Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thuần Phục Bệnh Kiều – Chương 12

Thuần Phục Bệnh Kiều

Tác giả: Hàn Tê
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trần Cảnh vừa đi, Tiết Thải Tảo tựa như vô tình, lại như cố ý, hỏi dò: “Ngươi cảm thấy Trần sư huynh thế nào?”

Nói đoạn, nàng khẽ thở dài một hơi. “Năm đó cũng là Trần Cảnh sư huynh đầu tiên phát hiện ngươi có thiên phú.”

Chuyện này, cũng chẳng phải nàng thuận miệng bịa đặt.

Năm ấy, khánh thành chiêu sinh, chính nàng cùng Trần Cảnh phụ trách. Phương pháp cũng rất đơn giản: những người tự nguyện tham gia chiêu tuyển sẽ được tập hợp lại, đợi khi đêm xuống, tắt hết đèn đuốc, phóng thả tê linh điệp.

B//ư//ớ//m linh cảm đạo ý kẻ nào trên người có chứa đạo ý tiềm chất, b//ư//ớ//m sẽ bay tới đậu xuống.

Phàm là tu giả, ngoại cảm nội hóa, thu hút được càng nhiều tê linh điệp, chứng tỏ thân thể càng có khả năng tàng linh.

Khi ấy, toàn trường đều là thiên tài tụ hội, ánh sáng phồn hoa lấp lánh.

Chỉ có Tiết Huyền bên người hắn chỉ có một con b//ư//ớ//m nhỏ yếu run rẩy đậu xuống trước ngực.

Là Trần Cảnh phát hiện đầu tiên.

Nhưng, Tiết Huyền lúc này lại lần đầu tiên nghiêm túc nhìn thẳng nàng, phản bác: “Là sư tỷ làm chủ lưu ta lại.”

Hắn nói đến đây, thanh âm thấp hẳn xuống, trong mắt lóe một tia sắc lạnh. “Không liên quan gì đến Trần Cảnh sư huynh.”

Ngừng một thoáng, như sợ nàng chưa hiểu, hắn lại cúi đầu, nhỏ giọng, gần như thì thầm bên tai: “Ta… không thích hắn.”

Tiết Thải Tảo ngẩn người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Nàng thoáng nghẹn lời, một lúc lâu mới nghẹn ra một câu: “Uống rượu không?”

Tiết Huyền dĩ nhiên không dám từ chối.

Uống mấy chén mỏng nhẹ, trong bóng trăng mơ hồ, Tiết Thải Tảo cuối cùng cũng nghĩ rõ nên mở lời thế nào.

Nàng không phải người thích giấu ở trong lòng chuyện nghi vấn. Cảm thấy đâu đó có khúc mắc, liền muốn mau chóng giải quyết cho xong.

“Tiết Huyền…”

Nàng xoay mặt qua định nói gì đó, lại thấy thiếu niên kia đã đỏ mặt tự lúc nào. Trong đôi mắt đen nhánh phản chiếu ánh trăng loang loáng, mang theo mấy phần mê mang say mềm, nhưng ánh nhìn vẫn nghiêm túc mà cố chấp.

Dường như bất kể nàng nói gì, hắn cũng sẽ chỉ lặng lẽ gật đầu, nói: “Sư tỷ nói đúng.”

Gió đêm đêm nay thổi quá vừa phải.

Ánh trăng vén làn mây, ngập khắp sân nhỏ.

Tiết Thải Tảo bỗng cảm thấy trong lòng một trận mềm nhũn, bao nhiêu câu chữ khúc mắc, chần chừ đều tan biến.

Nàng nhẹ nhàng nở nụ cười, ánh mắt dịu dàng chân thành, như ánh trăng đêm nay phủ xuống lòng người.

“Tiết Huyền." nàng khẽ gọi: " Ngươi nên đi ra ngoài nhìn thế giới nhiều một chút. Làm quen thêm vài người. Tự đi tìm đạo của mình.”

Đừng mãi bị nhốt trong khoảnh khắc lần đầu ánh mắt nhìn thấy kia.

Đừng… chỉ biết nhìn về ta.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thuần Phục Bệnh Kiều
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...