Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Theo Đuổi Vợ Câm – Chương 43

Theo Đuổi Vợ Câm

Tác giả: Kim Di
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Buổi tối, Đình Phong trở về và thấy hai mẹ.

con Khả Hân đang chơi đùa với nhau. Vừa nhìn

thấy ba, bé Bin đã nhanh như sóc lao tới ôm

chân, miệng ngọt xớt: “Ba đã về, ba có mệt

không?”

Đây là câu nói mà nó mới học được ở trường

mẫu giáo, cô giáo nó bảo, trẻ con phải biết nghe.

lời người lớn, ngoan ngoãn với ba mẹ, không

được để ba mẹ phiền lòng, nếu không họ sẽ rất

mệt mỏi. Bé Bin rất thông minh, sau khi cô giáo.

dạy mấy câu nói quan tâm ba mẹ, nó bèn học

thuộc lòng. Trong đầu nghĩ rất đơn giản, nếu nó

không ngoan thì ba Đình Phong sẽ mệt mỏi sau

đó bị ốm, mà bị ốm thì không đi làm kiếm tiền

được, do đó nó sẽ không có đồ chơi lắp ráp mô

hình mới. Vì vậy, nó phải chịu khó thương ba hơn.

Đình Phong thấy con trai càng trở nên

ngoan ngoãn biết điểu thì vô cùng hài lòng.

Nhưng nếu lúc này anh biết được suy nghĩ của

con trai thì chắc chắn sẽ tức giận đến hộc máu.

Thì ra giá trị của anh trong mắt bé Bin chỉ được

tính bằng đống đồ chơi mà anh mua cho cậu chứ

không phải do bé Bin đã trưởng thành hiểu

chuyện như anh nghĩ.

Hôm nay là một ngày nóng nực nên vừa đi

ăn với đối tác về là Đình Phong lập tức lao ngày.

vào phòng tắm để tắm gội sạch sẽ. Khả Hân và

bé Bìn cũng đã ăn tối xong nên tiếp tục chơi đùa

với nhau.

“Hai mẹ con đang làm gì vậy?” Từ phòng

tắm bước ra, Đình Phong thấy một lớn một nhỏ

ngồi hí hoáy làm gì đó nên tò mò hỏi. Anh bước

lại gần và quan sát đống giấy vẽ bày la liệt trên

bàn nên đoán là Khả Hân đang dạy vẽ cho con

trai. truyen one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ

“Ba ơi xem này, con vẽ có đẹp không?” Bé

Bin hớn hở cầm một bức tranh khoe với Đình

Phong.

Đón lấy bức tranh từ tay con trai, Đình

Phong nghiêm túc đánh giá và gật gù khen: “Bức

tranh con gà này không tổi, rất sinh động.”

Vừa dứt lời Đình Phong đã nhìn thấy Khả

Hân bật cười còn bé Bin thì bíu môi. Cậu chỉ vào

bức tranh và nói:

“Không phải gà, đây là con chim mà, ba có

nhìn thấy mỏ của nó không? Đây là cánh nữa nè,

nó đang đậu trên cái cây ba thấy rõ không?”

Cơ mặt của Đình Phong giật giật, anh nhìn

bức tranh một lần nữa và cảm thấy con vật trên

đó chẳng có điểm nào của loài chim mà con trai

đang miêu tả. Tha thứ cho anh không có trí

tưởng tượng bay xa như con mình.

Đình Phong lại nhìn những bức vẽ khác trên

bàn, chỉ vào một bức và bảo: “Vậy bức này con

cũng vẽ con chim đúng không?”

“Không phải, nó là con gà.“ Bé Bin một lần

nữa bĩu môi sau đó quay sang nói với Khả Hân:

“Ba Phong thật là ngốc, đến con gà với con chim

cũng không phân biệt được, Bin còn thông minh

hơn ba“

Lời nói của bé Bin vang lên khiến Đình

.Phong trực tiếp đứng hình còn Khả Hân phá lên

cười như điên. Anh trừng mắt nhìn cô và cảm

thấy một đàn quạ đen bay ngang đầu, được thôi,

Anh – Tổng giảm đốc một tập đoàn lớn vừa bị

chính con trai mình khinh bỉ chỉ số thông minh.

Thật sự là khóc không ra nước mắt.

Vì vậy, để lấy lại thể diện trước mặt vợ và

con trai Đình Phong quyết định tham gia vào lớp

học vẽ tranh của hai mẹ con, anh muốn chứng.

minh với Khả Hân và bé Bin rằng là anh cũng có

thể vẽ tranh rất đẹp.

“Bin, đố con biết ba đang vẽ gì?”

“Dạ, là cái mâm ạ.”

“Sai rồi, đây là ông mặt trời. Con không nhìn

thấy mấy tia nắng tỏa ra từ ông mặt trời này

sao?”

“Vâng ạ, Bin sẽ coi như đây là ông mặt trời

dù biết nó là cái mâm.”

Lần này đến lượt cơ miệng của Đình Phong

giật giật, anh hít một hơi sâu để giữ bình tĩnh.

Đặt bức tranh mặt trời sang một bên, tự nhủ, bé

Bin còn nhỏ, chưa phân biệt được hình ảnh rõ

ràng, nhận nhầm thành những thứ cậu quen

thuộc cũng là lế bình thường.”

Bé Bin thấy vẻ mặt của ba nó rất kỳ quái, nó

bèn cầm bức tranh vừa vẽ xong và hỏi ngược lại

ba.

“Đố ba biết là Bin vẽ gì?”

Đã có kinh nghiệm xương máu về “tư duy

logic” của con trai nên khi nhìn thấy bức tranh vẽ

hình cái cây của bé Bin, Đình Phong bèn suy

nghĩ thứ gần giống nhất trong nhà mà cậu hay

nhìn thấy. Bỗng nhiên liếc mắt về phía tủ quần

áo, mắt anh sáng lên

“Là cái giá treo quần áo.

Nói xong, anh nhếch miệng cười chờ đợi ánh

mắt ngưỡng mộ của con trai, dương dương tự

đắc nghĩ thẩm: Nào, bây giờ thì đã thấy ba của

con lợi hại chưa.

Bé Bin nhìn vẻ hớn hở của ba mình, cúi đầu

nhìn lại bức tranh và sau đó thở dài:

“Không phải, đây là cái cây, mẹ xinh đẹp ơi,

xem ra ba Phong ngốc thật rồi, đến cái cây cũng

không biết,”

Khả Hân túm lấy con trai hôn chụt một cái

vào má rõ kêu, không hổ là con trai cô, thông

minh đến độ làm Đình Phong không phản bác

được lời nào. Tại sao cô lại sinh ra được đứa con

đánh yêu như thế này chứ?

Đình Phong nhắn mặt như vừa nuốt phải ruồi

bọ, được rồi, anh chịu thua, là anh bị đụng đầu

vào tường nên mới nghĩ ra trò so bì chỉ số thông

minh với một đứa bé 4 tuổi. Tự làm tự chịu

không thể trách ai.

Ngậm ngùi chơi đùa cùng bé Bin một lúc,

đến giờ đi ngủ, bé Bin bỗng ăn vạ ở phòng ngủ

của hai vợ chồng, nhất quyết không chịu trở về

phòng riêng của cậu.

“Ba ơi, hôm nay cho con ngủ với mẹ xinh

đẹp.“ Bé Bin làm nũng ôm chặt lấy Khả Hân, cậu

đang chơi rất vui và không muốn về ngủ một

mình.

“Không được, con lớn rồi phải tập ngủ một

mình.” Đình Phong nghiêm khắc nói chuyện với

con trai, ngay từ khi cậu 3 tuổi anh đã rèn luyện

cho cậu tính tự lập khi cho ngủ riêng một phòng.

“Chỉ hôm nay thôi, ba, chỉ một hôm thôi.” Bé

Bin mếu máo tiếp tục phát huy sở trường làm

nững siêu cấp của bản thân, nó không tin là ba

mẹ không cho nó ngủ cùng.

Nhìn con trai mếu máo nhưng khóe mắt khô

ráo, Đình Phong cười lạnh, muốn giả bộ đáng

thương sao, mơ đi con. Sau đó anh xách cậu về

phòng mặc cho cậu gào thét thảm thiết.

Bị ba mình đặt lên giường bắt đi ngủ, bé Bin

hậm hực chất vấn: “Tại sao con không được ngủ

với mẹ xinh đẹp?“

“Bởi vì con lớn rồi?”

“Thế tại sao ba cũng lớn rồi mà vẫn ngủ với

mẹ xinh đẹp?”

“Bởi vì đó vợ của ba.“

“Vậy sau này lớn lên con sẽ lấy mẹ xinh đẹp

làm vợ, lúc đó con có thể ngủ với mẹ xinh đẹp

đúng không?”

“Con nghĩ con đủ khả năng để cướp vợ của

ba sao?“ Đình Phong khinh bỉ nhìn con trai rồi tắt

điện trước khi ra khỏi phòng.

Trở về phòng mình, thấy Khả Hân đang cúi

người dọn dẹp đống tranh vẽ và bút màu trên

bàn, Đình Phong bèn tiến đến vươn tay ôm lấy

eo cô, rầu rĩ cáo trạng.

“Con trai em muốn cướp vợ của anh.”

Khả Hân buồn cười nhớ đến màn đấu khẩu

vừa rồi của hai cha con. Từ khi hai người giải trừ

hết khúc mắc thì Đình Phong bắt đầu bộc lộ ra

những khía cạnh rất khác so với bản chất lạnh

lùng cao ngạo bên ngoài, giống như hôm nay, cô

cũng không ngờ anh còn có một mặt trẻ con như

vậy. Xoay người lại, cô nở nụ cười rạng rỡ và

nhón chân hôn lên môi chồng.

Đình Phong sửng sốt vì đột nhiên thấy Khả

Hân chủ động hôn mình, anh lập tức phấn khởi

ôm chặt lấy cô và cúi xuống làm sâu sắc hơn nụ

hôn ấy. Cả hai động tình và cuốn lấy nhau, cùng

đắm say trong bữa tiệc hoan lạc tuyệt vời.

Sau cuộc ân ái mãnh liệt, Khả Hân thở hổn

hển ghé đầu vào ngực Đình Phong. Dù đã làm

không biết bao nhiêu lần nhưng cô cũng không.

thể không thừa nhận năng lực của anh quá mạnh

mẽ, thiếu chút nữa thì cô muốn chết ở trên

giường rồi.

Đình Phong vuốt ve tấm lưng trần mịn màng.

lúc này đang nhớp nháp mồ hôi của Khả Hân,

thấy cô hơi vặn vẹo, anh hít một hơi sâu đưa tay.

vỗ vào cái m//ô//n//g tròn trịa vểnh cao của vợ và

cảnh cáo: “Nếu không muốn tiếp tục thì nằm

yên, anh không ngại chiến tiếp vài lần nữa đâu,

dù sao đêm còn rất dài.”

Nghe âm thanh khàn khàn hết sức gợi cảm

của chồng, Khả Hân đỏ mặt vung tay đập nhẹ

vào ngực anh, miệng mấp máy mấy chữ: “Không

biết xấu hổ.”

Đình Phong bật cười khẽ và quyết định

không tiếp tục trêu chọc vợ nữa, anh chuyển

sang nói chuyện khác

“Thấy chị An bảo lúc sáng Ngọc Nhi qua đây

và làm loạn lên đúng không?”

Khả Hân cắn môi gật đầu, cô ra hiệu với anh.

“Cô ẩy đã biết việc chiếc túi xách anh tặng

vốn là mua cho em nên rất giận dữ:”

Nhớ đến hành động và ánh mắt của Ngọc

Nhi lúc đó, Khả Hân bỗng nhiên rùng mình. Cô

chưa bao giờ thấy Ngọc Nhi điên cuồng đến vậy,

giống như lúc đó muốn lao tới cấu xé cô.

“Đừng lo, biết thì sao chứ, vốn dĩ cũng

không định tặng gì cho cô ta, dù sao sau lần cô

ta giúp anh thì anh cũng đã trả lại cho công ty

của bố cô ta vài vụ làm ăn béo bở, coi như không

ai nợ ai.”

Thấy Khả Hân có vẻ lo lắng, Đình Phong

vuốt má cô an ủi: “Muốn trách thì trách Ngọc Nhỉ

không biết điều, ảo tưởng sức mạnh bản thân,

không liên quan gì đến em, sau lần này cô ta sẽ

không tới nữa đâu, ngoan, ngủ đi”

Mặc dù nghe được lời cam đoan của chồng

nhưng Khả Hân vẫn thấy trong lòng có chút bất

an, linh cảm của cô thường rất chuẩn, cô cảm

thấy chắc chắn Ngọc Nhi sẽ không dễ dàng bỏ

cuộc như vậy. Nhưng cô cũng không biết bây giờ

phải làm như thế nào nên đành nghĩ thầm: Thôi,

chuyên tương lai thì cứ để tương lai tính đi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 6: Phát hiện Buổi sáng, Khả Hân tỉnh dậy với
Chương 7
Chương 8
Chương 8: B
Chương 9
Chương 9
Chương 9: ;
Chương 9: i
Chương 10
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 50: Hoàng Ly
Chương 50: Hoàng Ly
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: …Âm thướng.
Chương 67: ..äm thương mại
Chương 68
Chương 69
Chương 69: Theo đõi
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: V…ầi
Chương 88
Chương 88: … đoạn clip bẩn Ý
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 95: ; Tr
Chương 95: ; Trự
Chương 96
Chương 97
Chương 97: V….
Chương 97: V… tần lời r
Chương 97: V.. tắt
Chương 97: V… rắn |
Chương 97
Chương 98: ; Người L
Chương 98: Người
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204: Cảm xúc dao động
Chương 204
Chương 205: Sự kiện quan trọng
Chương 205
Chương 206: Lột mặt nạ
Chương 206
Chương 207: Nỗi đau cùng cực Đau.
Chương 207
Chương 208: Vạch trần quá khứ
Chương 208
Chương 209: Tâm sự của Khả Hân
Chương 209
Chương 210: Một lần mềm lòng, vạn lần sai
Chương 210
Chương 211:  : Điên cuồng
Chương 211
Chương 212: Nhận người
Chương 212
Chương 213: Kích động
Chương 213
Chương 214: Hành hạ
Chương 214
Chương 215: Cách chức
Chương 215
Chương 216: Cướp đoạt
Chương 216
Chương 217: Bà Kim Nhã nổi giận
Chương 217
Chương 218: Theo đuổi vợ cũ “Bốp, bốp.
Chương 218
Chương 219: Gặp gỡ
Chương 219
Chương 220: Mặt dày
Chương 220
Chương 221: Điều kiện Sự cố chấp của Đình Phong khiến Khả Hân bất lực.
Chương 221
Chương 222: Đánh người
Chương 222
Chương 223: Tâm tư
Chương 223
Chương 224: Cá cược
Chương 224
Chương 225: Đoàn tụ
Chương 225
Chương 226: Ngày đầu làm công
Chương 226
Chương 227: Giao dịch với con trai
Chương 227
Chương 228: Nhận trái đắng
Chương 228
Chương 229: Denis Trần trở về
Chương 229
Chương 230: Bí mật trong quá khứ
Chương 230
Chương 231: Buông tay
Chương 231
Chương 232: Hạnh phúc ngắn ngủi
Chương 232
Chương 233: Nguy hiểm
Chương 233
Chương 234
Chương 234: Gục ngã
Chương 235: Kết thúc
Chương 236: Trở về Một năm sau.
Chương 237: Hạnh phúc nơi cuối con đường

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Theo Đuổi Vợ Câm
Chương 43

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 43
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...