã chuẩn bị hảo, thỉnh công tử dời bước xuất phủ.”

Hôn lễ quyết định cử hành tại phủ thừa tướng của Dao Quang. Đây là đề nghị của Dao Quang, Lôi Hải Thành cũng không ý kiến.

Khoác thêm phi phong thuần bạch Hàm Hương đưa qua, hắn mỉm cười đi ra cửa.

Bên ngoài Tường cao, sắc trời dần tối, tà dương chìm vào áng mây, đem không trung Lâm Uyên thành nhuộm một màu hồng diễm lệ như máu khiến cho nhân tâm hoảng sợ.

Đêm tối hoàn toàn buông xuống, trong thừa tướng phủ của Dao Quang đèn đuốc sáng trưng, tiếng người huyên náo thẳng đến trời cao.

Dao Quang Thừa tướng xưa nay đối với bất luận kẻ ái mộ nào cũng đều không để ý cuối cùng đã là hoa có chủ, hại không ít người đơn phương yêu mến âm thầm đấm ngực dậm chân, hận chính mình sao lại không sớm thổ lộ, kết quả khiến cho cái tên người Thiên Tĩnh ấy chiếm được tiện nghi. Mấy ngày qua, cũng có vài người bắt chước Cố Đông Thần đến Uy Viễn tướng quân phủ khiêu khích, đều bị Lôi Hải Thành nhẹ nhàng chế ngự.

Những người đó cũng đã chịu phục, giờ phút này đều xuất hiện trên hỉ đường, đối Lôi Hải Thành luôn miệng nói cung hỉ.

Cố Đông Thần mặt đen như đáy nồi, một mình trốn ở góc phòng, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Lôi Hải Thành. Xem chừng, nếu không phải kiêng kị Phong Lăng hoàng đang ngồi trên ghế chủ vị, thì sớm đã xông lên cắn xé Lôi Hải Thành.

Ngự Diễm Liệu lần này tới tham gia hôn lễ, làm chủ hôn cho Dao Quang cùng Lôi Hải Thành, xem như là đã quá coi trọng đôi tân nhân này. Hoàng đế cũng tham dự, văn võ quan viên trong Lâm Uyên thành ai dám không đến? Hỉ đường đông chật người, tựa như đem cả triều đình mang đến đây.

Lôi Hải Thành một bên cùng mọi người giao thiệp, một bên âm thầm chú ý, trừ bỏ một người chưa từng lộ diện trong tứ thừa tướng, tất cả các thần tử ngày đó đã gặp trên đại điện đều đến chúc mừng.

Hồng chúc phát ra hỏa diễm sáng ngời, nóng bỏng sôi động. Trong không khí tửu hương tỏa bốn phía, ru say con người.

Ngày đại hỉ như thế này, người người đều hân hoan thư giãn, rất thích hợp để tập kích......Tiếng pháo báo giờ lành vang lên chốc lát, trong đầu Lôi Hải Thành chợt hiện ra một cảm giác nguy hiểm không thích hợp.

Dao Quang trong tiếng vỗ tay trầm trồ khen ngợi của bách quan, được hỉ nương dìu dắt chầm chậm tiến vào.

Váy dài đồng màu nguyệt bạch phiêu dật lướt đi, thoa cài tóc châu ngọc hình phượng, đối xứng cài trên mái tóc đen dài, theo từng nhịp cước bộ của nàng khẽ rung. Mỗi một bước, đều mang theo giai điệu khiến lòng người xao động.

Khuôn mặt của nàng, ẩn hiện dưới diện sa mỏng manh như cánh ve, vân tấn hoa nhan, mỹ lệ như mộng ảo......

Nhìn đôi tân nhân tuấn mỹ xuất chúng sánh vai đứng trước mặt, Ngự Diễm Liệu mỉm cười từ trong ghế dựa đứng lên, giơ chén rượu.”Chư vị, cùng uống một chén, chúc tân nhân bạch đầu giai lão, cũng chúc Phong Lăng đại quân ta tái chinh thiên tĩnh, kỳ khai đắc thắng[119].”

“Bệ hạ nói chính là, lần này tây chinh, quân ta nhất định công phá được Thiên Tĩnh, dựng lên vĩ nghiệp thiên thu.” Phù Thanh Phượng dẫn quần thần đồng loạt nâng chén.

Phủ ngoại, phóng lên pháo hoa đủ màu đã được chuẩn bị từ sớm, rít gió xông lên không trung, tung ra vạn điểm rực rỡ.

Lôi Hải Thành cầm lấy chén, lạnh lùng nhìn mọi người đem rượu uống một hơi cạn sạch, bên người đột nhiên vang lên tiếng vỡ nát lanh lảnh của đồ sứ.

Chén rượu của Dao Quang, rơi vỡ làm bốn mảnh.

Chúng nhân chớp mắt đều lâm vào trầm mặc. Trong hôn lễ tân nương làm vỡ nát chén rượu, tuyệt không phải điềm lành. Ngay cả người điều hành nghi lễ cũng khẽ thay đổi sắc mặt, vừa định nói vài câu để làm dịu bớt bất an trong không khí, phủ ngoại đột nhiên phát ra một trận nổ lớn.

Thanh âm tựa như dội lên từ trong lòng đất, Lôi Hải Thành ước chừng trận nổ cách phủ thừa tướng ít nhất là nửa dặm, từ phía đông nam hướng đến......

Cuối cùng đã hành động rồi sao? Hắn nhìn xuyên qua diện sa cuả Dao Quang, phát giác được trong nháy mắt Dao Quang hiển lộ vẻ mừng rỡ.

“Cố Đông Thần! Lập tức đi xem là chuyện gì xảy ra vậy? Kiều Hành Chi, ngươi tức khắc lãnh binh phong tỏa toàn thành, tìm kẻ khả nghi.” Ngự Diễm Liệu là người đầu tiên thanh tỉnh trong kinh hoàng, nhanh chóng chỉ huy đám quần thần vẫn đang ngẩn ngơ.

“Bệ hạ, đây nhất định là quỷ kế của người Thiên Tĩnh.” Dao Quang kéo diện sa xuống, để lộ sắc mặt tuyết trắng.

Lực chú ý của Ngự Diễm Liệu vẫn tập trung ở tiếng nổ liên tiếp, thuận miệng hỏi: “Ngươi sao lại biết?”

Dao Quang bỗng nhiên nhoẻn miệng cười, duỗi tay trái bị thương, một thanh đoản kiếm sắc bén chỉ lớn bằng ngón tay theo tay áo rộng thùng nhẹ nhàng bắn ra, “Phốc” đ//â//m xuyên qua *g ngực Ngự Diễm Liệu.

Hết thảy đều xảy ra đột ngột, mắt thấy mũi kiếm nhuốm máu, từ sau lưng Phong Lăng hoàng xuyên ra, quần thần há hốc miệng, nhưng lại kinh hãi đến phát không ra bất cứ thanh âm nào.

Ngự Diễm Liệu nhìn đoản kiếm cắm trên ngực mình, thần khí trên mặt cũng kinh ngạc giống như chúng nhân, tựa hồ không thể tin được bản thân mình đã bị ám toán.

“...... Vì cái gì?......” Hắn bình tĩnh nhìn thẳng Dao Quang.

“Bởi vì hết thảy đều là do ta an bài.” Dao Quang mặt không đổi sắc mạnh mẽ dùng tay trái, rút ra đoản kiếm.

Máu tươi tức khắc theo vết thương của Ngự Diễm Liệu phun trào, thân thể cao lớn ngã ngửa ra đằng sau──

“Mau cứu bệ hạ!” Phù Thanh Phượng ở gần Ngự Diễm Liệu nhất cuối cùng cũng phục hồi thần trí, rống lớn đỡ lấy Ngự Diễm Liệu, liều mạng lấy tay cầm máu trên miệng vết thương.

Trên hỉ đường, một mảnh hỗn loạn.

“Theo ta trốn!” Dao Quang nắm lấy tay Lôi Hải Thành, thẳng hướng ngoài cửa.

Có vài quan viên đứng gần cửa nghĩ muốn ngăn trở nàng, nhưng Dao Quang thân pháp nhẹ nhàng vô cùng, mặc dù phủ hỉ phục vẫn không chút rườm rà, nhanh như mị ảnh theo khe hở giữa những người đó xuyên qua, tông cửa xông ra.

Mấy con tuấn mã sắp sẵn giáp trụ được buộc ở hành lang bên ngoài hỉ đường.

“Ra khỏi cửa, thẳng theo hướng tây, đến tây thành môn.”

Dao Quang vừa dặn dò, vừa nhanh nhẹn kéo váy dài trên người xuống, bên trong là trang phục gọn gàng bó sát người. Tay trái giả đã không còn nữa, thay vào đó là đoản kiếm dùng để ám sát Ngự Diễm Liệu, mũi kiếm còn đang tích huyết.

Lôi Hải Thành chỉ nhìn thoáng qua, tháo dây ngựa, cùng Dao Quang chạy ra khỏi phủ.

Sớm dự liệu trước là hôn lễ sẽ có biến cố, bất quá mục tiêu của Dao Quang, lại đúng là ám sát Ngự Diễm Liệu, vẫn là khiến cho hắn có chút giật mình.

Lại thêm một lần chạy trối chết nữa bắt đầu. Hắn buồn cười nhìn Dao Quang đang chạy song song bên cạnh hắn, không biết lần này có thể hay không thuận lợi thoát thân...... Trong bóng đêm, hai tròng mắt hắn phát ra ánh sáng lóa mắt.

Ở trong nhà giam tướng quân phủ hoa lệ mệt nhọc đã nhiều ngày, nên thời điểm này cần phải làm cho bản thân mình hoạt động gân cốt triệt để. Đăng bởi: admin

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thùy Chủ Trầm Phù
Chương 51

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 51
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...