Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thổ Phỉ Công Lược – Chương 64

Thổ Phỉ Công Lược

Tác giả: Ngữ Tiếu Lan San
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sáng hôm sau, Mục Vạn Lôi cùng Mục Vạn Hùng liền dẫn người vào núi Thương Mang, Triệu Ngũ theo sát sau đó, vẫn âm thầm theo dõi động tĩnh của đối phương. Thời điểm trễ một chút, Thượng Vân Trạch cũng về tới phủ nha, đem chuyện mình nhìn thấy trong Hổ Đầu bang nói một lần.

"Thiêu thi thể?" Ôn Liễu Niên khẽ nhíu mày.

"Hẳn là cùng một dạng với thi thể lúc trước xuất hiện trong Ngũ Ngưu thôn." Thượng Vân Trạch nói, "Nghe mấy nam nhân kia nói, lần trước là không trông chừng tốt, mới bị chim báo tang bắt mấy khối thi thể bay ra ngoài, người còn lại cho đến giờ vẫn chưa biết."

"Lần trước sau khi Ngũ Ngưu thôn xuất hiện tiêu thi, bản quan liền cẩn thận kiểm tra phạm vi lớn nhỏ tất cả thôn xóm thành trấn hương dân, cũng không có xuất hiện trạng huống có người mất tích, cũng không nghe nói phát sinh chuyện trộm mộ." Ôn Liễu Niên nói, "Theo lý mà nói, giao thông trong Hổ Đầu Cương cũng không phát đạt, bất luận là muốn làm cái gì, rốt cục là ở đâu tìm được nhiều thi thể như vậy?"

"Chỉ sợ phải hỏi người Hổ Đầu bang một chút, mới có thể biết ngọn nguồn." Hoa Đường ở một bên nói, "Hoặc là đợi đến khi trận diệt trừ thổ phỉ này kết thúc, đại nhân có thể tự mình vào trong núi tra xét một hai, có lẽ có thể phát hiện manh mối."

"Vậy thuốc bột kia đại khái khi nào mới có tác dụng?" Ôn Liễu Niên lại hỏi Hoa Đường.

"Nói không chính xác, lúc trước cũng không cho chim nếm qua thứ này." Hoa Đường nói, "Nhanh thì từ một ngày đến ba ngày, đại khái sẽ điên cả ngày mới có thể yên tĩnh."

Ôn Liễu Niên nghe vậy gật đầu, mi gian vẫn như cũ có chút sầu lo, hiển nhiên còn đang lo lắng cho Triệu Việt.

Hoa Đường nói, "Ám vệ đã tiến đến thông truyền, đại đương gia sau khi nghe được tin tức, mặc dù là không muốn xuống núi, hẳn là cũng sẽ nghĩ kế sách ứng đối, đại nhân không cần lo lắng."

Ôn Liễu Niên gật đầu, ở trong lòng yên lặng thở dài.

Hoàng hôn buông xuống, trong núi cũng theo đó mà tối dần, người Mục gia trang tạm thời đình chỉ đi trước, ở một bên nhóm lửa nấu cơm nấu nước, giống như là tính toán đóng quân ở đây, Mục Vạn Lôi cùng Mục Vạn Hùng sau khi dùng cơm xong, thì trở về lều trại nghỉ ngơi. Triệu Ngũ cùng ám vệ mai phục ở trên cây xa xa nhìn doanh địa, ngưng thần tĩnh khí không dời mắt.

Nơi đóng quân vừa vặn là một giao lộ chia làm hai ngã rẽ, bên phải có đường nhỏ thông đến Hổ Đầu Cương, bên trái thì là sơn môn Triêu Mộ nhai. Lúc nửa đêm, cửa rèm chủ trướng hơi lay động một cái, sau đó liền thấy Mục Vạn Lôi mặc y phục dạ hành, nhanh chóng đi đến Hổ Đầu bang, chỉ là xoẹt xoẹt vài bước, liền nhảy qua khe núi biến mất ở trong bóng đêm.

Triệu Ngũ giống như linh miêu lặng lẽ không một tiếng động theo kịp, mũi chân lướt xẹt qua lá khô, một tia tiếng vang cũng không có, cho dù xem như Mục Vạn Lôi có công phu hành gia, nhưng nửa phần cũng không phát hiện.

Nói là đường nhỏ, kỳ thật chi bằng nói là vách núi, trừ phi có khinh công hơn người, bằng không muốn đi lên cũng không dễ dàng. Mục Vạn Lôi mượn lực nhảy lên, bắt được một bên dây thừng trèo lên trên, thẳng đến khi thấy thân ảnh hắn sắp biến mất, Triệu Ngũ mới thả người theo kịp, ngay cả dây thừng cũng không cần, trực tiếp dùng tay vịn tảng đá nhô ra mượn lực trèo lên, giây lát liền dừng ở trên mặt đất.Thân ảnh Mục Vạn Lôi ở phía trước chợt lóe, sau khi xuyên qua tầng tầng khô lâm, cuối cùng đứng ở một chỗ trống nhỏ, giống như là đang đợi người.

Triệu Ngũ ngồi xổm sau một tảng đá, ngừng hô hấp theo dõi hắn, trong lòng cũng là có chút may mắn -- Lúc trước còn tưởng rằng hắn lại muốn đi vào Hổ Đầu Cương bằng cửa chính, vậy thì trừ phi bản thân có thể phi thiên độn địa, mới có thể đi xuyên qua dưới mí mắt của tầng tầng thủ vệ, lại không dự đoán được lúc này đối phương cư nhiên lại chọn gặp mặt ở chỗ trống bên ngoài. Đối người thường mà nói xác thực rất khó theo dõi, bất quá đối khinh công cao thủ mà nói, ngược lại càng thêm dễ dàng.

Ước chừng qua nửa nén hương, một khô lâm khác truyền đến tiếng sột soạt, một lát sau, chỉ thấy một hắc y nam tử thân hình cao lớn đi tới, mặc áo choàng đeo mặt nạ, chính là bang chủ Hổ Đầu bang.

"Ngươi đến rồi." Thanh âm đối phương khàn khàn.

Triệu Ngũ khẽ nhíu mày, đây là nuốt phải than đỏ sao, so sánh mà nói, ngược lại là tiếng vịt đực còn dễ nghe hơn, ít nhất không chói tai.

"Lý Bang chủ." Mục Vạn Lôi chắp tay nói, "Vừa rồi tới đây không thấy người, còn tưởng rằng bang chủ đổi ý."

"Chuyện đáp ứng ngươi, ta tất nhiên sẽ không đổi ý." Nam tử áo choàng nói, "Chim báo tang đã chuẩn bị xong, khi nào ngươi muốn?"

Mục Vạn Lôi nói, "Chính ngọ ngày mai."

"Được." Nam tử áo choàng gật đầu, "Thứ ta muốn đâu?"

"Sau khi lấy được đầu Triệu Việt, ta tất nhiên sẽ đưa cho ngươi." Mục Vạn Lôi nói, "Còn chỗ Thanh Cầu, ta cũng sẽ giúp ngươi cầu tình."

Nam tử áo choàng ha ha cười, "Ta cần ngươi vì ta cầu tình sao?"

"Dù trong lòng có oán khí, nhưng nỗi thống khổ như có một vạn cây kiếm đ//â//m vào trong tim này, có thể giảm được bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu." Mục Vạn Lôi nói, "Bản thân cần gì phải cứng đầu như vậy?"

Nam tử áo choàng nói, "Ngươi ngược lại là rất biết ăn nói."

"Ăn ngay nói thật mà thôi." Mục Vạn Lôi nói, "Ta tới đây chỉ là muốn hỏi chuyện chim báo tang, nếu bang chủ nói không thành vấn đề, vậy ta cũng nên trở về rồi."

"Khoan đã." Nam tử áo choàng nói, "Còn một việc nữa."

"Về thân thế Triệu Việt?" Mục Vạn Lôi nhìn hắn.

Triệu Ngũ từ một nơi bí mật gần đó khẽ nhíu mày.

"Điều tra sao rồi?" Nam tử áo choàng nói, "Nếu Thanh Cầu đem việc này giao cho ngươi, thì tất nhiên cũng có lý do của hắn."

"Sao bang chủ lại hỏi chuyện này?" Mục Vạn Lôi hỏi.

Nam tử áo choàng nói, "Bởi vì chuyện Thanh Cầu muốn làm, ta cũng muốn làm."

Mục Vạn Lôi lắc đầu, "Thứ cho ta nói thẳng, ngươi không phải đối thủ của hắn."

"Ta bị hắn thiết kế hãm hại, tất nhiên sẽ chiết binh tổn hại !" Nam tử áo choàng nhìn qua có chút thẹn quá hóa giận, "Nhưng đó không có nghĩa là ta sẽ ở đây cả đời, càng không có nghĩa là ta sẽ dưới trướng thanh cầu cả đời !"Mục Vạn Lôi nói, "Ân oán giữa ngươi với hắn ta cũng không có hứng thú."

"Ngươi không cần hứng thú với chuyện này !" Nam tử áo choàng khom lưng để sát vào hắn, sau mặt nạ là ánh mắt tràn ngập dữ tợn, "Chỉ cần nói cho ta biết, THÂN-THẾ-TRIỆU-VIỆT."

Mục Vạn Lôi nói, "Cái gì cũng không tra được."

"Cái gì cũng không tra được?" Nam tử áo choàng cười lạnh, "Nếu thật sự cái gì cũng không tra được, vì sao cũng đã qua lâu như vậy, Thanh Cầu còn chưa đem việc này giao cho người khác? Ngươi hẳn là rõ ràng hơn so với ta, hắn chưa bao giờ dùng phế nhân."

Mục Vạn Lôi trầm mặc.

"Đừng quên, ngươi còn muốn mượn chim báo tang từ trong tay ta." Nam tử áo choàng nhắc nhở.

Mục Vạn Lôi cuối cùng thỏa hiệp, nói, "Triệu Việt không phải con ruột của Triệu Mãn Giang."

"Thật sự như thế." Nam tử áo choàng chậc chậc.

"Mẫu thân của hắn thật sự là chạy nạn từ phương Bắc đến, bất quá rốt cục có phải hay không, hiện tại rất khó nói." Mục Vạn Lôi nói, "Về phần cha ruột hắn rốt cục là ai, thì càng không biết."

"Rất tốt." Nam tử áo choàng gật đầu, "Trưa mai, ta sẽ sai người đem chim báo tang đến đúng giờ."

"Đa tạ." Mục Vạn Lôi nói, "Cáo từ."

Nam tử áo choàng lui về sau hai bước hú lên quái dị, giống như diều hâu bay đến lối vào, vạt áo rộng rãi vung lên trong gió, giống như một con chim báo tang khác. Mục Vạn Lôi cũng xoay người rời đi, nắm dây thừng một đường xuống núi, về tới trong quân doanh.

Sắc trời dĩ nhiên bắt đầu hửng sáng, ám vệ đồng hành nhỏ giọng hỏi, "Nhưng có phát hiện?"

Triệu Ngũ gật đầu, "Hắn đi gặp bang chủ. Hổ Đầu bang, tính toán trưa mai dùng chim báo tang đánh vào Triêu Mộ nhai."

"Vậy thuốc trợ hứng kia còn chưa có hiệu quả?" Ám vệ nhíu mày, "Không nên a." Thuốc của Tả hộ pháp, chẳng lẽ không phải lúc nào cũng linh sao.

"Nói không rõ, chung quy lúc trước cũng chưa có ai cho chim báo tang nếm qua." Triệu Ngũ nói, "Hiện tại kết quả tốt nhất, là lúc chim báo tang đang công chiến thì nổi điên. Lui một bước mà nói, nếu dược kia quả thật không có tác dụng, bị người Mục gia trang thuận lợi đánh vào Triêu Mộ nhai, Triệu đại đương gia hẳn là cũng có chuẩn bị mới đúng."

Ám vệ xoa tay nói, "Chúng ta cũng có thể cùng hỗ trợ." Đã mong chờ rất lâu rồi a, tư vị đánh nhau buông thả thật sự là không cần quá sảng khoái !

"Nếu người của mình chịu thiệt, tất nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn." Triệu Việt nói, "Nhưng đại đương gia vẫn là muốn tự tay đ//â//m chết kẻ thù giết cha, không đến vạn bất đắc dĩ, người ngoài vẫn là không cần nhúng tay thì tốt hơn."

Ám vệ nói, "Vậy chúng ta cũng có thể đứng ở một bên xem cuộc chiến, thuận tiện vỗ tay cỗ vũ Triệu đại đương gia."

Triệu Ngũ nói, "Câm miệng."

Ám vệ ánh mắt ai oán.

Đêm dài đằng đẵng, nhàm chán như thế, ngay cả trò chuyện phiếm cũng không được, thật là phi thường không có tình nghĩa chân thành tha thiết.Lần sau nếu ngươi bị Tả hộ pháp treo lên cây đánh, chúng ta nhất định sẽ không hỗ trợ.

Thập phần có nguyên tắc.

Một vòng ánh sáng mặt trời ở trong núi dâng lên, Triệu Việt đứng ở trong viện, liếc mắt nhìn thoáng qua bầu trời.

"Đại nhân nói nếu là không có vạn toàn chuẩn bị, đại đương gia có thể về phủ nha trước." Ám vệ tiến đến thông truyền nói, "Mọi người cùng nhau bàn bạc kế sách ứng phó, nhất thời cũng không vội."

"Không cần." Triệu Việt lắc đầu, "Sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày đối mặt."

"Nhưng theo lời Tả hộ pháp nói, chim báo tang rất là âm độc tà môn." Lục Truy nói, "Năm đó mấy trăm quần hùng bạch đạo đều bại dưới móng vuốt của nó, huống hồ lần này còn thêm Mục Vạn Lôi cùng Mục Vạn Hùng."

"Nếu thật sự là như thế, vậy thì ẩn thân ở ám thất trước." Triệu Việt nói, "Tóm lại cơ hội hiếm có, nếu cứ như vậy mà xuống núi, ta không cam lòng."

Lục Truy gật đầu, rõ ràng tính tình của hắn, cũng không nhiều lời nữa.

Trên sơn đạo gập ghềnh, Mục Vạn Lôi đang dẫn người tiếp tục xuất phát đến Triêu Mộ nhai, còn chưa đi được hai bước, thì đột nhiên ngừng lại.

"Sao vậy?" Mục Vạn Hùng khó hiểu.

Mục Vạn Lôi nói, "Có tiếng động."

"Tiếng động?" Mục Vạn Hùng còn chưa kịp nghe cẩn thận, tiên phong dò đường phía trước đã chạy trở về, thần sắc rất là kinh hoảng.

"Làm sao vậy?" Mục Vạn Lôi hỏi.

"Có một đám chim khổng lồ, đang bay về phía này." Tiên phong thở hồng hộc nói, "Mở cánh ra cơ hồ muốn che khuất cả mặt trời, toàn thân tối đen một mảnh, nhìn có chút dọa người."

Bởi vì thanh âm của hắn hơi lớn, cho nên không ít đệ tử phía trước đều nghe được, cả đội ngũ nhất thời ồ lên một mảnh -- Còn có chim lớn như vậy?

Bầu trời truyền đến tiếng khàn khàn thê lương, ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy xa xa là một đoàn sương mù màu đen đang bay tới, bay tới gần mới thấy rõ, dĩ nhiên là hai mươi con chim khổng lồ màu đen.

Đệ tử lập tức rút đao, khẩn trương vạn phần nhìn lên trời, Mục Vạn Lôi nhướn mày cười to nói, "Không cần sợ, là người của mình."

"..." Đệ tử nghe vậy đều có chút kinh ngạc, người của mình?

Bầy chim báo tang càng lúc càng gần, người bên dưới cơ hồ có thể cảm nhận được vũ dực khi vỗ mang đến từng trận cuồng phong, một con chim đi đầu hơi nghiêng người đáp xuống mặt đất, để cho nam tử trên lưng mình nhảy xuống.

"Mục trang chủ." Nam tử tiến lên chắp tay nói, "Dựa theo chủ nhân nhà ta phân phó, đưa thứ trang chủ muốn đến đây."

"Không tệ." Mục Vạn Lôi gật đầu, "Thay ta đa tạ bang chủ nhà ngươi."

"Mục trang chủ khách khí." Nam tử nói, "Còn có chuyện muốn nhắc nhở trang chủ, có thể lúc đang chiến tranh càng bưu hãn, đám chim báo tang này đã đói bụng vài ngày, tính tình rất là nóng nảy, nếu là không có việc gì, đừng trêu chọc nó thì tốt hơn, khi ăn cơm cũng phải tránh đi."

"Được." Mục Vạn Lôi nói, "Sau khi dùng xong, tại hạ chắc chắn đúng hạn hoàn trả."

Sau khi nam tử rời đi, Mục Vạn Lôi từ trong ngực lấy ra một cây sáo đen bằng đá, ghé vào bên miệng thổi một chút, thanh âm bén nhọn ngắn ngủi, không ít đệ tử đều âm thầm nhe răng.

Chim báo tang đang bay quanh trên bầu trời sau khi nghe được tiếu âm, rất nhanh liền đáp xuống đất, tổng cộng có hai mươi lăm con, hình thể cực lớn, trên lưng nói ít cũng có thể chở được ba nam tử trưởng thành.

"Ách." Xa xa trên ngọn cây, ám vệ nói, "Ngươi có nghe người Hổ Đầu bang vừa rồi nói gì không? Đám chim này đã đói bụng vài ngày, nói không chừng hoàn toàn không có ăn gia dược ma tử."

Triệu Ngũ lắc đầu, "Nghĩ biện pháp, đem thủ vệ bên cạnh chim báo tang dẫn dắt rời đi."

"Ngươi muốn làm gì?" Ám vệ hỏi.

Triệu Ngũ nói, "Đi rải dược vào trong thức ăn."

"Thuốc trợ hứng còn có dư?" Ám vệ giật mình.

Triệu Ngũ nói, "Lúc đi ra ngoài, tiện tay mang theo bốn năm bình."

Ám vệ nghe vậy càng thêm chấn động, thứ này cũng không phải củ cải đường hay là hạt dưa, cư nhiên cũng có thể 'Tiện tay mang theo bốn năm bình' ?!

Quả thật là nam nhân cưới Tả hộ pháp a, chính là không phải người bình thường...

"Còn sửng sốt làm gì?" Triệu Ngũ khẽ nhíu mày, "Mau nghĩ cách đi."

"Hiện tại phụ cận nhiều người quá, bất quá tiếp qua một lúc, đối phương hẳn là sẽ nghỉ chân ăn cơm." Ám vệ nói, "Đến lúc đó lại nghĩ biện pháp."

Triệu Ngũ gật đầu, lại tiến về phía trước nhìn thoáng qua.

Mục Vạn Lôi giống như đang dặn dò, để cho đệ tử Sa Hà bang mỗi người cầm trong tay một ít màn thầu thịt khô tiến đến cho chim báo tang ăn, cũng để cho mọi người càng thêm quen thuộc lẫn nhau.

Trong đầu Triệu Ngũ nhất thời chợt lóe lên linh quang, "Ta ngược lại là có chủ ý."

"Chủ ý gì?" Ám vệ hỏi.

Triệu Ngũ nói, "Giả dạng làm đệ tử Mục gia trang, trà trộn vào cho chim ăn."

"Ngươi xác định?" Ám vệ nghi hoặc, trừ phi Mục gia trang toàn là người mù, bằng không chúng ta anh tuấn như thế, hoàn toàn không có khả năng trà trộn vào a... �

*

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thổ Phỉ Công Lược
Chương 64

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 64
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...