Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thịnh Sủng Tiểu Quận Chúa – Chương 7

Thịnh Sủng Tiểu Quận Chúa

Tác giả: ( ⊙ o ⊙) A! Ta hoàn toàn quên mất ngươi rồi! Trời ạ!
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Các vị Hoàng tử hoàn toàn không biết nhóc tỳ này, "các vị" này cũng bao gồm cả phụ thân A Cẩn. Mọi người buồn bực nghĩ Hoàng Đế ôm nhóc tỳ này ở đâu tới, tuy trong cung cũng có mấy đứa nhóc, nhưng hình như không có ai tên A Cẩn nha!

Một tia sáng lóe lên, chỉ thấy đứa bé A Cẩn bò tới chỗ mọi người với tốc độ sét đánh không kịp bịt tai trộm chuông. Nàng lướt qua một người, lại lướt qua người nữa, chính xác ôm lấy "Trâu mộng đen" ca ca, ngẩng đầu cười y a một tiếng, níu lấy bắp chân vị này, lắc lư ung dung muốn đứng lên. "Trâu mộng đen" quỳ ở đó, hoàn toàn không dám cử động.

Hoàng Đế không nói chuyện, ông nhìn động tác của A Cẩn, chỉ thấy nàng đặt m//ô//n//g ngồi dưới đất, mếu máo nhưng không khóc, lại tiếp tục níu lấy lão nhị. Nhị Hoàng tử thật sự không biết nhóc tỳ này từ đâu đến, nhưng thấy dáng vẻ trông mong nhìn mình của nàng thì cảm thấy có vài phần kỳ lạ. Ông không có con gái riêng mà? Mà các Hoàng tử khác lại nghĩ là, con gái riêng nuôi ở bên ngoài của lão nhị bị phụ hoàng phát hiện à? Thật là… quá tốt rồi!

M//ô//n//g A Cẩn lại đập xuống, nàng không xem ra gì, vẫn tiếp tục động tác. Không biết ngã bao nhiêu lần, cuối cùng nàng cũng níu Nhị Hoàng tử rồi đứng lên, nắm chặt quần áo Nhị Hoàng tử, nàng cười hì hì: "A… Ô!" Đây là tiếng rống của vua sư tử. Nàng đứng được rồi!

Hoàng Đế thấy nàng kiên nhẫn, cuối cùng cũng đứng lên thì mỉm cười theo. Mọi người thấy Hoàng Thượng mỉm cười lại càng không dám thở mạnh. Đây là kiểu gì đấy?

"Chụt!" A Cẩn hôn một cái thật vang lên mặt "Trâu mộng đen", sau đó tay nhỏ nắm chặt y phục của ông, dựa vào trong ngực. Thái độ rõ ràng chỉ có thể giải thích bằng ba chữ, đó chính là: Cầu! Ôm! Ôm!

Hành động của A Cẩn khiến mọi người hóa đá, một lúc lâu sau, Hoàng Đế mới kịp phản ứng đầu tiên: "Đứng lên đi! Lão nhị, con ôm con bé đi, nhóc tỳ này thích con đấy!"

Nhị Hoàng tử thận trọng ôm lấy A Cẩn, thấy nàng cười "khanh khách", ông yên lặng chà xát gương mặt bị nàng làm cho dính toàn nước bọt của mình. Chỉ là, nhóc tỳ này là con nhà ai thế? Ông chưa từng gặp.

Ngũ Hoàng tử cười hỏi: "Nhị ca, đây là hài tử nhà ai thế?" Không phải là con gái riêng của ngươi đấy chứ?

Nhị Hoàng tử móc khăn ra lau mặt cho tiểu nha đầu, thấy nàng cười "vô sỉ" thì trả lời: "Ngũ đệ nên hỏi phụ hoàng mới đúng."

Nếu như A Cẩn đọc được nội tâm đang hoạt động của ông, có lẽ sẽ kháng nghị. Người ta có răng, còn có hẳn hai cái đó, tuy rằng hơi nhỏ nhưng ông không thể nói không có đúng không?

Hoàng Đế nhìn dáng vẻ thỏa mãn, vui mừng hớn hở của A Cẩn khi được lão nhị ôm vào lòng, lập tức cảm thấy hơi mất mát. Ông đưa tay đòi hài tử: "A Cẩn đến đây nào, hoàng gia gia ôm con."

A Cẩn lắc đầu từ chối, nắm cổ áo "Trâu mộng đen" thật chặt. Mặt nàng chôn sâu trong cổ ông.

Hoàng gia gia? Đám người sốt ruột nhìn chằm chằm Nhị Hoàng tử, quả nhiên là nữ nhi của ngươi!

"A Cẩn đến đây nào!" Lão nhân gia lại nói. A Cẩn nghe giọng điệu của ông có vài phần mong đợi, chần chừ ngẩng đầu thì thấy Hoàng Đế mỉm cười: "Đến đây nào, hoàng gia gia ôm A Cẩn."

A Cẩn giật mình nghĩ danh tự này của mình là người ta đặt cho, đặt rất tốt, hơn nữa… đây là một cái đùi. Nghĩ đến đây, nàng quả quyết từ bỏ "sắc đẹp", lập tức ngã về phía sau, muốn để lão Hoàng đế đón nàng. Nhị Hoàng tử bị động tác của nàng làm giật mình, vội vàng cẩn thận từng li từng tí đặt nàng vào trong ngực phụ hoàng, đoán đây là hài tử nhà ai? Có khả năng nhất, tuổi lại xấp xỉ… Ông nhìn về phía lão lục, lão lục đang bày ra nụ cười xấu xa dò xét ông. Tuy không nói lời nào, nhưng ông cũng biết ý nghĩa sâu xa trong nụ cười đó. Chẳng lẽ không phải hài tử nhà lão lục?

"A Cẩn thích nhị bá của con? Có mắt nhìn thật. Con nói hoàng gia gia nghe xem, vì sao con lại thích nhị bá?" Hoàng Đế nói đùa.

"Đẹp!" A Cẩn thế mà nói chuẩn chữ này, sau khi nói ra ngay cả bản thân nàng cũng bị kinh ngạc. Má ơi, nàng biết nói chuyện rồi! Hơn nữa, chữ thứ nhất nàng nói lại là đẹp!

Hoàng Đế trầm ngâm nhìn nàng, nhìn một lúc rồi lại quan sát nhi tử: "Thì ra con bé nhìn trúng vẻ đẹp trai của con!"

Mặt Nhị Hoàng tử đỏ lên đáng ngờ, nhưng khóe miệng lại hơi cong lên: "Nhi thần thế mà không biết mình còn có thể được đánh giá như vậy."

Hoàng Đế liếc ông: "Được tiện nghi mà còn khoe mẽ! Lão lục, cái tên ngu xuẩn nhà con còn chưa nhìn ra à? Đây là hài tử nhà con, làm phụ thân lại không nhận ra nữ nhi của mình, quả nhiên là khiến người ta chê cười. Con nhìn xem, nhiều người như vậy, A Cẩn lại bò thẳng đến chỗ lão nhị nói hắn đẹp trai, con không ráng nghĩ lại bản thân mình sao?"

Đây là giận chó đánh mèo. Mọi người đều nhìn ra, Hoàng Thượng đang giận chó đánh mèo nha! Chỉ là… khuê nữ nhà lão lục? Lão lục ngu như vậy, làm sao sinh ra được khuê nữ lanh lợi thế này? Lục Vương phi cũng không phải người lanh lợi gì mà? Mềm yếu, dễ bắt nạt!

Lục Vương gia ngây dại. Ông ta hoàn toàn không ngờ, đứa bé lắc lư phóng tới chỗ lão nhị lại là khuê nữ nhà ông ta. Trong chốc lát, ông ta quả thật không nghĩ ra.

"Đây là lần đầu tiên tiểu nha đầu nói rõ ràng. Có thể thấy nhị bá nhà ngươi được thích thế nào." Hoàng Đế chua chua nói.

A Cẩn cảm thấy hình như đùi muốn bỏ nàng, nàng nhất định phải kiếm cách để cứu vãn. Hu, ai ngờ vậy mà nói được ra miệng, chuyện này gay rồi đây.

Nàng gian nan: "Ưm… Ya, ya!" Sao lại không nói được hai chữ gia gia chứ?

Nhị Hoàng tử thấy dường như nàng muốn nói gì đó, hướng dẫn: "A Cẩn muốn nói gì thế? Là gia gia à?"

A Cẩn vội vã gật đầu, thế mà có người hiểu. Nàng thở ra một hơi, tiếp tục: "Ya.."

Tuy thấy nàng chưa nói ra, nhưng cái gật đầu rõ ràng kia khiến Hoàng Đế vui vẻ: "A Cẩn có đói bụng không? Người đâu, mau đi chuẩn bị chút sữa bò."

A Cẩn chẹp miệng, là sữa bò thơm ngon đúng không?

Nhìn dáng vẻ thèm thuồng của nàng, Hoàng Đế thoải mái: "A Cẩn còn muốn ăn gì không? Táo, được chứ?" Ông thuận tay cầm lấy quả táo trên bàn bỏ vào lòng nàng, A Cẩn cảm động, lão gia tử đối với nàng quá tốt rồi, hu hu! Ai bảo Hoàng Đế nghiêm túc, ai bảo Hoàng Đế giết người như ngóe, ai bảo Hoàng Đế không dễ sống chung… Đều là đồ lừa đảo!

Có thể đối xử với đứa bé dịu dàng như vậy, chắc chắn là lão nhân gia tốt nhất!

"Ya… Gia gia!" Cuối cùng A Cẩn cũng nói thành công!

Hoàng Đế ngây người, sau khi hoàn hồn thì hôn lên mặt nàng một cái: "Thật đúng là cháu gái ngoan mà!" Nói rồi, ông dương dương đắc ý nhìn Lục Vương gia: "Lão lục, A Cẩn nhà con có từng gọi con chưa?"

Lúc này cuối cùng Lục Vương gia cũng hoàn hồn, ông ta trông mong nhìn Hoàng Đế, mất mát nói: "Không có!"

"A Cẩn, con gọi phụ thân. Gọi phụ vương!" Lục Vương gia nhích đến gần.

A Cẩn quay người, quay m//ô//n//g nhỏ vào mặt ông ta! Ai thèm để ý đến ông!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thịnh Sủng Tiểu Quận Chúa
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...