Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thị Lang Đại Nhân, Đừng Chạy! – Chương 18

Thị Lang Đại Nhân, Đừng Chạy!

Tác giả: Tô Áng
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người ở Liên phủ đều biết, Ninh Sơ Nhị sợ Phương Uyển Chi.

Sợ đến mức nếu có thể trốn tránh tuyệt không gặp, có thể cất giấu tuyệt không lộ diện.

Liên Phương thị không thích nàng.

Nghe nói lúc Liên Thập Cửu muốn cưới nàng, bà trước dùng thắt cổ, sau nhảy hồ, dùng dao sắc bén cắt cổ tay tự sát, cùng đủ loại tiết mục.

Theo ý của Phương Uyển Chi, nhi tử của mình là con vợ cả thượng thư, quan to tam phẩm. Tương lai cho dù không làm phò mã, thì cũng tiền đồ vô lượng.

Gia thất như vậy, lại cố tình cưới nữ nhi tứ phẩm Khâm Thiên Giám chính, không thể nghi ngờ là tự hủy tương lai.

Bà xuất thân thế gia, hiểu rõ cách dùng “bàn tính” như thế nào, gặp chuyện nên “làm” như thế nào.

Nhưng gặp phải Ninh Sơ Nhị, nửa điểm cũng không có tác dụng.

Liên thượng thư cũng lười hỏi chuyện hậu trạch, bản thân lại là người lỗi lạc tùy tính. Bởi vậy đối với việc hôn nhân của nhi tử, chỉ mở một con mắt nhắm một con mắt mà đáp ứng.

Liên Tiểu Gia càng dỗ bà hai câu như dỗ dành hài tử, xoay mặt đã kiệu tám người khiêng nâng người vào cửa.

Liên Phương thị trong lòng nghẹn khuất, thời điểm Liên Thập Cửu vén khăn voan động phòng hoa chúc, còn chạy đến cửa sổ phòng hắn ôm bài vị tổ tông.

Mà Ninh Sơ Nhị, điều đầu tiên nhìn thấy trong đêm tân hôn, trừ bỏ vẻ mặt tươi cười đắc sắc của phu quân, đó là bà bà Phương Uyển Chi khóc lóc, giương nanh múa vuốt, đấm ngực kêu la thẹn với tổ tiên.

Lần đầu gặp gỡ không quá vui vẻ, tạo thành cuộc chiến mẹ chồng nàng dâu suốt ba năm.

Tuy không khắc khẩu trực diện, cũng chưa từng giương cung bạt kiếm quá khích. Chẳng qua là nhìn ngươi không vừa mắt, thì liền xoay mặt nhảy vào trong hồ.

Vì lý do này, nước hồ ở Liên phủ chưa từng cao quá đầu gối.

Hiện giờ Ninh Sơ Nhị đã rời khỏi Liên phủ, nhìn thấy bà lại vẫn như cũ, sợ rằng trốn cũng không kịp.

Nghe thấy tiếng bước chân, chạy càng nhanh hơn.

Lại nói Liên Phương thị bên này, vốn dĩ đến chùa Phúc Sơn trong ăn chay, hôm nay mới trở về.

Vốn là nghĩ muốn về thượng thư phủ trước, chờ đến ban ngày ngày mai lại qua đây nhìn xem, cân nhắc lại, lại nóng lòng muốn gặp tôn nhi bảo bối, kết quả đụng phải Ninh Sơ Nhị mời đi ra khỏi phòng.

Ban đầu, Liên Phương thị không nhìn rõ lắm, mơ hồ thấy một nữ tử tóc tai hơi hơi tán loạn, hai má ửng đỏ thì vẫn cao hứng.

Phải biết rằng, nhi tử bà sau khi hòa li thì không lại gần nữ sắc.

Chợt vừa thấy có nữ tử từ trong phòng hắn đi ra, thì vui nhiều hơn lo.

Nàng vốn định theo sau để nhìn xem, đối phương là loại cô nương gì, sao biết được, càng gần trong lòng lại càng không chắc.

Cho đến khi nhìn thấy Ninh Sơ Nhị quay đầu lại, trong nháy mắt, trong lòng giống như bị đào một cái lỗ, tức giận đến mức ngón tay cũng run rẩy.

Như thế nào là nàng?

Như thế nào cứ phải là nàng?!!

“Ninh Sơ Nhị, ngươi đứng lại đó cho ta!!”

Liên Phương thị theo sát từng bước, nhưng lại không thể giống Sơ Nhị như vậy, không hề quy củ vén váy ra phía trước mà chạy.

Trong nháy mắt, nàng đã chạy được một quãng thật dài. Liên Phương thị nôn nóng đuổi theo, đơn giản cởi giày trên chân, hướng vào đầu Sơ Nhị mà ném.

Vốn là hành vi hả giận, xuống tay lại không có gì chính xác.

Nhưng là đế giày kia, nạm hai mảnh vàng ròng.

Lúc bà cầu phúc ở chùa Phúc Sơn, phương trượng đã tặng hai “pháp khí” khai quang dưới đế giày, nói là có thể bộ bộ sinh kim*.

*: mỗi bước đi đều có thể tạo ra vàng.

Hiện giờ vàng thì không thấy, nhưng đã bắn hạ người bà không thích nhất là Ninh Sơ Nhị, làm bà cực kỳ vui vẻ.

Trong đại trạch Liên phủ, đèn đuốc sáng trưng.

Mười sáu ngọn nến nhỏ thắp trong chính sảnh, đánh vào cái ót Ninh Sơ Nhị, giống như muốn chiếu ra yêu vật nào đó.

Trên ghế cao bên kia, Liên Tiểu Gia sống chết mặc bay, cổ áo thường phục màu xanh đá trên người hơi hở ra, lười biếng dựa đầu vào ghế thưởng thức ngọc bội trong tay.

Hắn đương nhiên là bị nương hắn cường thế kéo đến, đã đi không được, vậy thì đến ngồi tượng trưng xem náo nhiệt.

Ai ngờ Ninh Sơ Nhị lúc này coi như thông suốt, nằm rạp trên mặt đất không nhúc nhích, bất luận Liên Phương thị gọi như thế nào cũng không chịu mở mắt.

Tư thế này, rõ ràng là muốn ném vấn đề cho Liên Thập Cửu.

Quả nhiên, Phương Uyển Chi gọi nàng không tỉnh, xoay mặt nói với nhi tử mình.

“Sao lại thế này, có phải nên giải thích với vi nương một chút? Ninh Sơ Nhị vì sao lại xuất hiện ở trong cái nhà này.”

Hòa li đó là phóng thê, cầu về các đường, nào có đạo lý phụ nhân sau khi hòa li còn xuất hiện ở nhà chồng.

Liên Thập Cửu liếc mắt nhìn vợ trước đang giả chết.

“Không biết a.”

“... Không biết?”

Liên Phương thị trừng hắn.

“Người này đi ra từ trong phòng con.”

“...Vậy sao?”

Liên Thập Cửu mỉm cười nhìn mẫu thân mình.

“Mỗi ngày có rất nhiều người ra vào phòng nhi tử, sao có thể nhớ rõ mỗi người.”

Phương Uyển Chi thấy hắn lòng vòng, cho nên trực tiếp nói.

“Không nhớ được? Vi nương thấy con là không quên được!! Liên phủ là chỗ nào? Con không đồng ý, Ninh Sơ Nhị sao có thể đi vào trong phủ? Con đừng quên, hai người đã hòa li, không còn là phu thê. Gặp nhau riêng như thế này chẳng những không hợp lý, truyền ra ngoài càng không có lời hay. Chuyện này quả thực là hồ nháo!!!”

Liên Phương thị hiếm khi nói nặng lời với Liên Thập Cửu, hiện giờ bị quở trách một phen, có thể thấy được là động chân khí (thực sự tức giận).

Liên Tiểu Gia không nói tiếp, chỉ nghiêng đầu khụ một tiếng.

Khoảnh lớn lên cổ, một đường cung ưu nhã lộ ra khỏi chỗ cổ áo, vết đỏ dưới cổ áo như ẩn như hiện.

Liên Phương thị là người từng trải, sao không rõ thứ đó tượng trưng cho cái gì.

Lại nghĩ đến bộ dáng Ninh Sơ Nhị vừa nãy đi ra từ trong phòng hắn, chỉ cảm thấy lửa nóng bốc lên trán.

“Ninh Sơ Nhị!! Ngươi đứng lên cho ta!”

Đáng thương Ninh gia Tiểu Nhị thành thành thật thật nằm rạp trên mặt đất, cứ như vậy bị Liên Thập Cửu tính kế.

Nhưng dấu vết kia, cũng do nàng nhất thời động tình m//ú//t ra.

Liên Phương thị tức giận dậm chân, Ninh Sơ Nhị không thể không bò dậy, rũ đầu nói.

“Không phải như ngài nghĩ đâu, chúng ta chỉ là...”

Câu nói kế tiếp nàng cũng không thể quá không biết xấu hổ mà nói ra.

Liên Phương thị hung hăng khoét mắt nàng mấy cái, trầm giọng nói với Liên Thập Cửu.

“Lúc trước ta nói với con muốn nạp thêm mấy người vào phòng con, con lại nhất quyết không chịu. Hiện giờ mới vừa trở về thượng kinh, con lại kêu nàng tới. Con còn nhớ rõ, nàng lúc trước một hai đòi phải rời khỏi Liên phủ như thế nào, bỏ lại hài tử còn trong tã lót một mình rời đi như thế nào, mặc dù trong quá khứ nàng là người của con, hiện tại...”

“Nếu nương cũng biết nàng là người của ta, vậy vào cửa nhà ta cũng không có gì hiếm lạ. Sơ Nhị không tỉnh lại, có gì đến ngày mai tùy ngài dạy dỗ là được, tội gì tức giận quá như vậy.”

Liên Thập Cửu nói một lời này, không riêng gì Liên Phương thị kinh ngạc. Ngay cả Ninh Sơ Nhị quỳ gối một bên cũng khiếp sợ một lúc lâu vẫn chưa kịp hoàn hồn.

Đáy mắt hiện lên một bóng người nhỏ bé núp sau bình phong, vươn cổ muốn tới gần đây.

Vóc người nhỏ bé mập mạp kia, đúng là Phì Phì.

Ninh Sơ Nhị lúc này mới hiểu được, vì sao Liên Thập Cửu đánh gãy lời Liên Phương thị.

Hài tử còn tuổi nhỏ, bọn họ thật sự không muốn hắn cảm thấy, phụ mẫu của mình có gì bất đồng với cha nương của người khác.

Liên Phương thị lại suýt chút nữa bị lời này chọc giận ngất đi.

“Con có biết mình đang nói cái gì hay không? Con muốn làm vi nương tức chết mới tính bỏ qua sao?”

Nhiệt lệ nháy mắt chảy ra. Liên Phương thị theo bản năng nhìn về chỗ có nước, chậm rãi chuẩn bị động tác đạp chân phi nước đại.

Loại chuyện nhảy hồ, thật sự đã lâu không làm.

Liên Thập Cửu thấy vậy cũng không thèm khẩn trương, chỉ nhấc chân đá Ninh Sơ Nhị một chút.

Ăn ý như vậy, đã sớm xảy ra từ ba năm trước đây, càng không cần thiết nói đến hiện tại.

Ngay khi Liên Phương thị cất bước chạy về phía trước, đôi tay Ninh Sơ Nhị nhào tới, gắt gao ôm lấy đùi Liên Phương thị nói.

“Nước ao rất lạnh, lúc ngài nhảy tốt xấu gì cũng nên khoác thêm vài món xiêm y đi.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: “Tử” nối nghiệp cha (Tử: con trai)
Chương 2
Chương 2: Gọi chưởng quỹ của các ngươi ra đây!
Chương 3
Chương 3: Chúng ta hòa ly đi
Chương 4
Chương 4: Cái gọi là “ăn vạ”
Chương 5
Chương 5: Đến…Bôi ở đâu?
Chương 6
Chương 6: Cái gọi là “chân ngoài dài hơn chân trong”
Chương 7
Chương 7: Không đ//â//m tường nam không quay đầu
Chương 8
Chương 8: Nàng làm?
Chương 9
Chương 9: “Nhìn” hài tử
Chương 10
Chương 10: Canh nhà làm
Chương 11
Chương 12
Chương 12: Người bị đập chính là cô nãi nãi
Chương 13
Chương 13: Đông tuyết hàn mai
Chương 14
Chương 14: Liên Thập Cửu đáng chém ngàn đao
Chương 15
Chương 15: Sống động hơn cả tranh vẽ
Chương 16
Chương 16: Nhi tử muốn có đệ đệ
Chương 17
Chương 17: Hắn được không?
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19: Nhi tử phúc hắc
Chương 20
Chương 20: Ninh tiên sinh không vui
Chương 21
Chương 21: Lộc Xương hầu Nhạc Thâm
Chương 22
Chương 23
Chương 23: Phiền muộn tuổi thiếu niên
Chương 24
Chương 24: Cầu người khó, khó cầu người
Chương 25
Chương 25: Liên Thập Cửu bại gia tử (phá nhà)
Chương 26
Chương 26: Thứ gọi là căn cốt
Chương 27
Chương 27: Không mời mà đến
Chương 28
Chương 28: Lần đầu giao phong
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 31: Cứu đại chất nhi của ngươi
Chương 32
Chương 32: Từ phụ ra con hư
Chương 33
Chương 33: Hiếm khi trang nghiêm như người bình thường
Chương 34
Chương 34: Xin đi Vân Đô
Chương 35
Chương 35: Ba người thành hàng
Chương 36
Chương 36: Nhân duyên thật tốt
Chương 37
Chương 37: Ý của Tuý Ông không phải trên rượu
Chương 38
Chương 38: Ngủ hay không ngủ?
Chương 39
Chương 39: Đúng là người này
Chương 40
Chương 40: Gửi cho hắn
Chương 40: Gửi cho hắn
Chương 41
Chương 42
Chương 42: Loại chuyện xã giao này
Chương 43
Chương 43: Tâm tư của Liên Tiểu Gia
Chương 44
Chương 44: Ngoài ta còn ai
Chương 45
Chương 45: Kẻ nào không cần mặt mũi thì kẻ đó mạnh
Chương 46
Chương 46: Hồ bán tiên tham tiền
Chương 47
Chương 47: Siêu độ không hết
Chương 48
Chương 48: Đen ăn đen
Chương 49
Chương 49: Cữu cữu, ngủ sao?
Chương 50
Chương 50: Chàng quy của một chút cho ta
Chương 51
Chương 51: Ném đi đâu?
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thị Lang Đại Nhân, Đừng Chạy!
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...