Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Theo Đuổi Vợ Câm – Chương 158

Theo Đuổi Vợ Câm

Tác giả: Kim Di
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Âm mưu gì? Mày nói rõ ra xem nào?”

Đôi mắt Đình Phong đỏ rực, bao hàm rất

nhiều cảm xúc: Giận giữ, bàng hoàng và cả sợ hãi.

Lý trí mách bảo cho anh biết Nhật Dương

đang nói ra tất cả sự thật. Và sự thật ấy có thể

khiến anh hoàn toàn suy sụp.

“Chúng tôi đều bị bỏ thuốc, là thuốc kích

dục: Ảnh từng có kinh nghiệm trải qua thì biết

sức mạnh của nó rồi đấy.”

“Tôi không biết bằng cách nào Khả Hân bị

hạ, nhưng tôi là do chủ quan bị kẻ khác chui chỗ trống.”

“Nếu không phải bị hạ thuốc, anh nghĩ tôi

chịu để yên cho anh đánh đến bất tỉnh và để Khả.

Hân ra nông nỗi này à?

Giọng nói trào phúng của Nhật Dương giống

như đòn đánh chí mạng vào lý trí của Đình

Phong, khiến đầu óc anh trở nên trống rỗng.

Thân hình Đình Phong lảo đảo. Anh vô thức

bước giật lùi về sau, phải dùng bức tường trắng

để dựa vào.

Bỏ thuốc? |

Đúng rồi, là anh giận quá mất khôn, không

chú ý đến biểu hiện khác thường của Khả Hân và

Nhật Dương lúc đó.

Ngay khi anh nghe thấy có kẻ nói bóng gió

về Việc trông thấy hai người rất giống Khả Hân

và Nhật Dương vào chung một phòng khách sạn

đã lập tức chạy đi kiểm chứng.

Lúc đạp cửa xông vào và trông thấy cảnh

tượng làm trái tim anh tan nát, anh đã kéo Khả

Hân ra, nhưng sau đó cô lại vẫn lao vào trong

lòng Nhật Dương, tìm kiếm an ủi.

Giá như lúc ấy anh tỉnh táo hơn để suy xét

lại tất cả mọi chuyện thì có lẽ đã phán đoán được

có điều gì đó bất thường đang xảy ra.

Có lẽ, sau khi bị anh tạt nước lạnh vào mặt

thì Khả Hân mới nhanh chóng bừng tỉnh khỏi cơn

mê và chạy tới can ngăn không cho anh tiếp ra

tay với Nhật Dương.

Rốt cuộc, ai là kẻ đã bày ra âm mưu này?

Mục đích của hắn nhằm vào Nhật Dương hay |

Khả Hân? Ï

Ánh mắt Đình Phong lóe lên một tia nguy

hiểm. Anh đột nhiên lấy lại tinh thần, ngẩng đầu

lên nhìn Phan Thành, trầm mặt ra lệnh.

“Cậu giúp tôi trực tiếp đến khách sạn Bemila

để. điều tra. Bất kể là ai đứng sau chuyện này

phải lôi ra bằng được cho tôi.

“Vâng, thưa sếp.”

Phan Thành nghiêm túc nhận chỉ thị và chạy

đi. Lúc này, trước cửa phòng phẫu thuật chỉ còn

lại ba người là ông Nam, Đình Phong và Nhật

Dương.

Không một ai lên tiếng nói chuyện khiến bầu

không khí trở nên vô cùng nặng nề. Ông Nam

oán hận nguyên rủa kẻ nào rắp tâm hại gia đình mình.

Đình Phong chìm trong cảm xúc tội lỗi và hối

hận, còn Nhật Dương tự trách bản thân không

thể bảo vệ được Khả Hân.

Từng phút trôi qua đối với Đình Phong và

Nhật Dương giống như cực hình. Cả hai không

hẹn mà cùng có một suy nghĩ, chỉ cần Khả Hân

bình an vô sự, cho dù bắt họ lập tức xuống địa

ngục cũng được.

Đèn phòng cấp cứu chợt tắt, cánh cửa mở

ra, Khả Hân nằm trên chiếc giường trắng tinh,

được hai người y tá đẩy ra ngoài và chuyển sang

lò hồi sức.

Đình Phong và Nhật Dương tức khắc bám

theo chiếc giường bệnh đang lăn bánh. Nhìn

gương mặt tái nhợt không một chút sức sống

của cô, cả hai cảm thấy xót xa vô cùng.

“Bác sĩ, cô ấy sao rồi?”

Đình Phong ngẩng lên hỏi vị bác sĩ đang

nhăn mặt ngăn cản không cho anh chạm vào

người Khả Hân.

“Tạm thời vượt qua giai đoạn nguy hiểm

nhất, nhưng mà…

Đột nhiên, vị bác sĩ dừng lại, nghi ngờ nhìn

hai người đàn ông trẻ trước mặt.

“Các anh là gì của bệnh nhân?”

“Tôi là chồng của của cô ấy.

Đình Phong nhanh chóng mở miệng. Nhật

Dương ở bên cạnh nhíu mày định phản bác,

nhưng nghĩ đi nghĩ lại đành im lặng, ít nhất phải

có ai đó nói mình là người thân của Khả Hân thì

bác sĩ mới chịu công khai tình trạng của cô.

VỊ bác sĩ gật đầu, yên tâm nói tiếp:

“Vợ anh bị sảy thai, rất tiếc là đứa bé không

giữ được dù chúng tôi đã cố gắng hết sức.”

Đình Phong nhắm mắt lại, quay đầu đi để

che giấu những giọt nước đang lăn dài trên má

Dù đã chuẩn bị tỉnh thần nhưng khi nghe thấy

bác sĩ nói rằng đứa bé không còn, anh vẫn cảm

thấy đau thấu tâm can.

Tuy nhiên, những lời nói tiếp theo của bác sĩ

mới thực sự khiến cho Đình Phong như rơi vào

địa ngục.

“Tình trạng băng huyết của cô ấy khá

nghiêm trọng, suýt chút nữa đã không cứu

nổi.Tôi nghĩ, cô ấy đang phải trải qua một cú sốc

dẫn đến việc sang chấn tâm lý.”

“Hiện tại, vợ anh vẫn rơi vào trạng thái hôn

mê nên không thể khẳng định cô ấy đã thoát

khỏi trạng tình trạng nguy hiểm. Chỉ khi nào cô

ấy tỉnh dậy mới có thể yên tâm được. Ngoài ra…”

Vị bác sĩ ngập ngừng, sau đó quyết định nói ra sự thật.

Do va đập quá mạnh khiến thành tử cung bị

tổn tương nghiêm trọng, vì vậy nên từ nay về

sau vợ anh rất khó mang thai được nữa. Chúng

tôi rất tiếc.

Nói xong, bác sĩ thở dài nhìn bộ dạng đau

khổ, bất lực của Đình Phong, lại nhìn gương mặt

đầy rẫy vết thương của Nhật Dương, lên tiếng

khuyên nhủ:

“Anh này, mau theo tôi ra ngoài để xử lý vết

thương trên mặt. Càng để lâu sẽ càng dễ bị

nhiễm trùng đấy.

Dứt lời, anh ta kéo Nhật Dương vẫn còn

trong trạng thái ngơ ngác ra ngoài, bỏ lại Đình

Phong đang đứng nhìn chằm chằm vào Khả Hân.

Cửa phòng đóng lại cũng là lúc Đình Phong

khụy xuống sàn. Anh nắm lấy tay Khả Hân, khóc

nấc lên như một đứa trẻ. Vừa khóc, Đình Phong

vừa lầm bẩm:

“Khả Hân, tha thứ cho anh, là anh hiểu lầm

em. Anh đáng chết, chính anh đã hại em, hại

con. Tỉnh lại đi, dù em muốn thế nào cũng được,

thâm chí giết chết anh cũng được, chỉ cần em

tính lỗi. Làm ơn.”

Đáng tiếc, dù Đình Phong có ăn năn hối lỗi

đến thế nào cũng không thể khiến Khả Hân tỉnh

lại. Dường như cô đang tự phong bế bản thân

trong một thế giới riêng, vĩnh viễn không muốn

tỉnh lại.

Bỗng nhiên, chuông điện thoại của Đình

Phong vang lên, là cuộc gọi của Phan Thành.

“Anh Phong, em đã điều tra ra được kẻ hãm

hại Khả Hân và Nhật Dương thông qua

camera giám sát căn phòng khách sạn mà hai

người có mặt ban nãy.”

“Là ai?”

Đình Phong siết chặt chiếc điện thoại, âm

thanh lạnh lùng đến mức dù chỉ nghe qua điện

thoại Phan Thành cũng giật mình. Hắn không

vòng vo mà trực tiếp nói:

“Đặng Quốc Bảo, anh trai ruột của chị Hân.”

Nghe thấy ba chữ “Đặng Quốc Bảo’, anh đột

nhiên đứng phắt dậy, bàn tay còn lại cuộn thành

nắm đấm để giữ bình tĩnh.

Mang hắn tới đây gặp tôi, lên thẳng tầng

thường của bệnh viện.

“Thằng nhãi con chết tiệt, mau buông tao

ra. Mày có tin tao cho người làm thịt mày

không?”

Quốc Bảo lập tức la hét sau khi được lôi ra

khỏi chiếc bao tải hôi hám. Hẳn vừa mới từ

khách sạn trở về và nằm khểnh trên giường vui

sướng chờ đợi món tiền kếch xù mà có người đã

hứa hẹn cho hắn.

Đang tính toán nên tiêu vào những khoản

nào thì không ngờ đột nhiên có vài kẻ xông đến,

chẳng thèm nói năng gì mà ra tay trói hắn, bịt

miệng và bỏ vào bao tải khiêng đi.

Quãng đường xóc nảy cùng với việc thỉnh

thoảng bị kẻ nào đó đạp vài phát vào người khiến

Quốc Bảo vừa tức vừa sợ.

Vì thế, khi nhìn thấy ánh sáng và được tháo.

dây trói, hắn chẳng thèm để bụng bản thân đang

ở chỗ nào mà nhanh chóng chửi um lên cho hả

giận. Chết đến nơi rồi mà vẫn còn to mồm.”

Phan Thành nhếch môi cười khinh bị, nhìn

Quốc Bảo bằng ánh mắt chán ghét không để đâu

cho hết.

Hắn chưa từng gặp kẻ nào kinh tởm hơn kẻ

này, năm lần bảy lượt tìm cách hãm hại em gái.

Có người anh trai như Quốc Bảo, đúng là Khả

Hân xui xẻo tám đời mà.

“Con mẹ nó, mày…mày đừng dọa tao…có

biết tao là ai không?”

Quốc Bảo bỗng nhiên rụt cổ lắp bắp nói, âm

thanh nhỏ hơn so với lúc đầu. Có vẻ như nhìn

thấy vài người đàn ông vạm vỡ xăm trổ dữ tợn

làm hắn có cảm giác nguy hiểm cận kề.

“Là kẻ không từ thủ đoạn để hãm hại em

ruột mình. Tôi nói có đúng không hả anh vợ?”

Đình Phong từ đâu xuất hiện, bước chầm

chậm về phía Quốc Bảo. Nhóm người do Phan

Thành dẫn đầu lập tức đứng gọn sang hai bên,

chừa chỗ chính diện cho Đình Phong dừng lại.

Cậu Phong, cậu muốn làm gì? Sao lại bắt

tôi tới đây?

Ngay khi nhìn thấy Đình Phong, Quốc Bảo

đã âm thầm kêu không ổn. Nhưng nghĩ tới những

lời người đó đã dặn dò, hắn lập tức lấy hết can

đảm gân cổ lên cãi.

“Cậu nói gì tôi không hiểu? Tôi cũng không

biết đã đắc tội với cậu lúc nào.”

“Vậy sao?”

Đình Phong vặn vẹo hai bàn tay rồi đột nhiên

đấm thẳng vào mặt Quốc Bảo làm hắn lăn lông

lốc trên mặt đất.

“Ái ui, đau quá.”

Quốc Bảo hét lên đồng thời ôm lấy mặt. Sau

đó, hắn cúi đầu phun ra một búng máu kèm theo

vài chiếc rằng.

“Nói, vì sao lại muốn hại Khả Hân?”

“Tôi…không biết gì hết.”

“Anh Phong, hắn đang nói dối, người của em

vừa báo rằng đã điều tra thêm được vài thông tin

hữu ích.”

“không biết bằng cách nào, hắn tìm được

Cấn biệt thự nơi chị Hân đang ở, mua chuộc một

người giúp việc tìm cách để lọt thông tin bé Bin

mất tích cho chị Hân nghe với mục đích dụ dỗ

chị ấy đến khách sạn Bemila.“

“Sau đó, nhân lúc vệ sĩ của chị Hân đi cất

xe, hắn lại tìm cách dẫn chị ấy lên căn phòng số

805 và có lẽ dụ dỗ chị ấy uống nước có pha chất

kích thích.”

Hai người đàn ông lạ mặt đưa tới trong tình trạng

nửa tỉnh nửa mê, em đoán là tay chân của tên

Quốc Bảo này.”

Phan Thành kể tất tật những việc làm của

Quốc Bảo giống như hắn trực tiếp chứng kiến

làm Quốc Bảo hoảng hốt vài giây. Quả thực,

người của Đình Phong rất có năng lực, chỉ một

thời gian ngắn mà đã điều tra ra phân nửa sự thật.

Tính toán một chút, Quốc Bảo mau chóng

thay đổi sắc mặt, hừ giọng nói một cách bỉ ổi:

“Phải, là tao làm đấy, ai bảo con Hân vô tình

vô nghĩa như vậy. Chắc chắn là nó đã thổi gió

Bến tai mày để mày rút tất cả những khoản vốn

đầu tư khiến cho công ty tao lâm vào tình trạng

bết bát.”

Hắn nhìn Đình Phong, ánh mắt hẳn lên

những tia oán hận như rắn độc:

“Là tao muốn trả thù làm nó mất hết mặt

mũi, lý do này được chưa?”

Mặc dù Quốc Bảo hiên ngang lẫm liệt khẳng

định việc này là do bản thân làm vì thù hận đối

với Khả Hân, nhưng Đình Phong không tin.

Hơn ai hết, anh hiểu rõ loại người như Quốc.

Bảo, hắn là kẻ chỉ nhận tiền không nhận người.

Do vậy, trừ khi có lợi, nếu không, hẳn sẽ chẳng

mạo hiểm đắc tội anh làm gì.

Chắc chắn còn một kẻ chủ mưu thực sự đứng đẳng sau giật dây hắn.

“Đừng thử thách sự nhẫn nại của tôi, nói đi, ai là kẻ sai khiến anh làm chuyện này?”

“Không có ai hết.

Quốc Bảo cắn chết không nhận khiến Đình

Phong hoàn toàn nổi giận. Anh túm lấy Quốc Bảo

kéo lễ đến trước bức tường bảo vệ, dùng tay ấn

đầu hắn xuống một cách tàn bạo.

Hai mắt Quốc Bảo trợn lên, hoảng loạn nhìn

khoảng không hun hút phía dưới, thân hình lập

tức mềm như bún.

“Nói, kẻ đứng sau anh là ai?”

“Không…không …có ai…”

Đình Phong hít một hơn, vẫy tay cho hai

người đàn ông gần đó và ra lệnh cho họ:

“Quằng hắn xuống, để hắn nếm cảm giác đi

đến chỗ chết là như thế nào.”

“Không…

Cậu Phong..cậu không thể làm vậy…Đây là tội giết người!

Tuy nhiên, dù Quốc Bảo la hét đến mức nào

cũng không thể thay đổi quyết định của Đình

Phong. Hắn trơ mắt nhìn bản thân bị nhấc lên

không trung với tư thế chuẩn bị ném xuống phía dưới.

Lúc này, Quốc Bảo mới thực sự biết sợ. Hắn

vẫy trong tuyệt vọng và gào lên:làm ơn tha cho tôi.”

Tôi nói, tôi nói.

Động tác trên tay hai người đàn ông kia đột

nhiên ngừng lại, nhưng vẫn không thả Quốc Bảo

xuống mà chờ đợi chỉ thị của Đình Phong.

Thấy vậy, khóe miệng Đình Phong khẽ cong

lên thành một vòng cung, đi đến trước mặt Quốc

Bảo và tuyên bố.

“Đây là cơ hội cuối cùng của anh, nói đi“

Gương mặt Quốc Bảo xám ngoét vì sợ hãi,

mãi một lúc mới thầu thào phun ra vài chữ:

“Là…là mẹ câu, bà chủ Kim Nhã.”

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 6: Phát hiện Buổi sáng, Khả Hân tỉnh dậy với
Chương 7
Chương 8
Chương 8: B
Chương 9
Chương 9
Chương 9: ;
Chương 9: i
Chương 10
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 50: Hoàng Ly
Chương 50: Hoàng Ly
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: …Âm thướng.
Chương 67: ..äm thương mại
Chương 68
Chương 69
Chương 69: Theo đõi
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: V…ầi
Chương 88
Chương 88: … đoạn clip bẩn Ý
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 95: ; Tr
Chương 95: ; Trự
Chương 96
Chương 97
Chương 97: V….
Chương 97: V… tần lời r
Chương 97: V.. tắt
Chương 97: V… rắn |
Chương 97
Chương 98: ; Người L
Chương 98: Người
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204: Cảm xúc dao động
Chương 204
Chương 205: Sự kiện quan trọng
Chương 205
Chương 206: Lột mặt nạ
Chương 206
Chương 207: Nỗi đau cùng cực Đau.
Chương 207
Chương 208: Vạch trần quá khứ
Chương 208
Chương 209: Tâm sự của Khả Hân
Chương 209
Chương 210: Một lần mềm lòng, vạn lần sai
Chương 210
Chương 211:  : Điên cuồng
Chương 211
Chương 212: Nhận người
Chương 212
Chương 213: Kích động
Chương 213
Chương 214: Hành hạ
Chương 214
Chương 215: Cách chức
Chương 215
Chương 216: Cướp đoạt
Chương 216
Chương 217: Bà Kim Nhã nổi giận
Chương 217
Chương 218: Theo đuổi vợ cũ “Bốp, bốp.
Chương 218
Chương 219: Gặp gỡ
Chương 219
Chương 220: Mặt dày
Chương 220
Chương 221: Điều kiện Sự cố chấp của Đình Phong khiến Khả Hân bất lực.
Chương 221
Chương 222: Đánh người
Chương 222
Chương 223: Tâm tư
Chương 223
Chương 224: Cá cược
Chương 224
Chương 225: Đoàn tụ
Chương 225
Chương 226: Ngày đầu làm công
Chương 226
Chương 227: Giao dịch với con trai
Chương 227
Chương 228: Nhận trái đắng
Chương 228
Chương 229: Denis Trần trở về
Chương 229
Chương 230: Bí mật trong quá khứ
Chương 230
Chương 231: Buông tay
Chương 231
Chương 232: Hạnh phúc ngắn ngủi
Chương 232
Chương 233: Nguy hiểm
Chương 233
Chương 234
Chương 234: Gục ngã
Chương 235: Kết thúc
Chương 236: Trở về Một năm sau.
Chương 237: Hạnh phúc nơi cuối con đường

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Theo Đuổi Vợ Câm
Chương 158

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 158
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...