Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Tài Khí Phi – Chương 152

Thiên Tài Khí Phi

Tác giả: Ngọc Khuyết
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Sunny Út

Mộc Vũ nói xong, lại cười ha ha lên. Người đi theo sau lưng Mộc Vũ, đắc ý

cười. Nghe nói như thế, Vân Y không nhìn hắn, tự tránh ra.

Mộc Vũ thấy Vân Y không nhìn mình, nhất thời tức giận đến sắc mặt đều thay

đổi. Nhưng đây là nơi thi đấu, không thể gây chuyện, không thì hậu quả

rất nghiêm trọng. Mộc Vũ cắn chặt răng, cố nén tức giận, vung y bào,

phẫn nộ rời đi.

Vân Y đi tới bên cạnh Mộc Bách Nhiên, nhìn Mộc Bách Nhiên vẫn uy phong lỗi lạc. Đứng ở đó, như ngọc như tùng, tao nhã, tuấn mỹ.

Nhìn Mộc Bách Nhiên, Vân Y có chút hoảng hốt, một tia hoảng hốt xa lạ.

Vân Y nhẹ nhàng đi xung quanh Mộc Bách Nhiên, vừa đi vừa cười hì hì

nói:“Thế nào, Bách Nhiên huynh, gần đây sống thế nào a? Không làm gì,

còn bao ăn bao ở. Ngươi xem xem, Mộc đại mĩ nam của chúng ta béo lên

rồi……”

Vân Y nói câu cuối cùng lại tắc lưỡi, cứ như Mộc Bách Nhiên thật sự béo.

Mà Mộc Bách Nhiên có chút bất đắc dĩ nhìn Vân Y, trong ánh mắt có sự sủng

nịch không hiểu. Hắn nhìn Vân Y muốn tiếp tục nói bộ dáng của hắn, bất

đắc dĩ nói:“Được rồi, lần này đã làm khổ Vân đại công tử.”

“Đó là đương nhiên, lần này ta vì Bắc quốc cúc cung tận tụy. Nhìn ta xem. Mặt ta đã gầy còn mỗi xương a.”

Nói đến đây, Mộc Bách Nhiên lại nhìn Vân Y, phát hiện hắn gầy thật. Không

thể ức chế, trong ánh mắt có tia đau lòng cùng không đành lòng. Nhịn

không được thấp giọng nói:“Thực xin lỗi, về sau sẽ không như vậy nữa.”

Thực xin lỗi, chỉ cần qua việc này, ta nhất định sẽ không lừa gạt ngươi!

Mộc Bách Nhiên cúi đầu nói với lòng mình.

Mà Vân Y nghe Mộc Bách Nhiên xin lỗi, không khỏi sửng sốt một chút. Sau đó trên mặt có biểu tình ngượng ngùng, hơi xấu hổ nói:“Nói cái gì vậy, ta

chỉ là nói giỡn mà thôi. Nói đi cũng phải nói lại, ta nên xin lỗi ngươi

mới đúng. Mộc công tử không lấy bụng tiểu nhân, không cùng ta so đo, ta

đã cao hứng. Bởi vậy, Mộc đại công tử, sau này ngươi đừng nói câu này,

sẽ giết ta mất.”

“Ta cũng chỉ nói giỡn mà thôi.”

Mộc Bách Nhiên mặt mày tươi cười, cười như gió xuân ấm áp.

Vân Y nhìn hắn ở khoảng cách gần. Mộc Bách Nhiên như vậy, hiển nhiên có sức quyến rũ điên đảo chúng sinh, làm cho người ta muốn tiếp cận, muốn trầm luân.

Nhìn hắn như vậy, Vân Y đột nhiên phát hiện mình có dự cảm thê lương. Tựa hồ như hắn chỉ như bức tranh, tựa hồ sẽ trôi đi.

Giấu đi cảm xúc không hiểu, Vân Y nhẹ nhàng ngẩng đầu, đôi mắt ôn nhu nhìn

Mộc Bách Nhiên, giọng điệu ấm áp nói:“Sống tốt không?”

“Tốt lắm. Còn ngươi, nghe nói ngươi vài ngày trước bị ám sát, có bị gì hay không?”

Mộc Bách Nhiên nói đến đây, trong ánh mắt có tia lo lắng.

Vân Y nhìn Mộc Bách Nhiên lo lắng, chân tướng hôm đó suýt nữa sẽ thốt ra.

Nhưng khi muốn mở miệng nói, trong đầu nhớ lại ám vệ báo cáo Mộc Bách

Nhiên gần đây có hành động kì quái. Vì thế, lời nói đến miệng thì biến

thành “Không có chuyện gì, chỉ bỏng một chút mà thôi. Bất quá, bây giờ

thì không có việc gì. Ngươi không cần lo lắng, ta còn phải giúp ngươi

hoàn thành tâm nguyện, ta làm sao có thể để mình có việc.”

Vân Y nói đến đây, khóe mắt có sự tự tin, cả người nổi bật dưới ánh mặt trời.

Nhìn Vân Y như vậy, trong mắt Mộc Bách Nhiên có một tia nguy hiểm.

Nửa mặt bên kia, lại có hương vị âm u.

Đáng tiếc, Vân Y không phát hiện.

Hai người cùng đi về, tán gẫu tình hình gần đây.

Có lẽ quá thoải mái, khi về đến hoàng cung, Vân Y cùng Mộc Bách Nhiên mới giật mình phát hiện thời gian qua mau.

Đến hoàng cung, giám khảo tuyên bố thứ tự của cuộc tỷ thí này. Lúc đọc tên

Vân Y, Vân Y rõ ràng cảm giác được trong mắt Kim Dịch hiện lên một đạo

ánh sáng lạnh.

Mà cảm thụ được tia lạnh lẽo này, Vân Y ngẩng đầu, ánh mắt không ngại nhìn Kim Dịch.

Hai người đều không phát hiện, Mộc Bách Nhiên thấy bọn họ nhìn nhau, khóe miệng lộ ra nụ cười tà hoặc.

Vòng thi đấu thứ nhất đã xong, ngày mai sẽ tiến hành đợt thứ hai, cũng là

trận chung kết. Dân chúng rất nhiệt tình, bởi vì Mộc Bách Nhiên trở về.

Mộc Bách Nhiên vẫn là người đứng đầu tứ kiệt của Bắc thành, vẫn là phu

quân hoàn mỹ trong lòng ngàn vạn cô gái.

Ngày đầu tiên tỷ thí kết thúc như vậy, tựa hồ không có gì đặc biệt.

Ngày tiếp theo, mọi người lại tấp nập dưới đài.

Vân Y một thân võ phục, mặctrên người có một loại cảm giác oai hùng hiên ngang.

Mộc Bách Nhiên một thân màu trắng võ phục, càng ôn nhuận.

Thí sinh tham gia thi đấu, đứng ở phía dưới, xếp thành hai hàng, đợi đến lượt.

Kỳ thật, cuộc thi này cũng rất nhàm chán, Vân Y đứng ở bên kia chán đến chết, cảm thấy không có gì thú vị.

Chiêu thức cũ kỹ, bảo thủ không chịu thay đổi.

Đúng lúc Vân Y buồn ngủ, có một người bước lên, nhìn người này Vân Y nhất thời có chút hứng thú.

Tôn tử của Thổ gia, Thổ Dũng.

Thổ Dũng coi như là được Thổ gia gia chân truyền, võ công không kém.

Thổ Dũng lên sân khấu, tình thế tốt hơn. Cơ hồ tất cả đều thắng.

Thanh âm phía dưới ủng hộ không ngừng, nhưng một thân thể mập mạp lên đài, mọi người lại lặng im.

Bởi vì, Mộc Vũ đã đến.

Nhìn Mộc Vũ, khóe miệng Vân Y khẽ giật.

Hắn thật đúng là không biết xấu hổ? Luận về võ công của hắn, cũng không đủ cho người khác nhét kẽ răng.

Nhưng không có cách khác, hắn cuối cùng vẫn thắng.

Quả nhiên, võ công của Mộc Vũ đã có biến hóa.

Kỳ thật, võ công của Mộc Vũ không có gì biến hóa, vẫn giống như cũ. Nhưng

bên kia Thổ Dũng lại để hắn chiếm thượng phong. Như vậy mọi người xem

đều cảm thấy võ công của Mộc Vũ tốt hơn. Dân chúng đều thổn thức không

thôi.

Quả nhiên qua mấy chục chiêu, Thổ Dũng thua……

Nhìn Thổ Dũng, Vân Y cảm thấy thật sự xin lỗi hắn.

Nàng đã nhờ hắn giả bộ thua.

Bất quá không có cách khác, cách mạng cần a.

Thổ Dũng chiến bại, mà Mộc Vũ lại đắc ý nhìn nơi nơi.

Vài người tiếp theo, không biết là võ công thật sự không được, hay là vì thân phận của Mộc Vũ, cho nên đều bại bởi hắn.

Mà những trận tiếp theo, dân chúng cũng không nhiệt tình.

Đến lúc Mộc Bách Nhiên lên sân khấu, dân chúng mới bắt đầu kích động đứng lên.

Nhìn Mộc Bách Nhiên lên đài, trong mắt Vân Y hiện lên một đạo suy nghĩ sâu

xa. Trong lòng không biết suy tư về cái gì, con ngươi một mảnh thâm

trầm.

Đúng như dự kiến, Mộc Bách Nhiên thắng.

Cái này, dân chúng phía dưới nhất thời cao giọng ủng hộ.

Mà Vân Y chỉ nhìn thật sâu Mộc Bách Nhiên, nàng không hề động đậy, cũng

không làm gì, chỉ lẳng lặng đứng ở nơi đó, lẳng lặng cùng đợi đến phiên

mình lên sân khấu.

Không biết là trùng hợp, hay là cố ý, nàng là người lên sân khấu cuối cùng.

Nhìn bóng dáng trên đài, võ công sinh động lưu loát, như người của hắn, có khí chất làm cho người ta không thể chán ghét.

Trong mắt có một tầng sương mù, giống như muốn che khuất câu hỏi của nàng.

Tổng cảm thấy mình xem nhẹ một thứ, nhưng lại nghĩ không ra.

Xem ra, nên thuận theo tự nhiên có vẻ tốt.

Vân Y đứng thẳng thân thể, đôi mắt phát sáng, lại nhìn lên đài, thấy ánh

mắt ấm áp của Mộc Bách Nhiên. Vân Y nhìn Mộc Bách Nhiên, cũng đáp lại

ánh mắt ấm áp.

Vân Y từ từ bước lên võ đài, lúc đứng đối diện Mộc Bách Nhiên, Vân Y hít vào một hơi. Lúc ngẩng đầu lên, đã

mang vẻ mặt ấm áp ý cười.

“Mời, Mộc công tử.”

“Mời, Vân công tử.”

Hai người chào lẫn nhau, không khí lại đột nhiên biến hóa.

Mộc Bách Nhiên võ công rất cao, Vân Y có thể cảm giác được.

Nếu hai người đều tung ra bản lãnh thật sự, thắng bại cũng chưa biết.

Nhưng giờ phút này, Mộc Bách Nhiên rõ ràng không dùng toàn lực, mà Vân Y lại cất giấu võ công.

Tuy rằng như thế, hai người vẫn đánh đến khí thế ngất trời.

Ở ngoài nhìn vào Vân Y cố gắng để thắng, mà võ công của Mộc Bách Nhiên cùng Vân Y lại không phân thắng bại.

Nhìn cảnh tượng như vậy, rất nhiều quan viên ở đây đều trợn mắt há hốc mồm.

Nguyên bản, bởi vì Vân Y là trạng nguyên cuộc thi khoa cử, bọn họ có thể xem

nhẹ. Nhưng nếu Vân Y giành được trạng nguyên tỷ thí võ nghệ, vậy sẽ

không giống trước đây. Như vậy, sau này địa vị của Vân Y ở Bắc quốc tất

nhiên sẽ rất cao.

Lúc này, bất luận người khác nghĩ

gì, trên đài vẫn đang đánh nhau. Đôi mắt Vân Y càng ngày càng thâm lại,

trong lòng giãy dụa cùng do dự.

Cuối cùng, Vân Y không cẩn thận lộ ra một sơ hở, mà Mộc Bách Nhiên cũng phát hiện nhanh chóng.

Vân Y lộ ra sơ hở này, vẫn âm thầm lặng lẽ quan sát phản ứng của Mộc Bách

Nhiên. Quả nhiên, thấy sơ hở của Vân Y, ánh mắt Mộc Bách Nhiên chợt lóe, nhưng nhanh chóng biến mất. Tiếp theo, Mộc Bách Nhiên lại dường như

không có việc gì tiếp tục ra chiêu.

Nhìn tình huống

như vậy, trong lòng Vân Y một mảnh băng hàn. Nếu không do dự, Vân Y

chuyên tâm ứng phó chiêu thức. Không cho hắn nhìn ra sơ hở, lại lặng yên nâng tốc độ đánh nhau.

Chỉ chốc lát, ở Vân Y cố gắng hạ cùng với Mộc Bách Nhiên âm thầm phối hợp, Vân Y thắng.

Vân Y thắng, nhưng nàng lại cảm thấy trong lòng như mất đi cái gì……

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Tài Khí Phi
Chương 152

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 152
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...