Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thủy Chử Đại Thần – Chương 74

Thủy Chử Đại Thần

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đường Quả Nhi vẫn ở trong cung không quay về Phù Vân

tiểu trúc nữa.

Nơi ngói xanh tường đỏ kia, là hoàng cung canh phòng

nghiêm ngặt, không phải là nơi cho Đường Đại loại người xuyên không này có thể

đi vào. Nàng thường xuyên phải nhờ Ngô công công truyền lại tin tức, nói cho

nàng hướng đi hiện nay của Đường Quả Nhi. Nhưng muốn nhìn thấy một mặt của nó,

lại quá khó khăn quá khó khăn.

Ở thời đại này con người rất xem trọng lễ tiết của phụ

nữ, đây là sự giáo dục từ nhỏ đến lớn nó được dạy, vô hình trung đã biến thành

một phần tư tưởng của nó.

Nó không đi ra, Đường Đại cũng không biết nên giải

thích thế nào, chuyện như vậy cho dù là ở thế kỷ 21, cũng khó có thể mở miệng.

Đường Đại chờ rất nhiều ngày tháng, Đường Quả Nhi vẫn

không có xuất hiện.

Nàng liền có chút kiềm chế không được —— cái Đại Huỳnh

vương triều này, nàng có thể cùng bất luận người nào chiến tranh lạnh, duy nhất

Đường Quả Nhi, trong lòng nàng luôn nhung nhớ.

Môn sinh của nàng ở Trường An rất nhiều, cử nhân khoa

cử hàng năm, phần lớn bộ phận đều ký ước với Công Khai Đình, thấy nàng, đều

phải kính cẩn gọi một tiếng tiên sinh.

Vì vậy nàng cũng tìm mấy người quen biết, cố ý nhờ tiến

cung khuyên bảo, nhưng Đường Quả Nhi trước sau vẫn canh cánh trong lòng. Nó

sinh ra ở Đại Huỳnh vương triều, tiêu chuẩn duy nhất phán định đức hạnh của phụ

nữ chính là trinh tiết. Cho dù trong lúc đó Đường Đại cùng Thẩm Dụ không có bất

luận danh phận gì, nó cũng kiên quyết cho rằng Đường Đại phải nên trung thành

với Thẩm Dụ.

Phong xương năm thứ 11, trong cung có biến đổi lớn.

Hoàng hậu Vũ Đàm ở thẩm cung đ//â//m cột mà chết, khi ngự

lâm quân bao vây đến thì trong tẩm cung của đế hậu chỉ có một người Thọ vương

Thẩm Dụ.

Việc này truyền ra, thiên hạ ồn ào.

Thiên sách tướng quân Vũ Diên cuộc đời này chỉ có một

con gái duy nhất, như hòn ngọc quý trên tay, chợt trải qua biến động này, bi

phẫn gần chết, lập tức liền dẫn đại quân trở về Trường An, bức Thọ vương giao ra

tất cả quyền hạn.

Khi phong thanh thổi đến thì Đường Đại đang ở trong

Công Khai Đình xét duyệt bản thảo, nghe Ngụy Thanh Sơn nói xong, nàng trước hết

có hơi kinh ngạc: “Thọ vương? Bức tử hoàng hậu?”

Ngụy Thanh Sơn biểu tình ngưng trọng: “Đại tử, ta mong

nguoi hiểu rõ, tình huống lần này nghiêm trọng. Vũ Diên yêu thương Vũ Đàm mọi

người đều biết, hiện tại binh quyền Đại Huỳnh nằm trong tay hắn, việc này xảy

ra, Gia sợ là… dữ nhiều lành ít.”

Đường Đại vẫn không dám tin: “Theo lý, nếu hoàng gia

thật sự xảy ra chuyện tai tiếng này, che giấu còn không kịp, làm sao ngược lại

con lan truyền khắp nơi đây?”

Dứt lời, nàng đột nhiên nhớ tới năm kia, khi đứa bé 12

tuổi hỏi nàng: “Nếu như phản đảng muốn thành công, nên làm thế nào?”

Lúc đó nàng nói sao? Là nói qua danh sư xuất cao đồ

đi, lần này thật sự đúng là danh sư xuất cao đồ, còn nữa lần này tuyệt đối là

danh chính ngôn thuận.

Chỉ thương cảm cho Vũ Đàm mới 16 tuổi. Từ xưa thủ đoạn

của Đế vương luôn là thứ nhẫn tâm, tàn nhẫn nhất.

Thẩm Dụ từ trong thẩm cung trực tiếp bị đưa vào thiên

lao, đó là một nơi giam giữ trọng phạm, Vương thượng đặc biệt phân phó, bất cứ

kẻ nào cũng không được thăm hỏi.

Thế cục của triều đình bắt đầu phát sinh biến hóa vi

diệu, những văn nhân tử sĩ ngày trước bắt đầu giải ước với Công Khai Đình. Phù

Vân tiểu trúc ngày xưa ngựa xe như nước, hiện tại trước cửa có thể giăng lưới

bắt chim.

Thẩm Hi 15 tuổi bất động thanh sắc mà bỏ cũ thay mới

hình bộ và hộ bộ của Thẩm Dụ, tướng lĩnh lĩnh quân toàn bộ thay đổi bằng tân tú

trúng tuyển trong ba năm khoa cảo gần đây.

Một năm này, Đường Quả Nhi 11 tuổi.

Thiên lao đề phòng nghiêm ngặt, chỉ có khi nó đi vào

mọi người mới không dám ngăn trở —— nó hiện tại là hồng nhân bên cạnh quân

vương. Những bộ hạ cũ của Thẩm Dụ nhất nhất đều bị trục xuất, chỉ có nó vẫn như

trước là tâm phúc của Vương thượng.

Nó ở trong lao ngục nhìn thấy Thẩm Dụ, trong tù âm

lãnh, Thẩm Dụ lại nhàn nhã như dạo chơi, ở trong trên án phòng giam luyện viết

chữ khải, áo mũ chỉnh tề, ngay cả một sợi tóc cũng không rối loạn.

Có lẽ là phần gặp biến không sợ, quý khí kinh hoàng

làm cho ngục tốt đối với hắn vẫn hết sức khách khí.

Đường Quả Nhi mở cửa đi vào, nhưng lại cảm thấy bi

thương: “Nghĩa phụ!”

Thẩm Dụ lên tiếng, nhưng vẫn vùi đầu viết chữ, Đường

Quả Nhi ở trước mặt hắn quỳ xuống, gian nhà tù này so với những gian biệt giam

khác sạch sẽ hơn, Đường Quả Nhi thấy mũi mình ê ẩm: “Nghĩa phụ, oan ức cho

người.”

Thẩm Dụ mỉm cười nhìn nó, khuôn mặt nó còn rất non

nớt, ánh mắt cũng tinh khiết, chưa thấm nửa hạt bụi mù. Hắn cuối cùng gác bút,

lấy khăn lụa lau đi vết mực lem trên tay, nhè nhàng vỗ vỗ bờ vai của nó: “Nghĩa

phụ không oan ức.”

Hắn lại nhớ tới cái gì, mới nói: “Lúc rãnh rỗi nên về

thăm mẫu thân nhiều hơn, nàng một mình ở đó, rất tịch mịch.”

Đường Quả Nhi liền nước mắt như sông: “Nàng căn bản không

đáng giá với sự đối xử của nghĩa phụ, căn bản cũng sẽ không tịch mịch. Nghĩa

phụ không quan tâm chính mình một chút nào sao!”

Thẩm Dụ lúc này lại không tính toán nhiều, hắn giơ tay

lau đi nước mắt của Đường Quả Nhi: “Không khóc, ngươi đã trưởng thành, khóc rất

mất mặt. Làm sao, giận dỗi với mẫu thân sao? Nàng lại đánh ngươi?”

Đường Quả Nhi lại không nói thêm gì nữa, cho dù Đường

Đại thế nào, dù sao cũng là mẫu thân của nó.

Nó từ trong thiên lao đi ra trực tiếp đến ngự thư

phòng, Thẩm Hi cùng Vũ Đình ở bên trong nghị sự. Lại chờ qua một trận, đợi Vũ

Diên rời đi, nó mới đi vào.

Thẩm Hi đối với nó xem như không tệ, hắn nghe qua rất

nhiều lời đồn nói Đường Quả Nhi kỳ thực là em trai cùng cha khác mẹ với hắn.

Hắn chưa từng có qua em trai, thêm nữa Đường Quả Nhi vẫn rất nghe lời hắn, lúc

này đây hắn với Đường Quả Nhi thật là đối xử như huynh đệ.

Đường Quả Nhi ở trước mặt hắn cũng không câu nệ, trực

tiếp mở miệng “Vương thượng, nghĩa phụ ngày thường đối với chúng ta thực ra

không tệ lắm, chúng ta cư xử với người như vậy, có thể quá phận hay không?

Huống hồ năm nay người đã lớn tuổi, thiên lao ẩm ướt, chỉ sợ người…”

Đường Quả Nhi biết chuyện lần này, ngày ấy có nội thị

tuyên triệu Thọ vương, mời hắn đi Tê Phượng cung, Vương thượng có việc cần

thương lượng. Đợi hắn đi vào trong, ngự lâm quân liền bao vây Tê Phượng cung,

khi nó với Thẩm Hi đi vào, chỉ thấy Thẩm Dụ đang cúi người kiểm tra thi thể Vũ

Đàm.

Nhân chứng vật chứng đều có, Thẩm Dụ hết đường chối

cãi.

Đường Đại lần đầu tiên cảm thấy tự do như vậy, hiện

nay Thọ vương phủ đại loạn, Hình Viễn cũng bất chấp nàng. Nàng lững thững dạo

chơi, vậy mà lại tới Lan Nhược Tự, chỉ là đứng trong đám cây cỏ nhìn từ xa một

hồi lâu, nhưng lại khó có thể tiến lên một bước.

Cựu thần trong triều bị đổi hơn phân nửa, thế cục dần dần

ổn định. Người trong thiên hạ đều mỏi mắt mong chờ, xem kết cục cuối cùng của

Thọ vương Thẩm Dụ.

Phong Xương năm thứ 12, Vương thượng Thẩm Hi hạ chỉ,

Thẩm Dụ tội ác tày trời, vốn ứng với trảm thủ thị chúng, nhưng trẫm trái phải

suy xét, niên kỷ hoàng thúc đã cao, có công hơn 10 năm phù chính, tội chết tạm

miễn. Lấy đi hết thảy chức quyền, bảo lưu danh hào Thọ vương, phê chuẩn đóng

cửa tự suy ngẫm, vui vẻ dưỡng già.

Thánh chỉ này vừa hạ, bách tính đập bàn, Thẩm Hi là

người tài đức sáng suốt, thành truyền kỳ thiên hạ. Duy Vũ Diên không phục, Thẩm

Hi luôn mãi trấn an, lại lo lắng tuổi tác đã cao, ân chuẩn trường trú thành

Trường An, dẫn binh mã thiên hạ từ xa.

Mà người sáng suốt liếc mắt liền nhìn ra, tuy rằng

binh phù còn trên tay vị lão tướng quân, nhưng kì thực quyền lực đã sớm ở trên

tay Thẩm Hi, hắn khống chế binh phù, Thẩm Hi trực tiếp khống chế hắn, cái binh

mã đại nguyên soái này bất quá chỉ là có tiếng mà không có miếng mà thôi.

Thẩm Dụ vẫn bị giam đến tháng ba năm này, khi hắn trở

ra trước tiên liền đi đến Phù Vân tiểu trúc. Đường Đại nhìn thấy hắn cũng lấy

làm kinh hãi, mặc dù chịu nửa năm tai ương trong ngục, nhưng thái độ hắn không

có nửa điểm chán chường. Hắn tới vội vội vàng vàng, lúc này đây tắm rửa cũng ở

trong phòng Đường Đại.

Gia nhân mang nước nóng, Đường Đại giúp hắn đi vào,

hắn lôi kéo tay nàng, nửa ngày mới than thở: “Đại tử, lập tức đem việc ở Công

Khai Đình chuyển giao cho thuộc hạ của ngươi, tùy tiện một người, cái gì cũng

không cần, ở Công Khai Đình dán bố cáo, cùng Công Khai Đình đoạn tuyệt quan

hệ.”

Đường Đại không giải thích được: “Vì sao?”

Thẩm Dụ giữa làn nước nóng giãn ra thân thể: “Ngươi có

nguy hiểm, ngày mai… Không, buổi chiều phải đi, đem vị trí chủ biên tùy tiện

tặng cho một người nào đó, nhanh chóng bứt ra.”

Đường Đại lúc này liền hiểu rõ: “Vương gia nói, Vương

thượng sẽ hạ thủ với Công Khai Đình?!”

Thẩm Dụ không muốn nói thêm nữa: “Đi thôi.”

Đường Đại lại không có ý đi ra ngoài, ngữ khí của nàng

vẫn như cũ không nhanh không chậm: “Các hạng mục kinh doanh hiện nay của Công Khai

Đình, hắn bới không ra phần vi phạm pháp luật, cho nên có khả năng nhất là làm

loại Văn Tự Ngục giống như triều Thanh. Mục đích cuối cùng của hắn thực ra

không phãi đối phó ai chỉ là dương oai với thiên hạ.” Đường Đại khom lưng lại

bỏ thêm vào chút nước nóng: “Nếu như ta vẫn còn, hắn động một mình ta là đã đủ

để dương oai, thế nhưng nếu ta đi, không biết bao nhiêu người của Công Khai

Đình sẽ bị liên lụy. Cho nên Vương gia, tiểu dân thật sự đi không được.”

Thẩm Dụ quay đầu nhìn nàng: “Ngươi muốn liều mình xả

thân? Đây không giống với phong cách của ngươi.”

Đường Đại chỉ cười gượng: “Kỳ thực có đôi khi, tiểu

dân cũng sẽ cao thượng một phen.”

Thẩm Dụ khoác áo tắm đi ra, đột nhiên cúi người ôm

nàng đến trên giường, hắn nằm ở trên người nàng, hôn nàng, lâu lắm không có

thân mật, Đường Đại có phần không quen. Trên đường hoan ái, hắn mới ở bên tai

nàng thấp giọng nói: “Hiện giờ không phải thời điểm giận dỗi, nếu như ngươi

thật thích Công Khai Đình, đợi phong thanh qua đi, bản Vương lại mua một tòa

cho ngươi, được không?”

Đường Đại từ trong ngữ thanh kia nghe được một tia cầu

xin, có lẽ là quen biết thật sự lâu lắm, sau khi mất đi sợ sẽ cô đơn, sẽ tưởng

niệm, sẽ luyến tiếc. Đường Đại cũng chỉ có thể ôm lại hắn, ngữ thanh như trước

thản nhiên lạnh nhạt: “Không được, tiểu dân tạ ơn Vương gia nâng đỡ.”

Ngày kế, Đường Đại tìm được Ngụy Thanh Sơn, yêu cầu

giúp mình mau chóng ra một đoản tập, Ngụy Thanh Sơn cực kỳ không lý giải được

đây là loại quan hệ khẩn cấp gì, nàng vì sao lại vội vã ra một quyển sách.

Đường Đại chỉ có thể cười khổ: “Có một số việc hiện tai không làm, có thể không

làm được nữa.”

Sau khi trở về Đường Đại điên cuồng giải ước, các tác

giả không liên hệ được hiệp ước toàn bộ thiêu hủy, tất cả bản thảo sách xuất

bản bỏ dỡ, đưa trả về cho người nguyên tác.

Rất nhiều người cũng không hiểu, Đường Đại cũng không

giải thích cái gì. Nàng tìm được Cỗ Máy Thời Gian, đem toàn bộ tiểu thuyết VIP

dự bị ở Công Khai Đình đưa cho hắn, hai người suốt đêm dời bản thảo lên mười

chiếc xe ngựa, vận chuyển qua lại ba lần.

Mùa hè Phong Xương năm thứ 12, Vương thượng Thẩm Hi hạ

chỉ quét sạch văn đàn, chính thức đem tiểu thuyết diễm tình liệt vào sách cấm,

các tác giả cùng các tiểu thuyết giống nhau, thiêu hủy thị chúng.

Cung cấp truyền bá tiểu thuyết diễm tình cho người

đọc, Công Khai Đình đứng mũi chịu sào, Vạn Tượng thư cục cũng chịu liên lụy.

Hầu như song song, quan binh vây quanh Công Khai Đình

chật như nêm cối, bắt được cầm đầu Đường Đại cùng toàn bộ các nhân viên quản lý

biên tập và một bộ phận tác giả không rút lui kịp lúc, toàn bộ nhốt vào đại

lao.

Kho sách bên trong Công Khai Đình sở hữu, bản thảo, ở

trong tâm đình chồng chất thành núi bên cạnh tượng thần thú , Thẩm Hi ở bên

cạnh đứng hồi lâu, mới hạ lệnh: “Đốt đi.”

Có nội thị hô to châm lửa, ánh lửa dấy lên tận trời,

tới cuối cùng ngay cả tượng đồng thú ngồi chồm hổm cũng bị đốt thành lửa đỏ, có

thể xem là tráng lệ.

Ở thành Trường An cho dù là một dân chúng phổ thông

nhất cũng biết quan hệ của Thọ vương cùng Đường Đại, hôm nay Thẩm Hi trực tiếp

hạ thủ với Đường Đại, mọi người đều suy đoán hẳn là nhổ bỏ tàn dư của Thọ

vương.

Mà thực ra bọn họ đều sai rồi, văn nhân tay trói gà

không chặt, bọn họ có thể uy hiếp được ai? Thẩm Hi năm đó dù sao chỉ có 15

tuổi, tâm tính thiếu niên, cảm thấy cần phải ở trước mặt Thẩm Dụ biểu hiện một

chút năng lực, làm cho cả thiên hạ đều biết mình mạnh mẽ hơn so với hắn.

Mà lúc này thủ đoạn tốt nhất, không thể nghi ngờ là

phá hủy thứ hắn coi trọng nhất.

Lúc Đường Đại vào trong ngục, Đường Quả Nhi cũng không

thuận theo, ngày ngày trước mặt Thẩm Hi khóc lóc ầm ĩ, Thẩm Hi chỉ đưa hai

quyển sách cho nó: “Ngươi cho là nàng thật sự là mẫu thân của ngươi sao? Ngươi

nhận tặc làm mẹ lại còn ù ù cạc cạc qua nhiều năm như thế này.”

Đường Quả Nhi khi đó mới nhìn thấy bản > kia, Đường Đại cùng Hà Hinh quen biết, hiểu nhau, yêu nhau, cuối

cùng tranh thủ tình cảm, nghi kỵ lẫn nhau, Hà Hinh thiết kế làm cho Thẩm Dụ đem

Đường Đại gả cho Hàn Phong, Đường Đại ghi hận trong lòng, ở Lan Nhược Tự giết

hại. Không có Hà Hinh, Đường Đại mới có thể trở lại bên người Thẩm Dụ, nguyên

nhân dưới gối không có con, thu dưỡng con thơ Hà Hinh lưu lại dùng cho việc

dưỡng lão sau này.

Bởi vậy có thể thấy được tác giả, xác thực là sinh vật

rất có khả năng đổi trắng thay đen, Đường Quả Nhi nhìn trên dưới quyển> hết hai ngày, sau hai ngày nó đi đến thiên lao.

Đường Đại cúi người bên án trong gian ngục, viết phần

cuối của sách mới >. Thấy Đường Quả Nhi nàng hết sức vui

mừng: “Quả Nhi? Đến đây mẫu thân nhìn một cái.”

Lính canh mở cửa ngục, Đường Quả Nhi lại tránh ra khỏi

bàn tay nàng đang vươn tới, nó nhìn gần nàng, ánh mắt như đao: “Mẫu thân ta, có

đúng tên là Hà Hinh hay không?”

Đường Đại sợ hãi lui về phía sau một bước: “Con làm

sao biết được?”

Nàng thầm nghĩ chẳng lẽ Hình Viễn nói cho nó biết về

thân thế của nó?

Lại không biết nhất cử nhất động của mình rơi vào

trong mắt Đường Quả Nhi càng xác thực tính chính xác của bản > kia: “Ta lúc trước chỉ cảm thấy ngươi chẳng qua là một d//â//m p//h//ụ,

không nghi tới ngươi còn tâm tư như rắn rết.”

Nó đem hai bản >, hung hăng ném

trên mặt đất, Đường Đại từ trên mặt đất nhặt lên. Sách đó muốn xem còn cần chút

thời gian, Đường Quả Nhi cũng không có tính nhẫn nại chờ nàng xem xong, nó chậm

rãi rời khỏi gian ngục, cũng muốn nhớ lại chút gì đó, nhưng cố chấp không muốn

lưu nước mắt: “Đây là lần cuối cùng ta đến nhìn ngươi.”

Nó đi ra cửa lao, quay đầu bước đi trên một hành lang

thật dài, lưu lại cho Đường Đại một bóng lưng màu sắc thâm đen.

Rất nhiều người đều nói bản tiểu thuyết này rất ngược,

không biết rằng thực ra nếu như không có yêu thì những phản bội cùng thương tổn

này đâu tính là ngược. Ngược thật sự là mở mắt trừng trừng nhìn thứ đồ tốt đẹp

nhất bị hủy diệt trước mắt ngươi.

Nó thực sự đã trưởng thành, đã không còn là đứa bé vừa

uống một chút sữa đã bị sặc khi xưa. Không còn là đứa nhỏ năm ngón tay không

thể đóng mở ở dưới tàng cây hòe trong tòa tiểu lâu trên cuối phố Tây.

Đường Đại đang cầm hai quyển sách đứng trong gian ngục

chật hẹp, cách hàng rào nhìn bóng lưng nó, một khắc bị ngược kia, còn hơn cả cái

trận xuyên không này.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thủy Chử Đại Thần
Chương 74

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 74
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...