Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thùy Chủ Trầm Phù – Chương 32

Thùy Chủ Trầm Phù

Tác giả: Thiên Thương
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Lãnh bệ hạ, ngươi nhất định không thể ngờ được rằng bọn họ lại rơi vào trong tay Phong Lăng ta phải không? Nói cho ngươi biết, là thân cữu phụ lưu trú ở kinh thành của ngươi đã bức bọn họ phải xuất cung đưa tới quân ta làm con tin đấy.”

Đông Thần Tiễn ngạo mạn cười to, cố ý khơi mào nộ khí của đối phương.

“Bổn hoàng quả thật không nghĩ tới.”

Lãnh Huyền cuối cùng mở cũng miệng, thanh âm vẫn thấp trầm như cũ, không có biểu lộ sự sợ hãi như mọi người tưởng tượng.”Bổn hoàng chỉ muốn biết, Phong Lăng đến tột cùng đã hứa hen những ưu đãi gì với hắn, khiến cho hắn dám cả gan phản bội bán đứng Thiên Tĩnh!”

Đông Thần Tiễn hắc hắc cười nói: “Lô Trường Nghĩa tuy là cữu phụ của ngươi, bệ hạ lại chỉ phong hắn tới chức tả quân đô thống, đương nhiên là thỏa mãn không được Lô đô thống. Phong Lăng ta so với Lãnh bệ hạ lại rộng rãi hơn, sau khi thôn tính Thiên Tĩnh, Lô Trường Nghĩa sẽ chính là vương mà Phong Lăng ta phái đồn trú ở mười bảy thành phương bắc Thiên Tĩnh, thế to chức lớn. Bệ hạ, ngươi nói, hắn có thể hay không phản đây?”

Lãnh Huyền thở dài một tiếng, “Hắn là thân cữu phụ của bổn hoàng, bổn hoàng chẳng lẽ còn không rõ năng lực của hắn? Hữu dũng vô mưu, khó thành đại sự, như thế nào có thể nhậm được chức cao? Có lẽ chỉ có loại ngu dốt như hắn, mới có thể tin tưởng lời hứa hẹn của các ngươi, a ──”

Dụng nhân bất duy thân[83], như Lãnh Huyền, cũng coi như là hiếm có. Lôi Hải Thành thầm nghĩ, mắt thấy trời càng ngày càng tối, hắn mượn hoàng hôn cùng bụi cỏ dại yểm trợ lặng yên bò từ từ về phía trước, để có thể thấy rõ sự phát triển tình hình.

Đông Thần Tiễn hiển nhiên bị sự lãnh tĩnh của Lãnh Huyền chọc giận, hừ nói:

“Lãnh bệ hạ, đừng nhiều lời vô ích. Nếu không đầu hàng, ta sẽ đem bọn họ ra giết. Ta đếm đến ba, ngươi không xuống ngựa chịu trói, liền khiến đầu sủng phi của ngươi rơi xuống đất.”

“Bệ hạ!” Nữ tử liên tục khóc, lúc này lại càng thê thảm kêu to.

“Một, hai ──”

Vạn nhân vô thanh, trong không trung chỉ có thanh âm của Đông Thần Tiễn cùng nữ tử vang vọng.

“Ba!”

Thân ảnh Lãnh Huyền vẫn vững vàng như bàn thạch, không có chút dao động.

Mọi người liền nhìn thấy kỵ sĩ trên ngựa giơ cao yêu đao vô tình chém xuống. Đầu của nữ tử tức khắc lìa khỏi cần cổ mảnh khảnh, lăn lông lốc ra xa trên bãi cỏ, máu tươi bắn tung tóe trên đường làm mặt cỏ nhiễm hồng.

“Lãnh bệ hạ, phi tử yêu dấu nhất của ngươi đã chết ngay trước mắt, vậy mà cũng không buồn nhíu mày. Xem ra tâm cùng huyết của bệ hạ quả nhiên đều lạnh lẽo, chẳng trách sao ngay cả huynh đệ ruột thịt của chính mình cũng không buông tha, vì ngôi hoàng đế mà độc sát cả thái tử.” Đông Thần Tiễn lớn tiếng cười nhạo.

Giết người thân đoạt vị, dù sao cũng không phải chuyện vẻ vang gì. Thiên Tĩnh tướng sĩ bởi vậy mà lần lượt nổi lên từng trận xôn xao nhỏ.

Mặt Lãnh Huyền lại không hề đổi sắc, chỉ trầm thanh nói: “Đông Thần Tiễn, đôi bên giao tranh, bổn hoàng cũng không truy cứu việc hồ ngôn loạn ngữ của ngươi. Nếu ngươi cho là bổn hoàng sẽ vì một phi tử mà đầu hàng, khiến cho mấy vạn đại quân dưới trướng đều trở thành tù binh để các ngươi tùy ý xâm lược, làm cho tất cả thần dân Thiên Tĩnh chìm trong kiếp vong quốc chi nô, thì Phong Lăng các ngươi đã quá khờ khạo rồi. Đấy là chưa nói đến việc bổn hoàng không thể vì chuyện riêng tư của mình mà làm như thế, còn thiên quân vạn mã Thiên Tĩnh phía sau cũng sẽ không để cho ngươi được toại nguyện đâu.”

Hắn hít một hơi dài, hét lớn: “Thiên Tĩnh tướng sĩ, có phải hay không? Hồi đáp bổn hoàng!”

“Đúng vậy!” Vạn nhân đáp lại, chỉnh tề lưu loát, chấn động dãy núi vang vọng không dứt.

Đông Thần Tiễn biến sắc, nguyên tưởng rằng giết sủng phi của hoàng đế rồi lại thêm lời khiêu khích có thể làm cho Thiên Tĩnh tướng sĩ thỏ tử hồ bi[84], không còn lòng dạ nào tái chiến, không nghĩ tới miệng lưỡi Lãnh Huyền thật quá sắc bén, nói vài ba câu lại khiến cho sĩ khí Thiên Tĩnh tướng sĩ trở nên càng mạnh mẽ.

Thẹn quá hóa giận liền đem cây đuốc hướng những con tin còn lại.”Nếu Lãnh bệ hạ nói như thế, chắc hẳn cũng sẽ không thương tiếc cốt nhục của chính mình. Ngươi nhìn cho rõ đi, ta sẽ lại đếm đến ba, rồi sẽ giết tiểu hoàng tử của ngươi.”

Đó là một tiểu gia khỏa trắng trẻo mũm mĩm, trên cổ đeo một cái trường mệnh khóa nho nhỏ. Lúc trước thì khóc mãi không ngừng, sau khi nhìn thấy Lãnh Huyền lại từ từ ngừng khóc lóc lại, liền cười khanh khách, ở trong lòng kỵ sĩ vẫy vẫy cánh tay nhỏ bé, tựa hồ muốn Lãnh Huyền bế hắn.

Trong đám tướng sĩ dẫn đầu hai bên, đều có không ít người trên mặt hiện lên vẻ không đành lòng.

Lôi Hải Thành đã đi đến chố sườn đồi cách mặt đất hơn mười thước, mượn ánh hỏa quang nhìn đến đứa bé không biết tử vong sắp rơi xuống đầu mình kia, cũng không khỏi đình chỉ hô hấp. Lại nghe Đông Thần Tiễn đếm tới “Ba”, Lãnh Huyền vẫn bất vi sở động.

Đao nhọn từ phía sau thân thể đứa bé xuyên qua, thanh âm non nớt chỉ phát ra một tiếng thất thanh liền đoạn khí. Kỵ sĩ vì thị uy, cư nhiên còn đem thi thể trẻ con vẫn còn xuyên trên đao giơ cao lên không trung.

Lôi Hải Thành gắt gao bẻ đốt ngón tay, Phong Lăng binh sĩ ở trong mắt hắn lúc này quả thực đã thành bản sao của xâm Hoa Nhật quân. Phải biết rằng, vào thời điểm khi hắn còn đi học có đi thăm quan kỉ niệm đường thảm sát Nam Kinh[85], sau đó liền hận không thể sinh ra trước đó vài thập niên, để có thể thống khoái mà giết Nhật Bản binh.

Cây đuốc dời về phía Minh Chu, chiếu sáng khuôn mặt tái nhợt của hắn.

Hắn toàn thân trên dưới, ngay cả miệng đều đang run rẩy, chẳng nói nổi cái gì, chỉ nhìn Lãnh Huyền ở phía đối diện.

Đông Thần Tiễn cải biến chủ ý, “Lãnh bệ hạ, ta biết ngươi là yêu thương nhất vị Minh Chu thái tử này. Một con tin tốt thế này, một đao giết chết có phải hay không là rất đáng tiếc? Không bằng trước hết cứ chặt bỏ một bàn tay của hắn, rồi lại chém một cái nữa, rồi mới tái từ từ chặt lấy bàn chân, bệ hạ ngươi cảm thấy được hay không?”

“Phụ hoàng ──” Minh Chu cuối cùng run rẩy cầu cứu.

“Chu nhi! Ngươi nhớ kỹ, ngươi là thái tử của Thiên Tĩnh ta, không được kêu cứu!”

Thanh âm lãnh khốc của Lãnh Huyền khiến kẻ khác khó có thể tin được. Lại duỗi cánh tay lấy cung tiễn bên lưng ngựa kéo căng lên.

Hướng của mũi tên, chính là Minh Chu.

“Chu nhi, phụ hoàng tiễn ngươi lên đường.”

Ngữ điệu chung quy hơi chút run rẩy, cắn răng một cái liền đem tiễn bắn ra.

“Ầm!”

Chân núi phát ra tiếng nổ mạnh mẽ, mục quang mọi người không cầm được đều chuyển hướng nơi phát ra tiếng vang.

Một khối nham thạch mấy người ôm không hết đang mang theo khói lửa cuồn cuộn, từ sườn dốc lăn xuống. Nham thạch kia thân mình phải đến mười mấy tấn trọng, lại có thêm quán tính, lăn lại càng nhanh, thẳng hướng Phong Lăng đại quân lăn lại.

Khối đại thạch như vậy mà đè lên, dù là ai cũng sẽ biến thành khối bánh thịt. Binh sĩ tiền tuyến Phong Lăng đều lộ vẻ sợ hãi nhanh chóng thối lui về phía sau. Binh sĩ đằng sau không biết phía trước đã xảy ra chuyện gì, nhất thời hỗn loạn.

Thiên ban cơ hội! Lãnh Huyền vui mừng khôn xiết, buông cung tiễn.”Khoái đao thủ, mau đi cứu thái tử!”

Mấy trăm khoái đao thủ nổi danh trong hàng ngũ Thiên Tĩnh liền mạnh mẽ theo lời nhằm hướng Phong Lăng, ai nấy cũng đều muốn cứu thái tử, lập đại công trước mặt hoàng đế.

Đông Thần Tiễn thấy tình hình bất thường, lạnh lùng nói: “Không được lùi lại nữa, làm trái liền mang ra trảm!”

Lúc này, cự thạch đã nghiền qua vô số thi thể binh sĩ trên mặt đất, khí lực cũng dần chậm lại. Có người nhanh mắt, nhìn thấy phía sau cự thạch lộ ra một góc y phục, kêu to: “sau tảng đá có người!”

Đông Thần Tiễn thay đổi sắc mặt, vô duyên vô cớ từ chân núi lại lăn xuống khối cự thạch, nhất định có người lén lút phá rối!

Mắt thấy cự thạch đã lăn tới chỗ cách chiến xa hai trượng, khí lực cuối cùng cũng cạn, đình chỉ di động. Một thân ảnh theo sau tảng đá chạy ra, trên người mặc bộ y phục bình thường của Thiên Tĩnh binh sĩ.

“Bắn tên!”

Theo mệnh lệnh của Đông Thần Tiễn, cả trăm mũi tên đều bắn về phía thân ảnh nọ. Đông Thần Tiễn cũng tự mình bắn liên tiếp hai mũi, bắn trúng ấn đường người nọ.

Toàn thân người nọ trừ bỏ nơi có khôi giáp bảo hộ, đều cắm đầy tiễn, cơ hồ đã thành tấm bia, nhưng lại vẫn y nguyên không ngã xuống, vẫn còn lao về phía mọi người làm đám cung tiễn thủ sợ tới mức đứng trân ra nhìn.

Chờ lúc mọi người dùng hỏa quang để thấy rõ diện mục người kia, mới phát hiện gương mặt người nọ đã bị cự thạch nghiền đến huyết nhục mơ hồ, nguyên lai sớm đã là cổ thi thể.

Trúng kế rồi! Đông Thần Tiễn vừa mới thông suốt, thi thể liền ngã tùm xuống đất.

Người ở hậu diện cuối cùng đã hiện thân, lao thẳng một mạch đến trước con ngựa của tên kị sỹ đang uy hiếp Minh Chu, chủy thủ bay nhanh chặt đứt một chân trước của con ngựa.

Ngựa bị đau, điên cuồng hí vang quỵ xuống. Hai người trên lưng ngựa liền bị kéo xuống dưới. Kỵ sĩ kia còn chưa đứng dậy, liền bị chủy thủ cắt đứt khí quản, máu tươi phun trào.

Chủy thủ, nắm ở trong tay một tuấn mỹ thiếu niên.

Tóc dài lẫm liệt tung bay, trong mắt thiếu niên phát ra cường hãn sát khí, ở dưới hảo quang chiếu rọi lại càng mạnh mẽ khiếp người. Những binh sĩ bên cạnh lâm vào sự sợ hãi, đã quên hẳn đi việc công kích. Đăng bởi: admin

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thùy Chủ Trầm Phù
Chương 32

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 32
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...