Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thơm ngọt mềm mại – Chương 12: Tác dụng phụ

Thơm ngọt mềm mại

Tác giả: Niệm Niệm Bất Vong
Lượt đọc: 494
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một tuần qua Lâm Kiều Kiều gom góp mấy chục cánh hoa màu tím, tính thêm số lượng cô để dành trong một cái bình nhỏ là khoảng tầm một trăm cánh. Cô cho các cánh hoa vào một cái bình ngâm trong nước, chờ đến khi chúng hòa tan rồi mang ra ngoài.

Mấy tháng trước cô có đặt lịch hẹn với bác sĩ Hàn - Bác sĩ riêng của Lâm gia, ông làm trong một bệnh viện tư nhân. Bệnh viện này không ồn ào như những bệnh viện khác, không gian không chỉ sạch sẽ mà hộ sĩ thường treo nụ cười trên mặt, không làm cho người ta thấy phản cảm.

Lâm Kiều Kiều trực tiếp bước vào văn phòng của bác sĩ Hàn nói một số chuyện, đương nhiên là cô nói bừa. Cô nói vô tình tìm được, muốn nhờ ông kiểm tra xem thành phần bên trong chất lỏng có tác dụng gì.

Bác sĩ Hàn đã hơn bốn mươi tuổi, ông biết những người nhà giàu thường hay làm những chuyện kỳ lạ, nên không hỏi nhiều, chỉ bảo cô đưa thứ đó cho ông, khi nào có kết quả thì sẽ báo sau.

Tuy chưa có kết quả, nhưng trong lòng Lâm Kiều Kiều đã khẳng định được tám phần.

Trương Quốc Dương và Lâm Kiều Kiều vẫn duy trì tần suất làm tình một ngày một lần, đây chính là nguyên tắc cô định ra. Nếu để cho ông tuỳ tiện quyết định, chắc hẳn ông chỉ muốn nhét ‘lão gậy thịt’ vào tiểu huyệt con dâu ngày đêm không bao giờ rút ra.

Lâm Kiều Kiều lo lắng cho sức khoẻ của ba chồng, tuy ông đã được điều trị khá tốt, nhưng ông đã hơn năm mươi tuổi, nên tiết chế thì hơn.

Cô nghe mấy trang web trên mạng bảo ngay cả người trẻ tuổi cũng không nên làm tình quá nhiều.

Nếu cô đặt ông trong lòng, đương nhiên không thể mãi mê trong sự vui thích nhất thời, mà phải chăm lo cho ông một thời gian dài.

Mà Trương Quốc Dương thì lại thấy mình bây giờ không khác gì những thanh thiếu niên sức sống tràn đầy, càng ngày càng khoẻ mạnh, ngay cả phương diện kia cũng càng dũng mãnh.

Tuy quyết định của con dâu không đủ để khiến ông thỏa mãn, nhưng mỗi ngày có thịt ăn thì xem như là “thiên đại ban ân”, một lần cũng chẳng sao, số lần không quyết định được gì, nhưng thời gian thì có thể. Cho nên tuy mỗi ngày hoan ái có một lần, nhưng họ làm được đủ mọi tư thế, lực khống chế càng lúc càng cao.

*Thiên đại ban ân = Ơn trời ban

Một lần kéo dài hai giờ đồng hồ đủ để làm con dâu mềm nhũn như nước, gương mặt tràn ngập xuân tình.

Lâm Kiều Kiều được tẩm bổ thường xuyên, vóc dáng càng thêm thướt tha yêu kiều, mỗi cử chỉ giơ tay nhấc chân đều mang theo xuân tình vô hạn.

Kết quả đã có sau năm ngày, trong lúc cô cầm giấy xét nghiệm, bác sĩ Hàn nói cho cô biết trong chất lỏng có chứa xuân dược và mê huyễn có tác dụng tăng sinh lực và làm gia tăng khả năng sinh hoạt tình dục. Quan trọng nhất là ông tìm ra bất cứ tác dụng phụ gì.

Ông đưa lại cái bình chứa hơn phân nửa lượng nước cho Lâm Kiều Kiều. Không quên hỏi cô biết nơi nào bán thứ nước này không, hoặc là cô cho ông một ít để nghiên cứu.

Lâm Kiều Kiều chỉ có thể nói đây là quà mà cấp dưới của Trương Đào tặng, cô vô tình thấy được, đáy lòng suy đoán nó không là chất độc hại nên mới đem đến đây nghiên cứu. Người tặng đã rời khỏi thành phố, cô không biết thứ này mua ở đâu.

Lời này cũng khá hợp lý, bác sĩ Hàn không hỏi nhiều. Lâm Kiều Kiều tạm biệt ông rồi trở về nhà.

Cô quyết định tiếp tục dùng cánh hoa màu tím xuân dược thì xuân dược, cô thích cái công dụng và không có tác dụng phụ của nó. Hình như cô càng ngày càng háo sắc.

Mùa hè về đêm, trên đường xe chạy như dòng nước, người đi trên đường đông hơn so với ban ngày rất nhiều.

Hôm nay, phố ẩm thực náo nhiệt giống hệt như mọi ngày, hương thơm mê người tản ra, có người đến vừa đi vừa ăn, có người thì đắn đo lựa chọn món đồ mình thích.

Lần đầu tiên Lâm Kiều Kiều đến phố ẩm thực, trước đây ba mẹ không cho phép cô đến những địa phương hỗn tạp như vậy, do thức ăn không đảm bảo sạch sẽ. Bạn bè cô cũng ghét bỏ phải đến, Trương Đào thì không có thời gian đưa cô đến đây.

Lúc này cô giống hệt một đứa bé khám phá ra thế giới mới, một tay nắm chặt tay Trương Quốc Dương, một tay cầm ly nước trái cây. Mà trong tay ông lại cầm một đống đồ ăn vặt.

“Ba nhanh lên, con nghe người ta nói nếu chậm sẽ không có phần.”

“Kiều Kiều, chậm một chút.”

Hôm nay Trương Quốc Dương được Lâm Kiều Kiều chỉnh trang một phen, bề ngoài trông trẻ hơn rất nhiều. Người xung quanh nhìn thấy tổ hợp này, chỉ nghĩ ông là người cha quá mức nuông chiều con gái, bởi vì lo lắng cho cô nên dẫn cô đến phố ẩm thực.

Nói thật, trong lòng Trương Quốc Dương có chút thấp thỏm bất an, kích động cùng hưng phấn lại càng nhiều hơn. Đây là đầu tiên ông và Lâm Kiều Kiều ở cùng nhau một cách quang minh chính đại đã vậy còn nắm tay. Có lẽ người khác không nghĩ hai người họ có quan hệ ba chồng con dâu.

Thiếu nữ trẻ xinh đẹp hấp dẫn rất nhiều ánh nhìn, những thiếu niên muốn đến tiếp cận nhưng rất nhanh đã bị người đàn ông cường tráng bên cạnh cô dọa sợ phải lui xuống.

Trên đường đi, Lâm Kiều Kiều vẫn luôn giữ khuôn mặt tươi cười làm nỗi bất an trong lòng an chậm rãi biến mất.

Kỳ thật, điều mà Lâm Kiều Kiều mong muốn rất đơn giản, bởi vì ngay từ khi sinh ra cô đã được hưởng thụ những thứ mà người bình thường phải phấn đấu cả đời chưa chắc đã có. Cô chỉ cần một người đàn ông yêu thương cô, cô muốn cái gì người đó sẽ làm theo, nhìn cô cười, cùng cô nháo.

Mà Trương Quốc Dương đã sớm trải qua đủ mọi vui buồn tan hợp trên thế gian. Ông đã tới tuổi này rồi, càng không có chí lớn như người trẻ tuổi, tâm tư đặt lên gia đình nhiều hơn, cùng trải qua những ngày bình dị.

Ông đã sống hơn nửa đời người, nhưng chưa bao giờ nếm trải một tình yêu thật sự, hôn nhân giữa ông và vợ cũ là nhờ bà mối giới thiệu, sau đó cảm thấy cả hai có chút hảo cảm với nhau thì kết hôn. Sau khi kết hôn, quan hệ giữa hai người lại biến thành trách nhiệm.

Ông không bao giờ dám nghĩ bản thân ông và Lâm Kiều Kiều sẽ có ngày hôm nay. Ông hiểu rõ những người trẻ tuổi một khi yêu đương có thể vui vẻ chỉ vì một chuyện nhỏ, hay chỉ một cái nháy mắt mà cảm thấy mất mát, tâm tình phập phồng. Đây là cảm giác ông chưa từng trải nghiệm.

Cho dù những ngày vợ lâm bệnh nặng, trong lòng ông chỉ nảy sinh cảm xúc đau lòng thương tiếc, sau đó chu toàn trách nhiệm của một người chồng mà chăm sóc, dùng hết tiền trong nhà chạy chữa cho bà. Cuối cùng, bà ấy vẫn ra đi, ông thấy điều này là sự giải thoát đối với tất cả mọi người.

Không giống như con dâu, thời thời khắc khắc cô có thể làm cho ông phải vướng bận. Một ngày không thấy cô sẽ cảm thấy nôn nóng bất an. Trước kia ông không phải là người có tính chiếm hữu, nhưng bây giờ thật hận không thể giấu cô đi không cho bất kỳ ai nhìn thấy.

Thậm chí đôi khi ông còn ăn dấm với con trai, mỗi lần làm chuyện đó một hai phải bắt cô gọi ông bằng ‘ông xã’, ông mới thỏa mãn, hẳn là ông đã yêu thiếu nữ này rồi.

“Ba ngẩn người làm gì? Rất nhanh sẽ đến chúng ta.”

Đồ ăn vặt trong tay hai người nhiều đến mức ăn không hết, nhưng Trương Quốc Dương không cản cô mua, mỗi lần thấy cô mua được thứ gì sẽ giống như một đứa trẻ cười suиɠ sướиɠ vì có được món đồ mình thích.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thơm ngọt mềm mại
Chương 12: Tác dụng phụ

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 12: Tác dụng phụ
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...