Thiệp Mời Của Họa Thần – Chương 1: . Cây không cành 1: “Con thuộc về Ngài, hoàn toàn phục tùng Ngài, mặc Ngài sai bảo”
Thiệp Mời Của Họa Thần
Jeanne ngồi trong căn phòng tối tăm âm u, cô được viện trưởng đặc cách cho phép dùng nến vào ban đêm.
Nến quá quý giá, cô không dám thắp nhiều hơn một cây.
Lấy từ túi vải ra chiếc vòng gai đan tuần trước, qua làn khói hun, trên gai đã mọc lên những đường vân màu nâu đen.
Vén váy vải bố lên, trên đùi trắng nõn của cô có vài vết gai đ//â//m, mấy vệt đỏ sẫm, vừa mới kết thành những vết sẹo bắt mắt, nhiều vết hơn đã được thời gian phủ lấp, nhạt đi thành màu hồng thịt.
Đây là năm thứ sáu cô khổ tu.
Jeanne thuần thục lồng vòng gai vào đai khổ hạnh, dải vải dán chặt vào những cành gai đã được gọt bớt.
Đai khổ hạnh quấn một vòng quanh gốc đùi rồi cài lại, những chiếc gai nhọn đ//â//m sâu vào da thịt, máu rỉ ra.
Cơn đau ập đến, chân mày cô không hề nhíu lấy nửa phần, chỉ dùng mảnh vải ấn nhẹ vài cái, trên vải bông hiện lên những vết máu lốm đốm.
"Lạy Chúa, con khẩn cầu Ngài rủ lòng thương xót..."
Jeanne quỳ trước bàn nguyện nhỏ, đây là nơi trong tu viện dành riêng cho người khổ tu, trên bàn nguyện chỉ đặt một cuốn Kinh Thánh dày cộp đã bị cô lật đến mức ngả vàng.
Hai tay chắp lại, bắp chân quỳ trên ván gỗ.
"Cảm tạ ân điển của Ngài, Ngài công chính vô tư, khổ nạn Ngài ban xuống cũng chính là mật ngọt..."
Trán Jeanne thấm ra vài giọt mồ hôi mịn, cô dường như không hay biết.
Tiếng cầu nguyện rất thấp, dần dần trong đó xen lẫn vài điểm tình dục không thuộc về nơi này.
Cô thấp giọng dùng lời cầu nguyện che đậy hơi thở dồn dập ngoài cơn đau đang tràn ra vì đau đớn.
Dốc sức duy trì lý trí, giữa những lần cọ xát, vòng gai lệch đi, vết thương bắt đầu ngứa ngáy.
Jeanne cắn môi, tóc mai bên trán đã ướt đẫm mồ hôi.
"Con thuộc về Ngài, hoàn toàn phục tùng Ngài, mặc Ngài sai bảo..."
Mọi chuyện trở nên như vậy từ nửa năm trước.
Không biết từ ngày nào, trong nỗi thống khổ mọc ra một loại khoái cảm không thuộc về chính nó.
"Cầu xin Ngài lấy lòng nhân từ an ủi con, nguyện Ngài có thể thương hại, khoan dung cho kẻ tội lỗi trước mặt..."
Cô là nữ tu thành kính nhất toàn tu viện.
Jeanne tin rằng chính Thượng đế đã chỉ dẫn cô đến tu viện, khiến cô rời xa khổ nạn, dùng thân mình phụng sự Chúa.
"Con hết lòng ái mộ Ngài, hiến dâng tất cả của con cho Ngài..."
Cô chưa từng tìm cách gian dối, ngay cả khi cơn đau lúc đầu khiến cô ngất đi, sau khi tỉnh lại cô vẫn kiên trì biểu thị mình có thể tiến hành khổ tu.
Viện trưởng ma ma đã giữ cô lại, còn để anh trai cô vào đội trị an, khiến hai anh em mồ côi không đến mức lưu lạc đầu đường, cô rất biết ơn.
Khi quỳ lưng cô thẳng tắp, giữa những sợi tóc lộ ra làn da trắng ngần, góc váy đè dưới mắt cá chân, kèm theo sự ép chặt là vài vết đỏ tụ máu.
Không hề hiểu rõ niềm vui sướng này từ đâu mà đến, nhưng theo bản năng cô cảm thấy tội lỗi vì điều đó.
"Nguyện Ngài khoan thứ tội lỗi của con, nguyện vinh quang và toàn năng đều thuộc về Ngài. Amen."
Thành kính hoàn thành buổi cầu nguyện, Jeanne ép bảng vẽ lên vị trí vừa quỳ, vừa vặn có thể khớp lại.
Việc cô có tài năng hội họa là do viện trưởng ma ma phát hiện.
Viện trưởng mua cho cô bảng vẽ và màu, gửi cô đến nhà thờ làm học đồ cho các họa sĩ.
Điều này giúp cô có thể nghỉ ngơi, không phải làm những việc nặng nhọc như xúc phân ngựa trong khi vết thương ở đùi chưa phục hồi hoàn toàn.
Ngọn nến tiến sát bảng vẽ, ánh sáng ấm áp dịu dàng soi rõ khuôn mặt người đàn ông trong tranh.
Sắc ấm nhu hòa làm bừng sáng gương mặt người trong bức tranh, khóe mắt cong lên một đường nét dịu dành, ánh mắt nhân từ như đang nhìn thẳng vào cô.
Jeanne run rẩy tay, để lại nét bút cuối cùng nơi khóe môi người đàn ông.
Đôi môi khép nhẹ, ngược lại có phần vị lãnh đạm.
Ngay cả chính cô cũng không nhận ra thần tính tàn nhẫn xen lẫn giữa đôi môi khép chặt, khí tức lạnh lẽo trầm mặc bao trùm cả căn phòng.
Bức tranh này cô đã vẽ trong hai năm, cuối cùng cũng hoàn thành vào khoảnh khắc này.
Jeanne lùi lại phía sau, quan sát toàn cảnh bức tranh.
Dưới ánh sáng âm u cùng ngọn nến lay lắt trên bảng vẽ, người trong tranh tựa hồ sống dậy.
Trong mắt Jeanne, Ngài đang từ bi dõi theo.
Tiếng chuông cầu nguyện buổi tối đột ngột vang lên, âm thanh trang nghiêm chói tai truyền đến từ tháp chuông.
Jeanne vội vàng đứng dậy, vết thương vốn đã dịu lại bị sự hấp tấp của cô bị rách một lần nữa, vài giọt máu dính lên bảng vẽ.
Cô hoảng loạn lau đi, do dự giây lát, quyết tâm sau khi kết thúc buổi cầu nguyện sẽ xử lý sau.
Dùng màu vẽ lấp đi là được.
Jeanne không cần tham gia cầu nguyện buổi tối, cô ló đầu ra từ phòng mình. Bên cạnh tháp chuông, các cô gái nối đuôi nhau đi ra.
Có một cô gái nhìn thấy cô, vội vã đi ngược dòng người, "cộp cộp cộp" mấy tiếng chạy lên lầu.
Đuôi mắt cô ấy sắc sảo, khóe môi cũng sắc bén, giữa đôi mắt luôn mang một loại dò xét đầy cảnh giác, mái tóc xoăn màu nâu đỏ bồng bềnh xõa xuống vai, giống như một con cáo đỏ đang nhảy nhót trên tuyết.
Người tới đưa thuốc mỡ cho cô qua cửa sổ, nhỏ giọng dặn dò:
"Máu ngừng chảy rồi hãy bôi, nếu không sẽ rất đau."
Jeanne khẽ nói lời cảm ơn:
"Chúa phù hộ cho cô, Eunice."
Eunice xua tay, chẳng hề để tâm nhấc tà váy lên, lộ ra bắp chân nổi bật, tiếng động chạy xuống lầu khiến cô có chút hoa mắt.
Jeanne cúi đầu, vừa có chút ngưỡng mộ lại vừa có chút lo lắng.
Eunice khác với Jeanne, cô ấy và bạn bè của mình ở lại tu viện với tư cách là những nữ tu tập sự.
Họ vốn là kỹ nữ ở phố Damor, tú bà không đóng nổi tiền bảo kê nên kỹ viện bị niêm phong, cả nhóm bọn họ cũng bị đuổi ra ngoài.
Tu viện đã thu nhận họ.
Jeanne rất thích Eunice, dù Eunice luôn thể hiện sự ngạo mạn không tin thánh thần, nhưng sự lương thiện và chính trực mà Eunice thể hiện khiến cô tin rằng bản chất của Eunice không xấu.
Cô tin rằng Thần sẽ mang lại sự cứu rỗi cho Eunice.
Cùng với tiếng chuông cầu nguyện lần thứ hai vang lên, Jeanne quỳ ngồi trước giường, tháo từng chiếc cúc trên chiếc váy dài.
Lưng cô trắng ngần, xương sống gầy gò có sự lồi lên rõ rệt.
Cô nằm sấp xuống, đùi áp sát vào cạnh giường.
Trong ánh lửa mờ ảo, có thể thấy rõ những vết sẹo nứt toác ửng đỏ sau lưng cô, hết vệt đỏ này đến vệt đỏ khác, vô cùng ghê người.
Bên cạnh giường lặng lẽ đặt một sợi dây thừng, cứ cách một đoạn lại thắt một nút thô ráp, những gai nhọn trên dây thừng chỉ cần dùng ngón tay chạm vào cũng thấy rất châm chích.
Jeanne nhắm mắt lại, nghe tiếng cầu nguyện của các nữ tu trong nhà nguyện.
Cô cũng thấp giọng bắt đầu buổi cầu nguyện độc thuộc về mình, cô nói:
"Lạy Chúa nhân từ, xin Ngài ban cho con sự kiên cường và nhẫn nại..."
Cùng lúc đó cô vung bàn tay nhỏ nhắn, phát roi đầu tiên rơi xuống lưng, Jeanne không khống chế được mà co rụt lại, hốc mắt lập tức đỏ bừng.
Cơn đau không khiến cô dừng cầu nguyện, nước mắt không kìm được làm ướt lông mi:
"Khiến con trong nỗi đau đớn này có thể đến gần Ngài hơn, nguyện ân điển của Ngài lấp đầy con..."
Mỗi một cái quất đều khiến cô không thể khống chế được mà run rẩy, tiếng khóc nghẹn lọt ra từ kẽ răng đang cắn chặt.
Cơn đau thô bạo, đáng sợ.
Sau khi biến mất, lại trở thành sự tê ngứa nhẹ nhàng, nóng rực.
Hơi thở của Jeanne ngày càng nặng nề, đôi tay nắm chặt lấy chăn đệm.
Cô đang nếm trải dục vọng ngọt ngào mà cô không nên nếm trải.
“Con là kẻ có tội”, cô nghĩ.
Khoảnh khắc Jeanne ngẩng đầu lên, ngọn nến đột ngột tắt lịm.
Đôi mắt cô chạm phải một đôi mắt màu đỏ.
Mặt trăng trong trẻo ngoài cửa sổ bị sắc máu nhuộm đẫm. Tựa như ánh lửa của toàn bộ tu viện đã tắt ngấm, cô mơ hồ nghe thấy một tiếng kêu khẽ xa xăm ngoài cửa sổ.
Cái lạnh thấu xương thấm vào từng lỗ chân lông của cô.
Tay chân cô mất lực, đến cả chạy cũng không chạy nổi, giống như một con chiên nhỏ chết lặng.
Trong sắc đỏ thẫm đáng sợ hiện ra vài phần cười cợt trêu đùa.
Hắn cúi người nhấc chiếc thánh giá trước ngực cô lên, đường nét khuôn mặt cũng hiện ra từ bóng tối khi xích lại gần.
Ánh trăng đổ xuống, chiếu rọi góc nghiêng đẹp đến quá mức của hắn.
Sự hiện diện xa lạ này nhìn cô chằm chằm, giọng nói nhẹ nhàng như lụa, giống như một luồng gió tinh tế, mang theo âm hưởng Latinh đặc trưng, thổi vào tai cô.
"Đến theo lời triệu hồi của em, con chiên non ngoan đạo của ta."