Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Theo Đuổi Vợ Câm – Chương 166

Theo Đuổi Vợ Câm

Tác giả: Kim Di
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Chà, coi bộ lần này có kịch hay để xem rồi.“

Cát Tiên chớp mắt nhìn biểu hiện của Khả

Hân, cảm thấy có chút yên lòng. Thú thực, cô rất

sợ Khả Hân sau khi về nước sẽ đánh mất di ý

niệm trả thù.

Không ai hiểu rõ hơn cô Khả Hân đã phải trải

qua một quá trình căng go để hoàn thiện bản

thân như thể nào.

Thử nghĩ xem, một cô gái câm với thân thể

yếu rớt như cọng bún bỗng nhiên lột xác hoàn

toàn sau bổn năm, nếu không phải nếm trải rất

nhiều thứ tàn khốc thì là gì?

Ngay cả bản thân cô cũng phải cảm phục ý

chí quật cường của Khả Hân, dù cô giống như

Khả Hân, là kẻ từ cối chết trở về.

Ngày ấy tách khỏi nhóm ba người với mục

đích dùng thân làm mổi nhử đám người đang

đuổi theo, Cát Tiên thành công bởi chỉ sau một

thời gian ngắn, cô nhận ra bọn chúng chạy về

hướng của mình.

“Tại sao chỉ có mày? Hai đứa kia đâu?”

Tên đi đầu với gương mặt sẹo dữ tợn hất

hầm hỏi cô. Trên tay hắn là khẩu súng ngắn chĩa

thẳng vào tim Cát Tiên làm cô không dám tiếp

tục chạy đi

Mà thực ra cô cũng không còn đường để

chạy bởi trước mặt chính là vực thẳm, ngã xuống

e rằng còn chết thảm hơn.

“Không biết.”

Cát Tiên cố gắng nén sự đau đớn vì những

vết thương trên người do chạy quá nhanh mà nứt

toác ra.

Không cần lột áo ra cô cũng biết thân thể

mình hiện tại thảm hại như thế nào. Vừa rồi, cô

chỉ cậy mạnh nên không chịu kêu đau với Thanh

Sơn và Khả Hân thôi.

“Anh Văn, hình như tụi nó chạy theo con

đường khác rồi, con này dùng để đánh lạc hướng thôi.“

tên có dáng người nhỏ bé với hàm răng

vẩu xấu xí chạy tới nói với Văn Sẹo. Hắn nhíu

mày gật đầu.

“Tao cũng đoán thế.”

“Vậy chúng ta mau mau đuổi theo bọn chúng thôi”

“Không vội, xử lý con bé này trước đã, rủi

mà nó thoát được báo công an thì rách chuyện.”

‘Văn Sẹo vừa nói vừa nhìn Cát Tiên bằng ánh

mắt tàn nhẫn. Cát Tiên giật mình, bước lùi về sau

Vài bước. “Chúng mày có biết tội giết người

có thể bị phán tử hình không?”

Rơi vào đường cùng, Cát Tiên vẫn không

chịu cúi đầu xin tha mà còn quắc mắt đe dọa.

Thật ra cô hiểu được, dù hiện tại mình có khóc

khóc cầu xin thì bọn chúng vẫn quyết định thủ

tiêu cô, chí bằng đánh cuộc một lần xem thử có

thể thay đổi vận mệnh không.

“Giữa rừng núi hoang vu, ai biết được là tao

giết mày chứ””

Văn Sẹo cười ha hả, sau đó không nói thêm

bất kỳ điều gì mà nổ súng. Thật may Cát Tiên đã

có chuẩn bị nên viên đạn di lệch trái tìm, xuyên

qua vai cô. Tuy nhiên, cũng đủ khiến sắc mặt cô

trắng bệch vì đau

“Mẹ nó, phí mất một viên đạn.”

Ngay khi Văn Sẹo định tiếp tục nổ súng thì

Cát Tiên đã cắn răng nhảy xuống vực. Nếu xác

định phải chết thì cô sẽ tự lựa chọn cái chết cho

mình mà không phải bị kẻ khác đoạt đi tính mạng

Cảm giác cuối cùng mà Cát Tiên cảm nhận

được chính là cô rơi xuống một dòng nước chảy

xiết, chúng lạnh lẽo như những mũi kim đ//â//m vào

da thịt cô, nhấn chìm cô vào trong bóng tối

Không ngờ, ông trời rủ lòng thương, khiến

số mệnh cô chưa tuyệt mà được một người cứu mạng.

Anh ta đi lên rừng hái thuốc, khi đang rửa lá

thảo dược bên sông thì phát hiện ra cô với một

thân vết thương, nằm thoi thóp bên nhánh cây lớn.

Thì ra khi ngã xuống và trôi theo dòng nước,

áo Cát Tiên bị vướng vào một nhánh cây nên giữ

thân thể cô không bị chìm xuống.

Thấy cô còn chút hơi tàn, anh ta đem cô về

nhà chữa trị. Cô hôn mê bất tỉnh ba ngày ba đêm

thì thoát khỏi tay tử thần.

Người cứu cô là một anh chàng trẻ tuổi có

tên Minh Kiên. Hắn là bác sĩ đông y, đam mê

nghiên cứu các bài thuốc dân gian nên thường

xuyên tìm tới cánh rừng này để hái thuốc.

Cát Tiên rất cảm kích người cứu mình, tiếp

tục tĩnh dưỡng hơn mười ngày thì quyết định rời đi

Chẳng ngờ, trong cuộc nói chuyện với Minh

Kiên trước khi xuất phát, hắn ta lại hỏi cô rằng,

cô có hứng thú tham gia vào tổ chức của hắn

không.

“Ý anh là tổ chức y tế hả?”

Cát Tiên hài hước trêu chọc người đàn ông

trước mặt, nhưng nhanh chóng bị vẻ nghiêm túc

của hắn làm cho thu l//i//ế//m nụ cười.

“Không, tổ chức sát thủ.” Ánh mắt Minh Kiên lóe lên một

tia tàn khốc làm Cát Tiên sửng sốt. Bỗng nhiên, cô phá lên

cười như điên:

“Ha, ha…anh là sát thủ gì chứ, thật vớ vần.”

Trong suy nghĩ của cô, sát thủ là những

người lạnh lùng, giỏi võ, trang bị vũ khí hiện đại

đầy mình. Chứ ai như cái tên này cuồng lá và rễ

cây đến mức có đôi lúc điên điên này.

“Chuyện này kỳ lạ lắm sao?“

Minh Kiên hơi ngạc nhiên. Sau đó bước về.

phía chiếc tủ cũ kỹ, nơi bày biện rất nhiều chai lọ

với đủ kiểu dáng và màu sắc.

Hắn gãi cằm nhìn một lượt, quyết định chọn

một chiếc lọ nhỏ có màu đỏ, cầm lấy nhỏ một

giọt vào miệng con thỏ ở góc nhà.

“Xèo, xèo”’

Con thỏ đó lập tức sùi bọt mép, co giật dữ

dội rồi phun máu và lăn đùng ra chết, đôi mắt

vẫn còn mở to thao láo một cách sợ hãi.

“Thế nào? Cô đã tin chưa?”

Minh Kiên cười hì hì ngổi xổm xuống đất

chọc chọc con thỏ. Có vẻ như hắn rất thích thú

quan sát cảnh tượng này.

Đến lúc này thì Cát Tiên đã thôi cười, kinh

hoàng nhìn thảm trạng tử vong của con thỏ và

biểu hiện của Minh Kiên. Bất chợt, cô có chút

run rầy sợ hãi

Trời ạ, nếu như lời nói của hắn là thật thì cô

được một tên sát thủ cứu, có khi nào hắn sẽ

dùng cô để làm thí nghiệm cho đống chai lọ độc

dược trên tủ không?

Nghĩ đến đây, Cát Tiên rùng mình, nuốt

nước miếng, run run nói:

“Tin…tin rồi.”

Hai chân vô thức bước lùi lại, đầu óc Cát

Tiên nhanh chóng tính toán xem nếu mình chạy

đi ngay bây giờ thì liệu hắn có đuổi kịp không.

Tuy nhiên, dường như Minh Kiên đã đoán

được suy nghĩ của Cát Tiên, hắn mìm cười đứng.

thằng dậy, chậm rãi bước về phía cô.

“Anh…anh muốn làm gì?”

“Đừng sợ, tôi không hại cô.”

Vẻ mặt Minh Kiên đã trở về trạng thái hiển

lành như trước đây, giọng nói cũng vô cùng ấm

áp khiến nỗi sợ hãi trong lòng Cát Tiên vơi đi đôi

chút. Nhưng cô vẫn cẩn thận đứng cách xa hắn.

“Tôi nói rồi, tôi sẽ không làm hại cô, nếu

không thì tôi tốn công cứu cô về đây làm gì, tự

rước phiền toái à?”

“Vậy lời nói của anh là thiệt sao? Anh muốn

tôi tham gia vào tổ chức giết người của anh?”

“Cũng không hẳn chỉ là giết người, giống

như tôi đã cứu cô đấy. Nhiệm vụ của chúng tôi

rất đa dạng, đôi khi là trở thành vệ sĩ của một

nhân vật quan trọng nào đó, còn đúng là có nhận

tiền để giúp thanh toán kẻ thù giúp thân chủ,

nhưng chỉ là những kẻ đáng giết mà thôi.”

Minh Kiên rất nhẫn nại giải thích. Thực chất,

việc hẳn nói ra những thông tin mật này là đang

vi phạm quy định của tổ chức.

Chẳng qua, không hiểu sao hẳn có cảm giác

cô bé này rất phù hợp với công việc này. Có lẽ là

do ánh mắt đầy sát khí của Cát Tiên ngay khi

tình dậy làm hắn chú ý.

Qua lời kể của cô, Minh Kiên phần nào hiểu

sơ lược những gì mà Cát Tiên đã trải qua.

không thể không cảm phục sự dũng cảm của cô

bé chưa đầy hai mươi tuổi này.

“Vậy nghề bác sĩ chỉ là vỏ bọc bên ngoài,

còn thực chất anh là sát thủ?”

“Không, trong tổ chức mỗi người sẽ có một

nhiệm vụ riêng biệt. Tôi là bác sĩ, thích nghiên

cứu về các loại độc dược nên hay đi du ngoạn đó

đây để tìm hiểu. Cô rất may mắn khi gặp tôi ở

đây đấy.”

Dứt lời, Minh Kiên thoải mái ngồi xuống

chiếc ghế mây, rót một tách trà và tiếp tục phân tích

“Chẳng phải cô từng than thở rằng giá như

bản thân có thể mạnh mẽ hơn để đối chọi lại với

kẻ xấu thì đã không rơi vào bước đường cùng

này?”

“Chỉ cần cô đồng ý, cô sẽ được huấn luyện

trở thành kẻ mạnh nhất khiến ai cũng phải khiếp

sợ. Khi ấy, cô hoàn toàn có năng lực bảo vệ bản

thân và những người mà cô quan tâm.”

“Hãy nghĩ đến nỗi nhục nhã mà lũ người kia

đem đến cho cô, cô không muốn quay về tiêu

diệt tất cả bọn chúng sao?”

Lời nói xa gần của Minh Kiên giống như

đống thuốc độc của hắn, từ từ thấm dần vào lý

trí của Cát Tiên, mê hoặc cô.

Đúng vậy, bởi vì cô quá yếu ớt nên mới bị

người khác chà đạp. Nếu cô đủ mạnh mẽ đã có

thể ngăn cản bọn họ làm tổn thương mình và

những người cô yêu thương.

Bất chợt, một ngọn lửa thù hận bùng cháy

lên trong lòng Cát Tiên. Tuy nhiên, cô vẫn đủ tỉnh

táo để phán đoán lời nói của Minh Kiên có mấy

phần là sự thật.

“Làm thế nào để tôi biết không phải anh

đang cổ tình lừa tôi?”

“Cảnh giác thế là tốt. Phẩm chất đầu tiên

một sát thủ cần có chính là tuyệt đối thận trọng,

nếu dễ dàng tin lời người khác như thế thì cô sẽ

chỉ là con cá nằm trên thớt mà thôi.”

“Tôi sẽ đưa cô đến Mỹ, đó mới là trụ sở

chính của chúng tôi để gặp Boss. Người này sẽ

quyết định xem cô có đủ tiêu chuẩn để trở thành

một trong số chúng tôi hay không.”

“Boss? Nam hay nữ, bao nhiêu tuổi, tên thật là gì?”

Cát Tiên vội vàng truy hỏi. Cô cảm thấy vô

cùng hiếu kỳ với nhân vật Boss trong miệng của

Minh Kiên. Rốt cuộc đây là thần thánh phương

nào mà được hắn tôn sùng đến thế.

“Đến lúc đó cô sẽ biết.”

Minh Kiên nhấp ngụm trà, ánh mắt lóe lên

một tia vui vẻ. Mặc dù lần này hắn không thể

hoàn thành nhiệm vụ tìm người được Boss giao.

phó, nhưng mang về một hạt giống tốt có lẽ là

một sự lựa chọn không tồi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 6: Phát hiện Buổi sáng, Khả Hân tỉnh dậy với
Chương 7
Chương 8
Chương 8: B
Chương 9
Chương 9
Chương 9: ;
Chương 9: i
Chương 10
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 50: Hoàng Ly
Chương 50: Hoàng Ly
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: …Âm thướng.
Chương 67: ..äm thương mại
Chương 68
Chương 69
Chương 69: Theo đõi
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: V…ầi
Chương 88
Chương 88: … đoạn clip bẩn Ý
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 95: ; Tr
Chương 95: ; Trự
Chương 96
Chương 97
Chương 97: V….
Chương 97: V… tần lời r
Chương 97: V.. tắt
Chương 97: V… rắn |
Chương 97
Chương 98: ; Người L
Chương 98: Người
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204: Cảm xúc dao động
Chương 204
Chương 205: Sự kiện quan trọng
Chương 205
Chương 206: Lột mặt nạ
Chương 206
Chương 207: Nỗi đau cùng cực Đau.
Chương 207
Chương 208: Vạch trần quá khứ
Chương 208
Chương 209: Tâm sự của Khả Hân
Chương 209
Chương 210: Một lần mềm lòng, vạn lần sai
Chương 210
Chương 211:  : Điên cuồng
Chương 211
Chương 212: Nhận người
Chương 212
Chương 213: Kích động
Chương 213
Chương 214: Hành hạ
Chương 214
Chương 215: Cách chức
Chương 215
Chương 216: Cướp đoạt
Chương 216
Chương 217: Bà Kim Nhã nổi giận
Chương 217
Chương 218: Theo đuổi vợ cũ “Bốp, bốp.
Chương 218
Chương 219: Gặp gỡ
Chương 219
Chương 220: Mặt dày
Chương 220
Chương 221: Điều kiện Sự cố chấp của Đình Phong khiến Khả Hân bất lực.
Chương 221
Chương 222: Đánh người
Chương 222
Chương 223: Tâm tư
Chương 223
Chương 224: Cá cược
Chương 224
Chương 225: Đoàn tụ
Chương 225
Chương 226: Ngày đầu làm công
Chương 226
Chương 227: Giao dịch với con trai
Chương 227
Chương 228: Nhận trái đắng
Chương 228
Chương 229: Denis Trần trở về
Chương 229
Chương 230: Bí mật trong quá khứ
Chương 230
Chương 231: Buông tay
Chương 231
Chương 232: Hạnh phúc ngắn ngủi
Chương 232
Chương 233: Nguy hiểm
Chương 233
Chương 234
Chương 234: Gục ngã
Chương 235: Kết thúc
Chương 236: Trở về Một năm sau.
Chương 237: Hạnh phúc nơi cuối con đường

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Theo Đuổi Vợ Câm
Chương 166

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 166
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...