Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếp Khuynh Thành – Chương 37

Thiếp Khuynh Thành

Tác giả: Thư Ca
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Phi Nguyệt

Nguyên Kỳ nhẹ cười thành tiếng, hắn hạ một quân trắng xuống

bàn cờ, – “Tề quốc thái tử đã tính toán chu toàn, tốt, rất tốt.” – Chỉ dựa vào

một nữ nhân mà Triệu Tử Duy đã nghĩ có được cả giang sơn, đúng là kẻ dám nghĩ

dám làm, không hổ là đối thủ lớn nhất của hắn. Nhưng, hắn đã muốn Thiện Nhã

công chúa thì tuyệt đối sẽ không để kẻ nào cướp được.

Gió giật từng cơn, mưa to như trút nước, ngọn cây ngoài cửa

sổ chợt thổi qua một luồng sát khí. Cuồng phong nổi lên, hai người ngồi trong

phòng đều thầm giật mình, nhưng lại cùng giả vờ như không biết gì, vẫn mỉm cười

tiếp tục chơi cờ.

“Lan Ngọc công tử mới tới Bạch quốc được nửa tháng nhưng đã

giúp Bạch quốc có nhiều thay đổi lớn, tin rằng chưa tới ba năm sau sẽ không còn

ai dám coi thường hắn nữa. Những ngày gần đây bọn họ không phát hiện ra được

tung tích của Lan Ngọc công tử, e là hắn cũng đã đến Phong quốc.” – Triệu Tử

Duy chăm chú nhìn vào bàn cờ, hắn ngẫu nhiên ngẩng đầu nhìn lướt qua nét mặt của

Nguyên Kỳ rồi cười nói.

Bàn tay đang đặt viên cờ của Nguyên Kỳ dừng giữa chừng, hắn

mỉm cười trả lời: “Nếu có thể cùng Lan Ngọc công tử đối ẩm, nghe ca vũ thì thật

là thú vị.”

Lan Ngọc công tử, năm năm nay bỗng nổi tiếng khắp thiên hạ,

nhưng trong năm năm này cả hai bọn họ đều chưa từng gặp mặt người này. Truyền

thuyết về hắn thì cái gì cũng có, hắn trợ giúp các quốc gia nhỏ ổn định giang

sơn, hơn nữa, nhờ bàn tay của hắn mà các quốc gia này đều phát triển rất tốt, hắn

còn cứu không ít người. Bá tánh bình dân ai ai cũng kính yêu hắn.

Hai người bọn họ đều biết, Lan Ngọc công tử là một đối thủ,

không những thế còn là đối thủ rất đáng gờm.

——

Nguyên quốc – Khánh vương phủ.

“Cái gì?! Đồ ăn hại, tất cả đều là một lũ ăn hại!” – Phượng

Dịch nổi giận. Phái đi hai trăm sát thủ thiện chiến, trong đó còn có mười tên

là cao thủ, thế nhưng lại bị giết sạch không còn một mống?! Mà bên phía Triệu Tử

Duy không có người nào tử vong.

Để Triệu Tử Duy chạy thoát thì Nguyên quốc tất sẽ gặp đại họa!

Cỏ dại bén lửa lan rất nhanh, lại có gió xuân thổi tới thì…

Giờ phút này Phượng Dịch đang vô cùng hối hận vì đã xem thường

Triệu Tử Duy. Hắn không thể ngờ rằng, hóa ra đám hạ nhân bên người Triệu Tử Duy

lại là ngọa hổ tàng long, tuy bọn chúng chỉ có hơn hai mươi người nhưng người

nào cũng là cao thủ tuyệt đỉnh, không cần Triệu Tử Duy đích thân ra tay, chỉ dựa

vào hơn hai mươi người bọn chúng đã diệt gọn một toán sát thủ hai trăm người.

Hắn nắm chặt hai đấm, thân thể run nhẹ không biết vì đang phẫn

nộ hay là sợ hãi. Chỉ biết trong giờ phút này, điều hắn muốn làm nhất chính là

tự tay giết chết Triệu Tử Duy.

“Vương gia, chúng ta có tiếp tục phái người đi ám sát hắn

hay không?” – Một tên tay chân thân tín nhỏ giọng hỏi hắn.

Phượng Dịch trừng mắt, lạnh lùng nói: “Ám sát? Lần đầu đã

không thành công thì không thể có lần thứ hai. Thực lực hiện nay của Nguyên quốc

vẫn còn cách Tề quốc quá xa, chúng ta làm sao đối kháng được với Tề quốc? Lần

ám sát này không thành công, chắn chắn Tề quốc thái tử sẽ mượn cơ hội để trả

thù. Cả đám người các ngươi đều do bổn vương tốn một đống tiền của nuôi dưỡng,

giờ không lo tìm cách giúp bổn vương mà còn dám hỏi ngược lại à? Cả một đám ăn

hại!”

Hơn mười quân sư cùng tướng lĩnh lập tức cúi đầu không dám

lên tiếng, bọn họ ai cũng run rẩy, trong lòng chỉ nghĩ đến việc làm thế nào để

giữ được tính mạng. Nếu Tề quốc tấn công Nguyên quốc thì chắc chắn Nguyên quốc

sẽ bị diệt vong. Lúc này bọn hắn làm gì còn tâm tư để nghĩ cách trợ giúp Phượng

Dịch vượt qua cửa ải khó khăn nữa.

Các cơ trên mặt Phượng Dịch cứng đờ, hắn vô cùng căng thẳng.

Phải mau chóng tìm ra cách gì đó.

Đúng rồi! Hai mắt Phượng Dịch sáng ngời, thiếu chút nữa hắn

đã quên mất Mộ Dung Ca. Lúc trước hắn giữ lại mạng cho cô thì bây giờ chính là

lúc để hắn sử dụng.

———

Sau ba ngày, cuối cùng Mộ Dung Ca cũng cảm thấy người mình

khá hơn, sức lực dần quay về với cơ thể, cô đã có thể xuống giường đi lại. Y

thuật của Lưu thái y rất cao minh, sau thời gian ba ngày, miệng vết thương đã bắt

đầu khép lại, quả thực chỉ cần ba ngày là có thể tiếp tục ngồi xe ngựa được rồi.

Đây là lần đầu tiên Mộ Dung Ca ra khỏi phòng kể từ khi đến

khách điếm Kim Phúc, nhưng sau khi bước ra khỏi cửa, cô bị cảnh vật trước mắt

làm cho kinh ngạc, đây không phải là hoàng cung mà chỉ là một khách điếm thôi

ư?

Khách điếm này quá mức xa hoa. Ánh vàng kim sáng lấp lánh,

dường như nơi này dùng vàng để xây nên vậy, cách bài trí cũng rất tao nhã, tuy

cảnh vật huy hoàng tráng lệ, nhưng lại không gây cho người ta cảm giác tầm thường.

Mộ Dung Ca từ từ đi xuống lầu, hôm nay dù có thế nào cô cũng

phải được ăn cơm với thịt, nếu không sẽ không đủ sức chịu đựng sự xóc nảy ở

trên xe ngựa.

Ai mà biết, cô vừa mới xuống lầu đã nhìn thấy hai người Triệu

Tử Duy và Nguyên Kỳ đang ngồi dùng bữa. Bên cạnh họ lúc nào cũng có vài người tỳ

nữ đứng hầu hạ.

Đã bước chân xuống dưới thì không thể trở lại trên lầu, nên

cô đành kiên trì đứng ở một bên.

Hai ngày nay cô nghe loáng thoáng các tỳ nữ nói chuyện với

nhau về việc Nguyên Kỳ cũng đang ở trong khách điếm Kim Phúc. Hơn nữa đến hôm

nay hắn vẫn còn ở đây mà chưa tiếp tục khởi hành.

Đã mấy ngày không gặp, nhưng phong thái tao nhã thanh khiết

của Nguyên Kỳ vẫn như vậy.

Còn về phần Triệu Tử Duy, từ sau hôm cô cự tuyệt lời đề nghị

của hắn thì hắn không còn quan tâm đến cô nữa. Như vậy cũng tốt, để sau này cô

có trốn đi thì hắn cũng sẽ không lãng phí tâm tư quan tâm tới chuyện cô chạy trốn.

Đang lúc trầm tư suy nghĩ, cô bỗng cảm thấy mình đang bị ai

đó nghiên cứu, cô ngẩng đầu lên nhìn và thấy ngay Nguyên Kỳ đang nhìn chằm chằm

vào cô. Nhưng ánh nhìn này là sao?

Từ khi nào mà một tiểu nhân vật như cô lại được các đại nhân

vật chú ý nhiều đến vậy?

“Ngươi về phòng dùng bữa đi, một lát nữa sẽ khởi hành.” –

Triệu Tử Duy quay đầu liếc Mộ Dung Ca, ngữ điệu ra lệnh lạnh như băng đá.

Nghe những lời nói này khiến Nguyên Kỳ liếc nhanh qua nét mặt

của Triệu Tử Duy, rồi lại nhìn Mộ Dung Ca với một thâm ý khác. Nữ tử này ở

trong lòng Triệu Tử Duy có phần đặc biệt, nhưng dường như hắn ta vẫn chưa phát

hiện ra tâm tư của chính mình mà thôi.

Nhưng Triệu Tử Duy là kẻ vì đạt được mục đích mà không tiếc

hy sinh bao nhiêu mạng người, huống gì đây chỉ là một nữ nhân? Kỳ thực ở phương

diện này hai người bọn họ rất giống nhau.

Mộ Dung Ca có cảm giác không thoải mái, trong đôi mắt sâu thẳm

bình thản của Nguyên Kỳ ẩn chứa đầy thâm ý, mà phần thâm ý này chắc chắn có

liên quan đến cô.

Về phần Triệu Tử Duy, cô vẫn chưa nhìn thấy thần sắc của hắn

nên không thể suy nghĩ nhiều, cô đáp: “Dạ.”

Lúc Mộ Dung Ca xoay người trở về phòng, Triệu Tử Duy quay đầu

nhìn về phía bóng lưng của cô, trong con ngươi đen láy ánh lên vẻ u ám. Rất

nhanh hắn lại cúi đầu ăn một miếng, nhưng sao những thức ăn này lại nhạt nhẽo

vô vị đến vậy, hắn nhăn mày, tại sao các món ăn của Mộ Dung Ca nấu luôn khác một

trời một vực với những món ăn này, thật khó nuốt.

Nguyên Kỳ khẽ cười nhàn nhạt, hắn đưa chung trà lên miệng uống

một ngụm rồi tiếp tục dùng bữa.

Mộ Dung Ca trở lại phòng, quả nhiên đã có đồ ăn sắp sẵn ở

trên bàn, có ba món rau, một món canh và hai món mặn. Tuy không phải sơn hào hải

vị gì, nhưng đối với một người đã ba ngày phải ăn cháo thì số đồ ăn này đã tốt

lắm rồi.

Lúc đói thì đến ăn dưa muối cũng thấy ngon vô cùng.

Mộ Dung Ca ngồi ăn đến lúc no căng bụng, cô xoa xoa chiếc bụng

tròn vo của mình, rồi nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Trước đó Mộ Dung Ca đã từng nghe danh của khách điếm Kim

Phúc, bây giờ được ngổi ở trên lầu hai của Kim Phúc để ngắm cảnh mới thấy rõ,

quả nhiên là đẹp.

Ông chủ của khách điếm Kim Phúc thật có tài buôn bán, địa điểm

đẹp, ngay cả giá thành cũng tốt.

Đuôi lông mày của Mộ Dung Ca nâng lên, mặt cô giãn ra thành

một nụ cười dịu dàng, nếu sau này có cơ hội, cô nhất định sẽ mở mấy tòa khách

điếm còn tốt hơn nơi này, chắc chắn sẽ nổi tiếng khắp thiên hạ.

Đột nhiên, trong đám người dưới lầu, cô thoáng thấy một người

thiếu niên vô cùng quen thuộc, tuy người thiếu niên kia mặc một bộ áo bằng vải

thô, nhưng cô vẫn nhận ra hắn.

Mộ Dung Tẫn ngửa đầu nhìn Mộ Dung Ca, hắn mở miệng, dùng khẩu

hình để nói với cô: “Tỷ tỷ, Tẫn Nhi tới cứu tỷ.”

Hốc mắt Mộ Dung Ca nóng lên. Ôi đứa trẻ ngốc nghếch!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 57: .2: Thổ Lộ
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiếp Khuynh Thành
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...