Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Kiều - Đổng Vô Uyên – Chương 146

Thiên Kiều - Đổng Vô Uyên

Tác giả: Đổng Vô Uyên
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người đánh cá có kinh nghiệm đều biết càng là lúc biển lặng sóng êm thì bên dưới càng là xoay chuyển rung trời.

Hiện giờ Lục gia chính là mặt biển này.

Mỗi một nhà đò đều đang yên tĩnh chờ, đợi cơ hội đánh vỡ mặt biển yên tĩnh.

Nhị phu nhân Trần thị đang đợi, Tam phu nhân Thôi thị đang đợi, Trường Đình cũng đang đợi.

Nàng đang chờ Trần thị ra tay trước, ai động trước thì kẻ ấy chết. Lục gia hiện giờ là một bụi gai thật lớn, bất động sẽ không bị thương, nhưng nếu đánh tới đánh lui thì nàng vẫn cần chậm rãi trù tính làm sao đạt được lợi ích lớn nhất trong việc này, để lúc Trường Anh trở về càng thêm thoải mái mà ứng đối.

“Nhưng ngươi cũng không hỏi xem anh ngươi có nguyện ý hay không.” Hồ Ngọc Nương cong eo bẻ cánh hoa rồi dán tới gần giúp Trường Đình đắp mắt, biểu tình chuyên chú cực kỳ nghiêm túc, trong miệng thì nói, “Ngươi xem, quầng thâm trên mắt ngươi đậm như thế, sắc mặt cũng không tốt. Chờ anh ngươi trở về chẳng phải sẽ đau lòng muốn chết sao? Ngươi chính là như vậy, hận không thể chuyện gì cũng ôm vào người. Ngươi chăm sóc cho A Ninh không khác gì con mình, việc học, ăn mặc đều muốn quản. Con bé là em gái ngươi thì cũng thôi, nhưng Lục Trường Anh là một đại nam nhân, lại là anh cả của các ngươi thì ngươi hà tất phải làm thế này? Ngươi có thể nghĩ ra chẳng lẽ anh ngươi không thể nghĩ ra ư?”

Trường Đình vừa nhắm mắt lại đã mở ra.

Ừ, trước mắt vẫn là khuôn mặt phóng đại nhiều lần của Hồ Ngọc Nương.

Nàng ấy dán gần quá rồi!

Trường Đình chỉ cảm thấy Hồ Ngọc Nương nháy mắt một cái là lông mi của nàng ấy sẽ cọ lên mặt mình!

Trường Đình lại thầm đếm tới 5, vừa mở mắt ra lại thấy Ngọc Nương vẫn lải nhải nói đông nói tây…

Sao trước kia nàng lại cảm thấy Ngọc Nương là một nữ nhân giống nam nhân nhỉ…

Quả thực là không biết nhìn người!

Trường Đình trầm mặc, cánh hoa đắp trên mặt suýt nữa rớt xuống dưới. Nàng vội duỗi tay đỡ lấy, giọng thoải mái nói, “Cái gì đều chờ ca ca trở về làm vậy ca ca có còn thể diện gì nữa không? Bảo một nam nhân đi đối phó với những việc xấu xa trong nội trạch, cùng Nhị phu nhân, Tam phu nhân đấu đá thì còn ra thể thống gì. Ta cũng ngại mất mặt.”

Ngọc Nương sách một tiếng, thấp giọng gào, “Ai u! Ngươi đừng nhúc nhích! Lại rớt rồi!” Sau đó nàng ấy lại duỗi tay đỡ, “Cũng không thể tùy ý hành sự như thế!” Ngọc Nương đè thấp giọng nói: “Có phải Tạ gia Đại Lang chê ngươi không đủ nhu thuận không!?”

Trường Đình liếc mắt Mãn Tú, nàng kia lập tức run lên, co người lại.

“Cũng không có gì. Hắn đương nhiên phải đứng ở góc độ của Tạ gia mà nhìn vấn đề. Nếu ta là người tàn nhẫn thì dù ông ngoại muốn đón ta cũng sợ thể diện của Tạ gia khó coi.” Trường Đình nói rất tùy ý, “Không trách hắn, đạo bất đồng thì khó hợp tác. Hắn khẳng định hay phủ nhận với ta chỉ là cái….”

Trường Đình đỏ mặt, rốt cuộc cũng nuốt một từ “rắm” kia xuống.

Nàng vẫn nhớ rõ lễ nghi hiền thục nhưng Ngọc Nương vừa nghe đã chửi ầm lên, “Ta nhổ! Hắn là cái thá gì! Chuyện gì cũng chưa làm còn làm bộ quân tử thánh nhân! Con mẹ nó, đau đớn lớn nhất đời này của hắn chắc là bị muỗi đốt! Ta khinh! Hắn biết chúng ta làm sao mà sống sót ư?! Nếu không dữ một chút thì lúc ấy chúng ta đã bị đám lưu dân kia xé nát rồi! Cái đồ hư thối gì cũng dám ở chỗ này đánh rắm!”

Trường Đình bình tĩnh kịp thời duỗi tay che tai cho tiểu Trường Ninh. Nàng biết ngay Hồ Ngọc Nương lại muốn giận tím mặt…

Trường Đình cười sau đó ngửa đầu nhìn sắc mặt đanh đá của Ngọc Nương lúc chửi ầm lên. Tiểu cô nương rõ ràng lớn lên không tồi, mũi cao mắt to, một thân anh khí nhưng bộ dạng vén tay áo chống nạnh này nhìn sao mà thân thiết vậy?

Trường Đình cười khẽ trấn an cảm xúc của Ngọc Nương: “Ngươi đừng mắng lâu, lần tới mắng trước mặt hắn ấy! Ngươi không biết lúc hắn nói lời này kỳ thật lòng ta cũng không thoải mái, nhưng nghĩ lại thì thấy không cần phải để ý. Hắn chả là gì của ta hết!”

“Không phải ngươi sẽ gả cho hắn sao?”

Rốt cuộc rúc trong hậu trạch lâu rồi nên Ngọc Nương cũng nghe được một chút. Trước kia nàng ấy còn thổn thức nói với Trường Đình nếu gả đến Tạ gia thì nàng sẽ cách nhà mẹ đẻ rất xa. Nàng ấy cũng không trêu đùa Trường Đình và M//ô//n//g Thác nữa, rốt cuộc dòng dõi còn ở đó, trừ phi hai người đầu thai lại nếu không tuyệt đối sẽ không có cơ hội thành đôi.

“Ai nói?” Trường Đình hỏi lại Ngọc Nương, tay chọc chọc trán nàng ấy, hận sắt không thành thép, “Ta cầu xin ngài, đừng suốt ngày nghe San Hô và Bích Ngọc nói chuyện ngồi lê đôi mách nữa! Có rảnh thì ngươi nghĩ nhiều về việc sau khi Nhạc tam gia về Ký Châu thì ngươi nên làm gì đi!”

Chờ Trường Anh trở về người của Thạch gia sẽ không còn cớ ăn vạ ở Bình thành, Nhạc lão tam sẽ phải đi, M//ô//n//g Thác cũng thế. Nhạc lão tam đi rồi thì cái tên Nhạc Phiên cà lơ phất phơ kia cũng phải đi theo chứ sao.

Ngọc Nương vung tay lên không thèm để ý nói, “Hắn đi thì đi! Liên quan gì tới ta!” Sau đó nàng ấy lại chuyển đề tài về, “Nói như vậy ngươi không phải nhất định phải gả cho Tạ Đại Lang đúng không? Vậy ngươi gả cho ai? Gả đến hoàng gia ư? Thế cũng được, coi như thuận lý thành chương mà về Kiến Khang, không ở nơi quỷ quái này nữa.”

Mười năm trước Phù gia cũng chưa có được bản lĩnh cưới nữ nhi Lục gia đâu. Hiện giờ Lục gia tuy rằng đã mơ hồ suy tàn nhưng vẫn không tới mức gả con cho hoàng tộc.

Trường Đình lắc đầu, “Không biết.”

Nàng đúng là ăn ngay nói thật.

“Vậy ngươi có nghĩ tới không? Lúc anh ngươi vừa về, thủ tang xong ngươi đã 17, 18 tuổi, cũng nên gả chồng. So với lúc ấy mới luống cuống thì không bằng hiện tại tính toán trước đi. Lúc trước trong thôn chúng ta làm mai đều phải định trước một năm đó.”

Trường Đình ngước mắt nhìn thần sắc của Ngọc Nương, sau đó cười rộ lên. Nàng ấy đúng là rất ưu sầu, cũng không biết là sầu cái gì. Rõ ràng bản thân nàng ấy còn có một đống việc phải giải quyết, người chú chỉ biết tiền không biết thân tình, bản thân lại phiêu bạt không trốn để về, người thân cận lại sắp rời xa… thế nhưng nàng ấy còn muốn nhọc lòng việc tương lai của người khác.

Trường Đình lắc đầu cười nói, “Không vội.” Chờ những việc này được giải quyết hết rồi chậm rãi tính cũng được, “Dù sao ta…”

Dù sao hiện tại ta cũng có người thật lòng ái mộ.

Trường Đình yên lặng nghĩ.

Tới cuối tháng 5 quan tài của Lục Phân về tới Bình thành. Tiểu Tần tướng quân đi đầu gương mẫu, toàn bộ đội ngũ chỉ có gần trăm người, trắng xoá một mảnh. Võ tướng không cởi khôi giáp, tất cả đều buộc vải trắng ở cổ tay áo, cửa thành mở rộng. Trường Đình trầm mặc đứng ở phía sau Chân Định đại trưởng công chúa mà im lặng không nói.

Đây là lần đầu tiên Trường Đình nhìn thấy bộ dạng quan tài gần như thế.

Nó vuông vức, đen sì, khe hở hầu như không có, đinh đóng chặt bốn phía giống phủ bụi lên một đoạn quá khứ không muốn để người ta biết.

Trường Đình lập tức cảm thấy trong lòng như bị kim đ//â//m, đau đớn tuy nhỏ nhưng kéo dài. Đội ngũ từ xa tới gần, quan tài cũng từ nhỏ phóng to.

Trường Đình đột nhiên cảm thấy cổ họng chua loét, cực kỳ buồn nôn, nhưng người có máu mặt của Bình thành đều ở đây, nếu nàng nôn trước quan tài của chú mình thì sau này cũng đừng mong làm người nữa.

Ngọc Nương song vai đứng cạnh Trường Đình, tay duỗi ta sau nắm chặt tay nàng, lại ghé sát nhỏ giọng nói, “Nhịn một chút, sáng sớm ta cũng không ăn no, hiện tại bụng đói ghê gớm.”

Trường Đình lập tức lại suýt bị Ngọc Nương chọc cười. Vừa buồn nôn vừa muốn cười, cảm xúc rối rắm đan chéo khiến mặt nàng suýt không bảo trì được biểu tình đứng đắn.

Có lẽ sắc mặt Trường Đình không tốt lắm nên Nhiếp thị thò người ra nhìn rất nhiều lần. Nàng xua tay với nàng ấy tỏ vẻ không có việc gì nhưng phía sau lại cảm nhận được một ánh mắt khác đang nhìn mình. Nàng trực tiếp ngước mắt nhìn về phía Nhiếp thị nhưng thì vừa lúc thấy M//ô//n//g Thác đang nhìn lại đây.

Nàng chỉ theo bản năng liếc qua, ai biết chỉ lơ đãng đã thấy M//ô//n//g Thác đang chắp tay nghiêng người đứng cạnh Nhạc lão tam. Thần sắc hắn bình tĩnh xếp hàng đưa linh cữu theo tác phong nhà binh, giống như hắn chưa từng nhìn qua đây.

Có lẽ đúng là do nàng ăn sáng ít nên hiện giờ ngoài buồn nôn nàng còn thêm ảo giác…

Bị gián đoạn bởi chuyện này nên cảm xúc trong lòng nàng nhẹ nhõm hơn nhiều. Ngoại trừ chút rối rắm trong lòng thì đại khái nàng cũng giống như trút được gánh nặng.

Linh đường của Lục Phân đã sớm dựng xong, linh đường của Lục Xước còn chưa dỡ nên Lục Tân sắp xếp linh đường cho Lục Phân ở phía sau. Nhị phu nhân Trần thị không thích cách sắp xếp như thế, nàng ta không ngừng nhắc tới chuyện này trong lúc thỉnh an Chân Định đại trưởng công chúa, “Tuy nói là hai anh em, một lớn một nhỏ nhưng hôm nay người đều đã chết, đã về với cát bụi, ân oán cũng nên tiêu đi…”

Có thể tiêu được sao?

Trường Đình thấy Trường Bình và Trường Hưng đều muốn duỗi tay bóp chết bọn họ. Nàng cũng biết bọn họ vô tội, nhưng nợ nần trên đời này đâu có tính như thế.

Nợ cha con trả, nợ cha con trả.

Trường Đình nỗ lực thuyết phục mình quên những lời này đi.

Nàng nghĩ thế này: Chân Định đại trưởng công chúa nghĩ thế nào không quan trọng, dù sao kết cục cuối cùng vẫn là chuyện tang lễ của Lục Phân đều được giao cho Lục Tân sắp xếp, người khác chớ có chen vào. Nếu không cứ nói đông nói tây thì tới bao giờ mới xong.

Nhị phu nhân Trần thị đành phải nhịn xuống. Có lẽ là nhịn xuống, có lẽ tới lúc nào đó nàng ta cuối cùng cũng sẽ bùng nổ.

Mọi thứ trên linh đường đều trắng toát, quan tài ngừng trước đống hoa màu trắng, bên cạnh là đá ướp lạnh. Tiểu Tần tướng quân không cho khai quan, chỉ nói “Bên trong huyết nhục mơ hồ, lại trì hoãn trên đường thời gian dài, chỉ sợ….” Lời nói không hết nhưng lúc này Trần thị đã gào khóc.

Người đã không có, đến thi thể đều nát.

Nhưng Lục Phân tốt xấu còn có thi thể. Còn thi thể cha nàng sớm đã bị hủy bởi một mồi lửa, thứ hạ táng chỉ là quần áo.

Trần thị sớm nên thấy đủ.

Trần thị quỳ dựa vào quan tài mà khóc, tuyệt vọng mà khóc. Trường Bình và Trường Hưng cũng quỳ gối phía sau nàng ta mà lau nước mắt. Nhóm thân tộc của Lục gia cũng nức nở khóc cho người khác xem.

Trường Đình giống một kẻ đứng ngoài cuộc, nàng cũng muốn nhỏ hai giọt nước mắt nhưng trời lại không chiều lòng người. Bất kể thế nào nàng cũng không khóc nổi, nàng sợ nàng vừa khóc thì Lục Phân ở dưới nền đất cũng khó mà yên nghỉ.

“… Đêm nay cửa thành của Bình thành sẽ mở.”

Là giọng M//ô//n//g Thác!

Trường Đình vội vàng quay đầu lại, M//ô//n//g Thác đã sớm đứng ở phía sau nói, “Để tiện cho mọi người vào thành viếng đám tam nên hai đêm này cửa thành sẽ mở rộng. Ta chỉ dặn dò ngài một câu, đừng để bản thân rơi vào nguy hiểm, không đáng đâu. Chuyện giết người cứ để nam nhân làm —— đây là chuyện ta đã sớm nói với ngài.”

“Đây là hai việc.” Trường Đình rũ mắt nhẹ giọng nói.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316
Chương 317
Chương 318
Chương 319
Chương 320
Chương 321
Chương 322
Chương 323
Chương 324
Chương 325

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Kiều - Đổng Vô Uyên
Chương 146

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 146
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...