Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thoáng Hương – Chương 17: // Yên vui

Thoáng Hương

Tác giả: Tẩu Trách Lộ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiêu Thầm hơi không vui vì Dư Anh không hề nhắc đến chuyện mình từng làm cảnh sát, nhưng bình tĩnh nghĩ lại thì anh hình như chẳng có lập trường gì để mà không vui cả.

Cớ gì mà người ta phải nói cho mình biết chứ?

Tiêu Thầm rầu rĩ nói: “Sao trước giờ cậu không nói mình từng làm cảnh sát?”

Dư Anh cười đáp: “Không có cơ hội nào thích hợp, nên không nói.”

“Sếp Dư, hôm nay anh đến có việc gì không?” Nữ cảnh sát phụ trách nội vụ hỏi Dư Anh.

“Đến làm Thẻ thông hành biên giới, mấy ngày nữa đi du lịch Tây Tạng.”

“Dư Anh!” Đằng sau vang lên một giọng nam sang sảng, một người đàn ông mặc cảnh phục bước vào phòng nội vụ, gương mặt rắn rỏi không che nổi nụ cười, “anh từ đằng xa đã thấy giống cậu rồi, không ngờ lại là thật.”

“Anh Đằng, đã lâu không gặp.”

Dương Đằng khoác vai Dư Anh, nắm tay đấm đấm trên ngực anh: “Sao hôm nay lại đến đây?”

“Đi làm Thẻ thông hành biên giới, chuẩn bị đến Tây Tạng.”

“Đi làm gì?”

“Du lịch.”

Dương Đằng ôm cổ Dư Anh kéo ra ngoài: “Đi, qua chỗ anh ngồi một lát, có

Bán Thiên Yêu

* mới này, pha cho cậu một ấm nếm thử xem.”

*Bán Thiên Yêu: một loại trà nổi tiếng của núi Ngũ Di, Phúc Kiến, Trung Quốc

“Em đi chung với bạn.” Dư Anh dừng lại, nhìn sang Tiêu Thầm, “có người chờ em mà.”

Dương Đằng quay đầu lại nhìn thấy Tiêu Thầm, Tiêu Thầm vội nói: “Cậu cứ đi đi, tôi làm giấy tờ ở đây được rồi.”

“Vậy anh làm xong thì đến tìm em.” Dư Anh giao giấy tờ của mình cho Tiêu Thầm, “em ở ngay văn phòng chỗ đầu hành lang.”

“Được.”

Dư Anh bị đồng nghiệp cũ kéo đi tâm sự, để lại Tiêu Thầm một mình đi làm hồ sơ, nữ cảnh sát vừa rồi lại tìm một cô bé trợ lý đến: “Tiểu Văn, em giúp vị này làm Thẻ thông hành biên giới.”

“Có ngay.”

“Có mang theo căn cước công dân và hộ khẩu không?” Cô bé kia tươi cười nhìn Tiêu Thầm.

Tiêu Thầm đư giấy tờ của mình và Dư Anh cho cô: “Làm phiền rồi.”

Cô bé cúi đầu đánh giá tấm hình chụp Dư Anh trên căn cước công dân, cảm thán: “Ngay cả hình 3×4 của sếp Dư mà cũng đẹp trai thế này…”

“Cho em xem! Xem cái nào!” Mấy cô bé ngồi bên cạnh cũng thò đầu sang, “chậc, trai đẹp vẫn mãi là trai đẹp, nhìn nhan sắc này xem.”

Phòng nội vụ toàn là những cô gái trẻ tuổi, ngay cả chủ nhiệm phòng cũng là một cô bé vừa tốt nghiệp trưởng cảnh sát mới hai năm, ai nấy đều tràn ngập sức sống, mỗi người một câu ríu rít nói cười rất náo nhiệt.

Tiêu Thầm đoán có lẽ là vì Dư Anh đến đây mới khiến các cô vui vẻ như thế.

Cô trợ lý giúp Tiêu Thầm làm giấy tờ đưa cho anh điền đơn xin Thẻ thông hành: “Anh điền cái này, sếp Dư không có đây thì anh điền giúp anh ấy luôn nhé, lát nữa đưa anh ấy ký tên là được.”

Tiêu Thầm bắt đầu điền đơn, cô bé chủ động bắt chuyện với anh: “Anh là bạn của sếp Dư sao?”

“Ừ.”

“Hai anh cùng đi du lịch Tây Tạng à?”

“Đúng vậy.” Tiêu Thầm vừa điền vừa hỏi, “Dư Anh trước kia làm công an khu vực?”

“Đúng vậy, anh không biết à?” Cô bé kia nhìn anh, vừa đúng lúc Tiêu Thầm ngẩng đầu lên, hai người nhìn nhau một thoáng rồi cô lập tức cúi đầu, hai má đỏ bừng.

“Tôi vừa quen biết cậu ấy không lâu.” Tiêu Thầm đáp.

“Thật à? Vừa quen không lâu mà đã cùng đi du lịch?” Cô bé tỏ ra kinh ngạc, nói tiếp: “Hai năm trước sếp Dư mới được điều đến chỗ bọn em, trước kia anh ấy làm cảnh sát hình sự ở Cục cảnh sát thành phố kia, sau này hình như là bị thương khi chấp hành nhiệm vụ nên mới chuyển sang làm công an khu vực.”

“Bị thương? Bị thương ở đâu?”

“Hình như là ở chân, cụ thể thì em không rõ lắm.” Cô nhăn mặt, “nghe nói là không thể vận động mạnh được, mà làm cảnh sát hình sự thì làm gì có chuyện để anh ngồi yên một chỗ đâu, chưa kể là không đảm bảo được an toàn tính mạng nữa… Ài, tương lai tươi đẹp cứ thế mất rồi.”

“Vậy thì sau này sao cậu ấy lại rời đồn công an khu vực?” Tiêu Thầm đưa tờ đơn đã điền xong cho cô.

Nữ trợ lý đóng dấu, tỏ ra ủ rũ nói: “Nửa năm trước, có một lần anh ấy đi tuần rồi đuổi theo nghi phạm, vết thương cũ tái phát, nằm viện khá lâu, sau này anh ấy nghỉ việc…”

Dư Anh chuyển từ Cục cảnh sát thành phố xuống đồn công an khu vực, thì phụ trách công việc trong khu vực được hơn một năm, sau đó vết thương cũ tái phát, mẹ anh liền ép phải nghỉ việc, từ đó đành phải chia tay với nghề cảnh sát.

Nguyên nhân và nỗi đau khổ trong đó ra sao, chỉ có người trong cuộc mới hiểu, Tiêu Thầm không biết rõ mọi việc, nhưng cũng đã cảm thấy rất buồn.

“Xong rồi, lát nữa anh mang sang cho sếp Dư ký tên là được.” Cô bé kia đưa giấy tờ đã đóng dấu lại cho Tiêu Thầm, cô nói rất nhỏ, cảm xúc rõ ràng là không được tốt như lúc trước.

Tiêu Thầm nhận lấy: “Cảm ơn, đã phiền cô.” Anh đang chuẩn bị quyay người đi thì đột nhiên dùng chân, đổi một đề tài thú vị hơn: “Sếp Dư có vẻ rất được hoan nghênh ở đây nhỉ?”

“Đương nhiên rồi!” Hai mắt cô bé lập tức bừng sáng, “nhân vật cấp thần đó!”

Tiêu Thầm nhướn mày: “Thần đến cỡ nào đây?”

Chủ nhiệm phòng nội vụ cầm trong tay cái ly giữ nhiệt đựng trà cẩu kỷ, ngồi tại chỗ nói chậm rãi: “Khi sếp Dư vừa đến đây, người tranh nhau làm mai cho anh ấy có thể xếp hàng tử cổng đồn đến tận ngoài đường lớn đó.”

Tiêu Thầm còn định hỏi thêm, nhưng ngước lên thì thấy Dư Anh đã trở lại.

“Về nhanh thế à?” Tiêu Thầm vẫy tay gọi anh đến, “sang ký tên.”

“Có người báo cảnh sát, trà còn chưa kịp uống thì người đã phải đi rồi.” Dư Anh cúi người ký tên, “xong hết rồi?”

“Ừ, xong rồi.”

“Vậy bọn tôi đi trước đây.” Dư Anh chào tạm biệt các đồng chí trong phòng nội vụ.

“Sếp Dư, anh có rảnh nhớ ghé chơi thường xuyên nhé!”

“Được.”

Dư Anh vốn còn định tâm sự một lát với đồng nghiệp cũ, nhưng không may là họ nhận được tin báo một vụ nghiêm trọng, phải điều động tất cả nhân lực đi làm nhiệm vụ, không có trưởng đồn ở đây, nghe đâu là đi họp rồi, thế nên anh cũng không ở lại.

Trên đường về, Tiêu Thầm không kìm lòng được, hỏi chuyện mình nghe được trong phòng nội vụ: “Tôi nghe các cô ấy nói chân cậu bị thương, do chấp hành nhiệm vụ trước kia à?”

Dư Anh đang lái xe, nghe vậy thì quay sang nhìn anh: “Sao họ lại kể cho anh chuyện này?”

“Tôi hỏi đấy.” Tầm mắt Tiêu Thầm hướng xuống chân anh, “vết thương rất nghiêm trọng à? Không chữa được sao? Bình thường tôi nhìn không ra là chân cậu có vấn đề?”

Giọng điệu của anh hơi hoảng loạn, không còn ung dung bình thản như thường ngày, Dư Anh bất đắc dĩ cười cười: “Mấy cô bé kia nói gì với anh rồi.”

“Không nghiêm trọng, vết thương từ nhiều năm trước rồi, bị bắn, nhưng vì tổn thương đến xương nên chữa rồi cũng không khôi phục lại trạng thái ban đầu được nữa.”

“Cho nên…không thể làm cảnh sát nữa?”

Dư Anh im lặng một lát rồi trịnh trọng gật đầu: “Ừ.”

Tiêu Thầm muốn hỏi anh có hối tiếc không, nhưng rõ ràng làhỏi dư thừa.

Dư Anh chậm rãi kể lại quá khứ: “Khi đó mẹ em làm lớn chuyện, bà ấy sợ tương lai em thành tàn tật, nhất định bắt em phải nghỉ việc ở đồn công an khu vực.”

Mẹ anh là một người phụ nữ cởi mở và lịch thiệp, bình thường lên giọng nói chuyện cũng chẳng mấy khi, kết quả vào ngày vết thương của Dư Anh tái phát, bà gào thét lạc cả giọng bắt anh phải nghỉ việc.

Mẹ không muốn mỗi giờ mỗi phút đều phải lo lắng sợ hãi, không muốn bất cứ lúc nào cũng phải lo con trai mình tàn tật nửa đời sau, mẹ không cần con phải vào sinh ra tử phục vụ nhân dân, mẹ chỉ cần con khỏe mạnh mà sống thôi…

Đây là lời mà mẹ anh vừa khóc vừa nói trước giường bệnh lúc đó.

Dư Anh thở dài nặng nề: “Lần đầu tiên em thấy mẹ khóc như thế, thật ra khi em chuyển đến đồn công an khu vực làm việc là bà đã không đồng ý rồi, nhưng vẫn chiều theo ý em.”

“Lần đó vết thương tái phát khiến bà ấy hoảng sợ quá rồi.” Khi Dư Anh bị trúng đạn vào chân năm đó cũng suýt không cứu được, trong khoảng thời gian đó, thần kinh của mẹ anh rất yếu rớt, người phụ nữ giàu sang tinh tế, trẻ trung xinh đẹp ấy già đi rất nhiều chỉ trong một đêm.

Mắt Dư Anh mơ màng nhìn về đằng trước: “Không nỡ để bà ấy phải sợ hãi nữa.”

Tiêu Thầm không thể tưởng tượng được một chiến sĩ từng đi đến bờ vực cái chết giữa mưa bom bão đạn làm sao có thể cam lòng cởi bỏ cảnh phục, giấu mình trong một studio bán hoa nho nhỏ chứ, sự bất lực ấy có thể giãi bày cùng ai.

Người bên cạnh im lặng thật lâu, Dư Anh quay sang thì thấy sắc mặt Tiêu Thầm âm u, đôi chân mày cau chặt.

“Anh Thầm, sắc mặt anh xấu quá.” Dư Anh nhỏ giọng nói.

Tiêu Thầm thôi nhíu mày.

“Làm sao vậy?”

“Không có gì, chỉ lo lắng cho cậu thôi.” Tiêu Thầm nghiêm túc nói, anh cụp mắt, hàng mi dài che đi đôi con ngươi, cũng che đi mây mù âm u trong đáy mắt.

Anh nói với Dư Anh: “Tôi rất khó chịu.”

Dư Anh hỏi vì sao, anh nói mình thấy đau lòng.

Ánh mắt Dư Anh hơi đổi, bàn tay nắm bánh lái cũng siết chặt hơn: “Anh Thầm, anh thế này là không ngầu nữa đâu.”

Hình tượng của Tiêu Thầm trong mắt Dư Anh vẫn luôn rất cứng cỏi, khuôn mặt tuấn tú, tính tình dứt khoát lại phóng khoáng, bỗng nhiên nhìn thấy vẻ u buồn yếu ớt của anh, Dư Anh bỗng chốc mềm lòng.

“Bây giờ em vẫn rất vui vẻ.” Dư Anh mỉm cười, “đặc biệt là khi ở cạnh anh.”

~*~

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: // Hoa hồng Lệ Chi
Chương 2: // Anh em cùng chung hoạn nạn
Chương 3: // Tên sao người vậy
Chương 4: // Vạn tuế trổ hoa
Chương 5: // Lý do chính đáng
Chương 6: // Quan hệ bạn học
Chương 7: // Hoa hồng Misaki
Chương 8: // Lấy lòng
Chương 9: // Quan hệ của người lớn
Chương 10: // Giả câm giả điếc
Chương 11
Chương 12
Chương 13: // Vé hoa hồng
Chương 14: // Người giàu bận rộn
Chương 15: // Nhân nhượng thầm lặng
Chương 16: // Mọi sự bình an
Chương 17: // Yên vui
Chương 18: // Yêu sớm yêu muộn
Chương 19: // Dưỡng già từ tuổi ba mươi
Chương 20: // Trao gửi linh hồn
Chương 21: // Làm màu
Chương 22: // Mờ ám
Chương 23: // Thế nào là đúng mực
Chương 24: // Vừa gặp đã thân
Chương 25: // Chuyện quá khứ
Chương 26: // Nguy cơ tuổi tác
Chương 27: // Năm tháng bên nhau
Chương 28: // Có qua có lại
Chương 29: // Người đã yên giấc
Chương 30: // Định nghĩa về sự sống và cái chết
Chương 31: // Phù hợp đến mức hoàn mỹ
Chương 32: // Sóng vờn đảo hoang
Chương 33: // Hoa hồng Trân Ái
Chương 34: // Anh trai cool ngầu thích làm nũng
Chương 35: // Hôn rồi sẽ không mệt nữa
Chương 36: // Hôn thêm cái nữa
Chương 37: // Quá khứ đã qua
Chương 38: // Gửi gắm quan tâm
Chương 39: // Trừng phạt trong khói sương
Chương 40
Chương 41: // Trao cho anh tất cả
Chương 42: // Kết thúc
Chương 43

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thoáng Hương
Chương 17: // Yên vui

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17: // Yên vui
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...