Thực Lòng Muốn Ôm Cô Ấy – Chương 1: Tôi chỉ muốn kế thừa gia sản
Thực Lòng Muốn Ôm Cô Ấy
Ánh hoàng hôn vàng vọt bao trùm lấy tòa nhà giảng đường, cơn gió nhẹ cuốn theo những cành cây đung đưa cũng là lúc tiếng chuông tan học ngân vang đầy thanh thoát.
Chẳng mấy chốc, trước cổng trường đã có người lưa thưa bước ra.
Trên gương mặt mỗi người ít nhiều đều mang theo chút vui vẻ, hoặc giả là ủ rũ, hay thậm chí là sự chột dạ đầy lo lắng...
Bởi vì lần này về nhà, thứ họ mang theo không chỉ có đống bài tập "nặng nề như núi", mà còn có cả tờ phiếu điểm thi tháng khiến người ta cào gan xé ruột.
Khác biệt hoàn toàn với đám đông có lẽ là cậu thiếu niên vừa bước ra khỏi cổng trường. Sắc mặt cậu nhạt nhòa, quanh thân toát ra khí chất lạnh lùng, xa cách.
Dù cho có mấy cô nàng mê trai đẹp đang đứng đằng xa chỉ trỏ, âm thầm phấn khích vì nhan sắc của cậu, thiếu niên ấy vẫn vững vàng, bình thản như không.
Cậu đeo ba lô, không nhanh không chậm đi trên con đường dẫn về nhà.
Lúc đi ngang qua khu vui chơi giải trí cách trường học chừng nửa cây số, bước chân của thiếu niên khựng lại. Cậu quay đầu nhìn tấm áp phích lớn dán trước cửa khu vui chơi, ngẩn người một lát.
Cậu thu hồi ánh mắt, nhấc chân định tiếp tục đi về nhà.
Nhưng mới đi được hai bước, bàn tay đang buông thõng tùy ý ở một bên chợt siết chặt lại, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu. Cuối cùng, cậu vẫn giữ khuôn mặt lạnh tanh ấy, xoay người đi về phía lối vào của khu vui chơi.
…………
Thế nhưng, người sống khác biệt với số đông không chỉ có mình cậu, mà còn có một Chu Nhiễm Nhiễm.
Người ta thi kém thì cố sống cố chết nán lại trường càng muộn càng tốt để hoãn thời gian về nhà chịu phạt, riêng Chu Nhiễm Nhiễm vừa nhận được phiếu điểm là lập tức dứt khoát đeo ba lô ba chân bốn cẳng lao thẳng về nhà.
Cái điệu bộ phấn khích đó trông cứ như chính cô mới là người thi đỗ vị trí số một toàn khối vậy.
Vừa về đến nhà, cô nàng đã quăng ngay ba lô, cầm tờ phiếu điểm lao vút lên tầng, hăm hở y như một con khỉ đột biến.
Chu Trầm Sâm lúc này đang dính lấy vợ mình làm nũng, bất thình lình bị một "bóng đèn nhỏ" hấp tấp xông thẳng vào phòng mà không kịp đề phòng.
Nào có chuẩn bị trước, thế là ông bố tội nghiệp bị chính vợ mình thẳng chân đạp một phát xuống giường.
Cùng lúc đó, từ trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói của thủ phạm:
"Ba ơi! Lần này con thi đứng thứ hai mươi toàn khối rồi, ba có phải nên truyền lại 'Nhà ma' cho con rồi không!!!"
Chu Trầm Sâm không nhanh không chậm từ dưới đất ngồi dậy, quay đầu nhìn cô con gái bảo bối đang phấn khích đến mức sắp bay lên trời kia. Ông ho khan một tiếng, bày ra vẻ mặt suy nghĩ kỹ càng rồi tàn nhẫn từ chối sự thèm muồng của cô nàng đối với gia sản nhà mình:
"Ba nhớ... lần trước hình như con thi đứng thứ mười toàn khối cơ mà..."
Chu Nhiễm Nhiễm nghe vậy thì gật đầu lia lịa, nhìn ông với ánh mắt tràn đầy hy vọng:
"Đúng vậy ạ! Nhưng ba nói đứng thứ mười toàn khối là quá ưu tú, sau này phải làm rường cột của nước nhà. Mà con thì chẳng muốn làm rường cột nước nhà gì hết, con chỉ muốn kế thừa gia sản của ba thôi..."
Chu Trầm Sâm câm nín, đột nhiên không biết phải nói gì tiếp.
Đứa con gái bảo bối này từ nhỏ đã không giống người thường. Dù cũng là chiếc áo bông nhỏ tri kỷ của ba, nhưng không hiểu sao nó lại đặc biệt thích cái nhà ma của gia đình.
Đến khi lớn lên, trong đầu lại càng nung nấu ý định kế thừa cái sản nghiệp này.
Thấy chồng mình bị á khẩu, mẹ của Nhiễm Nhiễm – An Vi Nhiễm nãy giờ đứng một bên xem kịch mới lên tiếng giải vây:
"...Nhiễm Nhiễm à... Cố tình thi kém là phạm quy đấy nhé!"
Chu Nhiễm Nhiễm xìu xuống, giậm chân, giả vờ hờn dỗi: "Hai vợ chồng ba mẹ lại bắt nạt con..."
An Vi Nhiễm: "..." Đứa con gái drama queen này không chừng ngày xưa bế nhầm ở bệnh viện rồi.
An Vi Nhiễm dừng một chút, đưa chân đá đá Chu Trầm Sâm đang giả chết dưới gầm giường. Chu Trầm Sâm hết cách, đành phải đầu hàng, cố ý nghiêm mặt nói:
"Được rồi được rồi... Chuyện này coi như con tự mình gian lận, cố ý thi kém, ba không giáo huấn con nữa là may rồi. Ba có thể đồng ý cho con đến nhà ma chơi, còn chuyện kế thừa gia sản... thì con dẹp ngay cái suy nghĩ đó đi nhé!"
Nhiễm Nhiễm nghe xong liền lườm ông một cái, hứ một tiếng rồi quay đầu đi:
"Ba đúng là đồ lật lọng!"
Chu Trầm Sâm: "..."
Nhờ có sự cho phép của ba, Chu Nhiễm Nhiễm chính thức gia nhập vào đội ngũ nhân viên tại nhà ma của gia đình. Dù hiện tại cô vẫn chưa tìm ra cách để kế thừa gia sản, nhưng cô có thể đặt nền móng và xây dựng mối quan hệ ngay từ bây giờ.
Nhân cơ hội này, cô nàng nhiệt tình lấy lòng các anh trai, chị gái, các chú, các dì trong đội ngũ nhà ma, và vô cùng thành công trong việc giúp mọi người nhận thức được rằng tiểu bà chủ tương lai của họ đáng yêu đến mức nào!
Tất nhiên, thiếu nữ cũng đồng thời yêu thích một việc khác, đó là tự mình "vác giáp ra trận"... hóa trang thành ma để đi dọa người.
Hơn nữa, hiệu quả mang lại vô cùng mỹ mãn.
Hôm nay, Chu Nhiễm Nhiễm như thường lệ, cứ làm xong bài tập là lập tức chạy đến nhà ma yêu thích của mình.
Đầu tiên, cô chạy vào phòng giám sát để chào hỏi chị gái xinh đẹp phụ trách camera.
Chỉ là sắc mặt của chị gái nhìn có vẻ rất từ ái... nhưng lại phảng phất chút xót thương.
Chu Nhiễm Nhiễm hơi lo lắng, nhịn rồi lại nhịn, rốt cuộc không nhịn được mà lên tiếng hỏi:
"Chị gái ơi~ Chị không được khỏe ở đâu ạ?"
Chị gái giám sát sững người, quay đầu nhìn cô:
"Không có... không có... chỉ là... hơi đau lòng chút thôi~"
Chu Nhiễm Nhiễm: "...???"
Không đợi cô hỏi thêm, chị gái lại quay đầu nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát lớn, giọng điệu đầy vẻ thương cảm:
"Chị đang thương hại cậu nhóc ở trong căn phòng số 7 kia kìa... Đã mấy ngày liền rồi, ngày nào cũng chạy đến nhà ma để làm bài tập... Chắc chắn là vì hoàn cảnh gia đình quá khó khăn rồi... tội nghiệp quá..."
Chu Nhiễm Nhiễm nghe vậy liền ngơ ngác ngước lên nhìn màn hình, rất nhanh đã khóa chặt được mục tiêu "người tội nghiệp" trong miệng chị gái.
Nhìn thiếu niên kia ngồi im lặng vài giây, một cảm giác quen thuộc như đã từng gặp ở đâu đó chợt thoáng qua trong lòng cô.
Nhưng nghĩ lại những lời chị gái vừa nói, rồi liên hệ với giá vé của khu vui chơi, cô thầm tính toán trong lòng, cuối cùng vẫn tàn nhẫn dập tắt tình mẫu tử đang tràn bờ đê của chị gái:
"Vé vào cửa khu vui chơi hình như cũng khá đắt đấy ạ... Hơn nữa... nhà ma của chúng ta là hạng mục thu phí riêng biệt mà..."
Chị gái ánh mắt vẫn đong đầy tình thương: "Vậy cậu ấy... có lẽ là một thiếu gia nhà giàu, mẹ đẻ mất sớm mẹ kế lên ngôi, có mẹ kế thì sẽ có cha dượng... Biết đâu cậu ấy đang phải chịu sự bạo hành dài hạn của mụ dì ghẻ!"
Chu Nhiễm Nhiễm há hốc mồm nhìn chị ấy: "..."
Chị gái ơi, chị không đi viết kịch bản phim truyền hình thì đúng là uổng phí tài năng.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chính cô cũng không tìm được lời giải thích nào hợp lý hơn. Có điều nếu nương theo dòng suy nghĩ của chị gái thì quả thực quá cường điệu. Chu Nhiễm Nhiễm ngẩn người một lát rồi mới lên tiếng, dựa theo logic mà cô cho là hợp lý để phân tích:
"Em nghĩ cậu ấy... có lẽ thành tích học tập hơi kém nhưng lại vô cùng hiếu học. Cậu ấy đi cùng các bạn khác đến đây chơi, nhưng không hứng thú lắm, thế là tự mình vào nhà ma ngồi làm bài tập..."
Không đợi chị gái kịp mở miệng, thiếu nữ đã bổ sung thêm:
"Hoặc cũng có thể cậu ấy là một con 'mọt sách' lớp 12... Ngày ngày phải chịu áp lực kinh hoàng từ bài tập và kỳ thi đại học, nhưng lại sợ về nhà mình sẽ lười biếng, cho nên mới chọn đến nhà ma để học. Dù sao thì bầu không khí căng thẳng và kinh dị mới có thể kích thích tốt nhất tiềm năng của con người!"
Chị gái nghe vậy thì gật đầu đồng tình: "Nói thế cũng rất có lý, đứa trẻ chăm chỉ thì lúc nào cũng đáng quý..."
Chu Nhiễm Nhiễm: "..." Chị gái à, dường như chị có sự hiểu lầm sâu sắc về tình mẫu tử rồi thì phải...
Nhưng ngay sau đó, cô lại chợt nhận ra điều gì, bèn ngẩng đầu nhìn kỹ thiếu niên trong màn hình giám sát một lúc. Sau vài giây, cô rút ra một kết luận vô cùng mấu chốt: Có lẽ là do thiếu niên này... trông cực kỳ đẹp trai!
Mặc dù ánh đèn trong nhà ma vô cùng mờ ảo, nhưng nó không hề làm giảm đi độ đẹp trai của cậu ấy. Dù không thể nhìn rõ hoàn toàn khuôn mặt, nhưng từ vóc dáng cao ráo, thanh thoát kia, có thể khẳng định chỉ số nhan sắc của cậu chàng chắc chắn không hề thấp.
Chu Nhiễm Nhiễm tuy là một đứa mê trai đẹp, nhưng tiêu chuẩn của cô lại rất cao. Dù sao cô nàng cũng được di truyền nguồn gen xuất sắc từ ba mẹ, ngoại hình rất ra gì và này nọ, đặc biệt là khi cười lên, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, khiến người ta vừa nhìn đã thấy mến.
Mà nhìn lại suốt mười bảy năm cuộc đời thực tế của mình, người duy nhất khiến cô cảm thấy đẹp trai đến mức ngộp thở, có lẽ chỉ có đóa hoa tuyết trên núi cao trong truyền thuyết kia —— Học bá đứng nhất toàn khối.












