Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thủy Chử Đại Thần – Chương 14

Thủy Chử Đại Thần

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đường Đại đứng ở trên bục giảng lớp học mẫu giáo, gấp

đến độ đầu đầy mồ hôi: “Nguy rồi, nguy rồi! Ta hôm nay là phải dạy bọn nhóc kia

bài hát gì đây?”

Trước mặt ba mươi đôi mắt nho nhỏ nhìn nàng, nhưng

nàng đã sớm quên không chuẩn bị cho tốt ca khúc thiếu nhi kia.

Đường Đại nóng ruột thức tỉnh, tỉnh lại trong tù vẫn

mờ mịt như trước, giữa vách tường có ngọn đèn nhỏ, ở đây dường như không có

ngày đêm, tất cả mọi người rất an tĩnh, thường thường có âm hưởng của cùm sắt,

đó là một ít trọng phạm có bản lĩnh, bị tra tấn coi trọng xiềng lại để ngừa

trốn tù.

Đường Đại đến bây giờ vẫn như cũ, mong muốn mình xuyên

qua chỉ là một hồi ác mộng. Hoàn cảnh yên tĩnh đến nỗi nghe được tiếng nước nhỏ

giọt, ý nghĩ của nàng đột nhiên trở nên hết sức rõ ràng, nàng suy nghĩ đến rất

nhiều người, người thân ở thế kỷ hai mươi mốt, bạn bè, mình đi làm mỗi ngày đều

đi xe buýt, bác gái bán báo hàng ngày ở trạm xe, năm đồng một tờ báo giấy đô

thị… Đại Huỳnh vương triều cùng Dụ vương gia mới quen, bạn bè ở Vạn Tượng thư

cục, đọc giả chờ chương mới của nàng hàng ngày ở Công Khai Đình.

Nàng thậm chí nghĩ tới Trang công mộng điệp, sau đó

đứa nhỏ này cảm thấy khi đi ra ngoài nhất định phải thỉnh giáo một chút, rốt

cục là nàng xuyên tới Đại Huỳnh vương triều, hay là Đại Huỳnh vương triều xuyên

đến thế giới của nàng?

Ừ, coi như là bị xem thường cũng nhất định phải tự hỏi

một chút. Đường Đại hạ quyết tâm.

Nàng trong óc hồ dán loạn thành một đoàn, không bao

lâu thì nghe được cửa ngục mở ra, có người thằng hướng nàng đi tới, xem ra là

muốn thẩm vấn lần thứ hai.

Lần này vẫn như cũ không phải tại công đường, chủ thẩm

là hai vị quý tộc AB cũng mặc quan phục, hai người đều uy nghiêm hết sức:

“Đường Đại lần trước ngươi nói, từng lấy một vạn năm ngàn lượng hối lộ Dụ vương

gia, nhận được đề thi khảo hạch nho sĩ, xác định là thật sao?”

Đường Đại không chắc hai người còn có động tác võ

thuật đẹp mắt gì, nàng đáp rất khẳng định: “Câu câu đều là thật!”

“Đường Đại lớn mật!” Bề trên đang ngồi vỗ bàn, dọa sợ

Đường Đại: “Vu cáo hoàng thân trọng thần, ngươi cũng biết phải bị tội gì?”

Đường Đại ngu muội cảm thấy lúc này nhiều lời là sai,

nàng đơn giản dập đầu không nói lời nào. Quả nhiên nhị vị AB mở miệng: “Y theo

luật lệ Đại Huỳnh, vu cáo hoàng thân quốc thích, ứng với tru di cưu tộc.”

Đường Đại trong lòng cười thầm, nàng là một người

xuyên qua sạch sẽ, Đại Huỳnh vương triều lại hung ác, có thể đến thế kỷ hai

mươi mốt tru di cửu tộc ta sao?

Trong lòng nghĩ xong, trên mặt không dám lộ nửa phần,

nàng rủ đầu không cho hai người nhìn thấy biểu tình.

Người phí trên khẩu khí trì hoãn: “Đương nhiên, có thể

ngươi không sợ chết. Thế nhưng Thọ vương Thẩm Dụ mười chín tuổi bắt đầu chấp

chưởng hình bộ, nổi danh là người giỏi tra tấn ở Đại Huỳnh, dù là người sắt

dưới tay hắn cũng phải mở miệng một lần. Hoặc thật có khi đó… Hừ, chỉ sợ ngươi

phải cầu xin để được chết.”

Đường Đại không lên tiếng, tốt xấu cũng là từ

thế kỷ hai mươi mốt xuyên đến, ở Tấn Giang viết văn lâu như vậy, tài liệu lịch

sử hình phạt thời cổ đại, nàng cũng không phải hoàn toàn không biết gì. Hơn nữa

hiện tại coi như là trong lòng sợ hãi, có tác dụng đặc biệt gì sao?

“Đường Đại không hiểu, xin hai vị đại nhân nói rõ.”

Nàng kiên trì ít nói hỏi nhiều.

AB hai người chậm rãi đi vào vấn đề: “Thế nhưng nếu

như ngươi hiệp trợ chúng ta lật đổ Dụ vương, bản thân hắn khó bảo toàn, ngươi

cũng không có gì đáng sợ. Ngược lại, có chúng ta…” B nhìn qua A: “Có Phan

thái sư ở đây, tự nhiên có thể giữ cho ngươi bình an vô sự. Chờ sự tình qua đi,

chúng ta có thể cho ngươi một hộ tịch dân chúng Đại Huỳnh.”

Đường Đại trong lòng thầm mắng, nhưng nàng tốt xấu

cũng làm ăn mày hai năm, trên mặt cũng là vẻ tươi vui hớn hở: “Thưc sự? Hai vị

đại nhân thực sự có khả năng bảo toàn đường sống cho Đường Đại? Nếu thực sự là

như vậy, toàn bộ con người Đường Đại nghe theo hai vị đại nhân phân phó.”

AB hai người đều rất thỏa mãn. “Tốt.” A hướng về chấp

chưởng hai bên trái phải đưa mắt ra hiệu, chấp chưởng hé ra một bản cung khai.

B lạnh giọng uy hiếp: “Như vậy ngươi ở trên đây ký tên vào, nhớ kỹ, muốn sống,

phải nghe theo lời Phan thái sư nói mà làm.”

Đường Đại nhìn mẫu đơn kiện đọc nhanh như gió, vừa

nhìn nàng lại nổi trận lôi đình, quả nhiên mấy cổ nhân này mưu hại người cũng

không có trò gì mới. Ngoại trừ mưu nghịch vẫn là mưu nghịch.

Đơn kiện dâng lên chỉ ra Dụ vương kết bè kết cánh, lấy

Vạn Tượng thư cục dao động, tụ tập văn nhân, gieo rắc lời đồn khắp nơi, thật

muốn tạo phản. Đường Đại trong lòng chửi má nó, tội danh này nếu định ra, sao

các ngươi có thể đặc biệt bảo hộ lão tử khỏi chết? Thật nghĩ lão tử là đồ ngốc

sao a!

Thế nhưng việc đã đến nước này, dù sao ký hay khong ký

cũng có một người chết, nàng ngón cái dính mực đóng dấu, trên mẫu đơn kiện ấn

xuống một dấu vân tay, vị trí dấu vân tay hướng lên phía trên, bị một nét chữ

viết bằng bút lông che đi, chấp chưởng hùng hổ nghiêm mặt: “Đi xuống.”

Đường Đại lui xuống một góc, chấp chưởng xem qua,

hướng về hai vị AB gật đầu. Lần này coi như bọn họ có chút lương tâm:

“Đem người dẫn đi, dặn dò đồ ăn thức uống phải làm cho tốt.”

Đường Đại lại bị mang về trong ngục, bữa sáng của nàng

quả nhiên phong phú, có cơm có thịt, còn có một miếng gà quay, dĩ nhiên còn có

thêm một bình rượu nhỏ. Đường Đại thật lâu không có sa đọa như thế —— xuyên qua

tới ngày hôm nay, nàng chưa hề dư giả gì.

Thế nhưng có phúc cũng không quên bạn a, nàng xé một

cái đùi gà đưa cho Hà Hinh, Hà hinh nhận lấy, một lúc lâu mới mở miệng: “Không

phải là bữa cơm chặt đầu chứ?”

Đường Đại rót cho mình nửa ly rượu, nàng kỳ thật không

quen uống rượu, trước đây tại thế kỷ hai mươi mốt đều là uống bia, tuy nhiên

tới chỗ này đành phải vậy. Trong lao tù ẩm ướt, rượu có phần tốt hơn. Nàng uống

vào miệng, lại rót đầy đưa cho Hà Hinh: “Nếu như là bữa cơm chặt đầu, ngươi có

luyến tiếc ta hay không?”

Hà hinh đối mặt trả lời: “Cơm chặt đầu cũng không có

phong phú như thế.”

Đường Đại cả cười: “Cũng không khác biệt lắm. Mẹ nó,

người ta xuyên qua thì bộ bộ kinh tâm, lão tử lần này xuyên qua lại là bộ bộ

thu tâm (lo lắng, lo âu)!”

Nói xong Hà hinh cũng nở nụ cười.

Đường Đại là ở ngày thứ tư bị chính thức thẩm vấn, chỗ

đứng lần này là tại công đường. Quan chủ thẩm Đường Đại không hề quen biết,

nàng chỉ biết quan phục Đại Huỳnh vương triều màu đỏ cùng màu tím là biểu thị

cho cấp quan tương đối cao, nhưng cụ thể là phẩm bậc nào, khó có thể làm rõ

được.

Nàng lại không biết vụ án lần này nguyên nhân sự tình trọng

đại, đây chính là quy cách chính thức của Đại Huỳnh vương triều ‘Tam t//i hội

thẩm’. Chủ thẩm gồm có Ngự sử đại phu, Đại Lý tự, vốn còn có thượng thư Hình bộ

tham gia, nhưng chuyện liên quan đến Dụ vương gia, hắn hiện nay đã thành ‘bị

cáo’ tất nhiên không thể làm chủ thẩm.

Đường Đại quỳ ngoài công đường, chờ quan chủ thẩm

tuyên gọi, một lúc sau nàng nhìn thấy rất nhiều đồng nghiệp, thế nhưng lần gặp

mặt này thật sự không tốt đẹp gì. Hàn Phong bị đánh một mặt đầy máu, Thụy Từ

cùng Hàm Châu mười ngón tay tẫn huyết. Thảm nhất là Ngụy Thanh Sơn, bị chỉnh

không còn hình người. Đường Đại trong lòng thất kinh, tính ra nàng rốt cục hoàn

hảo vô khuyết, làm cho Thụy Từ rất ngoài dự đoán: “Bọn họ… không có dụng hình

với ngươi sao?”

Đường Đại tính trả lời, nha dịch quát một tiếng:

“Không được nói chuyện.”

Hai người không dám nói gì với nhau nữa.

Sau cùng một người bị kéo dài đến quỳ bên cạnh Đường

Đại, Đường Đại vừa nhìn, ô bên này còn thảm hại hơn, đầu thành cái đầu heo, một

thân đẫm máu. Nàng còn rất bát quái cúi đầu nhìn thoáng qua, sau cùng nha dịch

vội vàng thăng đường hô ‘Uy vũ’, Đường Đại nhịn không được thấp giọng: “Ai ya…

Ngươi là ai a bị đánh thành như vậy?”

Người nọ vừa nghe giọng nàng thì khóc: “Hu —— Đường

Đại tỷ, ta là Hồ Lang ——huhu ——“

Đường Đại: “…”

Đường Đại bị kéo vào công đường sau cùng, công đường

đây rất là khí thế, mặt trên có một cái biển, biển viết “Chấp pháp như

sơn” bốn chữ to, Đường Đại nghĩ cách dùng từ khá hiện đại, so với gương sáng

treo cao gì gì đó tốt hơn nhiều. >_

Nàng ở giữa công đường thấy được Dụ vương gia, ngày

hôm nay hắn không có mặc lễ bào Vương gia, trường bào bạch sắc viền vàng, bên

hông dây dải lụa tử ngọc, ngọc quan thúc phát, rõ ràng là ‘bị cáo’, nhưng hắn

lại lười biếng như trước ngồi dưới công đường, híp đôi mắt hồ ly hẹp dài.

Dường như thân thể hắn không phải ở công đường, mà là một bãi cỏ đầy ánh mặt

trời.

Đường Đại bị nha dịch đè quỳ gối xuống, cũng không

biết là có ý hay vô ý, chống lại ánh mắt hắn nhìn sang, nàng nghĩ tâm trạng

bình tĩnh không ít.

“Nghi phạm dưới công đường, khai báo tên họ!”

Đường mộc vỗ chấn kinh, Đường Đại bị dọa cả người chấn

động, nàng dứt khoát lấy toàn bộ trí nhớ nói: “Hồi bẩm đại nhân, tiểu dân Đường

Đại, nhân sĩ xuyên không, đến Đại Huỳnh vương triều được hai năm, năm đầu làm

hành khất, sau đó viết sách mà sống,đảm nhiệm chức vụ ở Vạn Tượng thư cục.”

Quan chủ thẩm công đường vừa nhìn đứa nhỏ này thành

thật, liền đơn giản bụng dạ thẳng thắng: “Bản quan ở nơi này có đơn kiện ngươi

tự tay viết đồng ý, cáo trạng Thọ vương đương thời nhận hối lộ, tự tiết lộ đề

thi, còn có… Còn có, kết bè kết cánh, tâm hoài bất quỹ, có thể có việc này

không a?”

Dụ vương gia thay đổi quạt xếp sang tay kia, hắn dường

như không có việc gì thưởng thức ngắm nghía cái quạt. Đường Đại ho nhẹ: “Khụ,

hồi bẩm đại nhân, tiểu dân trước đó vài ngày chẳng hiểu vì sao thì vị người ta

bắt, một mực ở trong tù cho đến bây giờ. Không biết cái gì thu nhận hối lộ, kết

bè kết cánh a.”

=.=

Phía dưới có người nóng nảy: “Ngươi làm sao lại không

biết?”

Ngự sử vỗ đường mộc: “Trên công đường không được làm

ồn ào xôn xao. Đường Đại, bản ngự sử hỏi lại ngươi một lần, đơn kiện này,

phải chăng là ngươi tự tay ký tên?”

Có người chuyển mẫu đơn kiện đến, Đường Đại liếc mắt,

vẻ mặt nàng mê muội: “Ký tên cùng dấu tay… Đều là của tiểu dân không sai… nhưng

mà kỳ quái… Phan thái sư cho tiểu dân ký chỉ là tờ giấy trắng, những chữ này…

Là lúc nào viết vào thế?”

“Lớn mật” Công đường có người lên tiếng nữa, Đường Đại

nghe thấy thanh âm đã biết đó là quý tộc B: “Người đâu, trước đem điêu phụ nói

lời trước sau bất nhất này xuống, đánh hai mươi gậy khiển trách!”

Đường Đại lệ tuôn —— khiển trách, hai mươi gậy, các

ngươi với cái m//ô//n//g của ta rốt cục là có bao nhiêu duyên phận a…

“Đại nhân —— đại nhân, tiểu dân có chứng cứ chứng minh

những lời tiểu dân nói đều là thật.” Đường Đại la lên, quả nhiên Ngự sử kia

tương đối hảo tâm: “A, nói ra xem.”

“Bẩm báo đại nhân, thứ nhất, trên đơn kiện viết rõ

tiểu dân từng hối lộ cho Thọ vương một vạn năm nghìn lượng bạc thế nhưng đại

nhân, Đường Đại mặc dù đến Đại Huỳnh vương triều đã hai năm, hai năm này xin ăn

lẫn viết sách, tổng cộng tiền lời chỉ có trăm lượng. Dù cho Vương gia bằng lòng

lấy, tiểu dân cũng không có một vạn năm nghìn lượng bạc để hối lộ a?”

Moị người trên công đường không nói gì, Đường Đại cũng

không nhìn Dụ vương gia, tự ý nói cho hết lời: “Thứ hai tiểu nhân nhớ kỹ lúc đó

có người đưa cho tiểu nhân một tờ giấy trắng, kêu tiểu nhân ký tên đồng ý lên,

lúc đó tiểu nhân cũng có hỏi qua sự việc là như thế nào, thế nhung người đó nói

cho tiểu dân… Nếu như lắm miệng, sẽ giống như các nữ tù khác… Ô, tiểu dân đây

chỉ biết nghe theo. Thế cho nên ở phía trên có một dấu vân tay sai vị trí,

người đó còn kêu tiểu nhân ấn lại lần nữa. Lão gia ngài có thể tìm xem, tiểu

nhân tuyệt không có gan nói dối nửa lời!!!”

“Buồn cười, ngươi rõ ràng ăn nói bừa bãi! Người đâu,

kéo xuống đánh năm mươi đại bản!” Quý tộc B đã đứng dậy, Đường Đại thầm khóc ——

lần này nguy rồi, hu hu hu, cái m//ô//n//g của ta…

Mà trong công đường người kế tiếp đứng lên, thanh âm

hắn rất trong sáng, rõ ràng toàn bộ đại sảnh có thể nghe: “Giản đại nhân, quan

uy ngươi thật lớn a. Đây là ngài nói có người mật cáo bản vương kết bè

kết phái, ý đồ mưu nghịch?” Hắn mở quạt giấy trong tay, trên mặt quạt là bức vẽ

Đường Bá Hổ chính tay đề > , chỉ là bút họa

đơn giản. =.=

“Như vậy xem ra, cũng không cần thẩm tra kỹ. Giản đại

nhân, ngài trực tiếp phái người tới bắt bản Vương vào gặp Hoàng Huynh đi. Dù

sao như thế này thẩm tra tiếp, hai mươi đại bản không nhận tội, ba mươi đại

bản, ba mươi đại bản không nhận tội, bốn mươi đại bản. Đánh gậy không nhận tội

thì dùng kẹp, kẹp không nhận tội còn có thể ‘thiếp gia quan’, dù sao thì nàng

sớm muộn cũng nhận tội thôi.” Đầu ngón tay thon dài của hắn chậm rãi lướt qua

mặt quạt, thanh âm không nóng không lạnh, nhưng dọa quý tộc B sắc mặt đỏ như

cà: “Thọ vương bớt giận, bản quan tuyệt không có ý này.”

• Thiếp

gia quan: một kiểu tra tấn cổ đại không để lại vết thươnghttp://baike.baidu.com/view/2885805.htm

Hắn oán hận liếc mắt nhìn Đường Đại, rốt cục không cam

lòng ngồi xuống.

Dụ vương hừ lạnh, : “Nếu Giản đại nhân không phải ý

này, bản vương trái lại cũng mong muốn vụ án này tiếp tục thẩm tra thêm. Hừ,

bản vương rốt cục muốn biết là ai dám vu cáo hãm hại bản vương !”

Quý tộc B lại biến sắc, sau cùng hắn nói: “Xem ra đây

chỉ là hiểu lầm, Lý đại nhân, ta thấy có thể kết án rồi.”

Dưới công đường người nào đó trầm tĩnh nhìn nhau:

“Giản đại nhân tiếp tục thầm tra đi, bản vương có thời gian. Mới vừa nói là cần

dùng hình đúng không? Dùng đi dùng đi, đại bản chưa đủ, trực tiếp dùng bào cách

đi.

Bào cách: dùng sắt nung đỏ đốt da người, đây là một kiểu tra tấn thời xưa)

Đường Đại cả giận, may mắn là vị Giản đại nhân kia

cũng không có nhã hứng thử: “Không không không, vụ án này chân tướng đã rõ

ràng. Ta thấy… Lý đại nhân, chúng ta kết án đi, kết án đi.”

Cái m//ô//n//g Đường Đại lại được cứu trợ. >_

Sau đó đề tài quyển sách mới của nàng cũng đã có ——>. Hàn Phong đối với quyển sách này

đánh giá —— nghe thấy tên, là biết một bản đại tác phẩm truyền đời sẽ sinh ra!!

>_

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thủy Chử Đại Thần
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...