Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thịnh Sủng Thê Bảo – Chương 22

Thịnh Sủng Thê Bảo

Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sáng sớm hôm sau, đại nha hoàn Đàn Vân hầu hạ bên người Lão thái thái Trấn Quốc Công phủ đến Cẩm Tú viện. Ngọc Trác thấy người liền nhanh chóng tiến lên nghênh tiếp, nói:

“Đàn Vân tỷ tỷ làm sao rảnh rỗi tới chỗ này? Mau mau vào đi.”

Đàn Vân vào phòng, hướng về bên trong liếc mắt một cái, hỏi Ngọc Trác: “Tiểu thư còn đang ngủ sao?”

Ngọc Trác gật đầu, nói: “Hôm qua tiểu thư ngủ không được, sau nửa đêm mới ngủ. Vừa nãy Phu nhân cũng đã tới, nói là để tiểu thư ngủ thêm một lúc. Hiện nay canh giờ cũng vừa vặn, muội đang định đánh thức tiểu thư đây.” Nghĩ tới điều gì, Ngọc Trác cười cười nhìn Đàn Vân nói: “Nhưng mà Lão thái thái tìm tiểu thư có chuyện?”

Giang Diệu từ nhỏ là cái ấm sắc thuốc, lão thái thái đau lòng tôn nữ bảo bối, đặc biệt cho phép nàng không cần đến thỉnh an mỗi ngày.

Đàn Vân nói: “Xác thực có một số việc, Lão thái thái để tỷ đến thỉnh tiểu thư.”

Ngọc Trác hiểu được, lúc này mới sáng sớm, nếu không có chuyện quan trọng gì, Lão thái thái cũng không cố ý để Đàn Vân tới gọi tiểu thư. Nghe xong, Ngọc Trác liền đi vào, nhìn thấy tiểu thư đã thức dậy, vào lúc này tiểu thân thể liền ngồi dậy như thế, trên người mặc một bộ tẩm y trắng thuần, tóc có chút tùm la tùm lum, bộ dạng mơ màng đáng yêu.

Tiểu nữ oa ngơ ngác, liền như thế nghiêng đầu nhìn Ngọc Trác, âm thanh mềm mại nói: “Tổ mẫu muốn gặp ta?”

Ngọc Trác gật đầu: “Đàn tỷ tỷ tới mời tiểu thư.” Nàng vừa nói, vừa hầu hạ tiểu thư mặc đồ, “Tiểu thư, đồ ăn sáng đã chuẩn bị kỹ càng, tiểu thư ăn trước một chút, chờ một lúc trở về lại ăn thêm chút nữa, không thể để Lão thái thái đợi lâu.”

Ngọc Trác làm việc xưa nay đều đâu vào đấy, chu đáo, bây giờ động tác lưu loát giúp Giang Diệu thay y phục, Phỉ Thúy liền bưng dụng cụ rửa mặt đi vào, bên ngoài Hứa ma ma, liền đem đồ ăn sáng nóng hổi chuẩn bị tốt rồi.

Giang Diệu biết tổ mẫu thương nàng, nên nàng không muốn để tổ mẫu đợi lâu, liền không ngồi xuống dùng đồ ăn sáng, chỉ lấy mấy khối hoa quế cao chưng đường lót dạ, sau đó liền đi đến sảnh đường gặp Lão thái thái.

Đi vào, liền nhìn thấy Tạ di nương cùng Tạ Nhân quỳ trên mặt đất, đứng bên cạnh là Giang tam gia, Thích thị, Kiều Thị cùng Phùng thị và một bên là các ca ca của Tam phòng đang đứng.

Nhìn tư thế, Giang Diệu liền biết tổ mẫu tìm nàng chuyện gì. Xem ra chuyện này của Tạ Nhân, là áp xuống không được.

Lão thái thái tức đến mặt mày xanh mét, nhìn tiểu tôn nữ đi vào, sắc mặt mới nhu hoà, hướng về phía Giang Diệu vẫy vẫy tay: “Đến đây, Diệu Diệu đến bên người tổ mẫu.”

Giang Diệu tiến lên thỉnh an Lão thái thái sau đó ngoan ngoãn kêu một tiếng “Tổ mẫu”, sau đó liền được Lão thái thái ôm đến trong lồng ngực. Lão thái thái cúi đầu, nâng khuôn mặt mập mạp của tiểu tôn nữ lên.

Trước đó vài ngày, nàng còn khen Kiều Thị đem tiểu tôn nữ nuôi tốt, không ngờ bây giờ liền gây ra chuyện bực mình này.

Lão thái thái đau lòng nói: “Diệu Diệu chịu oan ức rồi.” Nói xong, liền nhìn Kiều Thị đứng ở một bên, mắng: “Ngươi nha, còn nói đau lòng Diệu Diệu, loại sự việc bẩn thỉu như vậy, làm sao có thể dung túng đây?”

Kiều Thị cúi đầu, tùy ý lão thái thái răn dạy.

Sau đó, ánh mắt của Lão thái thái liền rơi vào trên người Tạ di nương. Lão thái thái là người cương trực khéo léo, không chịu nổi chuyện này xảy ra mà Tạ di nương không có giáo dục người. Nàng nhíu chặt lông mày, không răn dạy Tạ di nương, chỉ nhìn Giang tam gia nói: “Ngươi xem ngươi....người ngoài đều đã trộm đồ trên người cháu gái ruột ngươi, ngươi còn muốn bao che, ta xem ngươi càng sống lâu càng hồ đồ rồi!”

Giang tam gia ở bên ngoài làm chuyện phong lưu, đứng trước mặt Lão thái thái cũng là một bộ ngoan ngoãn cực kì.

Hắn nói: “Là nhi tử không đúng, nương, người đừng vì loại chuyện nhỏ này sinh tức giận, cẩn thận ảnh hưởng thân thể.” Nhưng trong lòng không nhịn được lại oán giận Thích thị một phen —— nếu không do Thích thị không tha thứ, đem chuyện này làm lớn, cũng sẽ không kinh động đến Lão thái thái.

Lão thái thái ôm Giang Diệu, trầm mặt nói: “Trấn Quốc Công phủ chúng ta, không cho phép sự việc bẩn thỉu này xảy ra. Ngươi là Tam gia Trấn Quốc Công phủ, hôm nay nếu là bao che, vậy quý phủ chúng ta còn có thể nói cái quy củ gì.”

Lão thái thái hiểu rõ nhất tiểu nhi tử này và cũng là người làm nàng đau đầu nhất. Sau khi Thích thị mới vào cửa, Lão thái thái cảm thấy con dâu này tính tình quá mức nóng nảy, ngày sau sợ rằng nhi tử ăn thiệt thòi. Nhưng đến hôm nay, con dâu tuy rằng tính tình thẳng thắn nóng nảy, lại chưa từng làm sai chuyện gì, sau đó còn sinh ra được ba tôn nhi thông tuệ, nhưng đứa con trai này của nàng trái tim lại bị Tạ di nương hồ mị.

Lão thái thái cảm thấy những năm gần đây oan ức Thích thị nên hết sức bồi thường nàng. Lại nói chuyện hôm nay, nàng liền đứng về phía Thích thị.

Lão thái thái nói thẳng: “Tạ nha đầu này tay chân không sạch sẽ, quý phủ chúng ta không lưu lại được.”

Lời này vừa dứt, Tạ di nương quỳ trên mặt đất biểu hiện hoang mang, muốn tìm giúp đỡ, nhưng nhìn lên thấy Giang tam gia nháy mắt, Tạ di nương nhất thời phản ứng lại, con ngươi nhanh chóng rưng rưng, hướng về Lão thái thái dập đầu, âm thanh mang theo tiếng khóc nức nở: “Là thiếp thân vô phương giáo dục, mong rằng Lão thái thái không nên tức giận.”

Tạ di nương trong lòng rõ ràng, nếu lúc này nàng lại cầu xin, chỉ sợ sự việc càng không thể vãn hồi.

Lời này của Tạ di nương cũng coi như là thức thời, nhưng lão thái thái đối với nàng thành kiến quá sâu. Không thích một người, không quan tâm nàng làm cái gì, đều là thấy không được vừa mắt.

Lão thái thái phất phất tay, có chút phiền lòng, nói: “Đi xuống đi.”

Giang tam gia nhìn tâm can bảo bối quỳ lâu như vậy, tâm vô cùng đau đớn, nhưng vào lúc này đại gia hỏa đều ở, tất nhiên không dám đi dìu nàng, chỉ cho nha hoàn đỡ hai chân như nhũn ra của Tạ di nương.

Hiện nay Tạ di nương sắc mặt trắng bệch. Tạ Nhân bên người nàng, càng là hai mắt sưng đỏ, khóc đến vô cùng đáng thương.

Trước khi đi ra ngoài, Tạ Nhân nhấc mi, liếc mắt nhìn tiểu nữ oa ngàn kiều bách sủng được Lão thái thái ôm vào trong ngực, giơ tay xoa xoa nước mắt, cũng không quay đầu lại đi ra ngoài.

Tạ di nương đi rồi, Lão thái thái để mấy người còn lại đều tản đi, rồi lại động viên Thích thị, còn để Ninh ma ma bên người tự mình đưa Thích thị trở về. Sau mới mạnh mẽ quở trách Kiều Thị một phen.

Giang Diệu đau lòng mẫu thân, liền giơ tay lôi kéo ống tay áo Lão thái thái. Nhìn tiểu tôn nữ trong lồng ngực, tâm Lão thái thái cũng mềm nhũn, chỉ phạt Kiều Thị sao chép hai quyển kinh Phật, xem như là làm cho nàng nhớ kĩ chuyện này.

Sự tình xử lý xong, Lão thái thái ôm tiểu tôn nữ hỏi một ít chuyện. Đều là một ít chuyện lặt vặt hằng ngày, nhưng Lão thái thái đối với tiểu tôn nữ để bụng nên nghe nghiêm túc cẩn thận. Cuối cùng, Lão thái thái lại thân thiết nhìn Giang Diệu, sờ sờ khuôn mặt nhỏ của nàng, tự nói: “Có tổ mẫu ở, sẽ không để cho Diệu Diệu chịu tí xíu oan ức.”

“... Tổ mẫu thật tốt.” Giang Diệu nhìn tổ mẫu thương yêu chính mình như vậy, tiểu thân thể trong lồng ngực Lão thái thái di chuyển, hơi nhếch khóe môi lên thơm một cái rõ to lên mặt Lão thái thái.

Nàng được nuông chiều từ nhỏ, cả một đại gia đình sủng ở trong lòng bàn tay, đây là phúc phận bao nhiêu người đều ước ao đến. Trùng sinh sống lại một đời, tất nhiên hiểu rõ quý trọng hơn trước kia.

Lão thái thái tự mình lên tiếng, dù Tạ di nương có nhờ Giang tam gia thì hắn cũng không dám lưu Tạ Nhân nữa.

Xế chiều hôm đó, Giang tam gia liền đem Tạ Nhân đưa đến một toà nhà dưới danh nghĩa hắn, chờ mấy ngày nữa lại nghĩ biện pháp đưa nàng ta trở về.

Giang tam gia biết Tạ di nương thương yêu muội muội này, bất quá lúc này đưa người đi, cũng vẫn có thể xem là một chuyện tốt, dù sao hắn cũng không muốn lại để loại không đủ tư cách này nọ ở bên người, cảm thấy thật mất mặt, ngoài miệng vẫn an ủi Tạ di nương, nói: “Chờ mấy ngày nữa, nương hết giận, ta lại cùng nàng nói chuyện, đem Nhân Nhi đón trở về.”

Tạ di nương sao không biết đây là Giang tam gia lời ngon tiếng ngọt, những nghĩ đến hai ngày này thái độ Thích thị hùng hổ doạ người, Tạ di nương cảm thấy oan ức, khóc lóc thảm thiết trong lồng ngực Giang tam gia, trầm thấp nức nở nói: “Vẫn là Tam gia tốt với thiếp. Lúc này chuyện của Nhân Nhi, để Tam gia chịu oan ức, là thiếp thân không đúng.”

Giang tam gia cười cười, chỉ cảm thấy người trong lồng ngực này vừa đáng thương vừa ngoan ngoãn lại dịu ngoan, lại ôm Tạ di nương động viên một phen.

Mấy ngày sau, Giang Diệu nhận được thiếp mời sinh nhật của Vệ Bảo Linh.

Giang Diệu được thiếp mời, trước tiên hỏi ý kiến Kiều Thị. Kiều Thị sờ sờ đầu nhỏ nữ nhi, nói: “Nếu là Diệu Diệu muốn đi, liền đi thôi.”

Kiều Thị cũng biết che chở khuê nữ một chỗ cũng không tốt, lúc trước là bởi vì khuê nữ thân thể yếu đuối, không thích hợp xuất môn, nhưng hiện nay nhìn khuôn mặt nhỏ hồng hào nhiều thịt mập mập, tự nhiên không thể vẫn giữ nàng ở phủ. Còn nữa, nếu bên người khuê nữ không có bạn chơi thì lúc trước nàng cũng sẽ không tùy ý khuê nữ cùng Tạ Nhân chơi một chỗ, khuê nữ có thể kết giao nhiều bằng hữu, cũng là chuyện tốt. Nghĩ đến tính xấu của Tạ Nhân, trong lòng Kiều Thị là thở phào nhẹ nhõm, may nhờ phát hiện đúng lúc, nếu để cho khuê nữ tiếp tục chơi tiếp cùng Tạ Nhân, chỉ sợ sẽ lại lây những cái xấu!

Giang Diệu để Ngọc Trác đi một chuyến tới Tiết phủ, biết được Tiết Kim Nguyệt cũng nhận được thiếp mời, liền cân nhắc đi cùng tỷ ấy.

Giang Thừa Ngạn bởi vì sự tình lần trước nên bị Giang Chính Mậu cấm mấy ngày này không được phép xuất môn, mà Giang Thừa Nhượng lúc này có chuyện, nên nhiệm vụ đưa muội muội đi Vệ gia liền rơi vào trên người Nhị ca Giang Thừa Nhượng.

Ngày hôm đó xuất môn, xe ngựa trước tiên đi tới Tiết phủ.

Hai người hẹn thời gian cẩn thận thời, Tiết Kim Nguyệt đang chờ ở bên ngoài, nhìn lên thấy xe ngựa của Trấn Quốc Công phủ lại đây, nhanh chóng bước hai chân vui mừng chạy tới, khuôn mặt bé nhỏ đỏ bừng, tràn đầy hưng phấn gọi: “Diệu Diệu.” Tiết Kim Nguyệt ý cười rạng rỡ, chờ nhìn thấy người vén rèm lên là thiếu niên bộ dáng lạnh nhạt, mặt như băng sương, nhất thời làm nàng thu lại ý cười, quy củ nói:

“... Nhị biểu ca.”

Giang Diệu thò đầu nhỏ tròn vo ra, nhìn Tiết Kim Nguyệt một bộ dạng uất ức, có chút thở dài. Nàng chớp chớp mắt to đen lay láy, lúc này mới nghiêng đầu nhìn Giang Thừa Hứa, cười cười nói: “Nhị ca, ca ca ôm Tiết tỷ tỷ lên đây đi, chúng ta phải đi nhanh lên.”

Nhất thời, Tiết Kim Nguyệt nhìn về phía Giang Thừa Hứa, con mắt trợn trừng lên. Chính là một bộ dáng hoảng sợ như gặp đại địch.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thịnh Sủng Thê Bảo
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...