Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi – Chương 137

Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi

Tác giả: Nhị Nguyệt Trúc
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Yến Hạc Thanh về đến nhà, trong phòng khách đèn đuốc sáng trưng nhưng chẳng thấy bóng dáng Lục Lẫm đâu.

Cậu mang dép đi ra ban công.

Quả nhiên Lục Lẫm đang tỉa mấy cành hư.

Ban công không bị bít kín nhưng so với sân thượng rộng lớn ở căn penthouse thì điều kiện trồng trọt vẫn kém hơn nhiều, trong lúc họ đi hưởng tuần trăng mật, mỗi ngày người giúp việc đều đến tưới nước nhưng vẫn có mấy chậu hồng chết héo.

"Trồng vài chậu hồng leo nhé?" Lục Lẫm chợt nói, "Khi nào em về, khắp ban công sẽ toàn là hoa."

Yến Hạc Thanh đi tới ngồi xuống cạnh anh rồi cầm xẻng lấp đất, "Em đi chưa đến ba tháng mà ——"

Cậu dừng lại, mua mấy chậu có nụ hoa về chăm sóc kỹ càng, tháng Tám nở hoa, thời gian ra hoa có thể kéo dài đến sang năm.

Cuối tháng Mười cậu về, hoa hồng nở đầy ban công cũng không phải không có khả năng.

Yến Hạc Thanh đặt xẻng xuống rồi quay sang nói với Lục Lẫm, "Thế thì em muốn hoa hồng Rainy Blue."

Lục Lẫm bỏ mấy cành hư vào túi nhựa rồi lấy điện thoại ra tìm Rainy Blue, tên là màu xanh nhưng lại càng giống màu tím hơn, anh cười, "Ừ, trồng cho em."

Anh cất điện thoại, xách túi nhựa định xuống lầu, "Em tắm rửa ngủ sớm chút đi, chín giờ sáng mai bay rồi đấy."

Nào ngờ Yến Hạc Thanh cũng đứng dậy theo, cậu nhìn Lục Lẫm bằng đôi mắt sáng lấp lánh làm tim anh chợt mềm nhũn, vừa tỉa cây chưa rửa tay nên không tiện xoa đầu Yến Hạc Thanh, nắm tay cậu hỏi, "Đi đổ rác với anh nhé?"

Yến Hạc Thanh nắm lại tay anh, "Dạ."

Lúc xuống lầu, họ không nói gì mà tận hưởng sự yên tĩnh chỉ thuộc về hai người, đổ rác xong về nhà lại cùng nhau tắm rửa, mười giờ sáng mai phải lên máy bay, Lục Lẫm chỉ đè cậu ra hôn một lát rồi ôm cậu đắp kín chăn, "Ngủ ngon nhé."

Yến Hạc Thanh cũng nhớ ngày mai phải đi nên gật đầu nhắm mắt ngủ.

Hôm sau tỉnh giấc sớm hơn thường lệ, mới năm giờ Yến Hạc Thanh đã dậy, còn quá sớm nên cậu không muốn quấy rầy giấc ngủ của Lục Lẫm, nhẹ nhàng hôn lên môi anh một cái rồi rón rén xuống giường rửa mặt, bữa sáng cũng không ăn, để lại tờ giấy nhắn cho Lục Lẫm rồi kéo vali lên đường.

Đến sân bay vẫn còn sớm, khu vực kiểm tra an ninh đông nghịt người xếp hàng, kiểm tra xong Yến Hạc Thanh cầm vé máy bay và hồ sơ tìm cửa lên máy bay, đi nửa chừng bỗng ngước nhìn trần nhà cao ngất, trong lòng dâng lên một cảm giác trống trải.

Cậu rất nhớ Lục Lẫm.

Yến Hạc Thanh lấy điện thoại ra, tám giờ rồi mà Lục Lẫm vẫn chưa gọi cho cậu, chưa ngủ dậy nữa sao?

Yến Hạc Thanh khó nén thất vọng, nhìn điện thoại một lát mới cất đi.

Lục Lẫm đặt vé hạng nhất, Yến Hạc Thanh không đến phòng nghỉ dành cho khách VIP mà ngồi bên ngoài, thỉnh thoảng lại bật màn hình điện thoại lên.

Lục Lẫm vẫn không gọi cho cậu, * cũng chẳng có.

Lúc này trên loa thông báo chuyến bay của cậu sắp cất cánh, Yến Hạc Thanh khóa điện thoại, ấn nút tắt máy thật mạnh.

Lên máy bay, trong lòng Yến Hạc Thanh vẫn bứt rứt, hỏi mượn tiếp viên hàng không một tấm chăn mỏng che mặt lại ngủ.

Chốc lát sau, bên cạnh có người ngồi xuống.

Yến Hạc Thanh mở mắt ra, sắp cất cánh nên không thể gọi điện.

Cậu không biết máy bay này có wifi, ngẫm nghĩ một hồi vẫn lấy điện thoại ra.

Giận thì giận nhưng trước khi cất cánh vẫn muốn nghe giọng Lục Lẫm.

Vừa kéo chăn xuống thì mùi hương tuyết tùng ập tới, "Không gọi anh dậy vì muốn đi lén hả?"

Yến Hạc Thanh kinh ngạc nhìn Lục Lẫm, "Sao anh lại ở đây?"

Đây là lần đầu tiên cậu lộ ra vẻ mặt này nên Lục Lẫm rất thích thú, cúi đầu hôn cậu một cái, trong giọng nói mang theo ý cười, "Ba tháng không gặp lận mà, sao có thể không tiễn em được chứ."

Yến Hạc Thanh sắp đến học ở cơ sở thí nghiệm khép kín, ba tháng không được đi đâu, cũng không được xài điện thoại.

Lúc này Yến Hạc Thanh mới vỡ lẽ Lục Lẫm cố ý đem đến bất ngờ cho mình.

Nỗi buồn bực suốt hai tiếng vừa rồi lập tức tan biến.

Khóe miệng cậu nhếch lên, "Đi về mất một ngày một đêm lận đó, đừng để mình mệt, anh về đi."

Hành khách lục tục lên máy bay, Lục Lẫm kéo chăn trùm kín cả hai người.

Chăn mỏng màu trắng sữa, ánh sáng lờ mờ rọi qua, Lục Lẫm áp trán vào trán Yến Hạc Thanh.

Khoảng cách rất gần, hơi thở ấm áp xen lẫn mùi bạc hà thơm mát, "Cuối tháng này bắt đầu đi làm rồi, lúc em về muốn đón em cũng chẳng có thời gian nữa. Để anh đưa em đi được không?"

Có chăn mỏng che chắn nên Yến Hạc Thanh ôm lấy Lục Lẫm rồi yên tâm nhắm mắt lại, "Dạ."

Máy bay hạ cánh lúc đêm khuya, phòng thí nghiệm phái người tới đón Yến Hạc Thanh rồi đưa cậu lên xe rời đi, Lục Lẫm mua vé chuyến bay gần nhất về nước ngay trong đêm, trước khi lên máy bay, anh nhận được tin nhắn của trợ lý.

[ Lục tổng, Lục lão tiên sinh bị đột quỵ rồi ạ.]

Sau khi Lục Xương Thành đột quỵ, Lục Hàn định báo ngay cho Lục Lẫm, giờ nhà họ Lục chỉ còn mình ông ta nhưng lại không tự quyết định được, dù không muốn liên lạc với Lục Lẫm nhưng vẫn mong anh trở về chủ trì đại cục, thấy ông ta lấy điện thoại ra, Lục Xương Thành bị liệt nửa người, nói cũng không rõ chữ nhưng vẫn lăn xuống giường rồi ra sức níu ống quần Lục Hàn.

Sau đó vận hết sức lực thốt ra câu cuối cùng, "Không được truyền ra ngoài......"

Dù có bị đột quỵ thì ông ta cũng tuyệt đối không để Lục Lẫm, Yến Hạc Thanh và những người khác nhìn thấy trò cười của mình!

......

Lục Lẫm im lặng một lát rồi trả lời trợ lý, "Đừng theo dõi nữa."

*

Thời gian học tập luôn qua rất nhanh, nhưng đêm khuya về ký túc xá, Yến Hạc Thanh nhớ đến Lục Lẫm lại cảm thấy thật ra thời gian chẳng nhanh chút nào, cậu tưới nước cho sen đá trên bàn, dù mệt rã rời cũng cố đi tắm qua loa rồi mới lên giường ngủ.

Sau ba tháng học tập bận rộn phong phú, đảo mắt đã tới ngày 27 tháng 10.

Yến Hạc Thanh đặt sẵn vé máy bay, người đưa cậu đến sân bay là một phó giáo sư trong đoàn, cũng là đồng hương, năm nay mới 29 tuổi, ba tháng qua luôn đồng hành với Yến Hạc Thanh, có thể xem là thầy cậu.

Trên đường bị kẹt xe, đến sân bay chỉ còn một tiếng nữa là cất cánh, Yến Hạc Thanh lấy hành lý rồi lễ phép từ biệt phó giáo sư, "Giáo sư Thẩm, thời gian qua làm phiền thầy rồi ạ."

Giáo sư Thẩm mỉm cười, "Về nước mời tôi ăn bữa lẩu là được rồi."

Yến Hạc Thanh hơi bất ngờ, "Thầy sắp về nước ạ?"

"Tháng sau."

Sau khi từ biệt giáo sư Thẩm, Yến Hạc Thanh kéo vali chạy vào sân bay.

Đến chỗ kiểm tra an ninh, rốt cuộc Yến Hạc Thanh thở phào nhẹ nhõm, lấy điện thoại ra gọi cho Lục Lẫm, kết nối rất nhanh, cậu vừa thở vừa nói: "Em đến sân bay rồi, bảy giờ sáng mai sẽ hạ cánh."

Lục Lẫm cười hỏi: "Người đưa em tới sân bay là ai thế?"

"Thầy em......" Yến Hạc Thanh đột ngột im bặt, nghe thấy tiếng huyên náo trong ống nghe rất giống ở đây thì hơi thở ngưng trệ, nắm chặt điện thoại quay đầu lại, trông thấy Lục Lẫm đang nghe điện thoại, mỉm cười đứng sau lưng mình.

Yến Hạc Thanh không nói nữa, giọng nói trầm thấp của Lục Lẫm ở phía trước vang lên trong ống nghe, "Nhớ anh không? Anh nhớ em quá nên vẫn phải sang đây."

Xung quanh người đến kẻ đi tấp nập, Yến Hạc Thanh tiến lên, dang hai tay ra ôm chầm Lục Lẫm rồi kề môi vào tai anh trả lời, "Nhớ ạ, nhớ vô cùng."

......

Lúc về Yến Hạc Thanh tự mua vé phổ thông, chuyến này khoang hạng nhất đã kín chỗ nên không thể nâng hạng, Lục Lẫm xin đổi chỗ với hành khách ngồi cạnh Yến Hạc Thanh, hành khách kia vui vẻ đồng ý.

Suốt thời gian qua vì muốn học hỏi thêm từ những người kỳ cựu trong ngành, Yến Hạc Thanh tách 24 giờ ra thành 48 giờ nên gầy rộc hẳn đi, cằm nhọn hoắt, ba tháng nay chưa ngủ được giấc nào ngon, ngồi xuống dựa vào vai Lục Lẫm, máy bay chưa cất cánh đã ngủ say sưa.

Khi cậu tỉnh lại, ngoài cửa sổ sáng trưng, chẳng biết mình nằm trên đùi Lục Lẫm từ lúc nào, vừa ngước mắt lên thì lập tức đối diện với đôi mắt đầy ý cười của Lục Lẫm, trong khoang cực kỳ yên tĩnh, các hành khách khác đều đang ngủ.

Yến Hạc Thanh nắm lấy cánh tay Lục Lẫm, anh cúi xuống thì thầm vào tai cậu, "Đói chưa?"

Lâu lắm rồi chưa được ngủ giấc nào quá năm tiếng nên Yến Hạc Thanh rất mãn nguyện, lắc đầu nói, "Không ạ, chỉ muốn mau về nhà tắm rửa thôi."

Lục Lẫm vuốt lại tóc rối cho cậu, cười nói, "Sắp rồi, còn 20 phút nữa là hạ cánh."

20 phút sau, máy bay đúng giờ đáp xuống sân bay quốc tế ở thủ đô.

Maybach của Lục Lẫm đậu trong bãi xe của sân bay, đem hành lý lên xe, Lục Lẫm đi đường cao tốc nên về căn hộ ở khu tập thể sớm hơn bình thường nửa tiếng.

Ngay khi đẩy cửa ra, đập vào mắt Yến Hạc Thanh là "cửa sổ hoa" ở ban công.

Lục Lẫm đã làm được.

Ngoài ban công gắn một khung gỗ vuông, nắng sớm xuyên qua kẽ lá rọi xuống sàn gỗ những đốm sáng lung linh, hoa hồng màu xanh tím nở khắp ban công, trước cửa phòng khách tràn ngập hương hoa thơm dịu, Yến Hạc Thanh mừng rỡ quay đầu lại, vừa định mở miệng thì Lục Lẫm đã đóng cửa, đặt vali xuống rồi đè cậu vào cửa hôn tới tấp.

Yến Hạc Thanh cũng ôm chặt cổ Lục Lẫm, đáp lại anh một cách nồng nhiệt.

Đến khi ngoài cửa vọng vào tiếng bước chân lên cầu thang và tiếng nói chuyện, Lục Lẫm mới buông Yến Hạc Thanh ra rồi hôn lên chp mũi cậu, "Em tắm trước đi."

Môi Yến Hạc Thanh bị hôn nóng hổi, vào phòng tắm mới phát hiện bờ môi hơi sưng lên, vành tai cậu nóng ran, lấy trong tủ ra một cái bông tắm hương mai trắng, tắm xong lại ngâm trong bồn tắm lớn 15 phút.

Ba tháng không gặp, Yến Hạc Thanh đã hơi động t/ình.

Cậu không mặc đồ ở nhà mà khoác áo choàng tắm đi ra ngoài.

Nhưng vừa ra khỏi phòng tắm thì lập tức ngây ngẩn cả người.

Trên sàn nhà là những khối pha lê lập phương đủ cỡ nằm rải rác, ánh nắng xuyên qua rèm cửa làm pha lê lập phương tỏa sáng lung linh, cả gian phòng ngập trong ánh sáng huyền ảo.

Yến Hạc Thanh chậm rãi đi tới phòng khách.

Lục Lẫm đang ở đó, bên chân anh chất đầy những hộp quà to nhỏ đủ màu sắc, còn có một ổ bánh kem nhiều tầng.

Mỗi tầng đều có một con cá voi trắng sinh động như thật, kích cỡ tương ứng với bánh kem.

Yến Hạc Thanh đếm mấy giây, tổng cộng 19 tầng.

Quà cũng vậy, 19 hộp.

Lục Lẫm cầm một cái mũ sinh nhật màu vàng kim đi tới đội lên đầu Yến Hạc Thanh đang ngẩn người, trong mắt chan chứa ý cười, "Chúc mừng sinh nhật bé cưng."

Tim Yến Hạc Thanh tê rần, tựa như bị ngâm trong ly đá chanh mùa hè thật lâu, vừa chua lại vừa ngọt.

Lục Lẫm ôm cậu thì thầm bên tai: "Sinh nhật mười tám năm trước của em anh đều vắng mặt, giờ anh bù lại cho em được không? Chúc mừng sinh nhật Yến Hạc Thanh một tuổi, chúc mừng sinh nhật Yến Hạc Thanh hai tuổi......"

......

"Chúc mừng sinh nhật Yến Hạc Thanh mười tám tuổi, chúc mừng sinh nhật Yến Hạc Thanh mười chín tuổi."

Hai mắt Yến Hạc Thanh ửng đỏ, cậu ôm lại Lục Lẫm rồi nói khẽ: "Hôm nay không phải sinh nhật em đâu."

Lục Lẫm lập tức buông cậu ra, ánh mắt phức tạp, "Hả?"

"Ngày sinh trên thẻ căn cước là Yến Thắng Bỉnh ghi bừa đó, sinh nhật em là ngày 8 tháng 11 cơ."

"......"

Lục Lẫm không nói nên lời.

Trong mắt Yến Hạc Thanh phản chiếu gương mặt Lục Lẫm, cậu nhìn anh chăm chú, dường như nhìn thật lâu, lại giống như chỉ một hai giây, khóe môi nhếch lên một đường cong tươi tắn.

"Nhưng em rất thích sinh nhật hôm nay."

"Mỗi năm vào ngày này anh lại bù cho em một sinh nhật nhé? Đến khi chúng ta đầu bạc răng long anh cũng phải bù cho em."

"Được không Lục Lẫm?" Cậu trịnh trọng hỏi.

Rốt cuộc Lục Lẫm cũng tỉnh táo lại, đưa tay xoa đầu Yến Hạc Thanh, rất nhẹ, rất dịu dàng.

"Cực kỳ sẵn lòng."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi
Chương 137

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 137
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...