Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thích Thầm Bé Nhút Nhát – Chương 5

Thích Thầm Bé Nhút Nhát

Tác giả: 夏小李
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

5

Vì vậy, lúc mà nhà ăn có nhiều người nhất, tôi dưới ánh mắt lạnh lùng ra hiệu của Lâm Tinh, đi đến chỗ Cố Bắc đang ngồi, rồi đứng yên trước bàn của cậu ấy.

Tôi hít sâu một hơi, nhẹ nhàng mở miệng gọi tên của cậu: “Bạn học Cố Bắc.”

Nghe được âm thanh của tôi Cố Bắc ngẩng đầu, ánh mắt nhàn nhạt nhìn tôi.

Nhịp thở của tôi không chịu khống chế trở nên căng thẳng, tôi thề, cậu ấy thực sự là người đẹp nhất mà tôi từng thấy từ bé đến lớn.

Tôi không có tiền đồ sững sờ tại chỗ, Cố Bắc hình như hơi chau mày lại, cậu trầm giọng nói: “Có việc gì sao?” Âm thanh chầm thấp chậm rãi mang theo lễ phép và xa cách.

Ngay tại lúc tôi đang do dự, ánh mắt của tôi va phải ánh mắt đang nhìn đến đây của Lâm Tinh, cô ấy mang theo sự phức tạp mỉm cười, phát hiện tôi nhìn cô ấy, thì liền nâng ngón tay mảnh khảnh chỉ vào hai mắt của mình.

Lâm Tinh không tiếng động mà mở miệng, tôi thấy rõ khẩu hình của cô ấy, cô ấy đang nói “Tiếp tục”.

Cố Bắc là người mà mặc kệ đi đến đâu cũng là tiêu điểm của sự chú ý, lúc này đã có rất nhiều người nhìn về phía này.

Tôi căng da đầu, do dự mở miệng: “Cố, bạn học Cố Bắc, cậu, chào cậu, tôi, tôi là Hạ Vãn lớp 8 năm ba.”

Cố Bắc không nói gì, mà tôi không biết lấy đâu ra dũng khí, nói chuyện to hơn so với ngày thường: “Tôi thích cậu!”

Nhà ăn đột nhiên yên tĩnh lạ thường, mặt tôi bắt đầu đỏ bừng.

Đôi mắt Cố Bắc đen nháy, cậu nhìn thẳng vào tôi, siết chặt bàn tay đang cầm đũa.

Trong lòng tôi yên lặng cầu nguyện, nhanh lên đi, từ chối tôi nhanh lên, tôi thực sự muốn thoát khỏi cái nơi đầy rẫy thị phi này.

Trước khi mọi người muốn chê cười tôi, thì giọng nói lạnh lùng vang lên, cẩn thận mà nghe thì có lẽ còn mang theo sự khẩn trương khó nén lại, cậu nói: “Được.”

Không kịp nghĩ nhiều, tôi vội nói ra những lời tôi đã chuẩn bị để chuộc lỗi: “Không, không sao đâu bạn học Cố Bắc, cậu không cần…… hả? A? Được?”

Khuôn mặt tôi tràn đầy kinh ngạc, tôi cảm thấy chắc bàn thân nghe nhầm.

Nhưng Cố Bắc người luôn quý chữ như vàng, nhìn tôi rất nghiêm túc mà nói lại một lần nữa: “Được, chúng ta ở bên nhau.” Sau đó đứng dậy.

Cậu không quan tâm ánh mắt kinh ngạc của mọi người, động tác tự nhiên mà nhận lấy khay đồ ăn của tôi, rồi đặt xuống bên cạnh cậu.

Tôi ngơ ngác nhìn Cố Bắc, chàng trai 1m85 bị tôi nhìn chăm chú không tự nhiên mà quay đầu đi, đưa tay đẩy chiếc kính nửa gọng màu bạc, tai nổi lên màu hồng đầy khả nghi.

Còn nữa.

011: màn chào sân của Cố Alaska =))) tôi trở thành chủ trang trại tó!!

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thích Thầm Bé Nhút Nhát
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...