Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thơm ngọt mềm mại – Chương 25: Về thành phố

Thơm ngọt mềm mại

Tác giả: Niệm Niệm Bất Vong
Lượt đọc: 100
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hạ Hoan Tâm chỉ thấy cả người càng ngày càng nóng, không ngừng vặn vẹo, lôi kéo bộ quần áo duy nhất còn sót lại trên người. Hai chân trắng nõn và tiểu huyệt mê người bại lộ trong mắt Trương Đào.

Gậy thịt vốn đã có phản ứng, nay lại càng thêm sưng to

Hắn biết mình đã trúng thôi tình dược.

Trương Đào nhớ đến Lâm Kiều Kiều, lại nghĩ đến khoảng thời gian Hạ Hoan Tâm chăm sóc cho hắn lúc sinh bệnh, đương nhiên hắn đã sớm nhìn ra tình yêu nồng đậm trong mắt cô mỗi khi nhìn hắn.

“Học trưởng….Em khó chịu…..Rất ngứa….Nóng….Anh giúp em với..”

Nghe được người trên giường yếu ớt lại cố cầu hoan, hắn rốt cuộc không nhịn được cởi hết quần áo trên người. Sau đó kéo xuống cái áo ngắn tay của Hạ Hoan Tâm, đè người dưới thân, hai người bắt đầu vong tình hôn môi.

Dưới tác dụng của thôi tình dược, hai người hoan ái một đêm, mà Trương Đào đã quên mang ‘áo mưa’, lần nào cũng bắn vào trong.

Ngày hôm sau tỉnh lại hai người khó tránh khỏi sự xấu hổ. Trương Đào thấy trên người Hạ Hoan Tâm đầy dấu vết ân ái, tiểu huyệt sưng đỏ, liền ôm cô ta tắm rửa, rồi hai người ngồi xuống nói chuyện với nhau.

“Đêm qua...Thật xin lỗi...Là anh sai. Chuyện đã xảy ra, anh không thể trốn tránh trách nhiệm, nhưng anh đã kết hôn, chỉ có thể dùng cách khác bồi thường cho em.”

“Học trưởng, anh đừng nói như vậy. Chúng ta coi như chưa có gì đi, về sau không cần nhắc tới.”

Trương Đào vô cùng áy náy, thật may Hạ Hoan Tâm không phải xử nữ, bằng không hắn sẽ càng đau đầu, hiện tại hắn chỉ còn cách dùng vật chất bồi thường cho cô ta.

Từ ngày đó hai người trở về trạng thái bình thường về công ty, nhưng đã từng nếm qua tiếp xúc thân mật giữa nam nữ và sớm chiều ở chung, sao có thể trở lại quá khứ?

Hơn nữa sau lần đó tâm thái Hạ Hoan Tâm gần như thay đổi, sau khi thực tập cô ta cảm nhận được xã hội này quá thảm khốc, sinh viên nghiên cứu sinh ở khắp nơi. Một người không bối cảnh không gia thế rất khó để tồn tại.

Nếu đã cùng Trương Đào xảy ra quan hệ, cô ta sao lại không ôm chặt cây đại thụ này, làʍ t̠ìиɦ nhân cũng không tồi, ít ra Trương Đào vẫn còn trẻ tuổi phong độ.

So với việc được mấy ông lão bụng phệ bao nuôi thì tốt hơn trăm lần, năng lực cô ta có, thứ cô ta cần là cơ hội, mà cơ hội này quá khó khăn. Cho nên đành ‘lấy lui vì tiến’, vừa ôn nhu chăm sóc Trương Đào làm hắn cảm thấy áy náy, vừa quyến rũ hắn.

Như vậy, hai người lại lăn cùng nhau, có một số việc có một lần sẽ có lần thứ hai. Tuy cô ta không xinh đẹp như Lâm Kiều Kiều, dáng người cũng kém hơn. Nhưng cô ta có ưu thế. Lâm Kiều Kiều là người kiêu ngạo, trên giường Trương Đào sẽ cố tâm hầu hạ cô, cô chỉ việc hưởng thụ.

Mà Hạ Hoan Tâm lại không giống, cô ta có nhiều cách thỏa mãn Trương Đào. Suốt một tháng hai người yêu đương vụиɠ ŧяộʍ, trừ trong nhà thì những nơi khác đều đã làm.

Điều này làm cho Trương Đào có cảm giác thành tựu, Lâm Kiều Kiều chưa bao giờ tình nguyện khẩu giao cho hắn, lúc nào cũng ngượng ngùng xoắn xít. Không như Hạ Hoan Tâm luôn nghĩ đến hắn trước tiên, chỉ cần tặng một món quà nhỏ là vui vẻ cả ngày. Hắn đã hiểu vì sao nhiều người lại thích tìm tình nhân.

Trong khi đó Lâm Kiều Kiều không biết cô đã tự ‘xơi tái’ chính mình rồi, nhưng dù biết cô cũng không thèm để ý.

Kiếp trước cô đã từng gặp Hạ Hoan Tâm, chẳng qua khi đó cô cực kỳ cao ngạo, hai người chào hỏi xong thì mỗi người đi một hướng. Sau khi trọng sinh, tính tình cô thay đổi rất nhiều, thích giúp đỡ người khác, thích làm việc thiện.

Cô không buồn cải thiện tình cảm vợ chồng với Trương Đào, cứ duy trì như hiện tại là ổn.

Lúc Lâm Kiều Kiều và Trương Quốc Dương trở về thành phố, xe hai người đầy ắp đặc sản bạn bè cho.

Bởi vì xuất phát sớm, nên lúc về nhà chỉ mới hơn chín giờ sáng.Trương Đào ở công ty, Lâm Kiều Kiều nhờ ba chồng dọn hết đồ đạc xuống, sau đó tính lấy một ít tặng cho Ôn Nhu Nhu trước , rồi ghé sang nhà mẹ đẻ.

Lâm Kiều Kiều nói cô có thể đến tối, dặn ba chồng nghỉ ngơi thật tốt chờ cô về. Nói xong, liền hôn lên mặt ông một cái, cười hì hì chạy đi.

Trước tiên, cô gọi điện cho Ôn Nhu Nhu, biết được cô nàng đang ở nhà, vội lái xe đến đó

Ôn Nhu Nhu phấn khởi mời Lâm Kiều Kiều vào nhà, hai người nói chuyện, giao lưu một ít việc vặt vãnh trong một tháng nay.

Sau đó Ôn Nhu Nhu nghiêm túc nhìn Lâm Kiều Kiều, nói: “Kiều Kiều, mấy ngày trước mình có đi dạo phố, vô tình thấy Trương Đào, anh ta còn dẫn theo một người phụ nữ, cậu phải cẩn thận.”

“Ừ, biết rồi, về nhà mình sẽ để ý.”

“Đừng nói cho có lệ như vậy, đến lúc tên đó có con bên ngoài, cậu khóc sướt mướt cho coi.”

“Không có, thật ra mình không yêu anh ta nữa”

“A, Lâm Kiều Kiều, không lẽ cậu cũng có đàn ông bên ngoài.”

“Không phải, đừng đoán mò, mình không biết phải nói như thế nào?”

Vì thế, Lâm Kiều Kiều nói chuyện của mình và ba chồng cho Ôn Nhu Nhu nghe. Dù sao Lâm Nhu Nhu cũng không giấu cô chuyện xảy ra giữa cô nàng và phụ huynh trong nhà.

Quan hệ giữa hai người rất tốt, luôn tin tưởng đối phương, đồng thời muốn tìm một ai đó nói rõ tâm sự, duy trì một đoạn tình cảm không được xã hội chấp nhận thật sự rất mệt mỏi.

Nghe thấy bạn tốt kể, Ôn Nhu Nhu dần tôn trọng vị ba chồng của Lâm Kiều Kiều.

Khó trách Lâm Kiều Kiều vốn không thích đến chỗ xa, lần này lại ở nông thôn lâu như vậy, khí sắc còn rất tốt.

Lâm Kiều Kiều ở nhà Lâm Nhu Nhu nửa tiếng, tặng cho cô nàng không ít đặc sản, trong đó còn có trà hoa thất sắc. Cô bỏ xen lẫn với những loại hoa khác nên rất khó phát hiện.

Rời khỏi nhà bạn tốt lại vội vàng đến nhà mẹ đẻ, vừa đúng lúc đến giờ cơm trưa. Mẹ Lâm thường gọi điện hỏi cô đang ở đâu để tiện chuẩn bị cơm trưa. Hơn một tháng không thấy con gái, bà rất nhớ.

Lâm Kiều Kiều vừa xuống xe đã ôm mẹ thật chặt.

“Mẹ trông càng ngày càng tốt nhỉ? Con đến thăm mẹ đây”

Bà Lâm buông Lâm Kiều Kiều ra, chọc vào trán cô, tức giận mắng: “Xem cái bộ dạng không đứng đắn của con kìa. Tốt cái gì, mẹ ở nhà rầu thúi ruột, đi hơn một tháng không thèm liếc mắt tới chúng ta một cái, đồ vô lương tâm.”

“Oan quá nha, vừa về đến nhà ghế con còn chưa kịp ngồi đã chạy về thăm mẹ đó không phải sao? Mẫu hậu, đừng giận, con hầu hạ người dùng bữa.”

Hai mẹ con tranh nhau một hồi, rồi ngồi vào bàn cơm. Ba Lâm và các anh trai không có ở nhà, hai chị dâu cũng đã đến công ty, nên chỉ có hai mẹ con cô ngồi ăn một bàn đồ ăn lớn.

Mẹ Lâm gắp đồ ăn cho Lâm Kiều Kiều đến mức chất đầy chén của cô.

“Mẹ đang đút đồ cho heo ăn đúng không? Cái chén to bằng cái mặt con luôn rồi, mẹ muốn con chết no luôn à?”

“Nha đầu này, nói gì thế, mẹ thấy con lâu lắm mới về nhà nên toàn chuẩn bị món con thích. Còn nói này nọ lần sau mẹ cho ăn cơm trắng.”

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thơm ngọt mềm mại
Chương 25: Về thành phố

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 25: Về thành phố
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...