Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Thần Mắt Tím 2 – Chương 89

Thiên Thần Mắt Tím 2

Tác giả: Violet
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- Cô nói cái gì?_ V.C ( từ giờ gọi V.C cho ngắn) vẻ mặt tràn đầy nghi

hoặc nhìn Rose, bàn tay cầm súng bất giác hạ xuống. - Cô nói đây là cha

mẹ cô?

Rose nhìn vào hai hình vẽ trong cuốn sách gật đầu. Đó thật sự chính là cha mẹ của cô!

Nhưng có vẻ V.C không tin tưởng cho lắm, anh ta nhìn vào hai bức vẽ rồi lại

nhìn Rose đánh giá. Anh ta không cảm thấy cô gái trước mặt này có điểm

gì giống họ.

- Cô đang đùa tôi sao?_ Anh ta cười lãnh khốc, bàn tay lại giơ súng lên.

Nhưng Rose không nói gì, cô hiểu vì sao mà anh ta không tin cô. Nở một nụ

cười mỉm, Rose cúi đầu, hai ngón tay tháo kính áp tròng ra, bàn tay cũng lôi mái tóc giả màu nâu xuống. Căn phòng hơi tối tăm vì mái tóc của

Rose xoã ra mà sáng một góc phòng. Rose nhìn V.C mỉm cười. - Giờ anh đã

tin chưa?

Toàn thân V.C trấn động, anh ta nhìn Rose như đóng băng, không nhúc nhích. Trước mặt anh ta là người

đó... Người phụ nữ có đôi mắt tím xinh đẹp đó.

- Viola_ V.C thốt lên

- Anh biết mẹ tôi?_ Rose phấn khích.

- Đó... Đó là...

Đó là ân nhân cứu mạng tôi! V.C muốn nói ra như vậy... Nhưng vẫn không thể nào mở miệng nói ra được. Anh ta vẫn còn chưa thể tin cô gái trước mặt

là con của người phụ nữ đó. Nhưng đôi mắt tím đó lại giống nhau như đúc, cả mái tóc bạch kim kia cũng giống Louis Miller II.

Cô gái này thật sự là con của Viola và Louis Miller II sao?

- V.C, anh biết cha mẹ tôi sao?_ Rose sốt ruột hỏi.

Ánh mắt V.C thâm trầm, anh ta buông khẩu súng xuống sàn. Tầm mắt nhìn xuống hai bức vẽ, ánh mắt lộ rõ vẻ kính trọng.

- Họ là ân nhân của tôi!

Năm đó, khi gia đình anh ta bị lũ cấp E tấn công. Cha anh ta vì kiệt sức mà bị chúng giết chết, anh ta có thể cũng đã ra đi cùng tử thần... Nhưng

một đôi vợ chồng xuất hiện, họ đã giết sạch lũ cấp E đó.

- Cậu bé đáng thương! Từ giờ đã ổn rồi... Ta là Viola._ Người phụ nữ có

đôi mắt tím xinh đẹp đó đã ôm anh ta vào lòng vỗ về, an ủi.

Họ đưa anh ta đi, lúc đó anh ta mới biết họ là bạn của ông nội đã mất của

anh ta - Cater Percell. Họ muốn anh ta đi theo, nuôi nấng... Nhưng anh

ta đã từ chối!

Hình vẽ người phụ nữ đó là do chính anh ta nhớ lại mà vẽ nên. Ân nhân cứu mạng của anh ta, đời này làm sao anh ta có thể quên!

Cho nên... Trong lòng anh ta đã có quyết định. Anh ta nhìn thẳng vào mắt Rose, dõng dạc tuyên bố.

- Bắt đầu từ giờ phút này... Tôi, Vin Felton Percell sẽ cố gắng giúp đỡ những nhiệm vụ của các người.

....

Tại liên minh V-W.

David đang triệu tập người ra ngoài tìm Rose. Lúc phát hiện Rose mất tích thì anh cực kỳ bàng hoàng. Rose mới chỉ tiếp xúc với cuộc sống con người có vài ngày, cô chưa biết ở đây có những nguy hiểm gì... Rốt cuộc em gái

anh đã đi đâu?

- NHẤT ĐỊNH PHẢI TÌM CON BÉ VỀ!_ David ra lệnh

Đám người bắt đầu rời đi, từ phía trong phòng máy tính Will Turner khuôn

mặt hung thần cũng đi ra. Hắn có thể đã biết cô đi đâu, không... là chắc chắn mới đúng! Chắc chắn Rose đã đi tìm V.C, cầu anh ta hợp tác. Nhưng

V.C là ai chứ? Anh ta là một người nguy hiểm, tại sao cô lại ngốc như

vậy? Ý nghĩ V.C sẽ làm gì gây tổn thương cho cô khiến hắn phát điên.

- Will, cậu đi đâu? Tôi đi với cậu._ David từ phía sau di chuyển nhanh

như gió đến bên Will Turner, khuôn mặt anh tràn đầy vẻ khẩn trương. Cho

dù biết Rose hiện giờ không dễ dàng gì bị một tên loài người làm hại,

nhưng mà... Anh không thể không lo.

Đôi

môi Will Turner mím chặt, hắn vươn cầm nắm cửa giật phăng ra, tuy nhiên

cửa chưa mở ra hẳn đã nghe thấy tiếng nói quen thuộc.

- Anh hai, Will... Xem em mang ai tới đây?_ Rose từ phía xa chạy lại,

trên môi nở một nụ cười tươi rói, mái tóc ánh bạc bồng bềnh tung lên

khiến cô thêm rạng rỡ. Rose vui mừng chạy lại ôm chầm lấy David.

- Rose..._ David sửng sốt, vươn tay ôm lấy cô vào lòng. Cảm xúc lo sợ đã

lắng xuống, anh nhỏ giọng tránh mắng. - Tại sao em lại tự ý ra ngoài mà

không nói với một người một tiếng? Em có biết ai cũng lo lắng lắm không

hả?

- Em... Em xin lỗi! Nhưng hỏi tội em sau được không? Anh xem...kia là ai?

Rose cúi đầu, nhưng nhanh chóng nở một nụ cười, nhìn về phía sau nơi có một người đang đứng.

V.C đang đứng cách đó tầm 3m, hai tay đút vào túi quần, chiếc khuyên tai

dưới mũi sáng loé lên, mái tóc bờm ngựa chổng lên.... Trông anh ta thật

ngông cuồng!

Ngông cuồng! Đúng vậy, đó

là hai từ mà David nghĩ ngay trong đầu khi nhìn thấy V.C. Anh nở một nụ

cười méo sẹo, nhưng vẫn lịch sự bước lại gần anh ta.

- Anh là Vin Felton Percell? Rất vui được gặp mặt, tôi là David._ Vừa nói anh vừa chìa tay ra. Trong đầu cũng thầm đánh giá anh bạn trước mặt.

Vậy ra là Rose đã đi tìm anh ta, nhưng không phải lần trước anh ta đã từ chối thẳng thừng sao? Vậy tại sao lần này lại đồng ý? David thật sự khó hiểu!

Cũng vươn bàn tay ra nắm lấy tay

David, V.C cũng chăm chú nhìn anh. Thì ra đây là con trai cả của đôi vợ

chồng đó. Khuôn mặt trước mắt đúng là yêu nghiệt. - Gọi tôi V.C._ Anh ta mở miệng.

Lúc này Will Turner bỗng chốc

xoay người, không quan tâm mọi chuyện, đi thẳng về phía hành lang. Không khí xung quanh hắn âm u, lạnh lẽo đáng sợ.

- Will..._ Rose gọi nhỏ

- Will, cậu phải chào hỏi người ta đi chứ? Này..._ David hét lên, sau đó

quay qua nhìn V.C tươi cười. - Ahahaha... Đừng để ý, cậu ta lúc nào cũng vậy đấy. Để tôi dắt cậu đi tham quan nơi này nhé...hahaha

David kéo V.C đi, đi ngang qua Rose anh ghé sát vào tai cô khẽ nói. - Tảng

băng đó lo cho em lắm đấy, đi xin lỗi cậu ta đi._ Nói rồi anh cười niềm

nở dẫn V.C đi.

Lúc này Rose mới hiểu ra vấn đề, cô khẽ mỉm cười, cảm giác trái tim ấm hơn... Cô chạy như bay đến phòng của hắn.

...

Lúc Rose vào phòng của Will Turner là lúc hắn đang tắm. Liếc thấy quần áo

của hắn tứ tung trên ghế sopha, còn có những khẩu súng ngắn, dài lẫn

lộn... Lúc này cô mới biết rằng, hắn lo cho cô nhường nào.

Hốc mắt cay xè, cô run run đứng trước cửa phòng tắm, đầu tựa vào cánh cửa nhỏ giọng áy náy.

- Will, em biết em sai rồi. Anh đừng giận em có được không?

Tiếng nước trong bồn tắm vẫn chảy, đứng ở bên ngoài nhưng Rose bỗng cảm thấy

bầu không khí hết sức lạnh lẽo. Chứng tỏ rằng hắn đang rất giận. Hắn

không nói với cô một lời nào, ý nghĩ hắn sẽ không nhìn cô nữa khiến cô

khẩn trương, nước mắt cũng bắt đầu chảy ra.

- Will, anh nói gì đi... Anh quát tháo em đi...xin anh đừng im lặng.

- Em biết sai rồi, anh đừng không để ý đến em..

- Will...

Rose thút thít khóc như một đứa trẻ, tiếng nước trong phòng tắm vì tiếng

khóc của cô mà ngừng lại. Will Turner mở cửa ra, đôi mắt hắn híp lại

nhìn khuôn mặt đầy nước mắt của Rose, không nói không rằng hắn ôm chầm

lấy cô... Ôm rất chặt.

- Will...

Rose được hắn ôm nhất thời sửng sốt, nhưng rồi vùi đầu vào lồng ngực hắn nỉ

non. - Em sẽ không bao giờ tự ý như vậy nữa, anh đừng không quan tâm tới em._ Vòng tay cô cũng ôm hắn thật chặt.

Hôn nhẹ lên trán cô một cái, hắn trầm giọng dịu dàng.

- Xin lỗi! Vì anh quá lo lắng...

Trời mới biết, lúc tỉnh dậy không thấy bóng dáng cô đâu hắn đã hốt hoảng

nhường nào. Hình ảnh cô người đầy thương tích trong rừng ngày nào hiện

về khiến hắn phát điên. Cho nên nhất thời tức giận không nói chuyện với

cô. Nhưng nước mắt cô lại làm nhũn trái tim hắn. Hắn thật đáng giận...

Lại làm cô khóc.

Rose lắc đầu, cô không

có lý nào giận hắn cả. Cô là người xin lỗi hắn mới đúng. Hắn tức giận

như vậy chứng tỏ hắn yêu cô rất nhiều.

- Hứa với anh!_ Hắn nâng mặt cô lên kiên quyết, đôi mắt hổ phách nhìn sâu vào đôi mắt cô thấp giọng nói.

Rose nở một nụ cười, nhanh chóng gật đầu cái rụp, môi nhỏ nhắn nhanh chóng

đáp ứng. - Em hứa với anh! Sau này sẽ không như thế nữa.

Hắn cười khẽ hài lòng, vòng tay siết lấy eo cô ôm cô thật chặt.

Hết

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Thần Mắt Tím 2
Chương 89

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 89
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ