Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thùy Chủ Trầm Phù – Chương 29

Thùy Chủ Trầm Phù

Tác giả: Thiên Thương
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“!!! ── ”

Sáng sớm, tiếng đập cửa dồn dập đem Lôi Hải Thành từ trong giấc mộng đánh thức dậy.

Ôm lấy đầu giờ vẫn còn chút men say ra mở cửa phòng, Lôi Hải Thành liền nhìn thấy hai huynh đệ công tử Tuyết đứng ở ngoài cửa, sắc mặt hai người đều có điểm trắng bệch.

Trên bãi đất trống cách đó không xa là một đám lớn lâu la tụ tập, tựa như đang vây quanh tranh luận gì đó.

“Vương trại chủ hắn......”

Công tử Du chưa nói xong, Lôi Hải Thành đã bước nhanh qua, chen vào đám người.

Vương Như Phong nằm ở giữa vũng máu, hai mắt trợn lên khí tuyệt đã được một thời gian. Trên cổ có năm lỗ nhỏ, huyết tích đã ngưng tụ. Lồng ngực bị xuyên mở thành một lỗ hỏng lớn, phơi bày trái tim.

Ngày hôm qua vẫn còn cùng hắn uống rượu chén lớn ăn khối thịt to, một hán tử sinh long hoạt hổ, cư nhiên lại biến thành thi thể. Sự chếnh choáng của Lôi Hải Thành tức khắc toàn bộ tiêu tan, chỉ còn sững sờ đứng đó.

Đám lâu la đều bị tử trạng kì lạ của Vương Như Phong hù dọa, thì thào rỉ tai nhau.

“Sao lại xảy ra chuyện này?” Lôi Hải Thành định thần lại, hỏi một nam nhân ba mươi tuổi bên cạnh. Khi uống rượu hôm qua, hắn còn nhớ nam nhân này được gọi là Nhạc Tiểu Xuyên, là Nhị đương gia của Liên Hoàn trại.

“Vừa nãy khi các huynh đệ đi qua nơi này, liền phát hiện ra thi thể đại ca. Tất cả mọi người đều không biết sao lại như vậy......” Nhạc Tiểu Xuyên bỗng nhiên đem ánh mắt dày đặc tơ máu dời về phía công tử Du bên cạnh Lôi Hải Thành.”Có phải hay không ngươi làm?”

Công tử Du suýt nữa nhảy dựng lên, “Hồ thuyết bát đạo![81]”

“Ta không có nói bậy!” Nhạc Tiểu Xuyên rống to, “Ngày hôm qua ngươi khuyên đại ca bán mạng cho Lạc Thủy ngươi, đại ca không chịu, ngươi liền ôm hận trong lòng mà giết hắn, đúng hay không? Trong sơn trại ngoại trừ ba người các ngươi ra, không có ngoại nhân, không phải ngươi thì là ai?”

“Ta không có ──” công tử Du gấp đến độ trên trán nổi cả gân xanh, muốn biện giải nhưng đám lâu la đều theo Nhạc Tiểu Xuyên làm ầm ĩ lên, như muốn lôi ra một kẻ để chịu tội.

Nhìn một hồi tranh đấu, Lôi Hải Thành trầm khí xuống đan điền, hét lớn một tiếng, áp đảo sự huyên náo xunh quanh, mục quanh sắc bén đảo qua mọi người.

“Mọi người hãy nghe ta nói một câu! Chúng ta cùng Vương trại chủ không cừu không oán. Vương trại chủ một lòng hướng quốc, chúng ta chỉ có phần kính nể, tuyệt sẽ không vì nguyên nhân nhỏ nhoi đó mà hạ thủ với Vương trại chủ. Chư vị không tin Lạc Thủy, cũng thỉnh tin tưởng Lôi Hải Thành ta.”

Tiếp xúc với sự kiên định trong ánh mắt của hắn, mọi người liền dao động, đem ánh mắt chuyển hướng nhị đương gia Nhạc Tiểu Xuyên.

Nhạc Tiểu Xuyên đỏ mắt nói: “Lôi thiếu hiệp, ngươi là đại ân nhân của Vương trại chủ, chúng ta đương nhiên tin tưởng ngươi, nhưng bằng hữu của ngươi thì ──”

“Nhạc nhị đương gia, nếu chúng ta thật sự là hung thủ, giết người xong đã sớm đào tẩu trong đêm, cần gì phải đứng ở đây giải thích với các ngươi chứ?”

Lôi Hải Thành bình tâm tĩnh khí nói một câu, thanh đao Nhạc Tiểu Xuyên vừa giơ lên liền khựng lại giữa không trung, đình chỉ nửa ngày, rồi chém thẳng vào trong đống bùn đất, cúi đầu không lên tiếng.

Lúc này, thê tử của Vương Như Phong nghe được tin tức, dẫn theo ba nữ nhân chạy vào giữa đám người, nhào xuống thi thể của Vương Như Phong mà gào khóc.

Lôi Hải Thành nhẹ nhàng lôi tay áo hai huynh đệ, hai người tức khắc hiểu ý trong trường hợp này không nên tái lưu lại, lập tức lặng lẽ rời khỏi đám đông.

Trở lại căn phòng của Lôi Hải Thành, ba người liền đóng kín cửa lại, trầm mặc không nói lời nào. Cuối cùng công tử Du nhịn không nổi nữa, bực dọc hướng ghế trên ngồi xuống, nộ khí trùng trùng nói: “Đạo tặc chính là đạo tặc, không có chút phân rõ phải trái. Sớm biết như vậy sẽ không lên núi, đỡ phải rước lấy phiền toái này.”

Lôi Hải Thành trải qua một phen đấu rượu hôm qua, cũng khá là yêu thích đám hán tử hào sảng nhiệt huyết này, nghe công tử Du ngôn ngữ khinh miệt, liền có chút không hài lòng “Thủ lĩnh bị giết, bọn họ có giận dữ làm bậy, cũng thực bình thường. Bọn họ bất quá chỉ là nhóm đạo tặc, đương nhiên không thể so với những người tri thư đạt lễ được.”

Công tử Du hiển nhiên hiểu được ý tại ngôn ngoại của Lôi Hải Thành, đổi thành người khác nói như vậy, hắn đã sớm đại nộ, nhưng đối Lôi HảiThành cũng không hề tức giận, chỉ lẩm bẩm nói: “Ta cũng coi như xui xẻo đi, mạc danh kỳ diệu lại bị người ta coi là hung thủ. Bất quá cũng thật là kỳ quái, hung thủ kia rốt cuộc là sao mà lại lẻn vào trại tử? Lại vì cái gì mà muốn giết cường đạo đầu lĩnh?”

Hắn ngày hôm qua còn gọi Vương Như Phong Vương trại chủ, hiện tại không còn khách khí đổi giọng gọi thành cường đạo đầu lĩnh. Thân là vương tộc, từ tận trong xương cốt thủy chung vẫn là xem thường dân gian.

Lôi Hải Thành cau mày, “Hung thủ hoàn toàn có khả năng là người của trại tử, nhưng ta lại không nghĩ ra động cơ của hắn. Trừ phi hắn là phản đồ lọt lưới lúc trước, vốn là đang tìm cơ hội diệt trừ Vương trại chủ, thừa dịp đêm qua Vương trại chủ say rượu mà hạ độc thủ. Bất quá người này có thể ẩn náu hảo như thế, cũng không phải là đơn giản. Hơn nữa ──”

Hắn chậm rãi nói: “Ta vừa rồi quan sát qua miệng vết thương, năm lỗ nhỏ trên cổ tương tự như lấy ngón tay cắm vào mà tạo thành, ngực cũng như là bị người dùng tay xé mở. Trong sơn trại e rằng không có sát thủ lợi hại như vậy đâu?”

“Vậy rốt cuộc chính là người nào đã làm?” Công tử Du hiện tại lại nổi lên lòng hiếu kỳ.

Lôi Hải Thành lắc đầu, đưa mắt nhìn trộm công tử Tuyết, hiện vẫn giữ y nguyên bộ dạng lãnh đạm, giống như thiên hạ phát sinh chuyện gì cũng đều cùng hắn không quan hệ.

Hắn chậm rãi đến gần công tử Tuyết, rồi đột nhiên bắt lấy hai tay công tử Tuyết dùng sức bẻ một cái.

“Khách”, xương tay trật khớp.

“Lôi Hải Thành, ngươi điên rồi à?”

Công tử Du từ trên ghế dựa nhảy dựng lên, đẩy Lôi Hải Thành ra, đem công tử Tuyết sắc mặt trắng bệch dìu đến mép giường, thay công tử Tuyết hoàn nguyên khớp xương, rồi mới căm tức nhìn tên thủ phạm.”Ngươi sao lại khi dễ ca ca ta?”

Lôi Hải Thành biểu tình quái dị. Sau khi hắn hoài nghi vết thương của Vương Như Phong là do ngón tay tạo thành, liền có một nghi vấn lan tỏa trong óc. Theo độ lớn nhỏ của năm lỗ đó, người nọ hẳn là phải có đôi tay tinh tế lại vô cùng mạnh mẽ.

Ngón tay của công tử Tuyết, cũng là nhỏ dài, cũng lại có khí lực cực đại......

Hắn cũng cảm thấy này phỏng đoán hứng khởi trong nháy mắt này phi thường hoang đường, nhưng trực giác lại thúc giục hắn đi chứng thực. Cho nên mới thình lình hướng công tử Tuyết ra tay thăm dò.

Cũng không nghĩ đến, công tử Tuyết căn bản trốn cũng không thoát, có chút không giống người biết võ công.

“Ta là do có điểm hoài nghi nên mới muốn thử một chút......”

“Ngươi hoài nghi ca ca ta?”

Công tử Du không ngu ngốc, thấy Lôi Hải Thành cười khổ gật gật đầu, hắn giận hồng cả mặt, cơ hồ như muốn đem ấm trà trên bàn đập thẳng hướng Lôi Hải Thành.”Cơn say của ngươi còn chưa tỉnh à? Ca ca ta nếu lợi hại như vậy, còn lưu trú ở Thiên Tĩnh kinh thành để chịu sự khi dễ của đám quan lại làm chi? Vả lại, ca ca ta vì cái gì mà muốn giết hắn?”

Lôi Hải Thành thở dài, “Công tử Tuyết, thực xin lỗi.”

Trán công tử Tuyết vẫn còn đầy mồ hôi lạnh, ngẩng đầu liếc nhìn Lôi Hải Thành một cái, mục quang lạnh lùng, lại cũng không có vẻ trách cứ, ngược lại quay mặt đối công tử Du thản nhiên nói: “Chuyện này cũng chẳng có gì, tay ta đâu có phải là đứt lìa đâu.”

Thanh âm vốn thanh nhu của hắn bởi vì đau đớn mà có điểm khàn khàn, ngữ khí lại kiêu ngạo, cùng với lúc ở Lạc Thủy xá quán quả thực đã thành hai người khác nhau. Công tử Du vốn đau lòng, nhìn thấy ca ca càng lúc càng khôi phục ngạo khí xưa kia, lại nhịn không được vì hắn mà cao hứng.

Lôi Hải Thành có chút áy náy, châm chén nước đang định đưa cho công tử Tuyết, xa gần từ ngoài cửa liền vang lên một hồi cước bộ.

“Lôi thiếu hiệp!” Là thanh âm của Nhạc Tiểu Xuyên.

Hắn sải bước tiến vào, cùng hai huynh đệ công tử Du nhìn nhau một hồi, mới hướng Lôi Hải Thành chắp tay nói: “Lôi thiếu hiệp, vừa rồi nếu có đắc tội, xin ngươi đừng lưu tâm. Bất quá, Tiểu Xuyên còn muốn thỉnh ba vị lập tức ly khai Liên Hoàn trại.”

Lôi Hải Thành nhướn mày nhạc nhiên, “Ta vốn cho là nhị đương gia tới bảo chúng ta chớ đi, chờ tìm ra hung phạm mới có thể ly khai.”

“Mọi người quả thật là đều nghĩ như thế! Nhưng còn có kẻ lại gây rối muốn bắt bằng hữu thiếu hiệp để tế điện Vương đại ca.”

Nhìn thấy Lôi Hải Thành trầm mặt xuống, Nhạc Tiểu Xuyên cười khổ, “Ta tin tưởng Lôi thiếu hiệp, cũng nguyện ý tin tưởng bằng hữu của ngươi. Nhưng hơn hai trăm huynh đệ ngoài kia không có cùng ý nghĩ với ta như thế. Buộc lòng phải ủy khuất thiếu hiệp mang bằng hữu của ngươi nhanh chóng ly khai nơi này. Hiện tại bọn họ chính là vẫn đang hoài nghi, nếu bọn hắn cùng nhau gây náo loạn, ta cũng ngăn cản không được, chỉ sợ khi ấy Lôi thiếu hiệp muốn đi cũng đi không được.”

Khi tập thể quần chúng mù quáng, ba người bọn họ quả thực kể cả có đến ngàn miệng cũng không thể nào biện bạch. Lôi Hải Thành cũng hiểu, chỉ sợ tình thế so với trong tưởng tượng của hắn còn nghiêm trọng hơn nhiều, lập tức tạ ơn Nhạc Tiểu Xuyên, thu xếp hành lý, theo Nhạc Tiểu Xuyên đến chuồng ngựa. Đăng bởi: admin

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thùy Chủ Trầm Phù
Chương 29

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 29
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...