Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Hạ Đệ Nhất Ảnh Vệ – Chương 175

Thiên Hạ Đệ Nhất Ảnh Vệ

Tác giả: Lililicat
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Huyết khế… …

Ánh mắt Khanh cha kín đáo nhìn Thương Minh Thư Vân. Kỳ thật, người ta đang ngẩn người, hắn cũng không biết cái thứ được gọi là “Huyết khế”.

Nhưng Bạch Long chợt bay trở về, tất cả mọi người lại quỳ rạp xuống, sợ bị đuôi rồng quật bay —— Rồng có bộ vuốt rất khí thế, cổ họng ngâm vài tiếng trầm thấp giống như tiếng gầm nhẹ như có như không, dường như ẩn ẩn sự giận dữ, khiến người sợ than!

Thương Minh Thư Vân nghiêm nghị kể lại: “Năm đó Long thần sở dĩ bằng lòng phù hộ Khanh gia đều bởi vì tổ tiên Khanh gia nguyện ý dùng mệnh lập khế ước. Tuy ta không thích Khanh gia bảo, nhưng Khanh Vân Tung là người yêu của ta, ta không đành lòng nhìn gia tộc của hắn bởi vì ta mà có điều bất hòa với hắn, cho nên ta không thể không nói. Long thần, nếu ngài rời đi, vậy đồng nghĩa với việc ngài đi ngược với huyết khế năm đó!”

“Huyết khế, ha.” Bạch Long cười nhẹ, “Khanh gia định huyết khế với ta cũng chỉ có hiệu lực trăm năm, thời hạn cũng đã đến. Tổ tiên Khanh gia lại tính âm mưu nhốt ta ở trong long ấn, việc này ta còn chưa tìm hậu nhân Khanh gia tính toán!” Nói xong lại ngâm một tiếng, khiến tòa đại điện chấn động, mọi người cũng hết hồn.

“Nếu như ta muốn kéo dài khế ước, muốn Long thần tiếp tục phù hộ Khanh gia thì phải làm sao?” Thương Minh Thư Vân không chút sợ hãi, khiến người ta không thể không bội phục.

【 Lại nói, Bảo Bảo nhà mình ngoan ngoãn đáng yêu như vậy, sợ cái gì? 】

Bạch Long trang nghiêm đáp: “Trừ phi có người chịu đánh đổi lấy mạng của bản thân lập khế ước, đem tánh mạng dâng hiến cho ta, ta sẽ lại tiếp tục ở lại với Khanh gia. Nhưng người lấy mạng định ra khế ước với ta, tánh mạng từ nay về sau là của bản thần ta, đời đời kiếp kiếp không được siêu sinh! Rống ”

Thương Minh Thư Vân không tiếng động nhéo Khanh Vân Tung một cái, nháy mắt với hắn.

Khanh Vân Tung không có phúc hắc như hai cha con nhà này, cho dù Thương Minh có dùng ánh mắt ra hiệu nửa ngày với hắn thì hắn cũng không thể hiểu được rốt cuộc là Thương Minh có ý gì, ngược lại nói: “Nơi này không có người nào tình nguyện dùng tánh mạng cống hiến, Long thần muốn đi thì đi đi.”

Thương Minh Thư Vân nội tâm ORZ—— hắn là muốn ra hiệu để Đại Bánh Ú “anh dũng hiến thân”, tự nguyện vì Khanh gia lập khế ước với Long thần, sau đó khiến cho Khanh gia cao thấp mang ơn. Khiến bọn họ từ nay về sau thay đổi quan điểm với Đại Bánh Ú, về sau cũng tiện cho hắn tiến thêm một bước khống chế đám hàng này nhưng Đại Bánh Ú thật sự là… rất ngay thẳng!!

Khanh Ngũ đương nhiên hiểu được chút tính toán nhỏ nhặt trong lòng Thương Minh Thư Vân, hắn với Thương Minh kẻ xướng người hoạ diễn đến nhập tâm thư thái nhưng Bánh Ú cha thân thật sự là rất không hiểu nhân tình.

Vì thế rồng đuôi to đành phải nói: “Các ngươi đùa bản thần chắc! Tội khinh nhờn thần linh, phải bị trừng phạt! Hạn cuối cùng là trong đêm nay Khanh gia phải có một người tình nguyện lập huyết khế với bản thần! Bằng không bản thần sẽ nhấm chìm trong phạm vi trăm dặm!! Rống ”

Một đám người trong Khanh gia đều sợ tới mức cả người phát run, ai cũng không muốn chủ động hiến thân, nhưng nếu không có người đứng ra thì tất cả mọi người đều không sống được.

Đây là thời khắc khảo nghiệm lòng người, mọi người trong giang hồ không thể kiềm chế được ồn ào khuyên bảo mọi người trong Khanh gia đứng ra hiến thân, có người thậm chí còn bắt đầu nổi giận, cả bọn gần như phát điên muốn động thủ.

Mà ngay cả những một đám trưởng lão hiên ngang lẫm liệt, giờ phút này cũng không dám lên tiếng, nhóm quần hào giang hồ chửi càng lúc càng bậy nhưng không có ai có can đảm hé răng, nhất thời toàn gia đều ăn ý giả câm giả điếc.

Mà các vị thiếu Khanh gia mới vừa rồi giương nanh múa vuốt, cũng câm như hến.Cả đám toàn thân phát run, sợ bị Long thần mạnh mẽ bắt đi, có người ngã ngồi trên mặt đất, không ngừng niệm Phật.

Rồng đuôi to vốn chỉ muốn trêu cợt những tên kia một phen, không ngờ trong thời khắc giằng co, một bóng hình đột nhiên đứng lên, chắn trước mặt Long thần khủng bố.

“Ta đại biểu cho toàn thể Khanh gia lập huyết khế với Long thần!” Người kia phảng phất như dùng toàn bộ khí lực mới bảo trì được thân hình vững vàng ở đó.

“Đến cuối cùng thì ta cũng không thể thuận lý thành chương trở thành gia chủ, có lẽ đây là tiếc nuối nhất đời này của ta.” Nam nhân cố rặn ra một nụ cười khô khốc, “Đã có quyết tâm trở thành gia chủ, ta cũng có giác ngộ vì gia tộc mà hiến thân, chắc trong số mọi người ngồi này không ai có tư cách này hơn ta đi?”

Trong mắt nam nhân lóe ra huyết tính hiếm có cuộc đời này, từ lúc hắn đứng ở trước mặt Long thần, quyết định chấp nhận dùng tính mạng đổi lấy khế ước yên bình cho Khanh gia thì hắn mới phát giác: Thì ra ngoại trừ danh lợi thì trên đời này còn có một loại xúc động từ trước cho tới nay mình vẫn không thể tưởng tượng được, đây có lẽ là chuyện mà trước đó mình không có khả năng làm được.

Đã không thể hối hận.

Thẳng cho đến tận giây phút cuối cùng, hắn mới phát giác, hắn luôn luôn u mê… Đến một khắc cuối cùng kia, thứ mà hắn để ý tới… không phải là quyền vị mơ ước cả đời… mà lại là…

“Ngươi còn gì muốn nói không? Trưởng tử Khanh gia.” Long thần uy nghiêm nhìn hắn trong khoảng cách gần.

Điều làm mọi người không thể tưởng tượng được chính là cuối cùng người có gan đứng ở trước mặt Long thần, anh hùng cứu vớt Khanh gia lại là Khanh Đại giỏi về tâm kế!

“Ngươi hỏi ta còn muốn nói cái gì?” Trong ánh mắt tựa như tro tàn của Khanh Đại lóe sáng một chút, hắn ha ha nở nụ cười, trong ngữ điệu đều bị cảm giác thê lương phủ vây. Mọi người trong đại điện đều ngừng lại, lẳng lặng nhìn chăm chú vào Khanh Đại.

Không cần phải nghi ngờ, mặc kệ mọi người trước kia nhìn hắn như thế nào thì giờ phút này ai nấy điều bày tỏ sự khâm phục tự đáy lòng với hắn, người này dùng tính mạng bản thân cứu vớt tất cả mọi người.

Khanh Đại cười xong, dường như buông bỏ hết thảy mọi thứ, trong ánh mắt lóe ra giác ngộ. Hắn bôm ngực, khiến cho ngữ khí của bản thân bình tĩnh trở lại: “Có lẽ bởi vì cùng chảy chung một dòng máu cho nên ta cũng giống như người nam nhân đang đứng trên kia, dùng linh hồn bản thân ta thề cả đời này, chưa bao giờ thừa nhận cũng không bằng lòng suy nghĩ nhiều chuyện nhưng vào giờ khắc này, cuối cùng ta cũng đã suy nghĩ cẩn thận.

Hãy thay ta truyền lời cho những người còn sống, ta Khanh Thư Tông, đến giờ khắc này mới suy nghĩ cẩn thận, ta mới biết hóa ra người mà ta quan tâm nhất, người mà vào thời khắc cuối cùng ta vẫn nhớ mong đó chính là Khanh Thục Quân.

Từ trước cho tới giờ ta đều nghĩ hắn là công cụ xưng bá của mình, hóa ra ta sớm đã bị hắn cầm tù, cho đến tận thời khắc cuối cùng trong cuộc đời khuôn mặt hiện ra ở trước mắt ta vẫn như trước là của hắn.

Ta

Thích hắn.

Cuộc đời này vô duyên, đành hẹn kiếp sau.

Nhắc hắn bảo trọng thân thể, đừng nán lại Khanh gia.”

Rồng đuôi to quăng cái đuôi chặt đứt một cột xà, còn một con mắt trợn trừng, bộ dáng xác thực vô cùng kỳ quái. Có điều may thay con rồng phúc hắc này chỉ đông cứng một lát lại lập tức khôi phục, tiếp tục diễn sâu: “Giác ngộ xong rồi thì dâng hiến tánh mạng của ngươi đi.” Dứt lời chỉ thấy bên ngoài mưa bão lôi điện đánh nhá liên hồi, ngọn đèn dầu trong điện thoáng chốc bị dập tắt toàn bộ.

Khanh Đại bị con rồng dùng móng vuốt tóm lấy xông lên nóc nhà, long khí cuồn cuộn hất bay toàn bộ nóc nhà. Bạch Long tóm Khanh Đại bay vào trong cơn lốc xoáy đồ sộ mang theo hàng nghìn hàng vạn lôi quang xuất hiện trên nóc nhà, cứ thế biến mất!!!

“Đại ca!! Đại ca a a!!” Khanh Tam vốn không chút động tĩnh đột nhiên quỳ rạp xuống đất, ngồi tại chỗ khóc lớn, kêu r//ê//n: “Đại ca!! Ngươi ngay cả câu nói sau cùng của ta cũng chưa kịp nghe ô ô ô ô!! Là do ta quá yếu đuối!! Ta chỉ biết đứng ở phía sau ngươi, yên lặng mà nhìn ngươi!! Ta… Ta vẫn luôn… vẫn luôn… yêu ngươi… … như thế… Ta yêu ngươi!! Đại ca!!! Không có ngươi trên đời này, ta cũng không cần…”

Nói xong thế nhưng đột nhiên một chưởng đánh tới đỉnh đầu chính mình, nhưng là trong thời khắc mành chuông treo sợi tóc lại bị Thương cha một chưởng đánh cho hôn mê.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Hạ Đệ Nhất Ảnh Vệ
Chương 175

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 175
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...