Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thuận Tụng Thời Nghi – Chương 7

Thuận Tụng Thời Nghi

Tác giả: Hàm Hàng
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sáng sớm, Tiểu Quỳnh mang một đống sách tới cho ta.

“Gì vậy?” Ta ngẩng đầu lên nhìn.

Toàn mấy cuốn sách tựa là “nữ giới”, “nữ huấn”…

“Không phải đại tiểu thư nói là muốn dạy nhị tiểu thư đọc sách sao ạ? Nô tỳ đã mang mấy cuốn này tới rồi đây.”

“Vứt đi.”

“Dạ?” Tiểu Quỳnh nhìn ta đầy khó hiểu.

Ta muốn dạy Chi Chi đọc sách không phải để muội ấy học mấy thứ như tam tòng tứ đức, công dung ngôn hạnh này, dạy muội ấy quy củ cũng không phải để đè ép bản tính vốn có của muội ấy.

Ta không muốn tầm nhìn của muội ấy chỉ hạn hẹp trong đình viện nhà chồng.

Bản thân muội ấy rất có tài năng, khiến người đời phải kiêng dè, vậy nên càng phải hiểu rõ phải trái trắng đen, chỉ cần lòng không do dự, làm việc mới biết trước biết sau.

Ta qua Tàng Thư Các chọn ít sách, mỗi ngày dành ra ít thời gian để giảng bài.

Thứ duy nhất ngoài ý muốn là khả năng tiếp thu học tập của Chi Chi cực tốt, gần như chỉ cần xem qua là sẽ không quên.

Chỉ ba tháng, muội ấy không những có thể đọc làu làu đống sách cơ bản, mà còn hiểu được phần lớn ý nghĩa ẩn trong đó.

Muội ấy được ta khen vài câu đã phổng mũi tới tận trời, bắt đầu lười biếng, đặc biệt là sau khi học xong, ngoài bìa mấy quyển thoại bản đều dán hai chữ “luận ngữ”.

“Muội xem cái gì đấy?”

“Thiên kim nhà giàu và thư sinh nghèo khó? Vương phi lạnh lùng: Vương gia bá đạo theo đuổi?” Ta im lặng đứng sau Thôi Chi Ý, một tay đỡ trán, tay kia lật sách của muội ấy.

Tiêu rồi.

Dạy hư rồi.

Thôi Chi Ý đột nhiên ôm lấy mặt bàn, còn cố tỏ vẻ thấy chết cũng không sờn.

“Biết sai chưa?”

Thôi Chi Ý gật đầu, dùng tay ra hiệu: Muội muốn xem mà.

Ta cười lạnh, giơ tay dùng thủ ngữ trước ánh mắt khiếp sợ của muội ấy: Ba ngày không cho nghịch bùn.

Ta là trưởng tỷ, tất nhiên phải làm gương cho muội ấy.

Muội ấy có thể biết chữ, đọc sách, tất nhiên ta cũng phải học được thủ ngữ của người câm.

Thôi Chi Ý mở to hai mắt, khóc tới mức không nín nổi.

Muội ấy biết ta sợ nhất là thấy muội ấy khóc, vậy nên lập tức biến thành một đài phun nước tự động.

Ta thở dài bất đắc dĩ.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thuận Tụng Thời Nghi
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...