Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Hạ Đệ Nhất Ảnh Vệ – Chương 179

Thiên Hạ Đệ Nhất Ảnh Vệ

Tác giả: Lililicat
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đại Bảo đột nhiên lặng lẽ bỏ đi. Trong phòng của hắn chỉ để lại một phong thư, nhắn mọi người đừng đi tìm hắn, cho dù có tìm cũng hãy chờ nửa năm sau.

Bởi vì Đại Bảo đột ngột rời đi mà Đại Ngư công tử khóc ầm một trận, sau đó buồn bực trốn vào trong ao Khanh gia bảo, buồn bực không chịu đi ra.

Khanh Ngũ rất hiểu con người Đại Bảo, Đại Bảo nhất định không muốn mọi người khó xử, vì an ủi Đại Ngư công tử, Khanh Ngũ quyết định dàn xếp mọi công việc trong Khanh gia bảo rồi mới đi tìm Đại Bảo.

Có điều, căn cứ vào sự quan sát cũng như tầm hiểu biết của hắn đối với Đại Bảo, đại khái thì hắn cũng có thể đoán được. Đại Bảo đi không từ giã có khả năng liên quan tới Nam triều. Tuy Đại Bảo luôn tận lực che dấu, nhưng người thông minh như Khanh Ngũ vẫn nhìn thấu dấu vết để lại.

Cho nên, trái lại hắn cũng không vội vã đi tìm Đại Bảo, dựa theo phỏng đoán của hắn, lần này Đại Bảo trở về nhất định liên quan tới cuộc tranh đấu trong cung đình. Đợi Đại Bảo đến Nam triều, hồi phục lại thân phận, đến lúc đó tới tìm Đại Bảo cũng không muộn.

Nhưng tâm tình Đại Ngư công tử cực kỳ sa sút, lặn ở dưới mặt nước không chịu nổi lên, bọn họ chỉ có thể mỗi ngày ném vào trong nước thiệt nhiều đồ ăn cho hắn. Mấy ngày nay, thậm chí ngay cả cơm Đại Ngư công tử cũng không ăn, thực vật ném vào trong nước toàn nổi lên trên mặt nước. Vì thế, Khanh Ngũ quyết định biến thành rồng lẻn vào trong nước thăm hỏi Đại Ngư.

Cái ao trong Khanh gia bảo của Đại Ngư thông với thuỷ vực bên ngoài, từng ngày bào mòn bị thiên nhiên cải tạo thành một ao trì, thông với thác nước sau núi. Nước trong ao sâu không lường được, không thể bnào so sánh với cái ao nhỏ trong sân Khanh Ngũ.

Nhân lúc đêm tối người yên tĩnh, Khanh Ngũ với Tiểu Thất lặng lẽ tìm tới bên cạnh cái ao. Sau khi Khanh Ngũ biến thành Bạch Long, Tiểu Thất lập tức gói một ít điểm tâm bọc bằng giấy dầu không thấm nước bên ngoài cuốn thêm mấy tầng lá sen, mới dùng bọc da treo trên cổ Bạch Long. Nhìn qua giống như Bạch Long đeo thêm một cái khăn quàng đỏ vậy.

Bạch Long đeo khăn quàng đỏ lập tức nhảy vào trong nước, lặn thẳng xuống hố đen sâu nhất ở trong ao.

Tuy rằng trong ao đen như mực, nhưng hai mắt Bạch Long phát ra ánh sáng nhạt khiến hắn có thể thấy rõ sự vật ở khoảng cách không xa ở xung quanh.

Bạch Long không ngừng lặn xuống, lúc này mới phát giác ra cái ao trong Khanh gia bảo thật sự sâu không lường được, cũng không biết lặn tới độ sâu bao nhiêu, chỉ thấy thuỷ vực đen kịt dần dần hiện ra khe sáng, mà ở đáy nước mọc ra một tòa nhà đứng sừng sững nơi đó phát ra ánh sáng nhàn nhạt!

Thì ra, ở dưới đáy nước trong Khanh gia bảo còn có tinh quái sinh sống! Bạch Long cảm thấy có vài phần kinh ngạc, thì ra tinh quái thật sự ở cùng một chỗ với người phàm!

Bạch Long cảm thấy tò mò tăng nhanh tốc độ, càng lúc càng gần tòa nhà kia, nhìn rõ ràng không sót cái gì. Không ngờ, ở dưới đáy nước cách tòa trạch năm trượng xuất hiện một cổ lực lượng vô hình đột nhiên đánh văng hắn ra, khiến cho Bạch Long không thể tới gần.

Rồng con còn chưa biết đây là kết giới trong truyền thuyết. Vì thế lần thứ hai muốn tới gần, không ngờ sau khi bị lần rồng con xâm phạm đầu tiên thì uy lực gia tăng mấy lần, lúc này còn chưa đợi rồng ta tới gần khoảng cách như vừa rồi thì bạn ta đã bị một cổ lực lượng hất văng ra xa, thế cho nên toàn thân hắn đều cảm thấy hơi hơi run lên.

“Áo ô ô ô ” Bạn rồng không phục bắt đầu tru lên.

Rốt cục, cũng có thể nghe được tiếng tru chẳng khác gì làm nũng của bạn rồng, Ngư cha từ trong tòa nhà lớn nhô đầu ra. Hắn vẫn trong hình thái một con cá lớn, vừa ngẩng đầu chỉ thấy rồng con ở xoay quanh bên trên tòa nhà gào to, phát tiết bất mãn trong lòng, vì thế Đại Ngư huơ vây cá kêu to: “Tiểu Bạch Long, nơi này có kết giới, đợi ta nhờ chủ nhân phá bỏ kết giới ngươi hãy tiến vào.”

Rồng con mất hứng nhìn Đại Ngư. Một lát sau, Đại Ngư công tử lần thứ hai đi ra, ý bảo kết giới đã biến mất, ra hiệu cho rồng con lội tới.

Rồng con bơi tới cửa, vừa chạm trán Đại Ngư, liền hỏi hắn: “Ngư cha, ta đến thăm ngươi, mang chút điểm tâm cho ngươi.”

Đại Ngư công tử nhẹ nhàng hóa thành mỹ nhân, từ trên cổ rồng con cởi xuống cái bọc da, cảm động sờ sờ sừng rồng nói: “Thực sự có hiếu, có điều ta ở trong này có chuyện rất quan trọng phải làm, tạm thời sẽ không quay lại nhân giới.”

“Ngươi có chuyện trọng yếu gì chứ? Không phải là muốn tìm chỗ nhớ thương Đại Bảo sao? Đều đã nói với ngươi Đại Bảo chỉ là trở về nhà hắn. Tòa nhà này là của ai?” Rồng con tò mò hỏi.

Đại Ngư vỗ vỗ vòi nước: “Chủ nhân tòa nhà này là giao long.”

“Giao long!” Rồng con (⊙o⊙)

“Ngươi giật mình cái gì! Con trai của Đại Ngư ta thì đừng có biểu hiện như tên hai lúa như vậy!” Đại Ngư công tử vỗ đầu hắn một cái, “Ngươi chính là rồng đó! So với con thuồng luồng kia không biết cao quý biết bao nhiêu đâu! Đừng có ngốc như vậy!”

“Ai nói rồng cao quý hơn giao?” Bên trong tòa nhà đột nhiên truyền ra một giọng điệu không vui, thanh âm giống như mỹ ngọc va chạm, cực kỳ mát lạnh êm tai. Biểu tình của Bạch Long nhà quê càng phóng địa, có chút hưng phấn nhỏ giọng hỏi Ngư cha: “Người nói chuyện chính là thần thú giao long trong truyền thuyết à? Thực ly kỳ! Thật sự không ngờ, bên dưới phía lại là chỗ giao long ở! Cha thân thân thật sự là nhà tiên tri!”

“Nếu đã tới thì hãy chào hỏi tên thuồng luồng keo kiệt kia đi!” Đại Ngư công tử thở hắt ra, xem ra lại đắc tội cái tên kia rồi.

“Phải biến thành người sao?” Rồng con lại bắt đầu nhăn nhó, bởi vì hiện tại hắn đã là con rồng trưởng thành phép thuật biến thân đã không còn đơn giản như lúc trước, tỷ lệ biến thành bạn rồng bánh bao rất lớn, cho dù phải đổi thành Khanh Ngũ phóng khoáng tiêu sái cũng ở trong tình trạng trần truồng.

“Ta giúp ngươi biến, nhanh lên, bằng không một hồi con thuồng luồng kia đi ra sẽ bị chê cười.” Đại Ngư công tử kéo kéo sợi râu Bạch Long nói.

Vì thế tại cánh cửa không người, Bạch Long xoay tới xoay lui, rốt cục nhờ Đại Ngư công tử dùng phép thuật lần đầu tiên biến thành Khanh Ngũ mặc quần áo.

Điều này làm cho hắn có chút đắc ý nho nhỏ. Dưới sự dìu đỡ của Đại Ngư công tử, Khanh Ngũ tiến vào trong tòa nhà —— chỉ thấy bên trong tòa nhà dưới đáy nước cực kỳ lung linh, trên tường dùng Minh Châu làm trang sức, bên trong hoa viên không trồng trăm hoa mà là San Hô cùng với đủ loại bèo rong thướt tha, từng đoàn cá nhỏ ở giữa không trung bay múa, nhưng bên trong tòa nhà không có nước, toàn bộ nước bị chặn ở ở ngoài bằng kết giới, nhìn lên trên, chỉ thấy thủy quang óng ánh, khung cảnh này vô cùng mộng ảo.

Kết cấu trong tòa trạch cực kỳ phức tạp, được tạo theo truồng phái cách điệu của tộc thuỷ, y hệt động phủ thần tiên.

Khanh Ngũ tấm tắc lấy làm kỳ lạ, sau khi tiến vào đại sảnh chỉ thấy trên tọa ỷ có một nam tử khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng.Ngũ quan của người này khắc sâu vô cùng, khí thế như đao, một thân quần áo xanh thẫm, cả người tản mát ra khí tức chớ lại gần.

“Đại Ngư, đây là con nuôi mà ngươi nói?” Nam tử đánh giá Khanh Ngũ, hình như có một chút không vui.

“Tham kiến giao quân.” Khanh Ngũ trái lại khéo đưa đẩy, lần đầu gặp mặt dùng nụ cười mỉm treo bên môi, cấp bậc lễ nghĩa chu đáo.

Đại Ngư vội vàng giới thiệu nói: “Thanh Giao, đây là nhi tử Khanh Thục Quân nhà ta.”

Thanh Giao chỉ nhìn Khanh Ngũ gật gật đầu, có chút ngạo mạn, dường như người nọ mang theo sự khinh thường đối với thân phận Long thần của Khanh Ngũ.

Đại Ngư dẫn Khanh Ngũ đến cái ghế vỏ sò bên cạnh chỗ của mình. Thanh Giao chú ý bước chân chậm chạp của Khanh Ngũ, xem thường mở miệng: “Không thể tưởng được, huyết mạch duy nhất của long tộc thế mà lại là một con rồng tàn phế.”

Khanh Ngũ nghe vậy chỉ khẽ nhíu mày, nhưng cũng không nói gì thêm.

Thanh Giao tựa hồ vui vẻ với việc thương tổn tự tôn của Khanh Ngũ, nói tiếp: “Một con rồng tàn phế đối với kế hoạch tiêu diệt ma vật cũng không thể giúp được cái gì, Đại Ngư, tiễn Tiểu Long này về đi.”

Kế hoạch tiêu diệt ma vật? Khanh Ngũ không hiểu nhìn về phía Đại Ngư, Đại Ngư đáp: “Mấy ngày trước tiết trời khô hạn cực kỳ nghiêm trọng, ta liền biết đây không phải là hiện tượng tự nhiên, mà nguyên nhân là do ma vật quấy phá.

Vì thế tìm đến giao quân bàn bạc. Sau đó liên lạc với tinh thú các nơi mới biết được, thì ra nguyên nhân gây ra khô hạn chính là do ma vật tàn sát bừa bãi các nơi.

Cho nên chúng ta định mở cuộc họp nhằm lên kế hoạch tiêu diệt ma vật. Mấy ngày nữa, tinh thú ẩn núp các nơi ở Trung Nguyên đều sẽ hội tụ về đây, mọi người đồng tâm hiệp lực diệt trừ ma vật!”

“Thế nhưng sao lại ở dưới Khanh gia bảo?!” Khanh Ngũ giật mình hỏi.

Đại Ngư giải thích: “Mỗi một khu vực ở nhân gian đều chứa đựng linh mạch, tất nhiên sẽ có rất nhiều linh thú sinh sống. Tiểu Bạch Long ngươi từng tổ chức họp hành với những môn phái Thanh Thành, Nga Mi, trên thực tế tinh thú dưới nước cũng có chỗ tụ tập khi tổ chức những sự kiện quan trọng!”

“Nói cách khác, đám tinh thú các ngươi trên thực tế cũng tương đương với những môn phái trong ‘võ lâm’ à?” Khanh Ngũ cảm thấy cực kỳ thần kỳ.

“Tiểu Bạch Long ngươi hãy nghe ta nói, Thanh Giao kỳ thật là một tên mặt lạnh tâm nóng, hắn không muốn để ngươi tham dự vào kế hoạch tiêu diệt ma vật nguy hiểm này, ngươi ngoan ngoãn về đi, đừng hỏi nhiều, biết không?” Đại Ngư lặng lẽ dặn dò hắn.

“Được rồi.” Khanh Ngũ cũng không quan tâm tới công việc của nhóm yêu tinh này lắm, nhưng Đại Ngư cũng phải tham dự vào việc nguy hiểm như vậy, hắn liền cảm thấy có chút lo lắng. Cì thế lôi kéo ống tay áo Đại Ngư nói: “Ngư cha, ngươi cũng về cùng ta đi, một con cá tinh như ngươi cũng đừng trộn lẫn với nhóm tinh thú cấp cao người ta làm chi.”

“Cái gì!!!! Ngươi dám xem thường Ngư cha ngươi!!! Ta chính là Đại Ngư có thể cắn chết rồng!!!!”

Ngư cha đột nhiên nổi điên.

Khanh Ngũ = =

Vì thế, bởi vì lo lắng cho sự an toàn của Đại Ngư, dù sao Đại Ngư cũng là người mà Đại Bảo thích nhất, rồng có bộ vuốt vẫn quyết định mang tính tượng trưng tham dự đại hội võ lâm của nhóm tinh quái này.

Thanh Giao uống trà đợi Đại Ngư bão nổi xong, mới nói với Khanh Ngũ: “Ta muốn nhờ ngươi mang một người đi.”

“A?” Đối với thái độ ngạo mạn của Thanh Giao, Khanh Ngũ hơi hơi nâng hàng lông mày, đáp: “Ta chỉ là một con rồng tàn tật, có thể nào nhận được sự nhờ cậy của giao quân sự chứ?”

Thanh Giao vẫn lạnh lùng như cũ, không hề giận dữ: “Là đệ đệ ta, ta không hy vọng hắn cũng bị cuốn vào kế hoạch tiêu diệt ma vật, trong khoảng thời gian này để cho hắn sống nhờ ở chỗ của ngươi đi.”

Giọng điệu này một chút cũng không giống như nhờ vả người ta mà ngược lại y hệt như mệnh lệnh. Có điều Khanh Ngũ tốt tính, không quá so đo dù sao, đối phương cũng không phải con người.

Vì thế đáp: “Vậy để lệnh đệ ra đây gặp mặt đi.” Nhưng hắn lập tức cảm thấy đau đầu, sân nhà hắn đã đủ các phiền toái không phải con người rồi. Hy vọng người em trai của giao long này không phải thiếu niên quậy phá như Bạch Hổ.

Lại nói, giao long không có sừng như rồng để nhe nanh múa vuốt, không thể nào có bộ lông xù đáng yêu như Bạch Hổ, hơn nữa dựa theo tính tình của con thuồng luồng trước mặt là hắn đủ biết bộ tộc giao long ngạo mạn ưa cứng, xem ra không phải là mặt hàng dễ ở chung.

Ngay tại lúc Khanh Ngũ rơi vào dòng suy nghĩ miên man, từ cánh cửa bên hông xuất hiện một thanh niên, dáng người thon dài, khuôn mặt kiên nghị, làn da có chút ngăm đen. Tính tình cũng giống như huynh trưởng nhà hắn, không hay nói cười. Khanh Ngũ im lặng bĩu môi, lập tức nở nụ cười ôm quyền chào hỏi em trai của giao long.

Không ngờ Thanh Giao lại nói: “Đây là đệ đệ ta, Huyền Giao, ta sẽ không để hắn đi theo ngươi ăn không công, trong khoảng thời gian này tạm thời để cho hắn làm thị vệ của ngươi là được. Huyền Giao.”

Thanh Giao kêu một tiếng, Huyền Giao liền khụy đầu gối quỳ xuống trước mặt Khanh Ngũ, nói: “Trong khoảng thời gian này, Huyền Giao sẽ xưng hô với các hạ là chủ nhân, nếu Huyền Giao có làm gì không đúng, mong chủ nhân cứ trách phạt.”

Khanh Ngũ = =

Vì thế Khanh Ngũ giở giọng: “Được rồi, Ngư cha, mấy ngày nữa ta sẽ đến thăm ngươi. Khi nào các ngươi xuất phát nhất định phải nói cho ta biết.”

“Ừ ừ, yên tâm.” Ngư cha vỗ vỗ Khanh Ngũ, Khanh Ngũ tạm biệt Thanh Giao, sau đó cầm lấy cánh tay Ngư cha, muốn Ngư cha giúp mình rời đi, nhưng Huyền Giao trái lại rất có mắt nhìn, im lặng vươn tay thay thế Ngư cha dìu Khanh Ngũ.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Hạ Đệ Nhất Ảnh Vệ
Chương 179

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 179
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...