Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thuở Mới Làm Chồng – Chương 92: Nóng bỏng.

Thuở Mới Làm Chồng

Tác giả: Thượng Quan Thưởng Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trên đôi bốt da màu đen là chiếc quần tác chiến bó gấu đậm màu, thắt lưng ôm lấy vòng eo gọn, áo sơ mi đen cài khuy được thân hình rắn rỏi chống đỡ, áo khoác chống gió dáng dài phủ xuống, cổ áo dựng đứng tôn lên gương mặt lạnh lùng sắc bén như lưỡi dao.

“Gâu gâu!”

Đột nhiên một tiếng chó sủa vang lên khiến tim Ôn Tễ giật thót, gần như phản xạ có điều kiện, cô cúi người che chở đứa trẻ trong lòng, không để ánh sáng chói vào người bé.

Gần như cùng lúc đó, sợi dây dắt chó bằng kim loại bị một bàn tay lớn kéo về phía sau, tránh khỏi miệng hầm dẫn vào khoang thuyền.

“Đội trưởng, mùi máu nặng quá.”

Dây xích trong tay người huấn luyện chó bị cấp trên kéo lại, chỉ nghe anh ta nghiêng người, trầm giọng: “Dẫn người lên.”

Cảng đêm bật sáng đèn hải đăng, thủy triều mùa hè dâng đầy, được ánh sáng rọi chiếu, từng đợt sóng nhấp nhô ấm nóng, mặt nước lăn tăn, thân tàu chao nghiêng.

Một đốm lửa được bật lên trong bóng tối, đầu thuốc lập tức cháy đỏ.

Tiếng chó sủa vang dội, người đàn ông nhíu chặt mày, ngoái lại liếc mắt: “Dắt nó đi.”

Con chó vẫn không ngừng sủa.

Ôn Tễ ôm đứa bé theo Hỉ Nhi lên bờ, toàn thân run rẩy, trên người Hỉ Nhi và bác sĩ đa khoa trên du thuyền đều không sạch sẽ, đứa bé đành phải để cô bế.

“Tay trái hơi nâng đỡ cổ và đầu bé, tay phải đỡ m//ô//n//g và chân, đúng rồi, đừng căng thẳng, cô bé này có ăn thịt cậu đâu. Một lát sẽ liên hệ bệnh viện phụ sản để kiểm tra toàn thân cho bé.”

Nghe lời Hỉ Nhi, tim Ôn Tễ dần ổn định, giờ đã lên bờ, đứa trẻ cũng chào đời rồi, còn gì phải sợ nữa.

Chỉ là khi ngẩng đầu, cô dường như cảm thấy có một ánh mắt sắc như sói đang nhìn chằm chằm vào mình từ nơi nào đó.

Chớp mắt một cái, một cảnh sát đặc nhiệm hải quan đã chắn tầm nhìn của cô, bóng tối lờ mờ, tim cô nảy lên thình thịch, như thể tiếng động cơ của chiếc ca nô tăng tốc vẫn chưa dừng lại, dư âm vẫn rung lên tận đáy lòng cô.

Tới tòa nhà công an gần nhất, người ra vào đều mặc đồng phục cảnh sát màu đen, nét mặt nghiêm nghị, đưa Ôn Tễ vào một căn phòng nhỏ.

Một điếu thuốc cháy hết rồi lại rút điếu khác, đầu ngón tay gõ nhẹ lên hộp thuốc, tay anh cũng run nhẹ, cấp dưới ôm tập hồ sơ bước đến, nói: “Đội trưởng, không thể thẩm vấn được, cô Ôn đây nói phải lập tức đưa đứa trẻ tới bệnh viện kiểm tra.”

Tòa nhà công an vốn nghiêm túc trật tự, vậy mà bị chiếc du thuyền không mời mà đến làm rối loạn cả lên, cấp dưới nhìn thấy cấp trên vốn luôn điềm tĩnh giờ đây bật bật cái bật lửa đến lần thứ hai vẫn chưa lên lửa.

Anh ta vội rút chiếc bật lửa của mình ra, bật sáng rồi đưa qua cho anh.

Đốm lửa từ đầu thuốc phản chiếu lên sống mày rắn rỏi của người đàn ông, anh nói: “Đưa họ đến bệnh viện. Ngay lập tức.”

Cấp dưới được cho phép, lập tức quay đầu chạy vào tòa nhà. Đêm hè bên bờ biển, gió thổi ẩm ướt, ngay cả tròng mắt cũng mang theo chút ướt át.

Ôn Tễ theo Hỉ Nhi cùng sản phụ lên xe cứu thương, bên cạnh còn có người của bên thẩm vấn đi cùng. Đứa bé trong lòng cô lúc này đã được giao lại cho mẹ ruột, cô mới có thời gian rảnh, ánh mắt vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Chào anh, cho hỏi ở đây có người tên là Trương Sơ Việt không ạ?”

Ôn Tễ nhẹ giọng hỏi, đối phương giữ nét mặt nghiêm nghị, đáp: “Xin lỗi, chúng tôi không thể tiết lộ thông tin cá nhân của nhân viên công vụ.”

Ôn Tễ: “……”

Khi tới bệnh viện, sản phụ được đưa vào khoa khám thai thuận lợi, đứa bé cũng có Hỉ Nhi trông nom, Ôn Tễ lúc này mới yên tâm phần nào. Bác sĩ đa khoa bảo rằng cần nhanh chóng quay trở lại du thuyền, cuộc thẩm vấn định kỳ sẽ được tiến hành ngay tại bệnh viện.

Họ mở một văn phòng tạm thời, kèm theo báo cáo kiểm tra từ bệnh viện, tiện cho việc xác minh tình hình thực tế.

Lái du thuyền trong đêm xông vào cảng không mở cửa cho bên ngoài, tội này nặng nhẹ tùy theo tình tiết.

Khi nhân viên thẩm vấn cầm tập hồ sơ đi ra, vừa rẽ qua góc hành lang thì bất ngờ thấy một bóng dáng cao lớn đứng thẳng, anh ta giật mình: “Đội trưởng, sao anh lại tới đây? Chuyện thế này để bọn em xử lý là được rồi. Có chuyện gì không ổn ạ?”

Người kia rút tập hồ sơ khỏi tay anh ta, lật vài trang, cuối cùng dừng lại ở mục ghi tên: Ôn Tễ.

Anh nhìn chằm chằm vào trang giấy đó, nhân viên thẩm vấn lập tức hiểu ý, nói: “Cô Ôn này vẫn chưa thẩm vấn đâu ạ, anh muốn đích thân làm à?”

“Bộp.”

Tập hồ sơ được trả lại, anh hỏi: “Đứa bé đâu?”

“Trong lồng ấp ạ.”

Yết hầu người đàn ông trượt lên xuống hai lần, ngón cái miết lên ngón giữa, cơn thèm thuốc lại trỗi dậy, anh nói: “Các cậu đi thẩm vấn đi.”

“Rõ.”

“Tra luôn bố đứa trẻ là ai.”

Giọng nói ấy như lưỡi dao lướt qua đá mài, khàn khàn, gay gắt, lạnh buốt tai người nghe.

Trong lồng ấp, đứa bé giơ cánh tay nhỏ mũm mĩm lên, sạch sẽ trắng hồng, góc dưới bên phải dán một mảnh tên, giới tính: nữ.

Bé gái.

Là một bé gái.

Nhỏ bé đến thế, mà để có được cũng phải mang thai mười tháng.

Vậy tức là… một năm trước, khi còn đang học tiến sĩ.

Lúc này có y tá bước tới, thấy anh thì mỉm cười dịu dàng hỏi: “Anh là người nhà của bé à? Mẹ của bé hiện đang được thẩm vấn, phải chờ cô ấy ra mới có thể cho anh bế đi được nhé.”

“Bé thế nào rồi?”

Nghe giọng anh khàn khàn, y tá cũng nhận ra có gì đó khó nói, dịu giọng an ủi: “Các chỉ số đều bình thường cả, anh đừng lo. Là một bé ngoan lắm.”

Ngón tay đang siết lại của Trương Sơ Việt nới ra rồi lại siết chặt, gân xanh nổi lên như sợi dây căng cứng trên mu bàn tay, anh cố hạ thấp giọng hỏi:

“Ở đây có cửa hàng tiện lợi không?”

“Có đấy, ra khỏi cửa tầng một rẽ trái, chỗ có biển hiệu đèn xanh lam sáng ấy.”

Dao cạo râu bị rút ra khỏi giá, xà phòng rửa mặt, hai gói khăn giấy, từng món một lần lượt quét qua máy tính tiền.

Trước gương trong nhà vệ sinh, nước từ vòi tuôn ào ào, lưỡi dao này không phải loại Trương Sơ Việt thường dùng, anh cạo một cách chậm rãi, tỉ mỉ chưa từng thấy.

Bọt mịn thấm ướt rồi trôi đi theo dòng nước.

Ôn Tễ lau sạch những giọt nước còn đọng nơi đầu ngón tay, mang ống nghiệm xét nghiệm nước tiểu quay lại quầy kiểm tra.

“Cô y tá ơi, cho tôi hỏi ở đây có cửa hàng không ạ?”

“Có đấy, ra khỏi cửa tầng một rẽ trái, chỗ có biển hiệu đèn xanh lam sáng ấy.”

Ôn Tễ khẽ cười, cô đi xuống tầng rồi rẽ vào cửa hàng, mua một gói khăn giấy. Trên người cô vẫn còn mùi máu tanh, cô cần tắm một cái, nhưng đồ dùng cá nhân đều để trên thuyền. Trước khi có kết quả kiểm tra, cô phải ở lại chờ.

Ngón tay cô lướt qua khu đồ dùng cá nhân, bỗng bị một hộp giấy sáng bóng thu hút ánh nhìn.

Cô vẫn còn nhớ sở thích của Trương Sơ Việt, loại anh chọn luôn là loại đàn hồi mạnh nhất, ôm sát cơ thể, siêu mỏng, size ba chữ XL.

Trước kia toàn là anh trả tiền.

Sau khi ra nước ngoài, Ôn Tễ sống cùng một cặp vợ chồng già người da trắng, tận mắt chứng kiến lối sống của các cặp đôi phương Tây: chi tiêu cùng gánh vác, bày tỏ tình cảm thẳng thắn nồng nhiệt, yêu đương cũng vui vẻ thoải mái, chẳng có gánh nặng gì.

Trước thang máy có rất nhiều người đang chờ, Ôn Tễ không muốn chen chúc, liền đi theo lối cầu thang thoát hiểm. Tay cầm điện thoại, cô gọi cho Hỉ Nhi: “Mình mua khăn tắm rồi, chỗ đó chỉ có bán đồ bệnh nhân sạch thôi, cậu cố mặc tạm bộ áo sọc xanh trắng vậy.”

Vừa nói vừa bước lên tầng, bỗng chóp mũi ngửi thấy mùi thuốc lá, cô ngẩng đầu lên, thấy ở khúc ngoặt mấy bậc thang phía trên có một bóng dáng cao lớn, nghiêm nghị đang đứng.

Ánh trăng hắt qua khung cửa sổ, bóng đèn vàng ấm phủ xuống từ trên đầu, tim Ôn Tễ đập thình thịch từng nhịp theo bước chân lên cầu thang.

Giờ phút này, cô như muốn ngừng thở.

Đèn cầu thang phụt tắt trong khoảnh khắc tĩnh lặng, hai chân Ôn Tễ run lẩy bẩy.

Giống như khi ngồi trên người anh, bị giày vò đến rời hồn mất vía, khi ấy màn đêm bao trùm lấy cô, gột bỏ hết thảy dè dặt, chỉ còn lại sự đắm chìm leo đến đỉnh điểm cùng anh.

“Đội trưởng.”

Cửa chống trộm bị đẩy bật ra đột ngột, tim Ôn Tễ thắt lại một nhịp, chỉ muốn lập tức trốn đi, cả những điều xấu hổ không thể lộ ra kia cũng muốn giấu hết vào trong bóng tối.

“Cô Ôn nói không biết bố của đứa bé là ai.”

Có tiếng đầu thuốc bị nghiền nát dưới ngón tay, vang lên khô khốc.

Nóng rát, bỏng cháy. Cấp dưới tiếp tục báo cáo: “Báo cáo kiểm tra sức khỏe đã có, không vấn đề gì. Cô ấy nói muốn đi chiếc tàu cao tốc vừa tới để quay lại du thuyền Tinh Nguyệt.”

Biết rõ anh đang ở đây mà vẫn muốn rời đi, còn vội vã đến thế.

Trương Sơ Việt đẩy cửa, ném lại một câu: “Vậy thì càng không nên cản trở quyền tự do công dân của cô ấy.”

Tiếng giày cao gót của Ôn Tễ vội vã vang lên trên cầu thang, “cốc cốc cốc” nhưng vẫn không đuổi kịp. Lúc này, viên thẩm vấn theo sau đẩy cửa bước vào, nhìn thấy cô thì hơi sửng sốt, sau đó mỉm cười: “Cô Ôn, bây giờ cô có thể về cùng bạn mình rồi.”

“Tôi muốn tìm Trương Sơ Việt.”

Anh ta làm sao lại thấy cô mà không đến!

“Cho hỏi, cô là gì của anh ấy?”

“Bà xã!”

Nghe thấy hai chữ đó, viên thẩm vấn lập tức bật cười. Ôn Tễ nhíu mày trong tiếng cười ấy, nghe anh ta nói tiếp: “Cô Ôn à, trong một năm qua, số cô gái đến nhận là vợ của cấp trên bọn tôi không đến một nghìn thì cũng phải tám trăm. Lúc đầu chúng tôi còn bất bình thay, nghĩ bụng sao lại có người bạc tình đến thế, gây chuyện rồi bỏ đi. Sau này mới phát hiện toàn là người theo đuổi anh ấy thôi. Thật ngại quá, chuyện này không tiện đâu. Tàu đã cập cảng rồi, sẽ có người đưa các cô về.”

Ôn Tễ nghe những lời đó, chỉ thấy trong đầu như có tiếng sét giáng: Không đến một nghìn thì cũng tám trăm?

Chỉ trong một năm thôi?

Cô ngày nào cũng đeo nhẫn cưới, còn anh thì ngày nào cũng bị người ta theo đuổi!

Cơn giận làm lồng ngực cô phập phồng lên xuống.

Cô quay người, chạy xuống cầu thang “cốc cốc cốc.”

Viên thẩm vấn đã quen với mấy cảnh này, bình thản đi vào trong. Nhìn thấy đồng nghiệp đang báo cáo với Trương Sơ Việt, anh ta tiến tới trêu chọc: “Đội trưởng, đúng là anh có sức hút kinh người thật đấy. Vừa nãy cô đại mỹ nhân đó nói mình là vợ anh. Theo đuổi người mà cũng không chịu điều tra trước, anh đã ly hôn rồi, lấy đâu ra vợ nữa, ngại chết đi được!”

Ánh mắt Trương Sơ Việt khựng lại, đồng tử bỗng xoay thẳng về phía anh ta.

“Tút tút tút tút tút—”

Điện thoại trong áo khoác chống gió rung lên.

Tiếng gió đầu dây bên kia lồng trong tiếng nức nở khe khẽ, giọng cô nghẹn lại: “Em ra lệnh cho anh… lập tức, ngay bây giờ, phải xuất hiện trước mặt em!”

Cấp dưới tiếp tục báo: “Đứa bé và mẹ cô ấy cần ở lại—”

Chưa kịp nói hết, một cơn gió mạnh quét ngang, khiến tất cả mọi người đều giật mình: “Không lẽ xảy ra chuyện rồi?!”

“Đi!”

Trương Sơ Việt chân dài, sải bước đẩy tung cửa chống cháy, sau đó mấy bóng người khác vội vã chạy theo phía sau anh.

Bậc thềm trước tòa nhà khám bệnh sáng rực ánh đèn trắng chói mắt, một dáng người thon thả đang đứng quay lưng lại.

Chiếc váy liền thân đen xếp ly dài trên gối chừng ba tấc, ôm gọn lấy vòng eo thon thả, hai chân trắng nõn thẳng tắp lấp lánh dưới ánh đèn. Cả người chỉ có một điểm nhấn màu sắc, là dải ruy băng quấn trên mái tóc cô.

Màu lam mực nước, búi tóc lên sau đầu, để lộ chiếc cổ trắng ngần.

“A Tễ, mình phải quay về du thuyền ngay thôi.”

Hỉ Nhi vừa nói với Ôn Tễ, thì chợt trông thấy phía sau cô, trên khoảng sân tối mịt, có một bóng dáng cao lớn xông đến, thần sắc chợt ngẩn ra.

Cái bóng cao lớn ấy kéo theo mấy người phía sau, họ lập tức cảm thấy có gì đó bất thường, người dẫn đầu đột ngột khựng bước.

Ôn Tễ nghiêng người, cô đứng trong vùng sáng, còn anh đứng trong bóng tối.

Trương Sơ Việt nhìn thấy cô mang giày cao gót — cô trước nay chưa từng đi giày cao gót, cũng chưa từng mặc váy đen. Cô chỉ thích những màu sắc tươi sáng.

Bên rìa bãi cỏ, hàng bụi cây đổ xuống những vệt bóng loang lổ, Ôn Tễ bước qua, lắng nghe tiếng bước chân anh theo sau.

Cô không dám nhìn anh, chỉ nghiêng đầu, đầu ngón tay giấu ra sau lưng: “Chừng ấy năm, mỗi lần anh đi công tác, cuối cùng em cũng có thể gọi được cho anh một lần.”

Cuộc gọi vừa rồi thực sự là do xúc động, vừa cúp máy, mắt cô lập tức nhòe nước. Cô mặc kệ anh có đang làm nhiệm vụ hay không — bao nhiêu năm nay cô đã nhường nhịn như thế còn chưa đủ để anh hài lòng với công việc của mình sao?

“Làm nhiều lần như thế, rủi ro khiến em mang thai, anh một chút cũng không dám mạo hiểm. Vậy mà bây giờ em lại nói không biết cha đứa trẻ là ai.”

Giọng anh khàn khàn vang lên trong tai cô, như cơn gió biển nặng nề giữa đêm khuya.

Đôi mắt Ôn Tễ dần dần sững sờ: “Gì cơ? Em… em làm sao có thể không biết bố con em là ai, trừ khi anh…”

Ngón tay cô bấu sâu vào lòng bàn tay: “Anh có người khác rồi à? Dù sao cũng đã ba năm, không phải mới một hai năm, em hiểu nếu anh không chịu nổi cô đơn. Nhưng tại sao khi nãy anh lại không nhận em? Nếu em không gọi điện thì anh có đuổi theo không? Trương Sơ Việt, anh là đồ khốn!”

Người đàn ông khẽ nhếch môi, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm gương mặt cô: “Anh đứng ngay cạnh con gái em, em định chạy đi đâu? Bây giờ anh với em chẳng có danh phận gì, anh lấy tư cách gì để nhận nó? Đi học cũng cần có giấy đăng ký kết hôn của bố mẹ. Tám rưỡi sáng mai, anh đã bảo người lấy số ở cục dân chính rồi.”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Ngày thứ 1 - Cô gái lỡ chân
Chương 2: Ngày thứ hai – ‘Sơ’ làm chồng người
Chương 3: Ngày thứ hai – “Ông xã, kết bạn WeChat đi.”
Chương 4: Ngày thứ 4 – “Định tối nay ngủ lại chỗ tôi à?”
Chương 5: Ngày thứ 5 – Ở lại qua đêm
Chương 6: Ngày thứ 6 – Việc gì cũng hỏi, dài dòng tỉ mỉ.
Chương 7: Có những chuyện đời, Trương Sơ Việt hiểu hơn cô.
Chương 8: Ngày thứ 8 – Ai làm việc nặng mà ăn mặc thế này?
Chương 9: “Trẻ con bám người quá.”
Chương 10: Bị hơi thở của anh cướp mất oxy
Chương 11: “Cô gái nhà anh dữ dội thật đấy.”
Chương 12: Một lưỡi liềm che cả vòng eo.
Chương 13: Dùng chung
Chương 14: Tựa như oanh kêu líu lo.
Chương 15: Thiếu oxy.
Chương 16: Trương Sơ Việt giống như một tên cướp.
Chương 17: Cô ấy chính là ngọt ngào
Chương 18: Cưỡi ngựa
Chương 19: Nụ hôn nhẹ, sự kháng cự.
Chương 20: “Ai thèm có cảm giác với anh!”
Chương 21: “Bà xã sốt ruột, không kịp tháo cúc.”
Chương 22: Một trong những cách để vợ chồng chung sống hòa bình
Chương 23: Trương Sơ Việt rất gợi cảm.
Chương 24: “Anh giờ không thanh tâm quả dục nữa à?”
Chương 25: “Tôi định ngủ lại đây.”
Chương 26: “Cứ dùng thì sẽ không lãng phí.”
Chương 27: “Tối nay cô nghĩ xem làm thế nào để bù đắp cho tôi.”
Chương 28: “Cô sợ thì đừng có nhìn.”
Chương 29: Lần đầu tiên anh để tâm đến cảm nhận của cô.
Chương 30: Cả hai nhìn nhau thở hổn hển.
Chương 31: “Trương Sơ Việt, anh là đồ biến thái à?”
Chương 32: Cân nhắc tiến xa hơn trong mối quan hệ.
Chương 33: Đôi bên tự nguyện
Chương 34: Ẩm nóng, bốc hỏa.
Chương 35: Nồng nhiệt.
Chương 36: Trương Sơ Việt càng đánh càng hăng.
Chương 37: Ôn Tễ đúng là một cô gái mạnh mẽ.
Chương 38: “Nói xong mới biết ngượng à?”
Chương 39: [Ba chương hợp nhất] Ba bữa một ngày vẫn làm như thường
Chương 40: Làm thuốc
Chương 41: Từng bước một
Chương 42: Mọi thứ đều có hai phần
Chương 43: Tài năng biến thái
Chương 44: “Xin nhờ cô Trương chỉ giáo.”
Chương 45: “Gọi Trương Sơ Việt làm gì?”
Chương 46: Nghiện
Chương 47: “Em có thể yêu cầu tôi bất cứ điều gì.”
Chương 48: Chụp ảnh xem nào.
Chương 49: Gặp nhau là đi thẳng vào vấn đề.
Chương 50: “Hôn vượt ranh giới rồi.”
Chương 51: Xương mềm và tên biến thái.
Chương 52: Đang yêu nhau thôi, chứ có phải kết hôn đâu.
Chương 53: “Nhờ có bà xã em.”
Chương 54: “Để bà xã dạy anh.”
Chương 55: “Anh yêu em không?”
Chương 56: Chỉ giới hạn với Trương Sơ Việt.
Chương 57: Đầu giường cãi nhau cuối giường làm lành.
Chương 58: “Vậy mà vẫn chưa đủ sao?”
Chương 59: Cô như tan ra thành nước, mềm nhũn…
Chương 60: Tình yêu giống như hệ nhị phân.
Chương 61: “A Tễ, A Cát.”
Chương 62: Trên đầu gối.
Chương 63: Được đằng chân, lân đằng đầu.
Chương 64: Tự chui đầu vào lưới.
Chương 65: “Tối nay em không về ký túc xá.”
Chương 66: “Muốn hiểu anh thế nào?”
Chương 67: Đừng lãng phí tiền sữa bột anh mua cho em.
Chương 68: Cô vừa khó khăn lắm mới dỗ được người kia.
Chương 69: “Bác nói đúng, em ấy là bà cố nội của cháu.”
Chương 70: Dịu dàng vs sự cuồng nhiệt.
Chương 71: Tối nay tắt vầng trăng đi.
Chương 72: Phát hiện Trương Sơ Việt còn một công dụng nữa.
Chương 73: “Xem ra không chỉ tặng cho một mình anh.”
Chương 74: “Em có một bí mật muốn kể cho anh nghe.”
Chương 75: Chú cún nổi cáu rồi.
Chương 76: Kết hôn nửa năm, trở về vẫn là lưu manh.
Chương 77: “Chỗ này xưa nay là do anh chơi đấy.”
Chương 78: “Em vui thì anh mới vui được.”
Chương 79: Bánh ông xã tại sao lại gọi là bánh ông xã?
Chương 80: “Cởi thêm cái nữa là tôi ném cậu ra ngoài cho chó gặm.”
Chương 81: Muốn sống thọ thì làm gì cũng phải từ tốn.
Chương 82: “Tự em chưng giấm rồi tự mình uống đấy à?”
Chương 83: “Thế thì em cứ đi theo anh.”
Chương 84: “Món hôm nay để anh luyện tay nghề một chút.”
Chương 85: “Đàn ông có số sướng mới thủy chung một lòng.”
Chương 86: “Nếu vợ cháu mà bỏ chạy thì hành lý cháu cũng chẳng cần nữa.“
Chương 87: “A Tễ, em với lên được mà.”
Chương 88: Cho anh nếm chút ngọt ngào đi.
Chương 89: “Em thừa nhận là em chủ động quyến rũ anh trước đấy.”
Chương 90: Vừa mềm mại vừa ngọt ngào
Chương 91: Gió thổi góc núi, tối rồi lại sáng.
Chương 92: Nóng bỏng.
Chương 93: Truyền đạt thấu đáo, thấm tận đáy lòng.
Chương 94: Thầy bói xem voi.
Chương 95: Nghi lễ ăn cua
Chương 96: Chiếc thuyền lửng lơ đã vượt muôn trùng núi.
Chương 97: Món quà tân hôn
Chương 98: “Bà xã biết đùa ghê, em chê anh sống lâu quá à.”
Chương 99: “Em làm nổi bật dáng cao của anh, còn anh tôn lên nước da trắng của em.”
Chương 100: Cọng lúa mạch đè lên nền tuyết trắng (Hoàn chính văn)
Chương 101: “Anh nhíu mày một lần, em sẽ hôn anh một cái.”
Chương 102: Vợ hỏng mất rồi.
Chương 103: “Trương Sơ Việt là chú cún to của Ôn Tễ!”
Chương 104: “Chiêu trò thao túng tình cảm không phải dùng kiểu này.”
Chương 105: Từ tai hôn xuống cổ.
Chương 106: Ông chồng toàn thời gian.
Chương 107: 09:06.
Chương 108: “Tút tút tút~”
Chương 109: Người chồng mà em có thể ngẩng đầu tự hào.
Chương 110: Cô trà bé nhỏ.
Chương 111: Đồ đàn ông âm trầm.
Chương 112: “Có phải rất dễ nuôi không?”
Chương 113: Đại cát đại lợi.
Chương 114: Nàng vốn là giai nhân, cớ sao lại làm kẻ trộm.
Chương 115: “Thích bà nội hay bà ngoại hơn?”
Chương 116: “Sách cho em đây.”
Chương 117: “Em đổi sữa dưỡng thể mới à?”
Chương 118: “Ghim Chồng Lên Đầu.”
Chương 119: Người chồng đạt điểm một trăm.
Chương 120: “Giường sắt trong phòng mình để anh tự làm.”
Chương 121: Lâu ngày mới biết lòng người.
Chương 122: “A Tễ, chúc mừng anh đi, cuối cùng cũng được gỡ lệnh cấm.”
Chương 123: Nước sông không phạm nước giếng.
Chương 124: Cố gắng để có baby.
Chương 125: Cảm ơn.
Chương 126: “Có thể nhường mẹ cho bố được không?”
Chương 127: “Đây là kiếm của tổ tiên.”
Chương 128: Đêm đêm nhóm lửa.
Chương 129: Thiên thu vạn tuế.
Chương 130: “Anh thích ngủ sâu giấc.”
Chương 131: Cưỡi phượng
Chương 132: “Sao thế, cô Trương định tập kích ban đêm à?”
Chương 133: “A Tễ, em đang nếm thử mùi vị của quyền lực đấy.”
Chương 134: “Bận một chút cũng tốt, đừng có ảnh hưởng đến đời sống hôn nhân của bố mẹ con bé.”
Chương 135: “Thứ ngon nhất thì phải để dành ăn sau cùng.”
Chương 136: Như sói như hổ
Chương 137: Cũng là một cách không tồi để tăng thêm tình cảm vợ chồng.
Chương 138: Cùng dòng nước đục.
Chương 139: Ngày dài vô tận.

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thuở Mới Làm Chồng
Chương 92: Nóng bỏng.

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 92: Nóng bỏng.
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ