Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Theo Đuổi Vợ Câm – Chương 161

Theo Đuổi Vợ Câm

Tác giả: Kim Di
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bốn năm sau.

“Thưa cô, cafe của cô đây ạ.”

Trong khoang máy bay hạng thương gia, nữ

tiếp viên hàng không mỉm cười đặt tách cafe

nóng hổi lên chiếc bàn trước mặt một cô gái trẻ.

Nghĩ tới điểu gì đó, cô nhịn không được nhắc

nhở vị khách của mình:

“Cô có chắc là không cần thêm đường hay.

sữa vào cafe chứ?”

Vừa rồi, cô gái này có yêu cầu một tách cafe

đen đặc không cho thêm bất cứ chất tạo ngọt

nào khiến cô có chút tò mò. Chỉ cần nhìn thứ

chất lỏng óng ánh một màu đen kia là cô đã phải

nhăn mặt vì tưởng tượng ra vị đắng nghét của nó

“Như thế này là được rồi, cảm ơn cô.”

Chất giọng du dương truyền cảm vang lên

khiến thân thể nữ tiếp viên khẽ run rẩy. Cô từng

tiếp xúc với rất nhiều người, nhưng không ai

trong số họ có giọng nói tuyệt diệu như cô gái

này.

Nói thế nào nhỉ, nó mang màu sắc của một

điệu nhạc dịu dàng, nhưng ẩn sâu trong đó là sự

lạnh lẽo khiến người ta phải giật mình.

“Còn có chuyện gì sao?”

Julia lại lịch sự lên tiếng hỏi thăm người tiếp

viên hàng không làm cô gái tỏ ra hơi bổi rối.

“Dạ không có gì đâu, chằng qua cảm thấy

cô có giọng nói hay quá.”

Đứt lời, cô gái vội vàng chào Julia rồi trở về

hú Vực riêng của phi hành đoàn.

Giọng nói của cô hay sao?

Khóe miệng Julia khẽ nhếch lên thành một

đường cong xinh đẹp. Cô gấp gọn cuốn sách

trên tay cất vào túi xách, sau đó cầm tách cafe

lên thưởng thức.

Mùi thơm lừng của loại cafe cao cấp làm

Julia híp mắt một cách thỏa mãn. Có lẽ đối với

người khác, việc uống loại cafe không đường

chính là cực hình, nhưng đối với cô, nó lại đơn

thuần là sở thích trong suốt bốn năm qua.

Ngón tay thon dài với móng tay được sơn

sửa tỉ mỉ vô thức gõ nhẹ vào thành ghế, .Julia ngả

người về phía sau, nhắm mắt chờ đợi.

Khoảnh khắc nghe thấy tiếng thông báo

máy bay sắp sửa hạ cánh, yêu cầu các hành

khách yên vị tại ghế ngồi của phi hành đoàn,

Julia đột nhiên mở mắt ra, trong ánh mắt lóe lên

một tia sáng rồi biến mất nhanh chóng như chưa

từng xuất hiện.

Thả câu bốn năm, đã đến lúc cô trở về thu

lưới.

Vừa đặt chân xuống sân bay, Julia đã nhanh.

chóng cảm nhận được vô vàn ánh mắt âm thầm

dõi theo mình. Có si mê, thưởng thức, ghen

ghét… nhưng chúng chẳng ảnh hưởng gì đến cô

cả. Nói cho cùng, cô đã quá quen với những ánh.

mắt như thế này rồi.

Để tiện cho việc ngồi máy bay hơn 20 giờ

đồng hồ từ New York về Việt Nam, .Julia chỉ mặc

một chiếc áo sơ mỉ màu trắng, quần jean ống loe

và đôi giày mũi nhọn màu đen.

Mặc dù ăn mặc hết sức đơn giản, nhưng chỉ

cần là những tín đồ mê thời trang cũng đủ hiểu

giá trị của đống đồ trên người Julia khổng lồ như

thế nào.

Chưa kể, khí chất sang chảnh kết hợp với

khuôn mặt xinh đẹp và dáng người nóng bỏng

của cô lập tức trở thành tâm điểm của đám người.

Bởi vậy, không lạ gì mà suốt quãng đường

Julia đi, luôn có những ánh mắt dõi theo cô không rời.

Khi đến gần cửa ra của sân bay, Julia bỗng

nghe thấy những tiếng thì thẩm nho nhỏ của

nhóm con gái đang đi cùng phía với mình.

“ Ê.. Ê nhìn kìa, thấy anh chàng mặc vest

đen đứng kia không. “

“Má ơi, đẹp trai dữ vậy? Nhìn giúp tao xem,

mắt anh ấy có màu xanh lục đúng không?. “

Nghe thấy vậy, Julia lập tức nhìn theo hướng

mấy cô nàng xôn xao chỉ trỏ, đôi môi đỏ mọng.

nở nụ cười tươi rói. Cô đoán không sai, người

đàn ông trong miệng mấy cô gái ấy chính là Denis.

Quả đúng như vậy, Denis đang đứng cạnh

phía rào chắn bên ngoài cửa ra của sân bay. Trên

¬ người anh mặc bộ vest đen chỉn chu được cắt

may vừa vặn với thân hình cao trên mét tám, tóc

undercut lịch lãm, gương mặt góc cạnh với đôi

mắt sâu thẳm màu xanh lục trông hết sức cuốn hút.

Anh vốn là người được thừa hưởng các

nét đẹp pha trộn giữa Châu Á và Châu Âu.

chẳng trách lại khiến nhiều cô nàng si mê ngắm

nghía đến vậy.

Denis vừa nghe xong một cuộc điện thoại

Anh nhìn đồng hồ trên tay và ngẩng đầu quan

sát xung quanh như đang tìm kiếm ai đó. Dường

như ngay lập tức, anh bị hấp dẫn bởi bóng dáng

nhỏ xinh đang tiến lại gần mình.

“Chào mừng em trở về.”

Hơi thở trên người Denis trở nên mềm mại

hơn. Anh cười khẽ, đôi mắt xanh nhìn xoáy vào.

gương mặt cô gái đang đứng đối diện.

Julia cũng nhoẻn miệng cười, gật đầu lên tiếng:

“Phải, em đã về.”

Chiếc xe Mercedes màu đen sang trọng

chạy chầm chậm trên đường để người ngồi bên

trong có thể quan sát được hết khung cảnh phía bên ngoài.

Julia lặng lẽ ngắm nhìn từng con phố, hàng

cây. Một cảm giác đau nhói quen thuộc dâng lên

trong lòng cô, khiến khóe mắt cô có chút cay cay.

Bốn năm rồi, cảnh vật đã thay đổi nhiều, chỉ

còn sót lại một chút giống như trong ký ức của

cô. Julia mím môi và cụp mắt xuống.

Phải rồi, ngay đến bản thân cô cũng đã thay

đổi thì làm sao mà những thứ ngoài kia không

thay đổi được chứ.

Cảm nhận được hơi thở phảng phất chút bi

thương của Julia, Denis bỗng mở miệng nói:

“Hối hận không?”

Nghe thấy câu hỏi của Denis, Julia sửng sốt

quay đầu lại nhìn anh, ngập ngừng hỏi:

“Ý anh là sao?”

“Em có hối hận khi rời Mỹ để trở về đây

không? Hay nói cách khác, em đã sẵn sàng để.

đối mặt với những người đó chưa?”

Ánh mắt Julia đột nhiên biến đổi, vẻ thương

cảm ban nãy hoàn toàn biến mất mà thay vào đó

là sự lạnh lẽo đến gai người

Cô nhếch miệng giếu cợt sự yếu ớt vừa xuất

Hiện trong lòng mình, vuốt ve chiếc nhẫn đắt tiền.

ở ngón trỏ và nói:

“Em tưởng điều này chúng ta đã nói rất rõ từ

trước rồi chứ.”

Thái độ chuyển biến của Julia làm Denis tỏ

ra hài lòng. Đây mới đúng là Julia của anh mà

không phải người đàn bà nhu nhược yếu đuối

trước đây.

“Tết lắm, vậy em ngồi nghiêm chỉnh lại đi,

anh muốn đưa em tới một nơi.”

“Nơi nào thế?

“Nơi chúng ta gặp nhau lần đầu tiên.”

Không để Julia kịp lên tiếng phản đối, Denis

nhấn ga tăng tốc khiến chiếc xe ô tô phóng vụt

đi, bỏ lại phía sau khung cảnh nhộn nhịp, sầm uất.

Ba mươi phút sau.

“Đã đến nơi, mời quý cô xuống xe.”

Denis quay đầu nhắc nhở người con gái bên

cạnh, Julia vô thức gật đầu, mở cửa xe bước ra,

Về mặt ngây dại nhìn cảnh tượng trước mắt.

Đây là một trong những cây cầu lớn nhất

của thành phố, bắc qua con sông dài hun hút với

dòng nước chảy xiết, cũng là nơi bốn năm trước.

cô lựa chọn để kết thúc cuộc đời.

“Thế nào, mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn đúng

không?”

Denis thong thả đi đến gần Julia, ngắm nhìn

gương mặt đang nhíu chặt lại của cô. Anh biết

lúc này Julia đang hồi tưởng về ký ức với cây cầu

và con sông này nên muốn tặng thêm cho cô

một liều thuốc kích thích.

“Nói cho anh nghe, em vẫn nhớ rõ chứ, Khả Hân?”

Thân thể Julia đột nhiên cứng đờ. Lâu lắm

rồi cô mới lại nghe thấy hai chữ quen thuộc này.

Khả Hân, cái tên mang hàm ý hân hoan vui

vẻ, nhưng cũng khiến cô phải chịu bao nỗi cay

đắng và đau khổ mỗi khi nhớ về nó.

Đừng chán ghét một cái tên, bởi vì nó

chẳng có lỗi gì với em cả. Ngược lại, nó chính là

thứ nhắc nhở em từng giờ từng phút, rằng em đã

từng là một cô gái yếu đuối đến thế nào.”

“Hiện tại, em là Julia Trương, giám đốc của

công ty phần mềm DFD trực thuộc tập đoàn toàn

cầu K.D. Nhưng quá khứ, em là Đặng Khả Hân,

cô gái khuyết tật với trình độ học vấn lớp 12:

Denis không kiêng nể khoét sâu vào miệng

vết thương tưởng chừng đã lành lại của Khả Hân

làm cô cực kỳ khó chịu.

Hai bàn tay siết chặt vào thành cầu đến mức

móng tay biến dạng, Khả Hân phải cố gắng lắm

mới đè nén được cảm xúc dao động kịch liệt

trong lòng.

Bốn năm đã trôi qua, nhưng ký ức về ngày.

hôm đó vẫn tồn tại nguyên vẹn trong trí nhớ của

cô, vĩnh viễn trở thành cơn ác mộng dày vò cô

suốt mấy năm trời.

Tỉnh dậy trong bệnh viện, Khả Hân ngơ ngác

.” vươn tay sờ bụng mình. Không còn cảm giác về

một sinh linh bé bỏng trong đó, cô chợt nhận ra

sự thật, cô đã mất đi đứa con thứ hai, đồng thời

Tất luôn khả năng làm mẹ.

Hai hàng nước mắt thấm ướt gối, chưa bao.

giờ cô biết cảm giác hận thấu xương một người

lại đau đớn đến thế.

Là Đình Phong tự tay hại chết đứa con của

bọn họ. Không những thế, anh còn hoài nghi nó

chẳng phải con ruột mình.

“Bé con, mẹ xin lỗi đã không thể bảo vệ con.

Kiếp này chúng ta vô duyên, hi vọng kiếp sau,

con có thể trở về bên mẹ một lần nữa.

Khả Hân nhắm mắt lại, nằm bất động trên

giường gặm nhấm nỗi đau đớn đến cùng cực,

đột nhiên có suy nghĩ không bao giờ muốn tỉnh

lại nữa.

Bỗng, cô nghe thấy có tiếng ai đó mở cửa

bước vào trong phòng, nhưng do bản thân đã

quá mệt mỏi nên cô chẳng còn đủ sức mà quan

tâm đến họ.

“Bị người mình yêu thương nhất tổn thương

hết lần này đến lần khác, cảm giác của cô thế

nào?”

long nói châm châm của Hoàng Ly vang

lên, ngay lập tức khiến cả người Khả Hân run lên.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 6: Phát hiện Buổi sáng, Khả Hân tỉnh dậy với
Chương 7
Chương 8
Chương 8: B
Chương 9
Chương 9
Chương 9: ;
Chương 9: i
Chương 10
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 50: Hoàng Ly
Chương 50: Hoàng Ly
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: …Âm thướng.
Chương 67: ..äm thương mại
Chương 68
Chương 69
Chương 69: Theo đõi
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: V…ầi
Chương 88
Chương 88: … đoạn clip bẩn Ý
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 95: ; Tr
Chương 95: ; Trự
Chương 96
Chương 97
Chương 97: V….
Chương 97: V… tần lời r
Chương 97: V.. tắt
Chương 97: V… rắn |
Chương 97
Chương 98: ; Người L
Chương 98: Người
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204: Cảm xúc dao động
Chương 204
Chương 205: Sự kiện quan trọng
Chương 205
Chương 206: Lột mặt nạ
Chương 206
Chương 207: Nỗi đau cùng cực Đau.
Chương 207
Chương 208: Vạch trần quá khứ
Chương 208
Chương 209: Tâm sự của Khả Hân
Chương 209
Chương 210: Một lần mềm lòng, vạn lần sai
Chương 210
Chương 211:  : Điên cuồng
Chương 211
Chương 212: Nhận người
Chương 212
Chương 213: Kích động
Chương 213
Chương 214: Hành hạ
Chương 214
Chương 215: Cách chức
Chương 215
Chương 216: Cướp đoạt
Chương 216
Chương 217: Bà Kim Nhã nổi giận
Chương 217
Chương 218: Theo đuổi vợ cũ “Bốp, bốp.
Chương 218
Chương 219: Gặp gỡ
Chương 219
Chương 220: Mặt dày
Chương 220
Chương 221: Điều kiện Sự cố chấp của Đình Phong khiến Khả Hân bất lực.
Chương 221
Chương 222: Đánh người
Chương 222
Chương 223: Tâm tư
Chương 223
Chương 224: Cá cược
Chương 224
Chương 225: Đoàn tụ
Chương 225
Chương 226: Ngày đầu làm công
Chương 226
Chương 227: Giao dịch với con trai
Chương 227
Chương 228: Nhận trái đắng
Chương 228
Chương 229: Denis Trần trở về
Chương 229
Chương 230: Bí mật trong quá khứ
Chương 230
Chương 231: Buông tay
Chương 231
Chương 232: Hạnh phúc ngắn ngủi
Chương 232
Chương 233: Nguy hiểm
Chương 233
Chương 234
Chương 234: Gục ngã
Chương 235: Kết thúc
Chương 236: Trở về Một năm sau.
Chương 237: Hạnh phúc nơi cuối con đường

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Theo Đuổi Vợ Câm
Chương 161

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 161
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...