Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Hạ Đệ Nhất Ảnh Vệ – Chương 142

Thiên Hạ Đệ Nhất Ảnh Vệ

Tác giả: Lililicat
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đợi đến khi cả đám ăn no nê thì người đưa cơm thường ngày cũng không xuất hiện, mà ngay cả thị vệ tuần tra cũng không ghé qua đây, dường như bức thư mà Khanh Ngũ gửi đi thật sự mang đến một chút hiệu quả.

Nửa đêm, khi Khanh Ngũ sớm đã say giấc thì từ cửa sổ địa lao bay một mũi tên tia tới, trên ám khí đính kèm một tờ giấy, bị Tiểu Thất gỡ xuống.

“Ngũ thiếu, đối phương hồi đáp.” Tiểu Thất đem tờ giấy đưa qua cho Khanh Ngũ.

Khanh Ngũ nhận lấy tờ giấy, nương theo ánh trăng giở ra xem, chỉ thấy bên trên chỉ viết ba chữ Quân Đình Giang. Khanh Ngũ hiểu ý, nói: “Không có việc gì, chờ thêm mấy ngày nữa sẽ áp ta rời khỏi Tô Thành, đang nói về chuyện này.”

Tiểu Thất gật gật đầu, Quân Đình Giang chính là ám chỉ đường thủy hướng bắc, lộ tuyến phải đi nếu muốn tới tổng đàn Kỳ tộc. Nơi đó mặt hồ mênh m//ô//n//g, ước chừng sâu tới mấy trăm dặm, chẳng còn biện pháp nào để đi qua nếu như không có ý định vượt sông.

Mấy ngày bị giữ trong địa lao, người ta cũng không bạc đãi Khanh Ngũ. Quả nhiên ba ngày sau, Khanh Ngũ đã bị dẫn ra khỏi địa lao, sau đó lại bị áp giải vào trong một chiếc xe ngựa.

Người canh giữ từ Uyên Phong đổi thành vài tên tráng hán vạm vỡ có năng lực, vừa thấy là đủ biết thân thủ bất phàm, còn mã xe kia bốn phía là lớp thiết gia cố vây quanh, giống như sợ Khanh Ngũ bỏ chạy.

Khanh Ngũ được người nâng lên xe ngựa, mà động tác của mấy người kia cũng không tính là ôn nhu, coi hắn chẳng khác gì hàng hóa đưa vào trong xe, bởi vậy tư thế đi vào xe ngựa của Khanh Ngũ nhìn không được đẹp gì cho cam, hắn mất không ít công sức mới có thể ổn định than mình.

Mà điều kiện của chiếc xe ngựa này cũng không so được với những cỗ xe xa hoa mà hắn dùng mỗi khi xuất hành. Bên trong cũng chỉ có tấm ván gỗ lạnh lẽo cứng rắn, Khanh Ngũ hừ một tiếng, kéo bức màn ra nhìn xung quanh, chỉ thấy xe ngựa chạy như tên bay lao vút đi, không bao lâu đã ra khỏi Tô Thành, một đường đi về hướng Bắc.

Cứ thế mà chạy ròng rã suốt một ngày, tập trung ra roi thúc ngựa, cuối cùng đoàn người cũng tới Quân Đình Giang. Nuớc sông chảy xiết, từ xa xa đã nghe thấy tiếng nước lưu chuyển, Khanh Ngũ chưa từng ngồi thuyền, đột nhiên mấy cây đuốc, chiếu sáng một mảnh sông xa, xung quanh là hang cỏ lau rậm rạp ở trong gió lay động.

Bờ sông đóng lớp bùn dày, xe ngựa không thể nào tiến tới trước hơn được nữa, vì thế mấy tên thị vệ tùy tùng mở cửa xe, kéo Khanh Ngũ xuống dưới. Hai người nửa áp, nửa kéo đưa người tới gần một chiếc thuyền lớn đang đậu bên bờ.

Khanh Ngũ nhíu mày nhìn mình đôi giày trắng tươm sạc sẽ trên chân nay đã nhiễm đầy bùn, bất đắc dĩ đôi chân kia lại không thể động đậy nổi, đành mặc cho người ta kéo ném tới boong thuyền.

Mà lúc này mọi người ai nấy vội vội vàng vàng khuân chuyển hàng hóa, chỉ để mặc hắn gục ở chỗ này —— Dù sao hắn cũng là kẻ bị liệt có cho tiền cũng không đi được. Khanh Ngũ vịn lấy mép thuyền ngồi dậy, nhìn mặt nước sông ngăm đen bên dưới, lúc này bầu trời tối đen, dù cho có nhìn hoài cũng không thể nhìn thấy được cái quang cảnh gì, chỉ có thể nghe được tiếng nước bốn phía mà thôi.

Một ngày chưa có gì bỏ bụng, Khanh Ngũ cảm thấy bụng dạ trống trơn, may mà nước sông dấu giùm tiếng kháng khị của cái bụng hắn—— thân là một quý công tử tao nhã, nếu để cho người ta nghe được cái loại tiếng động này thì quả thật là xấu hổ và giận dữ.

“Tiểu Bạch Long ” một cái giọng nỉ non thấp nhẹ từ dưới nước sông cạnh mép thuyền truyền tới. Thanh âm kia nhẹ đến độ chỉ có Khanh Ngũ có thể nghe được, làm cả người hắn run run.

Đại Ngư!

Khanh Ngũ vội vàng nhìn sâu dưới mặt nước, quả nhiên nhìn thấy Đại Ngư công tử lén lút lộ ra nửa cái đầu, dùng vây cá chào hỏi hắn.

Khanh Ngũ khóe miệng run rẩy một trận: “Ngươi tới đây làm cái gì?”

“Đến giúp a, Đại Bảo cùng Tiểu Thất thuê một chiến thuyền khác, sẽ bảo trì khoảng cách với con thuyền của các ngươi một chút, ta phụ trách giúp các ngươi liên lạc.” Đại Ngư công tử đáp.

“Liên lạc sao…” Khanh Ngũ hoàn toàn không thể nào tin tưởng Đại Ngư.

Đại Ngư công tử cũng rất tri kỷ mà nói: “Ngươi một ngày chưa ăn cơm nhỉ?”

“… Làm sao ngươi biết?”

“Vừa nhìn là biết được cái bộ dáng của long bị đói.”

Làm sao nhìn ra được? Khanh Ngũ tự nhận bản thân mình bảo trì phong độ rất khá, cuối cùng kết luận không thể đánh đồng mắt nhìn của thường nhân và giống loài khác.

“Chờ một chút, ta đưa cơm qua cho ngươi.” Đại Ngư công tử nói xong chìm vào dưới nước.

“Này! Ta không muốn ăn sâu bọ bèo rong đâu!” Khanh Ngũ kêu một tiếng.

Chỉ chốc lát sau, Đại Ngư công tử lại lần nữa xuất hiện, dùng vây cá quấn một cái bọc nhỏ bao dầu giấy không thấm nước ném lên trên thuyền cho Khanh Ngũ, lập tức nói với Khanh Ngũ: “Đại Bảo đưa cho ngươi!”

Lúc này Khanh Ngũ mới đem bọc giấy cất vào trong lòng ngực của mình —— xem ra hôm nay những người này sẽ không nhớ đưa cơm cho hắn ăn, có bọn Đại Bảo ở đây thật sự là quá tốt, vì thế cảm động một hồi.

Cuối cùng Khanh Ngũ bị áp giải vào trong một gian phòng trên thuyền—— phòng trên thuyền không thể nào so với bên ngoài, chỉ có chiếc giường gỗ đơn giản, bố cục cực kỳ đơn sơ, ngay cả cửa lớn cũng bị người ta dùng khóa thiết khóa lại.

Lúc này Khanh Ngũ mới mở bọc giấy ra, chỉ thấy bên trong bọc gà quay còn nóng, thơm nức lại tăng khẩu vị của hắn, cũng không còn cố kị giữ gìn hình tượng gì nữa, nâng tới miệng liền gặm.

Mới gặm một miếng, Khanh Ngũ mới phát giác, trong bóng đêm còn có một người đang ngồi ngay trên cái ghế trong góc, không r//ê//n một tiếng mà nhìn hắn. (phen này tiêu thiệt J)

Khanh Ngũ nhất thời cứng đờ —— thứ nhất là vừa rồi hắn đói bụng mất khôn, trăm triệu lần cũng không thể nào tưởng tượng được việc nơi này thế nhưng còn có người, thứ hai người này che dấu khí tức thật sự quá tốt, khiến người ta căn bản không thể nào phát hiện.

Nhưng có thể khẳng định chắc chắn một chuyện, hắn tuyệt đối không phải Tiểu Thất.

“Là ta tiếp đón công tử không chu toàn, không phái người đưa chút cơm đến, công tử ăn xong chúng ta lại bàn chuyện đi.” Người nọ buồn bã nói.

“Kỳ vương An Lẫm bệ hạ.” Khanh Ngũ nuốt miếng gà quay xuống bụng, trong một khắc xấu hổ lập tức trấn tĩnh trở lại, “Không nghĩ tới, ngươi sẽ dùng phương thức thế này gặp mặt ta.”

“Đây là nơi không khiến người ta chú ý.” An Lẫm cười cười, “Các hạ cứ ăn trước đi. Muốn uống chút nước không? Ta rót giúp ngươi.”

“Không cần.” Khanh Ngũ co rút khóe miệng, thế nhưng da mặt hắn thật sự đủ dày đến độ để đối phương đến đàm phán mà phải chờ mình gặm gà quay xong xuôi mới tiếp tục công chuyện. Chuyện này tuyệt đối là một trong những thời khắc đáng xấu hổ nhất trong cuộc đời của hắn.

Đợi hắn gặm xong gà quay, Kỳ vương tự mình đi qua lấy khăn tay cho hắn lau tay, cũng rót cho hắn chén nước uống. Khanh Ngũ xoa tay rồi xoa mặt, khôi phục khí phách ung dung nhàn nhã, nói: “Bệ hạ tới tìm ta có chuyện gì?”

“Cho dù ta không nói, công tử cũng biết một phần rồi.” Kỳ vương mỉm cười nói. Hắn ngày thường thực thanh tú, cười rộ lên có ấm áp, giống như gió xuân đập vào mặt, “Bất quá ta cũng chỉ là một kẻ tù tội khác trong Kỳ tộc mà thôi.

Kỳ thật ta không phải đệ đệ ruột của An Linh, An Lẫm thật sự vì than thể yếu nhược nhiều bệnh, sau khi đưa vào tế đàn an dưỡng không lâu thì đã chết. Mà hiện giờ An Linh dùng cổ độc khống chế ta, bức bách ta trở thành nàng con rối, tư vị trong đó ta cũng không muốn nhiều lời, ta chỉ muốn tìm kiếm tự do thôi, công tử có thể hỗ trợ ta được không?”

Khanh Ngũ đáp: “Muốn lật ngược An Linh, nhất định phải công khai đầy đủ hành vi phạm tội cũng như chứng cứ chứng minh nàng ta phạm tội, không biết bệ hạ có thể cung cấp được bao nhiêu?”

Kỳ vương đáp: “An Linh cực kỳ cẩn thận, những sự vụ cơ mật nàng ta cũng không nói cho ta biết, có điều ta biết nàng bồi dưỡng thần tử giả giấu ở sơn cốc BăngDiễm, bên trong sơn cốc bố trận mê trận dầy đặc, ngoại trừ An Linh ra thì không còn ai có thể tiến vào trong mê trận đó.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Hạ Đệ Nhất Ảnh Vệ
Chương 142

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 142
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...