Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếp Khuynh Thành – Chương 48

Thiếp Khuynh Thành

Tác giả: Thư Ca
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: L2NT

Beta: Phi Nguyệt

“Hưm?” – Triệu Tử Duy nhíu mày, không ngờ Lan Ngọc công tử lại

có năng lực này. Mộ Dung Ca lấy lại tinh thần, đứng dậy sửa sang y phục, rồi đi

theo Triệu Tử Duy bước ra ngoài.

Triệu Tử Duy quay đầu liếc nhìn cô đi sau, hắn nhướng mày,

khóe môi mấp máy dường như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng hắn và

cô cùng xuống lầu. Dưới lầu chật ních người, không khí vô cùng huyên náo. Trong

góc khách điếm dựng một đài cao, trên đó treo sáu chiếc đèn lồng, chiếu rõ bàn

cờ đặt ở dưới.

Lúc xuống lầu, Mộ Dung Ca muốn nhìn rõ vị Lan Ngọc công tử

ngồi cạnh bàn cờ kia, ai ngờ người quá đông, che hết tầm mắt. Nhưng cô có thể

nhìn thấy người ấy mặc một chiếc trường bào màu đen, ống tay áo rất dài, phủ

lên đầu gối. Dáng người cao lớn, không gầy gò thư sinh như trong tưởng tượng của

cô. Mộ Dung Ca vô cùng tò mò, không biết dung nhan hắn yêu mị đến cỡ nào.

Đám con gái trong khách điếm thẹn thùng, mặt ai cũng hồng

hào rạng rỡ, cử chỉ kín đáo trông ngóng người nam tử ngồi trên đài cao kia có

thể ngẫu nhiên liếc mắt về phía các nàng. Sau đó, sự xuất hiện của Triệu Tử Duy

khiến các cô nàng vốn đang rộn rạo tâm tình muốn hét to lên. Hắn sinh ra đã mị

hoặc hơn người, lại thêm khí phách hoàng gia tôn quý, dù xuất hiện ở nơi đâu

cũng đều là tâm điểm chú ý.

Nơi này chỉ là một khách điếm nhỏ ở Phong quốc, mặc dù cũng

có vài người khách quyền quý nhưng khó có ai có thể so sánh được với Triệu Tử

Duy. Khó trách, đám nữ nhân khi nhìn thấy hắn đều chết mê chết mệt như vậy!

Không khí vốn đang rất náo nhiệt, có thêm sự xuất hiện của hắn

khiến những tiếng ồn ào vang rộ lên. Hắn lạnh lùng quét mắt ra bốn phía, khiến

cho đám nữ nhân đang đánh giá hắn đều cúi đầu. Mộ Dung Ca nhìn không gian yên

tĩnh trước mắt, trong lòng thầm buồn cười. Hầu hết mọi người đều trông mặt mà bắt

hình dong, dáng vẻ tà mị này của Triệu Tử Duy không biết là phúc khí của hắn

hay tai họa của mọi nữ nhân đây.

Bỗng từ trên đài cao truyền tới tiếng cười của ông chủ khách

điếm:

“Ha ha ha, không hổ danh là Lan Ngọc công tử, mười người

liên tục thua ngay từ bước đi đầu tiên, xem ra, trong thiên hạ chẳng còn ai có

thể thắng nổi công tử rồi!”

Lan Ngọc công tử quả nhiên danh bất hư truyền! Mộ Dung Ca

tán thưởng, cô muốn lập tức tiến đến quan sát ván cờ. Rốt cục ván cờ ấy như thế

nào mà có thể khiến cho mười người liên tiếp không đi nổi bước thứ hai?

Vốn dĩ đôi mắt thâm trầm của Triệu Tử Duy đang ngầm nổi sát

ý, nhưng khi hắn cúi đầu nhìn thấy ánh mắt tỏa sáng của Mộ Dung Ca khác hoàn

toàn so với trước đây, hắn thầm kinh ngạc, khẽ hạ lông mày, cô ta biết chơi cờ

sao?

Triệu Tử Duy thong thả bước tới, hai mắt Mộ Dung Ca sáng ngời,

lập tức theo sát phía sau.

“Không ngờ ở nơi này lại có thể tình cờ gặp được Thái tử Tề

quốc.” – Lan Ngọc công tử ngồi bên trái bàn cờ nhìn về phía Triệu Tử Duy đang

đi tới, y cất tiếng nói.

Mộ Dung Ca thầm khiếp sợ. Giọng nói của y mờ ảo khiến người

ta muốn nắm bắt mà không được, nó nhẹ như gió thoảng mây bay, tựa như bông tuyết

lạnh lẽo đậu trên tay, nhưng khi chạm vào lại hóa hư vô. Dường như y vô tình vô

dục, mọi việc trong mắt y chỉ là phù vân, nên giọng nói cũng không mang theo tiết

tấu nào.

Ngẩng đầu nhìn lên, dưới ánh nến vàng nhạt, y ngồi xếp bằng

cạnh bàn cờ, tư thái tao nhã như tiên hạ phàm, thanh cao mà lạnh lùng. Khi nhìn

y, cái làm cho người ta chú ý đến đầu tiên chính là đôi mắt đen thẳm như bóng

đêm tĩnh mịch, làn da trắng ngần, giống kiểu trắng bệch của người bệnh quanh

năm uống thuốc, dựa vào thuốc mà duy trì sự sống. Dung mạo y không rung động thế

nhân như Nguyên Kỳ hay Triệu Tử Duy, nhưng khí chất toát lên lại khiến người

khác không thể rời mắt.

“Trăm nghe không bằng một thấy, nếu đã gặp, chi bằng luận

bàn một ván.”

Triệu Tử Duy cất tiếng cười, dường như đã biết trước Lan Ngọc

công tử sẽ đoán ra thân phận của hắn. Dứt lời, hắn tao nhã ngồi xuống, đặt một

quân đen xuống bàn cờ.

Lan Ngọc công tử mỉm cười, nhẹ giọng đáp: “Được!”

Tuy hai người họ đều nở nụ cười, nhưng ánh mắt lạnh lùng

giao đấu trong im lặng. Đương nhiên, Triệu Tử Duy là lạnh lẽo, còn Lan Ngọc

công tử là bình tĩnh.

Ván cờ như chiến trường, mỗi nước đi là một sự tính toán,

phòng bị đối thủ không cho phản kích trong vùng tuyệt địa ở nước cờ tiếp theo.

Hai người họ đều tinh thông kì nghệ, mỗi lần Triệu Tử Duy đặt một quân cờ xuống,

lập tức mở ra một cuộc chiến không khói thuốc súng, không chút máu tanh.

Tuyệt vời! Vô cùng ngoạn mục! Mộ Dung Ca mở to mắt kinh ngạc

nhìn ván cờ trước mắt. Quá tuyệt vời! Một cuộc đấu hiếm có, ngang tài ngang sức!

Đấu cờ hơn nửa canh giờ, những người khác đều thấm mệt, thậm

chí có một số người còn buồn ngủ, nhưng đôi mắt Mộ Dung Ca càng sáng rực, sáng

hơn cả mặt trăng trên bầu trời!

Cảnh tượng này hiếm có đến cỡ nào! Thầy dạy kì nghệ trước

đây rất đề cao năng lực của cô, nhưng phải mất ba năm cô mới thắng ông một ván.

Nếu cô không nghĩ cả đời sống thong dong nhàn nhã, có lẽ đã tham gia mấy giải

thi đấu lớn, mang vài chiếc cúp về rồi!

Lại qua nửa canh giờ nữa, vẫn chưa phân thắng bại.

“Ván này, hòa.”

Cuối cùng đã có kết quả, hai người chẳng ai thắng thua, kết

quả hòa!

Ông chủ khách điếm vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Đêm nay trong

khách điếm của lão không chỉ có Lan Ngọc công tử, mà còn cả Thái tử Tề quốc nữa,

hai người đấu cờ, kết quả là hòa! Đây là điều vẻ vang cho cái khách điếm hèn mọn

này của lão.

Vẻ mặt Triệu Tử Duy lạnh lẽo, trước giờ ít ai có thể làm đối

thủ của hắn. Ván cờ trước hắn hòa với Nguyên Kì. Giờ gặp Lan Ngọc công tử, cũng

hòa! Thời buổi loạn lạc, kẻ địch mạnh càng ngày càng nhiều, xem ra, thiên hạ

cũng không phải dễ đoạt!

Lan Ngọc công tử trước sau vẫn luôn mỉm cười, dường như rất

gần gũi bình dị, nhưng lại khiến người ta cảm giác có một tầng sương mù ngăn

cách y với thế giới bên ngoài.

“Còn ai ứng chiến nữa không? Nếu không có ai, một nghìn hai

trăm lượng sẽ thuộc về Lan Ngọc công tử.” – Chưởng quầy khách điếm hô to dò hỏi.

Không ai dám lên tiếng. Triệu Tử Duy bèn cất lời: “Kì nghệ của

Lan Ngọc công tử rất cao, thế gian sợ khó người vượt qua. Bản cung đặt thêm hai

nghìn nữa, nếu có ai chơi ba nước cờ mới thua công tử, hai nghìn lượng sẽ thuộc

về người đó!”

Tổng cộng là ba nghìn hai trăm lượng? Đôi mắt Mộ Dung Ca lập

tức sáng quắc, thầm tính toán: nếu có khoản tiền ấy, cô sẽ không phải lo cuộc sống

sau này. Hơn nữa Triệu Tử Duy chỉ lợi dụng cô, nên dù có phát hiện thêm tài

chơi cờ của cô cũng chẳng thay đổi điều gì, cho nên…

“Ta muốn thử.”

Mộ Dung Ca ngẩng đầu, không hề sợ hãi nhìn về Triệu Tử Duy

và Lan Ngọc đang ở trên đài, cao giọng nói.

Mọi người xung quanh thầm hít một hơi lạnh, không dám tin,

Thái tử Tề quốc và Lan Ngọc công tử đọ sức một hồi không phân thắng bại, ngay cả

đám nam tử trong khách điếm này đều không dám khiêu chiến, vậy mà nàng ta dám

nói lời càn rỡ, thật không biết trời cao đất rộng là gì!

“Chỉ là một cô gái bé nhỏ, lại dám đấu cờ với Lan Ngọc công

tử ư?”

“Theo ta thấy, nàng ta tâm địa bất lương, rắp tâm muốn trèo

cao đây.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 57: .2: Thổ Lộ
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiếp Khuynh Thành
Chương 48

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 48
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...