Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thủy Chử Đại Thần – Chương 11

Thủy Chử Đại Thần

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đường Đại buông quân cờ trong tay, cùng Hàn Phong bốn

mắt nhìn nhau, quả nhiên rất nhanh, đã có người của Vạn tượng thư cục mời bọn

họ trở về.

Hàn Phong đi đầu từng bước, Đường Đại không có kiệu

riêng, liền cùng Thụy Từ chung xe đi về.

“Ngươi nói sao hắn có thể như vậy a…” Thụy Từ rất là

ảo não. “Làm sao mà lại là người…giở trò bịp bợm!”

Trái lại Đường Đại có vẻ bình tĩnh, trên Tấn Giang xét

bình luận xét thu thập, Khởi Điểm xét vé tháng, phiếu PK, nàng đã thấy quen

không trách: “Ngươi cũng xem qua tiểu thuyết của hắn, hắn kỳ thực viết không tệ,

đúng không?”

Cái này Thụy Từ cũng tán thành: “Ừ, hắn hành văn cùng

Hàn Phong không sai biệt lắm, thế nhưng nhân phẩm có phần…”

Đường Đại mỉm cười: “Ngươi nói lúc này Ngụy phó chủ

biên mời chúng ta trở lại làm gì?”

“Không phải muốn mượn cơ hội dạy dỗ chúng ta sao?”

Thụy Từ suy nghĩ một trận, nàng cùng Đường Đại tuổi tác xấp xỉ, hai người rất

là hợp: “Không biết xử lý việc này như thế nào…”

Đường Đại ngắm nghía ngọn tóc: “Ta phỏng chừng hắn

muốn chúng ta bảo vệ Hồ Lang, Dù sao sau này không gian phát triển của Hồ Lang

rất lớn, hơn nữa hắn làm ra chuyện như vậy, tuy rằng chỉ vì cái trước mắt,

nhưng bởi vậy mà hủy đi một người lương thiện tài năng, xác thực thập phần đáng

tiếc.”

“Thế nhưng không dễ dàng đâu… Hình pháp của Công Khai

Đình, có tiếng là thiết huyết. Chuyện này nếu như dựa theo xét nhân khí lừa gạt

tiền thưởng mà nói, Hồ Lang cũng bị đánh gãy hai tay. Sau này cũng không có khả

năng viết nữa.”

Lời cô ấy nói vừa rơi xuống Đường Đại lại nở nụ

cười: “Ngươi cho là trong trận thi đấu có mấy người sạch sẽ? Chẳng qua là không

ai bắt được mà thôi. Tại niên đại của chúng ta, xét duyệt tồn tại rộng khắp,

xét thành công thì thành Đại thần, xét không thành… Ô, cùng lắm đổi một cái áo

giáp lại là một trang hảo hán. Trong lòng Ngụy Thanh Sơn tự nhiên là hiểu rõ, chỉ

là có chút chuyện, đối với đôi bên đều có lợi, hắn liền không có làm rõ mà

thôi. Ha ha, bất quá ta phải bội phục luật pháp của Đại Huỳnh vương triều, nếu

như hiện đại xét ra chuyện lỳ quái sẽ bị chặt tay vừa nói, môi trường trên Tấn

Giang, trong sạch cỡ nào a!

Thụy Từ không thể lý giải: “Thế nhưng xét lên tác

phẩm, không chột dạ sao?”

Đường Đại cười, nàng không muốn lại quấn quýt vào

trọng tâm câu chuyện này: “Ý nghĩ không giống nhau, có người muốn ổn định vững

chắc, có người muốn một bước tới trời. Thế nhưng từ ‘tiểu thấu minh’ bắt đầu

tốt hơn so với ‘lâu đài trên không’ nha, bởi vì đã từng lạnh qua, mới có thể

chịu đựng tịch mịch, chịu đựng tịch mịch kiên trì giữ vững tài năng đến

sau cùng. Được rồi, đoán chừng khi chúng ta trở lại, Ngụy phó chủ biên đã chuẩn

bị tốt ở Công Khai Đình.”

Vài người đi vào Vạn Tượng thư cục, quả nhiên Ngụy phó

chủ biên đã chờ ở tiền sảnh, hội nghị lần này động tĩnh rất nhỏ, có Đường Đại,

Hàn Phong, Thụy Từ, Hàm Châu bốn người tham gia, Ngụy Thanh Sơn nói rất rõ

ràng: “Hồ Lang cái người này, lần nay xác thực là làm sai, cho chút giáo

huấn coi như là hả lòng hả dạ. A, ai cũng giống hắn vậy, chúng ta đây còn tổ

chức thi đấu cái gì a? Mỗi người thi đấu lại ném tiền ra như vậy? Cho nên ta

tuyệt không một chút nào đồng tình với hắn!”

Vẻ mặt Ngụy phó chủ biên chỉ tiếc rèn sắt không thành

thép: “Ta dự định hai ngày nữa triệu tập đại hội tay viết, cần phải đem loại

oai phong tà khí này ngăn chặn một cách sạch sẽ! Được rồi, Hồ Lang hiện tại bị

nhốt tại quản lý Công Khai Đình, ặc… Ta nghe nói mấy người các ngươi quan hệ

với hắn không tệ, ai… Hài tử này cũng thực sự là, một mai xử lý xuống, phải

chặt tay a.”

Hắn vừa nói vừa quan sát thần sắc vài người trước mặt:

“Đường Đại, ngươi nói một chút về cách nhìn của ngươi đi.”

Đường Đại nhíu mày, lão già ngươi thật là hay, ngươi

khẳng định là đã cùng Bắc Vực Hồ Lang nói bốc nói phét muốn cứu vớt hắn

khỏi nước sôi lửa bỏng, sau đó lại làm cho hắn máu chảy đầu rơi để chi. Mẹ nó,

ngươi lấy tình cảm riêng toàn bộ chiếm hết, a, đến đây lại muốn chúng ta chủ

động mở miệng đi cứu? Thuận nước giong thuyền cũng không cần người khác khổ cực

đền đáp sao!!!!

Còn lấy lão tử làm Tiểu Bạch ra khai đao? Nàng vẻ mặt

thuần khiết: “A? Ta nói, ta nghĩ rất đáng thương a.” Sau đó trực tiếp câm miệng

không nói nhiều.

Ngụy Thanh Sơn đợi một trận, rốt cục điểm danh: “Hàn

Phong, ngươi thấy sao?”

Hàn Phong cũng rất thông minh:” Tuổi còn trẻ như thế,

thật đáng tiếc.”

Sau đó lại ngậm miệng không nói chuyện.

Ngụy Thanh Sơn hắc tuyến: “Thụy Từ, ngươi nói đi?”

Thụy Từ lại tiểu bạch rồi: “Ta thấy chúng ta vẫn là có

thể tận lực cứu hắn đi, kỳ thật tiểu thuyết của hắn viết rất tốt.”

Ngụy Thanh Sơn vui vẻ, nhanh tiếp câu chuyện: “A

hahahahaha, hiếm khi các ngươi đều chung tư tưởng! Quả nhiên là lòng dạ quân tử

a! Các ngươi đều có ý như vậy, ta đây sẽ chỉ cho các ngươi biện pháp cứu hắn,

thành toàn cho tình bạn hữu nghị của các ngươi. A hahahaha.”

Đường Đại: … = =

Hàn Phong: … = =

Ngày kế, Công Khai Đình, Sắc Đại, Hàn Đại cùng Bắc Vực

Hồ Lang “Xét bản phi pháp, muốn lừa gạt tiền thưởng Công Khai Đình” làm phân

tích, Thụy Từ, Hàm Châu cùng mấy tay viết có danh tiếng của Vạn Tượng thư cục

đều phối hợp, cho ra kết luận là —— Hồ Lang không có xét bản, sở dĩ nhiều lần

Đính bản, dấu tay đọc giả ấn, có thể là vì đọc giả vô cùng thương hắn, nhưng

không hiểu tỉ mỉ quy củ ở Công Khai Đình. Mà quản lý viên ở Công Khai Đình lần

này cư nhiên không có làm khó dễ, cứ như vậy thả ra Bắc Vực Hồ Lang.

Đọc giả đối với việc này vẫn còn có tranh luận, có

người nói Lang Đại không xét bản, không phải vậy sao lại thả ra? Hiểu lầm mà

thôi. Có người nói Hồ Lang rõ ràng có xét, chỉ là phía sau có người thay hắn đi

lại mà thôi.

Song phương tranh luận không ngớt, từng một lần tại

Công Khai Đình từ mồm mép biến thành quyền cước, tiêu điểm vấn đề tranh luận từ

Lang Đại xét hey không xét bản, thành tiểu phá văn Hồ Lang viết ra có đáng để

xem hay không, lại đến cả nhà Hồ Lang rất có tiền, làm sao có khả năng viết ra

tiểu thuyết coi được? Sau cùng vẫn là tranh luận ông nội của Hồ Lang mở cửa

hàng vàng bạc hay là mở tiền trang.

Ặc, đương nhiên những cái này không làm nên lý do, lý

do chân chính là bên tán thành Lang Đại nhân phẩm tốt, không có khả năng xét

phân, ngược lại các ngươi nói Lang Đại nhân phẩm tốt như vậy, năm ngoái tại sao

lại đến chỗ Hoa Đà cắt trĩ.!

Sau đó bên bên tán thành khai hỏa: “Nói bậy! Lang Đại

rõ ràng phải đến chỗ Hoa Đà trị đau đầu, làm sao lại thành cắt trĩ… Đám người

các ngươi đổi trắng thay đen, đố kị Lang Đại nhà ta viết văn hay, ăn nói bừa

bãi…”

Vì vậy một trận chiến nước miếng vì công kích nhân thân

bay lên thành quyền cước tương hướng. Mọi người vây xem không rõ chân tướng,

cũng bị ngộ thương, người bị thương lại thêm vào hỗn chiến ­­­­­­—— sau võ lâm

nhân sĩ nhìn thấy dân số tham dự lôi đài nhiều, diện tích sát hại rộng lớn,

thật là hiếm thấy, đều nghĩ lầm là đang tranh cử võ lâm minh chủ. Vì vậy các

nhân sĩ môn phái võ lâm đi ngang qua lại gia nhập vào hỗn chiến.

Mắt thấy tình thế mở rộng, tới cuối cùng quản lý viên

Công Khai Đình cái khó ló cái khôn, điều nhiều Thành Quản dùng vũ lực trấn áp,

Công Khai Đình miễn gặp một kiếp nạn.

Đường Đại mắt thấy toàn bộ quá trình sự kiện, nàng chỉ

là còn có một điểm nghi vấn. Vì vậy hôm nay, mọi người cùng Bắc Vực Hồ Lang mở

tiệc an ủi, nàng cuối cùng nhịn không được hỏi ra điểm đáng ngờ nhất của toàn

bộ sự kiện ——

“Ta nói Hồ Lang a, ngươi rốt cục đi đến chỗ Hoa Đà là

trị đau đầu, hay là cắt trĩ hả?”

Hồ Lang phun trà.

Đường Đại có một đoạn thời gian rất dài không gặp qua

Dụ vương gia, lâu quá nàng đã nhanh quên mất cái người này. Mãi đến một ngày…

• U

Hồn Cốc Chủ: dzô, ngược chút cho đời bớt đẹp, súc vật sắp lên sàng aaaa, mọi

người chuẩn bị tinh thần aaaa , mình edit cái chap này thiệt là bức xúc aaa ,

lảm nhảm chút aaaa.

Nhân sự kiện Bắc Vực Hồ Lang thương vong rất lớn, kinh

động đến người chấp chính của Đại Huỳnh vương triều, Vương Thượng rất nghiêm

túc: “Chuyện này cho thấy các văn nhân hiện nay tố chất thực sự thấp! Tự thân

đều thô bỉ như vậy, làm thế nào có thể dẫn dắt đọc giả đây? Tố chất nho sĩ của

Đại Huỳnh vương triều, cần phổ biến đề cao a. Thẩm Dụ, trẫm cho ngươi phụ trách

việc này, lấy một ngày gần đây tiến hành một lần đại khảo hạch với các nho sinh

của toàn bộ thư cục, đem một bộ phận đục nước béo cò, thật giả lẫn lộn loại bỏ

ra khỏi giới văn hóa.”

Đường Đại đại bi thương: “Nhưng là ta thực sự đọc

không hiểu > > > > a… GOD, cứu, cứu ta đi….”

Buổi tối Hàn Phong liền chủ động ở lại Lan Nhược Tự

phụ đạo người nào đó học cổ văn, khi ai đó đang cầm Luận Ngữ một vạn hai nghìn

bảy trăm chữ thì nàng nghĩ tự mình hãy còn đường sống, thế nhưng khi nàng xem

đến ba trăm bài Thi Kinh, hơn hai vạn chữ >, một vạn

chữ >…

Đường Đại tuyệt vọng: “Ta có lẽ chờ bị đá ra khỏi giới

văn hóa đi, ôi ô ô ô.”

Hàn Phong mỉm cười tao nhã như trước: “Nỗ lực một chút

đi, đến lúc nước đến chân mới nhảy dù sao cũng khá hơn ngồi chờ chết a.”

Vì vậy Đường Đại bắt đầu ba ngày treo cổ lên xà nhà,

bắt đầu cuộc sống địa ngục. Hàn Phong vẫn cùng nàng, ngay cả ăn uống cũng chỉ

dùng một khắc thời gian.

Qua ba ngày, ấn đường Đường Đại biến thành màu đen,

hai mắt vô thần, khi chờ đến lúc đi vào trường thi, nàng ngay cả đứng cũng ngủ

được.

Bởi vì Vạn Tượng Ngũ Tôn trong giới văn hóa cũng là có

chút danh tiếng, vì vậy trường thi bọn họ giám thị rất nghiêm ngặt.

Trước lúc nửa giờ là đi vào trường thi, Đường Đại sợ

ngây người —— cái quan chủ khảo kia, rõ ràng là “Cầu hắn một lần, thì chơi hắn

một lần” Dụ vương gia!

Đường Đại nghĩ cuộc đời một mảnh u ám của mình lần nữa

thấy được hy vọng. Đây là tuyệt xử phùng sinh (giống

chết đi sống lại), liễu ám hoa minh cũng không thể thay thế biểu

tình mừng rỡ như điên của nàng lúc này.

• Liễu

ám hoa minh : * miêu

tả cảnh đẹp mùa xuân, cũng dùng để nói về trong trắc trở gặp được cơ hội chuyển

đổi.

Bởi vì canh phòng nghiêm ngặt đề phòng lộ bài thi, lần

này đề thi trên tay từng thí sinh đều không giống nhau, Đường Đại không ngủ

nữa, nhiều lần hướng vào Thọ vương đang mặc lễ bào trên trường thi, vứt mị nhãn

cho Dụ vương gia đang ngồi nghiêm chỉnh. Đương nhiên Dụ vương gia vẫn rất kỳ

quái nàng vì sao lại hướng về mình trợn trắng mắt lên như thế…

Một lúc lâu, Dụ vương gia rốt cục phản ứng, hắn ho nhẹ

một tiếng: “Kỷ luật trường thi, thí sinh không được châu đầu ghé tai, không

được rời khỏi chỗ ngồi đi lại, không được nhìn đông ngó tây. Tuần tra giám sát

phát hiện tình huống dị thường, tức thời tróc nã, thí sinh có thể dò xét lẫn

nhau cử báo. Nếu có người cần đi ra ngoài…” Hắn có ý vô tình liếc liếc Đường

Đại: “Có thể đi ngoài, nhưng phải do thị vệ dẫn đường vào nhà xí.”

Giám thị tuần tra bắt đầu phát bài thi, Đường Đại vừa

nhìn trang cổ văn dày đặc đó, thi từ câu đối, nàng đã muốn hôn mê bất tỉnh. Vì

vậy lập tức giơ tay: “Đi ngoài.”

Có thị vệ dẫn nàng đi ngoài, mới ra trường thi, Dụ

vương gia sau đó theo đi ra: “Ban chỉ của bản Vương vừa rơi ra, hai người các

ngươi nhanh thay bản Vương tìm xem.

Hai thi vệ khó xử nhìn Đường Đại, Dụ vương gia tăng

thêm ngữ khí từ trên cao nhìn xuống: “Hỗn trướng, bản Vương nói các ngươi không

nghe thấy sao? Ban chỉ đó là do Hoàng thượng ban cho, nhanh đi!”

Thị vệ nào dám phật ý hắn, lập tức lộn nhào đi tìm.

Hắn ở phía trước kéo Đường Đại đến một chỗ rẻ của lầu gác: “Chuyện gì? Nói đi?”

Đường Đại thụ sủng nhược kinh : “Vương gia, ngài cư

nhiên còn nhớ rõ ta?”

Dụ Vương gia lại thay đổi quạt xếp trong tay: “Thời

gian không nhiều, nếu ngươi chỉ cùng bản Vương ôn chuyện, tiếp tục trở lại đáp

đề thi đi.”

Đường Đại sốt ruột, nàng quýnh lên, đi thẳng vào vấn

đề, có chuyện nói chuyện, có rắm thì thả: “Ôi ôi, Vương gia ta ngủ… A không

không không, ta thỉnh cầu ngài ngủ với ta, ta thỉnh cầu ngài ngủ với ta một

lần, hu hu hu , không nên kiểm tra ta ngâm thi tác đối…”

Dụ vương gia ưu nhã nhấc trường bào, càng thêm ưu nhã

nói: “Vậy đến đây đi.”

Động tác thành thạo, thái độ đương nhiên, dĩ nhiên

chuyện bức gian dân nữ là chuyện hắn thường làm.

Đường Đại lông mao đứng lên: “Đây… Vương gia, ở chỗ

này sẽ bị người ta thấy, hơn nữa cuộc thi thời gian rất ngắn, sẽ không kịp,

không bằng lần sau…”

“Bản Vương tổng thể không cho thiếu nợ.”

Đường Đại 囧, trong

óc đem lợi hại liên quan dạo hết một vòng, Đường Đại của chúng ta rốt cục không

đếm xỉa —— Mẹ nó, đến thì đến, ai sợ ai a!

Nàng tiến lên định cởi dây lưng của mình, nhưng Dụ

vương gia lần này khẩu vị thay đổi: “Không cần, lần này bản Vương chịu ủy khuất

một chút, dùng trên mặt ngươi, vậy há mồm ra đi.”

Đường Đại cười khổ: “A ngài là người hu tôn hàng quý,

ủy khuất quá.”

• Hu

tôn hàng quý : người có địa vị cao lại đầu hàng nhân nhượng trước người có địa

vị thấp

Dụ Vương gia ngược lại rất độ lượng: “Không có việc

gì, bản Vương luôn không có tính toán chi li.”

Vì vậy Đường Đại bắt đầu thổi tiêu cho Dụ vương gia,

cái này nàng thật ra trước đây có học qua trong rất nhiều tiểu thuyết H, có người

nói cái này gọi là khẩu kỹ, đầu lưỡi nên chuyển động thế nào, nàng có yên lặng

diễn tập qua. Dụ vương gia rõ ràng đối với ‘khẩu kỹ’ của nàng tương đối thỏa

mãn: “Uhm uh, nghĩ không ra ngươi thổi tiêu thật rất hay a, so với phía dưới há

mồm ra tốt hơn nhiều lắm.”

Đường Đại lần đầu tiên thấy thổi tiêu cũng có lợi

——hắn nói cái gì khỏi cần xen vào. (không có nhục nhã nhất,

chỉ có nhục nhã hơn.)

Dụ vương gia hiển nhiên không vừa lòng người nào đó

vẫn bình tĩnh, không có sự thỏa mãn của cảm giác bức gian dân nữ. Tay hắn sờ sờ

đầu Đường Đại, sau lại sờ sờ lưng Đường Đại: “Ồ, Đường Đại, ngươi mập lên a.”

¥#·! %·! ·

Lần này hắn thành công thấy trong mắt Đường Đại khuất

nhục bi phẫn, nàng bỏ quên tiêu lộ ra khoảng không trên mặt, miệng tranh luận:

“Nói bậy, ta rõ ràng mỗi tuần năm ngày ra ngoài xin ăn, làm thế nào có khả năng

mập lên? Làm sao có khả năng được? Hu hu, thực sự béo, ta phải giảm béo, ngày

mai bắt đầu sáng sớm chỉ ăn một cái bánh bao, buổi tối chỉ uống một chén canh

suông, hu hu hu …”

Dụ vương: … = =

Rất hiển nhiên Dụ vương không có tâm tình nghe thực

đơn của nàng, hắn đè đầu nàng tiếp tục bài nhạc tuyệt vời, nhưng hai thị vệ đã

bị âm thanh kinh động, chạy vội về đây: “Ai ở nơi nào?”

Hét lớn một tiếng quấy rối Vương gia phẩm tiêu, sau đó

Đường Đại chỉ cảm thấy có dịch bẩn trực tiếp phun vào trong miệng. Dụ vương cấp

tốc nhét một bài thi vào trong vạt áo nàng, thuận thế đẩy nàng ra, vội vàng kéo

quần lên, không kịp thắt dây lưng, hắn đúng lúc dựa sát vào tường, lấy tường

giữ quần, canh phòng nghiêm ngặt bị tuột. >_

Đường Đại bị hắn đẩy, quỳ trên mặt đất, hai thị vệ

chạy tới gần, liền thấy vẻ mặt ửng đỏ, Đường Đại trong miệng hư hư thực thực

ngậm vật gì đó, cùng vẻ mặt giận dữ, đứng dựa vào tường là Dụ vương gia.

“Một người trong trường thi lạc đường, muốn chết sao?

Hai ngươi các ngươi ngẩn ra đó làm gì, còn không mang nàng trở về trường thi.”

“Việc này…” Thị vệ tự nhiên không dám làm hắn tức

giận, hai người kéo Đường Đại, quay về trường thi, Đường Đại còn có chút xấu

xa, quay đầu lại nhìn quần Dụ vương gia —— làm sao không tuột đi… Nàng có chút

suy nghĩ mất mác…

>_

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thủy Chử Đại Thần
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...