Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thứ Trưởng Nữ - Oa Ngưu – Chương 63

Thứ Trưởng Nữ - Oa Ngưu

Tác giả: Oa Ngưu
Lượt đọc: 105
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lận Chước hứa nâng niu Thiệu Tình trong lòng bàn tay là thật. Mấy ngày Thiệu Tình đến kì nguyệt tín, chỉ cần rảnh rỗi, bất kể ngày đêm, hắn đều kiên nhẫn dùng nội lực xua tan hàn khí trong cơ thể nàng. Có những đêm nàng đau đớn tỉnh giấc, Lận Chước đều xuống giường đến bên cạnh nàng, kiên nhẫn không oán thán nửa lời. Hắn còn dỗ nàng uống thuốc, sau đó đút cho nàng chút nước đường, chuyện vặt vãnh nhỏ nhặt nhất đều tự tay hắn làm.

Điều này nằm ngoài dự liệu của Thiệu Tình, nàng vốn tưởng rằng Lận Chước chỉ có thể cho nàng sắc mặt tốt. Việc ngủ lại chỗ nàng chính là “nâng niu trong lòng bàn tay” mà hắn nói, không ngờ Lận Chước lại có tư chất hôn quân đến vậy. Trong phòng Thiệu Tình có rất nhiều hộp lớn hộp nhỏ sơn son mạ vàng, tất cả những thứ tinh xảo này đều là của Lận Chước đem tới, hắn sai người chuẩn bị cho nàng, ba tháng sau đưa những thứ này về phủ Quốc Công cùng nàng.

Hắn nói: “Cô muốn cho thiên hạ biết Cô thích nàng đến nhường nào, như vậy sau này không ai dám khi dễ nàng nữa!” Những lời này khiến vành mắt Thiệu Tình đỏ hoe. Trên đời này, ngoại trừ mẫu thân hắn thì Thiệu Tình là người đầu tiên hắn nói thích.

Đối mặt với tình ý dịu dàng của Lận Chước, Thiệu Tình suýt chút nữa thì quên tâm niệm ban đầu của mình, ai lại không thích được yêu thương che chở chứ? Nhưng nàng không thể chìm đắm trong nó, bởi vì nàng vốn cô độc một mình, chỉ có hai bàn tay trắng, không có gì cả.

“Tình Tình, đây là kính Tây Dương, nàng thích không?” Đầu giường hai người gắn một tấm kính Tây Dương thật lớn, khung kính bằng vàng nạm các loại đá quý sáng lấp lánh, bên trên còn chạm khắc đoá hồng có gai.

Trong phủ Quốc Công cũng có kinh Tây Dương, đặt trong khuê phòng của nàng, đó là vật Thánh thượng ngự ban. Cũng vì chiếc kính đó mà tạo nên không ít sóng gió, Liên Dung tức giận sai gả nô bộc muốn làm hỏng thanh danh của nàng. Cũng may quyền cước của Thiệu Tình lợi hại nên mới thoát nạn.

Mặc dù phủ Quốc Công có kính Tây Dương nhưng chỉ là một tấm nhỏ, nàng chưa từng thấy tác phẩm lớn tinh xảo thế này, quả nhiên là đồ trong cung, nhưng không phải trong tư khố Hoàng đế mà là ở Đông Cung.

“Điện hạ ban thưởng quá nhiều, thần nữ không thể nhận!” Lời này của Thiệu Tình là ba phần thật tâm, bảy phần giả ý. Lí trí nói với nàng, cho dù Lận Chước bồi thường thế nào nàng cũng nhận hết, nhưng cảm tính lại nhắc nhở nàng không được lợi dụng tình cảm của người khác. Thiệu Tình chán ghét bộ dạng ra vẻ của chính mình bây giờ.

“Nhận được, những thứ khác…Cô không cho được, vật ngoài thân này, Cô cho được!” Lận Chước ôm nàng từ đằng sau, đôi tay phủ lên bụng nàng, đầu hắn gác lên vai, đôi mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt Thiệu Tình ở trong gương. Nhìn vào mặt kính, Thiệu Tình có thể nhìn thấy thứ tình cảm điên cuồng trong đáy mắt hắn.

“Cô có một đội tàu, những thứ đồ này không hiếm lạ gì với Cô, nàng thích là được!” Hắn từ từ cọ cọ trên cổ nàng, Thiêu Tình cảm thấy giữa hai chân mình bủn rủn, ướt át… nàng ngước mắt nhìn ánh mắt cuồng nhiệt của hắn, hai người nhìn nhau qua tấm gương, tia lửa loé lên.

Lận Chước nhận được tín hiệu của nàng, đôi tay thuần thục bắt đầu cởi bỏ y phục trên người nàng.

Trong phòng đủ loại quần áo sặc sỡ sắc màu, xuân, hạ, thu, đông kèm theo trang sức xếp đầy từng rương một, tựa như hắn muốn bù đắp cho nàng, cho dù mười năm hay trăm năm sau nàng vĩnh viễn vô ưu.

Không khí hiện giờ xung quanh hai người vô cùng mờ ám, hai người hấp dẫn lẫn nhau, không nhịn được muốn triền miên trên cơ thể đối phương, giống như con thiêu thân lao vào biển lửa, vừa điên cuồng vừa quyết liệt như thể đây là lần cuối cùng bọn họ gặp nhau.

“Ha…ưm…” Y phục vừa cởi ra, hai khối ngực nặng nhọc trước ngực bật ra, nằm gọn trong tay hắn. Cảm giác tê dại mãnh liệt ập đến, Thiệu Tình cắn chặt môi dưới vẫn không thể ngăn được tiếng r//ê//n rỉ thoát ra.

Y phục nàng bị cởi một nửa, váy lụa cũng rơi xuống lộ ra đôi chân láng mịn. Hai người đứng trước gương, Lận Chước nâng một chân nàng lên, cánh hoa thịt xinh đẹp liền lộ ra phản chiếu lên gương, hai người nhìn rõ ràng không sót điểm nào.

“Tình Tình, nàng nhìn cho kỹ, nhìn xem Cô xâm nhập nàng như thế nào!” Lận Chước thả con vật hung hãn kia ra, chống lên cửa huyệt ẩm ướt, quy đầu cọ cọ bên ngoài khiến cơ thể Thiệu Tình trống trải vô cùng.

“Điện hạ…” Lời Lận Chước làm mặt mày Thiệu Tình đỏ ửng lên giống con tôm luộc, mà thân thể hắn cũng nhiễm sắc hồng. Giọng nàng yếu ớt gọi tên hắn, làm cho dương v*t đang cương cứng kia run lên, quy đầu bị đẩy vào một chút.

“Tình Tình, gọi Lận ca ca, giống như lúc trước nàng gọi ta…” Lận Chước l//i//ế//m m//ú//t vành tai đáng yêu của nàng, tay véo lên chiếc đùi mềm mại trắng nõn, in lên dấu vết hồng nhạt.

“Lận ca ca…ưm…” Giọng nói mềm mại phát xưng hô ngày ấy, tựa như mở một chiếc hộp, sâu bên trong đó là thú tính của Lận Chước, hắn hung hăng đ//â//m vào con đường ướt át kia chạm đến nơi sâu nhất.

“A…sâu quá…” Thân thể Thiệu Tình dựa cả vào ngực Lận Chước, hắn nâng chân nàng lên, chỗ giao hợp của hai người hiện rõ trên mặt gương. Thiệu Tình giống như bịt tai trộm chuông, đưa tay che hai mắt mình lại.

Rõ ràng là động tác quen thuộc nhưng thời điểm này nhìn nó rõ ràng quá nàng lại cảm thấy cực kỳ xấu hổ.

“Tình Tình, đừng che mắt, nàng nhìn xem bộ dạng hiện tại của nàng xinh đẹp đến độ nào?” Lận Chước khàn giọng thở hổn hển, hắn dùng sức đ//â//m đến nơi sâu nhất, như muốn ép phẳng hết mỗi nếp nhăn bên trong.

Thiệu Tình run lên vì bị thúc mạnh.

Để cả người không bị ngã về phía trước, tay nàng vòng ra sau ôm lấy cổ hắn, mười ngón tay luồn vào tóc, cố tình làm cho hắn đau để hắn chậm lại. Nhưng nó lại làm Lận Chước càng hưng phấn hơn, hắn thẳng lưng không chút lưu tình thúc mạnh vào hoa huy*t chật chội kia.

Cự vật đen tím quấy phá trong cơ thể, tiếng bạch bạch vang bên tai không ngừng. Thiệu Tình r//ê//n rỉ đứt quãng, nàng cảm thấy mình bị hắn đ//â//m sắp vỡ thành những mảnh nhỏ rồi.

“Lận ca ca…ưm…hỏng rồi, ca ca đ//â//m Tình Tình hỏng mất rồi…” Khoé mắt nàng xuất hiện giọt nước mắt sinh lí, Lận Chước điên cuồng chạy nước rút, làm cho nàng không thể chịu đựng nổi, bật ra tiếng nức nở.

Khoái cảm tầng tầng lớp lớp dâng đến, mị thịt co thắt, gắt gao siết chặt lấy phân thân của Lận Chước. Gân xanh trên trán hắn đều nổi lên, hắn nhìn chăm chú hai người ở trong gương, đôi mắt càng thêm rực lửa, bên trên đưa tay xoa nắn đôi v//ú tuyết trắng, bên dưới lại điên cuồng lao tới.

“A…a…Lận ca ca….ưm…”

Được gọi “ca ca” trong lúc hành sự là một loại mị lực đối với nam nhân, mang theo cảm giác tội lỗi cùng vui sướng giống như bắn pháo hoa. Lận Chước bị nàng gọi như vậy liền cảm thấy thần trí lâng lâng, chỉ muốn liều mạng đ//â//m nàng, đ//â//m đến khi cái miệng kia chỉ có thể r//ê//n rỉ yếu ớt mà thôi.

Cây gậy lao tới tiểu huyệt mềm mịn sắp lên cao trào, sau mấy chục cái đ//â//m sâu, Thiệu Tình ngửa cổ ra sao, cơ thể căng cứng, cùng Lận Chước tận hưởng lạc thú.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Yêu nữ đê tiện gặp rắc rối lớn!
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170: Ngoại truyện 1
Chương 171: Ngoại truyện 2
Chương 172: Ngoại truyện 3
Chương 173: Ngoại truyện 4
Chương 174: Ngoại truyện 5
Chương 175: Ngoại truyện 6

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thứ Trưởng Nữ - Oa Ngưu
Chương 63

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 63
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...