Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi – Chương 40

Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi

Tác giả: Nhị Nguyệt Trúc
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vào phòng ngủ, Lục Lẫm đi thẳng tới phòng quần áo.

Mở ra mấy tủ đồ mặc nhà lục lọi một hồi, rốt cuộc anh tìm được một bộ size nhỏ.

Áo thun mỏng ngắn tay cổ chữ V màu trắng, quần dài màu xám tro, còn lấy thêm đồ lót dùng một lần chưa khui hộp.

Ra khỏi phòng quần áo, Lục Lẫm lại đi tới tủ đầu giường mở ngăn kéo ra, bên trong có mấy lọ dầu cù là Phoyok đem từ nước ngoài về, anh lấy một lọ rồi mới ra ngoài.

Trong phòng khách, qua lớp thảm lông dê, lòng bàn chân Yến Hạc Thanh vẫn cảm nhận được nhiệt độ.

Nhiệt độ trong phòng khoảng 25 độ, sàn nhà thì cao hơn vài độ.

Cạch.

Nghe tiếng đóng cửa, Yến Hạc Thanh nhìn sang, Lục Lẫm cầm quần áo ra.

Thấy Yến Hạc Thanh vẫn đứng đó, Lục Lẫm khẽ nhíu mày, anh đi tới ghế salon đưa quần áo cho cậu, "Phòng thứ hai bên trái là phòng tắm, chai trắng là dầu gội, chai đen là sữa tắm."

Yến Hạc Thanh gật đầu nhận lấy rồi xách túi đồ vệ sinh cá nhân trên bàn trà đi sang bên trái.

Qua lối đi nhỏ, trên chiếc tủ gỗ hồ đào màu đen dựa sát tường có một khung ảnh, trong ảnh là Lục Lẫm và một người phụ nữ, bà ngồi trên xe lăn, sau lưng là một bụi hồng Red Eden tuyệt đẹp đang nở rộ.

Gương mặt người phụ nữ hốc hác tiều tụy nhưng vẫn có rất nhiều nét giống Lục Lẫm.

Có thể nhìn ra lúc trẻ bà là một mỹ nhân phong hoa tuyệt đại.

Yến Hạc Thanh thu mắt lại rồi đẩy cửa vào phòng tắm.

Phòng tắm cũng trang trí hai màu đen trắng đơn giản, gạch men ấm áp, phòng tắm có hệ thống sưởi âm sàn, nhiệt độ rất vừa phải nên không cần bật quạt sưởi.

Phòng vệ sinh riêng biệt rộng chừng mười mét vuông, đi vào trong là khu vực tắm rửa được ngăn cách bằng nửa bức tường, treo một chiếc khăn tắm màu đen, chỗ bên trái dưới vòi sen đặt hai chai tắm gội, một trắng một đen.

Trong không khí thoang thoảng mùi tuyết tùng tựa như mùi hương sau khi tuyết tan, giống hệt hương thơm trên người Lục Lẫm.

Ở cửa phòng tắm đặt tủ đựng quần áo, mấy chiếc khăn tắm được bọc trong túi nhựa, một đôi dép màu đen để mang khi tắm, Yến Hạc Thanh để quần áo sạch bên trái, cởi bộ đồ trên người xếp lại gọn gàng rồi để bên phải, cởi ra dép lê mang một lần, không mang đôi dép màu đen kia mà đi chân trần vào phòng tắm.

Gạch lát sàn màu xi măng hơi nhám để chống trượt.

Vặn vòi sen, không cần chờ đợi mà nước ấm thích hợp tắm rửa lập tức xối xuống đầu.

Khi lấy dầu gội, Yến Hạc Thanh mới biết thì ra mùi tuyết tùng kia là mùi dầu gội, chai màu trắng chẳng có bất kỳ logo nào mà chỉ là một cái chai đơn giản.

Tắm xong Yến Hạc Thanh không dùng khăn tắm, cậu cẩn thận giặt chiếc khăn mới mua bằng nước nóng mấy lần, vắt thật khô rồi lau tóc và nước trên người.

Tóc lau hơi khô không còn nhỏ nước, Yến Hạc Thanh ra khỏi phòng tắm, đang định lấy đồ mặc thì một vật gì đó rớt xuống sàn.

Yến Hạc Thanh ngồi xuống nhặt lên, dưới ánh sáng ấm áp là một cái lọ hình tròn, không phải đồ mới, lúc này Yến Hạc Thanh mới vặn ra, bên trong là dầu cù là màu xanh nhạt thoang thoảng mùi dược thảo, Yến Hạc Thanh hơi nhíu mày, mang dép đi tới bồn rửa mặt.

Trong tấm gương bóng loáng, trên cổ cậu hiện rõ mấy vết bầm tím.

Ánh mắt Yến Hạc Thanh trầm xuống.

Lưng cũng đau âm ỉ, cậu quay người sang, trong gương, dưới bả vai cậu là một mảng bầm loang rộng.

Im lặng mấy giây, Yến Hạc Thanh quệt dầu cù là màu xanh nhạt rồi soi gương xức thuốc, bôi lên da rất mát, chỉ giây lát sau Yến Hạc Thanh đã bôi xong.

Nhiệt độ phòng tắm khá cao nên dầu cù là thấm vào da rất nhanh, Yến Hạc Thanh trở lại tủ đồ, giũ áo thun mặc vào người, vì là size lớn nên áo dài đến đùi cậu, chất liệu vải cực kỳ mềm mại.

Mở ra hộp đồ lót dùng một lần, lưng thun co giãn nên vẫn tạm mặc được, đến quần thể thao thì hơi khó.

Eo Yến Hạc Thanh thực sự quá nhỏ, đã siết chặt dây lưng mà vẫn đùn lại một đống bên hông, ống quần cũng dư ra một khúc, cậu ngồi xuống xắn lên hai vòng.

Sau khi súc miệng, Yến Hạc Thanh lau sạch phòng tắm, không thấy chậu giặt đồ nên cậu bỏ quần áo vào túi nhựa buộc lại, lúc này mới ra khỏi phòng tắm.

Trong phòng khách không có ai, Yến Hạc Thanh hơi băn khoăn, vừa quay đầu thì thấy Lục Lẫm bưng hai cái tô nóng hổi từ trong bếp ra, thấy Yến Hạc Thanh, anh nhìn thoáng qua phòng khách.

Yến Hạc Thanh cũng không thấp mà cao 1m81, thấp hơn anh 8 centimet nhưng mặc đồ của anh lại giống như trẻ con mặc trộm đồ người lớn.

Ống quần rộng xắn lên lộ ra cổ chân mảnh khảnh trắng nõn, tóc đen dày chưa khô, mỗi sợi chĩa một hướng.

Vì mới tắm xong nên mặt cậu hơi đỏ, đôi mắt cũng được nước rửa trong veo sáng ngời, đứng dưới ánh đèn yên lặng nhìn anh.

Quá trình này chỉ kéo dài một giây ngắn ngủi, Lục Lẫm lập tức thu mắt lại rồi đi tới phòng ăn, "Đến ăn chút cháo đi."

Yến Hạc Thanh sửa sang lưng quần dưới áo rồi nhẹ nhàng đi tới.

Lục Lẫm lại quay vào bếp, khi trở ra trên tay có thêm một ly nước sủi tăm, có lẽ là viên sủi.

Lục Lẫm đặt ly nước trước mặt Yến Hạc Thanh rồi ngồi xuống đối diện với cậu.

Không có món dầu mỡ nào khác mà chỉ có hai tô cháo yến thịt bò trứng, gạo và thịt bò đều được hầm nhừ, Yến Hạc Thanh húp một muỗng, cháo rất dễ nuốt, cậu cúi đầu xuống, tướng ăn vô cùng điềm đạm, trong phòng ăn chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng muỗng đụng vào tô.

Lục Lẫm mau chóng ăn hết, anh nhìn sang Yến Hạc Thanh, vì thiếu niên không có khẩu vị lắm nên ăn hơi chậm, đầu cúi thấp, mái tóc bù xù như bắp nổ tỏa ra mùi tuyết tùng, vết bầm trên cổ hình như đã phai đi chút ít.

Đợi Yến Hạc Thanh ăn cháo xong, Lục Lẫm mới lên tiếng, "Đánh nhau à?"

Động tác của Yến Hạc Thanh hơi ngừng lại, cậu nuốt ngụm cháo cuối cùng, đặt muỗng xuống rồi ngước mắt lên, gật đầu nói, "Dạ."

"Thua à?"

"Không." Yến Hạc Thanh lắc đầu, "Thắng ạ."

Yến Hạc Thanh bưng ly nước lên uống một ngụm, vị cam rất đậm, không phải mùi tinh dầu rẻ tiền mà giống hệt cam mới lột vỏ, hương vị tươi mát rất hấp dẫn.

Lục Lẫm nhìn cậu thật sâu, "Điện thoại của cậu không có số của những người khác."

"Có chứ." Yến Hạc Thanh uống hết chỗ nước cam còn lại, để ly xuống rồi nhếch môi nói, "Chặn hết rồi. Toàn chủ nợ cả thôi, không muốn nghe họ gọi tới."

Lục Lẫm lại hỏi: "Cậu lớn lên ở viện mồ côi à?"

Hàng mi dài khẽ run, Yến Hạc Thanh ngẩng lên, đáy mắt thấp thoáng một tia sáng mờ nhạt, "Không, tôi vào viện mồ côi chưa bao lâu thì được một cặp vợ chồng hiếm muộn nhận nuôi. Nhưng năm sau họ lại sinh được một đứa con trai, mấy tháng trước ——"

Cậu dừng lại một hồi mới nói tiếp, "Khi gặp anh là lúc tôi mới cắt đứt quan hệ với họ."

Đôi mắt cậu thanh tịnh trong veo, con ngươi Lục Lẫm hơi co lại, không nói tiếp nữa mà đứng dậy thu dọn bát đũa, thấy Yến Hạc Thanh đi theo, anh hờ hững nói: "Cậu là khách mà."

"Lần trước ở nhà tôi anh cũng rửa chén còn gì."

"Lúc đó tôi đâu phải bệnh nhân." Hai cái tô, một cái chén, Lục Lẫm dọn rất nhanh, "Với lại trong bếp có máy rửa bát, ngày mai người giúp việc sẽ xử lý."

Lúc này Yến Hạc Thanh mới chịu dừng lại.

Lục Lẫm vào bếp rửa sạch chén bát trong bồn, sau đó rót một ly nước ấm, lần này không thả viên sủi nữa.

Anh bưng nước ra, Yến Hạc Thanh đang dọn dẹp giày mình trước cửa, nghe thấy động tĩnh, cậu xách giày chạy tới nghiêm túc hỏi: "Lục tiên sinh, chỗ nào giặt giày được ạ?"

Lục Lẫm ngẩn ra.

Anh không cần giặt giày.

Hình như Yến Hạc Thanh cũng biết vậy nên lại hỏi: "Có chậu không ạ?"

Lục Lẫm để ly xuống bàn trà rồi đi tới phòng chứa đồ, "Chắc có."

Lục lọi trong phòng chứa đồ hồi lâu, rốt cuộc anh tìm được mấy cái thau inox mới tinh chuyên đựng đồ ăn.

Lục Lẫm lấy cái lớn nhất đem ra.

Cái thau này có giá trị không nhỏ, mới tinh sáng loáng, Yến Hạc Thanh hơi do dự.

Thấy vẻ mặt cậu, Lục Lẫm đưa tới nói: "Giá trị của nó là để sử dụng, bất kể dùng vào việc gì cũng vậy, cất trong kho mới làm giảm giá trị của nó đấy."

Lúc này Yến Hạc Thanh mới nhận lấy, "Cảm ơn anh."

Vào toilet, Yến Hạc Thanh làm ướt giày rồi xát xà phòng lên, dấu vết trên giày hết sức rõ ràng, ánh mắt cậu lạnh lẽo, ra sức xóa sạch dấu chân Lục Mục Trì để lại.

Giày được chà sạch như mới, không còn bất cứ dấu vết gì, phòng tắm bật quạt 24/24, cậu đặt dưới lỗ thông gió rồi tăng nhiệt độ phòng tắm lên, chắc qua ngày mai sẽ khô.

Sau khi dọn dẹp thau giặt, Yến Hạc Thanh rửa tay sạch sẽ đi ra ngoài.

Lục Lẫm đã thay ga trải giường trong phòng ngủ của khách, gian phòng này vốn dành cho Lục Tri Thiền nhưng bà chưa bao giờ tới, anh ra khỏi phòng khách, Yến Hạc Thanh cũng vừa từ phòng tắm ra, Lục Lẫm dặn cậu, "Uống thuốc rồi ngủ sớm đi."

Yến Hạc Thanh gật đầu, "Lục tiên sinh ngủ ngon ạ."

Lục Lẫm nói, "Ngủ ngon." Anh còn việc cần xử lý nên đi tới phòng làm việc, vừa đi mấy bước thì đột nhiên dừng lại, quay đầu hỏi, "Trong câu chuyện lần trước cậu kể, cậu nghĩ con cá voi bị thương kia làm thế nào để giành chiến thắng cuối cùng?"

Yến Hạc Thanh hơi bất ngờ nhưng vẫn trả lời, "Chờ đợi."

Khóe môi cậu nhếch lên một đường cong mờ nhạt, "Chỉ cần tàu tiếp tế không đến thì đám thủy thủ sẽ suy yếu, chỉ cần cá voi kiên nhẫn chờ đợi thời cơ thì sẽ diệt sạch được kẻ thù."

——

Trong phòng làm việc, Lục Lẫm xử lý hồ sơ, chưa đầy một lát sau anh để hồ sơ xuống, không thể nào tập trung được.

Anh kéo hộc bàn ra, bên trong có gói thuốc lá, anh rút một điếu, vừa định châm lửa thì lại ngước nhìn cánh cửa đóng kín, sau đó lại cất vào.

Cách mấy bức tường, Yến Hạc Thanh đã uống thuốc nhưng không hề động đến gói kẹo kia.

Cậu không sợ đắng, những thứ ngọt ngào rất dễ làm người ta mê muội, đến lúc đó mới sợ đắng.

Vén chăn nằm xuống giường, mềm mại như nằm trong bông gòn, trên chăn cũng thoang thoảng hương tuyết tùng như mùi trên người cậu, trong thuốc có chứa thuốc ngủ nhưng Yến Hạc Thanh lại vô cùng tỉnh táo.

Cậu đã biết chắc một điều.

Lục Lẫm không điều tra cậu.

Mặc dù việc này đối với Lục Lẫm dễ như trở bàn tay.

Ánh mắt Yến Hạc Thanh xa xăm, cậu trở mình nằm ngửa nhìn lên trần nhà.

Phòng được thiết kế không có bóng đèn chính, khắp trần nhà tỏa ra ánh sáng dìu dịu rất dễ ngủ.

Chẳng biết qua bao lâu, mí mắt Yến Hạc Thanh dần sụp xuống.

Khi cậu sắp thiếp đi thì điện thoại chợt rung lên liên hồi.

Cơn buồn ngủ lập tức biến mất sạch, ý thức của Yến Hạc Thanh tỉnh táo trở lại.

Cậu cầm điện thoại lên, thông báo hiện ra sep12 vừa nhắn tin.

sep12 là tên * của Lâm Phong Trí, ngày 12 tháng 9 là ngày Lâm Phong Trí gặp Lục Lẫm lần đầu tiên.

Yến Hạc Thanh mở ra.

Lâm Phong Trí nhắn bốn tin liền nhau.

[ Sao điện thoại anh không gọi được vậy?]

[ Anh đang bận à?]

[ Mai em đi mua quà Tết cho người em thích, anh đi chung với em nha!]

[ Xong việc thì trả lời em nhé! Gấp gấp gấp, gấp lắm!]

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi
Chương 40

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 40
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...