Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Sơn Khán Tà Dương – Chương 126

Thiên Sơn Khán Tà Dương

Tác giả: Mãn Tọa Y Quang Thắng Tuyết
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ninh Giác Phi ra lệnh một tiếng, Vân Dương mang theo hai tiểu đội tinh anh lập tức ập đến.

Mọi người thân mặc bạch y, nay cả mũ đội đầu cũng màu trắng, dán sát vào tuyết mà đi, lại thêm băng tuyết tràn ngập, căn bản không thể nhìn ra. Cả quân nhanh chóng bao vây đồn biên phòng, bốn người ẩn núp bên cạnh cửa, chuẩn bị chặn cá lọt lưới, những người khác chia làm hai đội, một đội dẫm lên vai một đội khác, hai tay bám lấy khung cửa sổ lầu một.

Hầu như cùng lúc, trên dưới hai đội song song đập vỡ cửa sổ, nhảy vào.

Tất cả đồng loạt tay phải cầm cương đao, tai trái nắm phi đao, vừa vào đã quan sát tình thế trong phòng, soạt, phi đao sắc bén vung về phía mục tiêu đã xác định, còn người thì cầm cương đao ào vào càn quét.

Trên lầu dưới lầu đều là dũng sĩ thân kinh bách chiến, tuy bị tấn công đột ngột cũng dùng tốc độ mau nhất cầm lấy binh khí, nhanh chóng chống lại.

Tập kích của bọn Vân Dương đánh qua, có mười mấy người r//ê//n lên rồi ngã xuống, không trọng thương cũng mất mạng, có không ít người trúng đao, nhưng không trúng chỗ hiểm thì cũng ngoan cường chống lại.

Rất rõ ràng, bọn họ muốn che chở cho một người chạy trốn.

Người nọ mặc hắc y, không mang trang sức đặc biệt, nhìn không ra thân phận, nhưng tự thân đã mang theo uy thế khó lường. Vân Dương còn chưa thấy rõ tướng mạo gã thì gã đã được những người xung quanh hy sinh mạng sống để mở đường thoát. Gã không chút do dự, phi thân nhảy ra cửa sổ, nhanh nhẹn rơi xuống mặt đất.

Ninh Giác Phi không cùng tập kích với thuộc hạ mà còn ở bên ngoài xem tình huống. Trong trạm canh gác đang đánh đến kinh thiên động địa, thỉnh thoảng có người rơi từ cửa sổ xuống, nặng nề rơi, máu tươi nhiễm đỏ tuyết trắng, nhưng hắn vẫn không hành động, chỉ bình tĩnh mà nhìn, phán đoán tình hình bên trong.

Ngay khi gã nọ thoát ra từ cửa sổ lầu một, vừa chạm đất đã quan sát tình huống rồi đứng dậy chạy đi thì Ninh Giác Phi liền hiểu, người nọ không phải bị đánh văng ra cửa sổ. Nếu gã đã có thể từ đột kích của bọn Vân Dương mà toàn thân trở ra thì khẳng định chỉ có hai nguyên nhân, một là năng lực gã mạnh nhất trong bọn, hai là có người liều mạng che chắn cho gã chạy trốn. Cho dù là nguyên nhân nào, người này tuyệt đối không phải dạng tầm thường.

Ngựa của người trong đồn biên phòng đều ở trong chuồng, hiện tại không còn kịp để buộc dây cương, chưa kể đến tuyết tan trơn trượt khó mà cưỡi ngựa, gã nọ không chút do dự, quay người chạy về phía tuyết thành.

Bốn người canh trước đồn biên phòng đang kiệt lực cùng địch nhân hỗn chiến, không có người chặn gã lại, Ninh Giác Phi rút Ưng đao, nhanh như cắt, vung đao chém qua.

Người nọ nghe được tiếng gió rít sát bên đầu, lập tức lăn tròn trên đất, trong lúc nguy cấp còn nhớ rõ lăn theo hướng vách núi, tránh lọt xuống khe núi.

Ninh Giác Phi chuyển người trên không trung, đổi hướng, như đại bàng giương cánh, đánh về phía gã, đao trong tay vung đến nghe được tiếng gió, tựa lôi đình vạn quân, bổ xuống gã.

Thế đao của Ninh Giác Phi rất mạnh, người nọ đứng sát vách núi, tránh cũng không tránh, rút đoản đao từ bên hông ra, trở cổ tay đón chiêu.

Một tiếng kim loại chạm nhau chói tai quanh quẩn trong sơn cốc, Ưng đao chém sắt như chém bùn bị đoản đao chặn lại, không thể chém đứt đoản đao. Ninh Giác Phi có phần ngoài ý muốn những cũng không đến nỗi ngạc nhiên. Thần binh lợi khí tuy rằng ít những cũng không phải không có, điều này chỉ chứng thực rằng gã này không phải kẻ tầm thường mà thôi.

Ninh Giác Phi giành trước tiến lên, Ưng đao trong tay tung bay, bao vây lấy gã, mỗi một chiêu đều buộc gã bược đến chỗ hiểm. Gã nọ ngay cả thời gian thở cũng không có, chỉ có thể dựa vào vách núi, huy đao đón đỡ. Cũng may gã biết xem thời cơ, dựa vào vách đá, tránh việc bốn bề thọ địch, chỉ cần ứng phó với tấn công từ chính diện của Ninh Giác Phi là đủ, nên mới miễn cưỡng chống đỡ được đến bây giờ. Chẳng qua, trường đao cầm trong tay Ninh Giác Phi, người hắn cũng đang đứng thẳng, có thể tự do di chuyển, không phải cố kỵ điều gì, cường công từ trên xuống, còn gã cầm đoản đao, ở dưới thấp, chống đỡ rất khó khăn.

Đúng lúc này, gã ra sức cản một chiêu của Ninh Giác Phi, tay trái lấy ra một cái ống từ bên hông, gõ xuống đất, rồi ném lên trời.

Ninh Giác Phi lợi dụng lúc tay trái hắn hành động thì tay phải xuất hiện kẽ hở, một chiêu xéo xuống, rạch một lỗ trên vai phải gã, máu tươi chảy ra.

Một tiếng rít vang lên, pháo hoa nổ tung, tia lửa bắn ra, cắt ngang trời tuyết trắng xóa, truyền đi rất xa.

Ninh Giác Phi lập tức cảnh giác, đao trong tay vẫn liên tục chém, che lại hết đường lui của gã, rồi lập tức huýt sáo một tiếng.

Vân Dương lập tức từ cửa sổ nhảy ra: “Nguyên soái, có gì phân phó?”

Gã nọ nghe tiếng “nguyên soái” thì trừng trừng nhìn Ninh Giác Phi.

Hai người chiến đấu kịch liệt hơn mười chiêu, kỳ thực thời gian cũng chỉ trong nháy mắt, song phương đều dồn toàn bộ tinh lực vào động tác đối phương, căn bản không chú ý đến mặt mũi của nhau. Đến lúc này, Ninh Giác Phi mới phát hiện, gã có một đôi mắt màu xanh, ánh mắt bén nhọn, như muốn cắt nát hắn ra.

Ninh Giác Phi sửng sốt, rồi lại nhớ ra mình đã từng thấy ánh mắt đó ở nơi nào.

Người dẫn đầu kế hoạch vây công sứ đoàn Bắc Kế ở sa mạc Thanh Đằng lúc còn ở Tây Vũ.

Hắn có phần ngẩn ra, đao trong tay cũng chậm lại, gã nọ nhân cơ hội nhảy lên, ánh đao vọt qua, thế tiến công như sấm sét, ào về phía Ninh Giác Phi.

Ninh Giác Phi lui ra sau ba bước, thân pháp nhẹ nhàng, luôn giữ khoảng cách thích hợp sử dụng trường đao, mà đoản đao của gã nọ muốn đánh tới chỗ hắn thì tương đối khó.

Vân Dương thấy gã nọ thân thủ bất phàm, đao trong tay vung lên, vội vàng thêm vào vòng chiến. Ninh Giác Phi giành trước ra lệnh: “Ngươi lập tức điều cung nỏ thủ, phong tỏa đường đến tuyết thành.”

“Tuân lệnh.” Vân Dương không nói hai lời, lập tức quay đầu kêu to. “Cung nỏ thủ, toàn bộ qua đây.”

Trong hai tiểu đội của họ có chừng ba mươi người am hiểu nỏ tiễn của Nam Sở, vừa nghe mệnh lệnh liền thoát khỏi vòng chiến, lao ra cửa, chạy thẳng đến chỗ Vân Dương tập hợp.

Gã đang ứng chiến với Ninh Giác Phi biến sắc, bỗng cố chạy về phía đường nhỏ thông đến tuyết thành.

Ninh Giác Phi đang muốn truy kích nhưng trong không trung mơ hồ có tiếng rít, một mũi tên đen dài xuyên qua tuyết, thẳng tắp bay về phía hắn, phía sau còn có mũi tên thứ hai, thứ ba, rạch xé không trung, bắn tới.

Ninh Giác Phi vung đao chém, ngăn được mấy mũi tên, nhưng trong thời gian đó, gã nọ đã bị gió tuyết bao phủ, chỉ còn là bóng hình loáng thoáng mờ ảo.

Ninh Giác Phi chạy đuổi theo, vừa chạy vừa lắng tai nghe. Hắn không nghe thấy tiếng vó ngựa hay tiếng bước chân người ở phía trước, chỉ thấy bóng dáng gã nọ thoát ẩn thoát hiện.

Vân Dương thấy hắn đuổi theo, vội vã chạy qua, phất tay để đoàn cung nỏ đi theo mình.

Tên dài mạnh mẽ xé rách không trung, bước chân của Ninh Giác Phi bị tên cản trở, càng lúc càng cách xa gã nọ. Cân nhắc một chút, hắn quyết định dừng lại, cúi người nhặt tên trên mặt đất lên, quay đầu đi về.

Gã tiễn thủ cũng ngưng bắn, cứ thế không tiếng động mà biến mất.

Vân Dương chẳng biết lúc nào đã bố trí xong cung nỏ thủ, phong tỏa sơn khẩu chặt hẹp chỉ đủ một người đi qua lại. Ở đây cũng có một số đồ đặt làm chướng ngại vật làm từ gỗ, khá nặng, có thể ngăn cản tấn công của kẻ địch, hiện tại hơn phân nửa đều bị quân địch kia đẩy hết xuống khe núi, nên chỗ này liền không còn đồ vật cản trở.

Ninh Giác Phi dự định bố trí cung nỏ thủ ở chỗ này, nếu như có viện quân của địch đến thì có thể chặn được đối phương, sau đó phái người hạ sơn, rồi điều thêm quân đến, hẳn là không có vấn đề gì lớn. Dù sao, ở đây chỉ có một con đường có thể đi, nhưng đường chỉ đủ một người đi qua, dễ thủ khó công, đối phương dù có nhiều thế nào cũng thành ra vô dụng.

Chiến tranh trong trạm canh gác đã đến hồi kết, Vân Dương không bằng lòng để Ninh Giác Phi xông vào. Người ở bên trong đều rất ngoan cường, toàn là dân bỏ mạng, vạn nhất có tên nào muốn ngọc thạch câu phần, tổn thương đến Ninh Giác Phi thì Vân Dương có bao nhiêu cái mạng cũng không đủ chết.

Ninh Giác Phi cũng không ép, chỉ bảo: “Để lại vài người sống, đừng giết hết.” rồi leo đến lên vách núi, kiểm tra tên dài trong tay.

Độ mạnh yếu và phương thức di chuyển của những mũi tên này, hắn vô cùng quen thục, ký ức vẫn còn rất mới mẻ, hắn dám khẳng định, người bắn tên chính là thần tiễn thủ dạ tập ở Ô Lạp Châu Mục. Thân phận người này thần bí khó lường, vẫn tra không ra đầu mối, không nghĩ tới lại ở đây, hơn nữa còn nghe theo lệnh gã mắt xanh kia, chỉ dựa vào một mình tiễn thủ nọ đã có thể yểm hộ gã thoát khỏi tay Ninh Giác Phi, quả thật không phải người bình thường.

Ninh Giác Phi suy nghĩ một chút, ngẩng đầu nhìn về phía mũi tên bay tới.

Hoa tuyết bay khắp nơi, núi non trùng điệp, trắng xóa như kỷ băng hà, không nhìn thấy người, gió rét quất như đao cắt, khiến da và mặt người đau đớn như kim đ//â//m. Ở một nơi như thế này, con người rất khó sinh sống. Ninh Giác Phi quả thật kính phục tên tiễn thủ đã mai phục sẵn trên núi tuyết, thời thời khắc khắc bảo vệ cho gã mắt xanh kia, song song lại có chút hiếu kỳ với gã mắt xanh áo đen có đôi mắt hung ác không khác sói ấy, thật muốn đấu với gã một phen.

Không lâu sau, Vân Dương bẩm báo: “Nguyên soái, người ở bên trong đã xử lý xong, có sáu người sống, đều bị trọng thương. Tuy họ là địch nhân nhưng tất cả đều là thiết hán tử, không phải dạng vừa, thật khiến người khác kính trọng.”

“Đúng vậy.” Ninh Giác Phi gật đầu. “Cho dù là sống chết, đều đem xuống núi, người chết thì an táng, người bị thương thì chuẩn trị. Mặt khác, dẫn theo ngựa bọn họ nữa.”

“Tuân lệnh.” Vân Dương xoay người đi sắp xếp.

Ninh Giác Phi chậm rãi đến gần đồn biên phòng, hỏi tình hình thương vong của binh sĩ, dặn người bị thương mau chóng hạ sơn nghỉ ngơi, người hy sinh vì chiến sự thì cần chỉnh lý lại cho nghiêm trang rồi tất cả cùng đứng mặc niệm. Trong phòng trở nên an tĩnh, các tướng sĩ Ưng quân đã theo hắn đánh qua rất nhiều trận, biết rõ sự thân thiết của hắn với người bị thương cũng như sự tôn trọng của hắn với người chết. Thế nên, những người không bị thương hay bị thương nhẹ đều buông bỏ mọi chuyện trong tay, lặng lẽ đứng nghiêm, cùng hắn tưởng nhớ những chiến hữu đã hy sinh.

Một lát sau, Ninh Giác Phi mới khoát tay, ý bảo mọi người tiếp tục làm việc, sau đó, coi lại hiện trường và những vật phẩm còn lại.

Hơn hai canh giờ trôi qua, hai đội Ưng quân 200 người đi lên, tách ra bảo vệ sơn khẩu và đồn biên phòng, Ninh Giác Phi và Vân Dương lúc này mới mang theo hai đội Hổ Đầu và Ngọc Điêu hạ sơn.

Lúc này, Vân Đinh suất lĩnh một đại đội Ưng quân chạm mặt với quân địch từ phía đông, từ đó làm giảm tốc độ hành quân của đối phương.

Chẳng qua, tuy hành động của địch nhân đã suy giảm nhưng năm, sáu canh giờ sau vẫn sẽ tới đây.

Ninh Giác Phi thu được lời truyền của Vân Đinh từ phi ưng, lâm vào trầm tư.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Sơn Khán Tà Dương
Chương 126

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 126
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...