Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thứ Trưởng Nữ - Oa Ngưu – Chương 96

Thứ Trưởng Nữ - Oa Ngưu

Tác giả: Oa Ngưu
Lượt đọc: 101
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thiệu Tình nghe vậy không đáp lại, nàng đỡ Tần Vô Song ngồi xuống, sau khi ngồi ổn định, nàng tựa đầu lên vai mẫu thân, ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Mẹ, đương nhiên con làm vậy là vì người nhưng cũng là vì bản thân con, con không cần tình ái, con chỉ cần mẹ!” Tình cảm nam nữ có thể dứt nhưng tình thân mẫu tử không thể rời.

“Tuy hiện giờ điện hạ yêu thương con, nhưng mười năm nữa, hai mươi năm nữa thì sao?” Thiệu Tình tự sờ mặt mình “Nam tử giống như điện hạ, người ái mộ hắn đếm không xuể!” Nàng không dám tin mình có thể tồn lại lâu trong lòng hắn.

“Nếu con không thích điện hạ thì có lẽ con có thể bên cạnh hắn cả đời, thậm chí sẽ gật đầu với vị trí trắc phi!” Nhưng bởi vì nàng thật tâm thích hắn cho nên thà rằng nàng giữ lại ký ức vui vẻ chứ không muốn đón nhận thất bại sau này.

Tần Vô Song sửng sốt, nàng cảm thấy lời Ngôn Dạ Đình có phần đúng: “Hài tử ngốc, con quá giống ta, quá cứng đầu!”

Khi còn nhỏ Tần Vô Song rất thích câu thơ của Trác Văn Quân viết: “Mong gặp người chung thuỷ, bạc đầu không cách xa!” Cũng vì tấm gương của phụ mẫu đã giáo dục nàng, lúc mẫu thân nàng mất, phụ thân nàng chỉ ở vậy nuôi nàng lớn khôn. Nàng và phụ thân nàng đều bị Ngôn Dạ Đình gạt, ông dốc lòng truyền thụ võ công cả đời và nữ nhi cho hắn để yên lòng đi gặp thê tử, nào ngờ gửi gắm sai người! Tần Vô Song hy vọng người sau khi chết sẽ không có linh hồn, để phụ thân nàng không trở thành hồn phách bất an vì nàng.

Tần Vô Song rất ít khi nhớ về quá khứ, nhưng thời khắc này cố gắng mở miệng vì nữ nhi: “Con đừng nhìn mối quan hệ của mẹ và cha con hiện giờ mà chùn bước, trước kia chúng ta cũng từng có khoảng thời gian tươi đẹp!” Những thứ đẹp đẽ luôn mờ ảo, quả nhiên nó không có thật.

“Vậy, mẹ hối hận rồi sao?”

Tần Vô Song thật sự khó có thể nói ra tình cảm chân thật nhất của mình, từ lúc bắt đầu là phẫn nộ, sau đó tuyệt vọng.

Thật ra không phải nàng không nghĩ đến chuyện thoả hiệp, nhưng mỗi lần đều thất vọng chồng chất thất vọng, tình cảm thuở ban đầu tan biến chỉ còn lại uất hận vô hạn.

Tần Vô Song muốn cho nữ nhi mình một đáp án tốt đẹp, nhưng nàng không muốn nói dối: “Hối hận, cực kỳ hối hận, ta hận chính bản thân mình không nhận biết hắn sớm hơn, sớm biết có hôm nay, ngày đó ta không nên cứu hắn, mà nên dứt khoát một kiếm giết hắn ngay tại chỗ!” Trên mặt Tần Vô Song không có tiếc nuối, khi nhìn thấy vẻ khiếp sợ trên mặt nữ nhi, nàng mới xấu hổ cười cười.

“Nhưng cha con lúc đó chỉ là một tên tiểu tử không hơn không kém, vả lại người như hắn rất hiếm, con phải tin tưởng vào nhân cách!” Tần Vô Song vừa nói xong, liền cảm thấy không đúng, gương mặt cau lại.

Người làm mẹ luôn phải mạnh mẽ, cho dù nàng xem Ngôn Dạ Đình như cặn bã thì cũng không thể nói hết trước mặt nữ nhi mình được, nhưng con cái lớn lên đương nhiên sẽ hiểu, sẽ nhìn thấy được cha mẹ mình không thể ở bên nhau được.

“Quả thật…Điện hạ rất quang minh lỗi lạc!” Mặc kệ hắn ghét nàng hay thích nàng, hắn đều không giấu giếm, chán ghét thì sẽ ghét cay ghét đắng, yêu thương thì sẽ cưng chiều hết mực, người như vậy thật sự khác một trời một vực với loại người không từ thủ đoạn lừa gạt cả nam nhân và nữ nhân như Ngôn Dạ Đình.

“Nhưng thân phận điện hạ quá cao quý, nữ nhi thật sự không với tới!” Giờ có nói gì cũng dư thừa, nàng đã cự tuyệt Lận Chước, đối với nàng lời đã nói ra thì không thể rút lại.

Ánh mắt Tần Vô Song loé lên, nàng bất đắc dĩ vuốt đầu Thiệu Tình: “Con nói lung tung gì vậy? Tình Tình của chúng ta tốt như vậy, sao có thể không xứng với ai? Nếu mà nói thì là hắn không xứng với Tình Tình của chúng ta!” Con cái trong mắt cha mẹ là bảo bối quý giá nhất thế gian, cho dù hắn là Ngọc Hoàng Đại Đế cũng không xứng.

Thiệu Tình gượng cười, nàng ôm Tần Vô Song: “Cũng giống như mẹ, khắp thế gian này con cảm thấy không ai tốt bằng mẹ, ai cũng đều không xứng với người!” Nàng nhẹ tựa lên vai Tần Vô Song thì thầm “Mẹ cố chịu một chút, đợi đến thu săn…con nhất định sẽ đưa mẹ đi!” Thế gian rộng lớn nhất định sẽ có chốn dung thân cho mẹ con nàng.

Tần Vô Song lo lắng nhìn Thiệu Tình: “Mẹ thật có lỗi, xin lỗi Tình Tình!” Tuy rằng nàng đã cố gắng không tranh cãi với Ngôn Dạ Đình trước mặt nữ nhi nhưng vòng xích lạnh lẽo kia không thể che giấu được.

Năm Thiệu Tình 10 tuổi, nàng và Ngôn Dạ Đình ầm ĩ một trận, kết quá Ngôn Dạ Đình mặc kệ Thiệu Tình ở bên cạnh, hắn dùng vũ lực với nàng. Kể từ lúc đó, Thiệu Tình trở thành một đứa trẻ ngoan, thậm chí còn ngoan ngoãn hơn lúc trước, nhưng Tần Vô Song biết, nữ nhi mình đã thay đổi, những ngây thơ hồn nhiên của nàng bị hai người thổi bay cả.

“Là mẹ cho con sinh mệnh này, mẹ vì con mà phải nhịn nhục với hắn…Nếu mà nói thì là con liên luỵ mẹ mới đúng, nếu không có con…” Trong đầu Thiệu Tình hiện lên nỗi bất lực lúc ấy, hai mẹ con cũng không đề cập đến chuyện đó nữa, nhưng trong lòng hai người kể từ ấy đã hằn vết đao thật sâu.

“Con còn nhớ mẹ từng kể với con rất nhiều chuyện, nữ nhi giang hồ không câu nệ tiểu tiết, có lẽ sẽ có một ngày nào đó nữ nhi sẽ trở thành nữ hiệp không bận lòng chuyện quá khứ, mẹ cũng không phải lo lắng thế này!” Thiệu Tình an ủi Tần Vô Song, nhưng bản thân nàng biết, Lận Chước đã in thật sâu trong đáy lòng nàng, nếu muốn quên, e không dễ dàng đến vậy.

“Nhưng điện hạ…” Kỳ thật Tần Vô Song có chút oán trách Lận Chước, hắn để nữ nhi hồi phủ, mà không để cho nữ nhi có hôn phối, chẳng phải sẽ làm chậm trễ cả đời nữ nhi nàng sao.

“Mẹ, đó không phải là chủ ý của điện hạ, mà là của con!” Thiệu Tình cảm thấy không nên giải thích nhiều nhưng nàng không muốn Tần Vô Song hiểu lầm Lận Chước.

“Con mất trí rồi sao? Sao lại ngốc đến vậy?” Dù sao Tần Vô Song cũng nghĩ nữ nhi mình cần một nơi để tựa vào.

“Mẹ cũng biết thanh danh của nữ nhi mà, có gia môn nào muốn kết thân với nữ nhi. Hơn nữ, còn đại phu nhân ở đây, nếu nữ nhi không được điện hạ che chở, e là sẽ bị đại phu nhân bán đi, Triệu hầu kia còn chưa có chết đâu!” Tang thê của Triệu hầu vừa dứt, trong một lần hắn đi du xuân liền để ý Thiệu Tình. Thiệu Tình mới cập kê, Triệu hầu kia lại vọng tưởng nhất thụ lê hoa áp Hải Đường.

Nhất thụ lê hoa áp hải đường là một câu thơ trong bài “Nhất thụ lê hoa” của Tô Đông Pha đại ý nói là tân lang 80 tân nương 18.

Liên Dung đã từng tính kế Thiệu Tình, nếu không phải Thiệu Tình lanh trí, quyền cước lợi hại, thì không biết chừng đã bị Triệu hầu kia vấy bẩn rồi.

Tần Vô Song nhớ đến chuyện này ruột gan đau thắt lại, ánh mắt nàng lạnh lùng: “Nàng ta không dám đâu, có mẹ ở đây, mẹ nhất định sẽ bảo vệ con, không cần biết sẽ đả thương ai, ai mẹ cũng không từ!” Nàng đã bỏ lỡ 1 lần, khiến bọn họ hại nữ nhi nàng, lần này nàng sẽ không để Liên Dung thực hiện được ý đồ.

Thiệu Tình không để ý đến biểu hiện khác lạ của Tần Vô Song, nàng chỉ dựa vào lòng mẫu thân làm nũng, xa nhau ba tháng, hai mẹ con chưa nói xong đã mệt mỏi ôm nhau lên giường ngủ.

“Tình Tình, là mẹ có lỗi với con!” Sau khi Thiệu Tình ngủ rồi, khoé mắt Tần Vô Song rơi xuống giọt nước mắt, trong lòng nàng đau đớn không thôi.

Không biết khi Thiệu Tình biết được bí mật cất giấu trong lòng nàng, thì Thiệu Tình nghĩ thế nào?

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Yêu nữ đê tiện gặp rắc rối lớn!
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170: Ngoại truyện 1
Chương 171: Ngoại truyện 2
Chương 172: Ngoại truyện 3
Chương 173: Ngoại truyện 4
Chương 174: Ngoại truyện 5
Chương 175: Ngoại truyện 6

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thứ Trưởng Nữ - Oa Ngưu
Chương 96

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 96
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...