Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Theo Đuổi Vợ Câm – Chương 148

Theo Đuổi Vợ Câm

Tác giả: Kim Di
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đình Phong, con xem thái độ của nó kìa.

Thật không có một chút gia giáo nào.”

Bà Kim Nhã đã lấy lại được vẻ cao ngạo,

bước đến bên cạnh Đình Phong và chỉ trích Khả Hân.

Nghe tin nó có thai lại gặp nạn, mẹ và

Hoàng Ly tới thăm. Ai ngờ mới nói vài câu, nó đã

cáu kỉnh ném đồ đạc lung tung.”

Trúng người mẹ thì cũng thôi đi, nếu lỡ

đụng trúng bụng của Hoàng Ly thì sao? Con

đừng quên Hoàng Ly cũng đang mang thai, lại

mới hơn một tháng, rất dễ xảy ra vấn để. Mẹ

không ngờ nó lại độc ác đến vậy”

Việc bà Kim Nhã chớp cơ hội lên tiếng tố

cáo trước làm Khả Hân tức phát điên. Cô có mất

bình tĩnh đến mức nào cũng không đến nỗi làm

ra những chuyện như bà ta nói.

Quyển sổ và chiếc bút chỉì ném

xuống chân hai người thay vì trên mặt. Chiếc gối

bông mềm có thể làm tổn thương đến Hoàng Ly

được sao?

Đến bây giờ cô mới nhận ra, kỹ năng diễn

kịch và khả năng nói không thành có của bà Kim

Nhã không thua gì Hoàng Ly.

Hai người này đúng là một mẹ chồng

nàng dâu cực phẩm.Chẳng trách từ trước đến

nay cô luôn bị họ làm tổn thương hết lần này

đến lần khác.

Đình Phong nghe xong, đảo mắt nhìn Hoàng

Ly đang vòng tay ôm bụng và tỏ ra sợ hãi, lại nhớ

đến những hình ảnh anh bắt gặp vừa rồi, quanh

thân tỏa ra khí lạnh.

“Rốt cuộc có chuyện gì không thể từ từ nói

mà phải động tay động chân?”

Câu hỏi này anh dành cho Khả Hân. Anh biết

tâm trạng cô bất ổn khi vừa trải qua những ngày

đen tối, nhưng điều đó không có nghĩa là anh

bao dung cho những hành động phi lý của cô,

nhất là đối với mẹ mình.

Khả Hân trông thấy ánh mắt trách móc của

Đình Phong, không biết là nên khóc hay nên cười.

Cũng phải, anh có bao giờ tin cô đâu, lúc

nào anh cũng chỉ tin vào đôi mắt của mình và

những lời nói dối của người bên cạnh.

Quá mệt mỏi và không muốn đối diện với ba

gương mặt đáng ghét đó, Khả Hân nằm xuống,

quay lưng lại với tất cả mọi người

“Con xem…

Bà Kim Nhã chỉ vào Khả Hân, bộ dạng cáu

kỉnh như thể hành động của cô là vô cùng tồi tệ.

Đình Phong nhăn mặt, đành quay sang nói với mẹ mình.

“Mẹ, Hoàng Ly, tâm trạng Khả Hân không

tốt, hai người cũng đừng trách. Con sẽ nói

chuyện lại với cô ấy.”

“Hừ, nể tình nó có thai, mẹ bỏ qua chuyện

hôm nay. Mẹ sẽ cho người đến chăm sóc nó, từ

giờ trở đi, con đừng tới đây nữa, hãy tập trung lo

lắng cho vợ tương lai của con đi.”

“Ngoài ra, chỉnh đổn lại bộ dạng của mình.

Con tự soi gương xem bản thân lúc này còn ra

dáng tổng giám đốc của tập đoàn Kings không?”

Thân hình cao lớn của Đình Phong có chút

cứng đờ. Anh vội vàng ngoảnh đầu nhìn Khả

Hân, thấy cô vẫn chẳng có biểu hiện gì ngoài

việc quay lưng về phía họ, trong lòng anh dâng

lên một trận mất mát.

“Hoàng Ly, em đưa mẹ về cẩn thận.”

Đình Phong hướng về phía Hoàng Ly và nói.

Anh muốn kết thúc sự việc này tại đây vì sợ rằng

nếu tiếp tục truy cứu sẽ càng khiến mâu thuẫn

giữa bà Kim Nhã và Khả Hân lớn hơn.

“Không có tiền đồ.”

Bà Kim Nhã bực bội lườm con trai rồi vẫy tay.

gọi Hoàng Ly ra ngoài. Xem ra, bà nên tổ chức lễ

đính hôn cho Đình Phong và Hoàng Ly càng sớm

càng tốt.

Trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người. Đình

Phong thở dài, cầm tô cháo đến gần Khả Hân, vỗ

nhẹ vai cô.

“Đừng giận dỗi nữa, mau ngồi dậy ăn cháo nào.”

Đợi mãi Khả Hân vẫn không có phản ứng gì,

Đình Phong tiếp tục kiên nhẫn dụ dỗ cô:

“Muốn tức giận cũng phải có sức. Đã ba

ngày em không ăn được gì, nếu còn tiếp tục như

thế, e rằng bé con trong bụng sẽ chịu khổ đấy.

Có vẻ như chiêu này hiệu nghiệm, Khả Hân

đành rầu rĩ chống tay ngồi dậy. Đình Phong

nhanh chóng đỡ lấy cô nhưng bị cô gạt phắt đi,

đồng thời, từ chối luôn việc anh muốn đút cháo cho cô.

Nhìn Khả Hân khó nhọc ăn từng muỗng,

Đình Phong luống cuống ngồi bên cạnh không

biết làm gì

Sau khi đã ăn xong, Khả Hân lạnh lùng ra hiệu:

“Mẹ anh nói đúng, từ giờ trở đi anh đừng tới

đây nữa, chỉ cần đưa chị An tới đây chăm sóc tôi

là được.”

Đợi đến khi sức khỏe hồi phục, cô sẽ rời

khỏi thành phổ. Tuy nhiên, Khả Hân không dám nói ra.

Hôm sau, Đình Phong xuất hiện với vẻ ngoài

đẹp đẽ như ngày thường. Đánh chết anh cũng

không thừa nhận hôm qua về nhà, thấy mình

trong gương, suýt nữa thì anh đã hét lên.

Vì Khả Hân,một người luôn lấy ngoại hình

làm kiêu ngạo như anh lại trở nên thảm hại như

thể. Khi nào cô bình phục, chắc chắn anh sẽ

“tính sổ” với cô.

Tuy nhiên, trước đó, anh phải thực hiện lời

lúa của mình là mang Khả Hân qua phòng bệnh

của Thanh Sơn.

“Chào anh Phong, chào chị, mời anh chị vào.”

Hai người đàn em của Thanh Sơn đứng canh

gác ở cửa. Một người lên tiếng chào hỏi, sau đó

mở cửa cho Đình Phong và Khả Hân bước vào.

Phòng bệnh của Thanh Sơn là loại phòng vip

cao cấp nhất trong bệnh viện. Nơi đây giống như.

là một căn nhà nho nhỏ đầy đủ tiện nghỉ để nghỉ

dưỡng hơn là chữa bệnh.

Thanh Sơn đang ngồi trên giường. Phần

mạn sườn bị dao đ//â//m và phần đùi bị bắn đã

được băng bó cẩn thận bằng lớp gạc trắng tỉnh.

Mặc dù gương mặt còn hơi trắng bệch vì

mất nhiều máu nhưng tổng thể đã hồi phục đến tám phần.

‘Vừa nhìn thấy Khả Hân và Đình Phong bước

vào, ánh mắt Thanh Sơn lóe lên một tia vui sướng.

Hắn hớn hở nhồm người về phía trước,

không may dụng đến vết thương khiến hắn lập

tức nhe răng trợn mắt vì dau.

“Ngu ngốc.”

Đình Phong mở miệng mắng hai chữ. Đột

nhiên, anh cảm thấy eo đau nhói, thì ra là Khả

Hân vừa nhéo anh để nhắc nhở anh giữ mồm giữ

miệng.

Sau vài giây sửng sốt, gương mặt Đình

Phong bừng sáng. Anh nhìn chẳm chằm Khả Hân

không chớp mắt, cảm thấy hành động của cô

giúp kéo gần khoảng cách giữa hai người họ.

“Xem lại bản thân đi, hiện tại ai ngu ngốc hơn?“

Khả Hân gật đầu và lau nước mắt. Khi đã lấy

lại được bình tĩnh, cô đưa cho anh một mầu giấy.

Liếc nhanh nội dung trên đó, Thanh Sơn tỏ

ra có chút bất ngờ nhưng nhanh chóng che dấu.

Hắn ngẩng đầu nói với Đình Phong.

“Phong, tôi có chuyện muốn nói riêng với

Khả Hân. Cậu ra ngoài trước di.”

“Hai người có chuyện gì không thể nói trước

mặt tôi sao?”

Đình Phong nheo mắt nghỉ ngờ, nhưng

Thanh Sơn đã phẩy tay xua đuổi

“Đi đi, lát nữa sẽ kể cho cậu nghe.”

Khả Hân cũng ra hiệu cho Đình Phong rằng

mình muốn hỏi riêng Thanh Sơn vài điều. Không

còn cách nào khác, Đình Phong đành chán nản

bước ra khỏi phòng.

Cánh cửa vừa khép lại, Thanh Sơn đã trực

tiếp tiến vào chủ đề:

“Em muốn anh giúp em rời khỏi Đình Phong

sao? Em đã suy nghĩ kỹ chưa?”

Quyết định này của Khả Hân hắn có thể hiểu

và thông cảm được. Hiện tại, cả cô và Hoàng Ly

đều mang thai, Đình Phong lại đứng giữa nên

tình thế rất khó xử, bắt buộc trong ba người phải

có một người ra đi.

Khả Hân quả quyết gật đầu. Cô muốn tự do,

cũng muốn tự tay nuôi dưỡng con mình. Bao

nhiêu năm qua, cô chỉ là một thứ phụ thuộc

phẩm. Đã đến lúc cô tự quyết định cuộc đời mình.

Bầu không khí giữa hai người trở nên yên

tĩnh đến kỳ lạ. Khả Hân nín thở chờ đợi câu trả

lời của Thanh Sơn. Cuối cùng, Thanh Sơn cũng

hạ quyết tâm gật đầu.

“Được, anh đồng ý:“

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 6: Phát hiện Buổi sáng, Khả Hân tỉnh dậy với
Chương 7
Chương 8
Chương 8: B
Chương 9
Chương 9
Chương 9: ;
Chương 9: i
Chương 10
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 50: Hoàng Ly
Chương 50: Hoàng Ly
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: …Âm thướng.
Chương 67: ..äm thương mại
Chương 68
Chương 69
Chương 69: Theo đõi
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: V…ầi
Chương 88
Chương 88: … đoạn clip bẩn Ý
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 95: ; Tr
Chương 95: ; Trự
Chương 96
Chương 97
Chương 97: V….
Chương 97: V… tần lời r
Chương 97: V.. tắt
Chương 97: V… rắn |
Chương 97
Chương 98: ; Người L
Chương 98: Người
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204: Cảm xúc dao động
Chương 204
Chương 205: Sự kiện quan trọng
Chương 205
Chương 206: Lột mặt nạ
Chương 206
Chương 207: Nỗi đau cùng cực Đau.
Chương 207
Chương 208: Vạch trần quá khứ
Chương 208
Chương 209: Tâm sự của Khả Hân
Chương 209
Chương 210: Một lần mềm lòng, vạn lần sai
Chương 210
Chương 211:  : Điên cuồng
Chương 211
Chương 212: Nhận người
Chương 212
Chương 213: Kích động
Chương 213
Chương 214: Hành hạ
Chương 214
Chương 215: Cách chức
Chương 215
Chương 216: Cướp đoạt
Chương 216
Chương 217: Bà Kim Nhã nổi giận
Chương 217
Chương 218: Theo đuổi vợ cũ “Bốp, bốp.
Chương 218
Chương 219: Gặp gỡ
Chương 219
Chương 220: Mặt dày
Chương 220
Chương 221: Điều kiện Sự cố chấp của Đình Phong khiến Khả Hân bất lực.
Chương 221
Chương 222: Đánh người
Chương 222
Chương 223: Tâm tư
Chương 223
Chương 224: Cá cược
Chương 224
Chương 225: Đoàn tụ
Chương 225
Chương 226: Ngày đầu làm công
Chương 226
Chương 227: Giao dịch với con trai
Chương 227
Chương 228: Nhận trái đắng
Chương 228
Chương 229: Denis Trần trở về
Chương 229
Chương 230: Bí mật trong quá khứ
Chương 230
Chương 231: Buông tay
Chương 231
Chương 232: Hạnh phúc ngắn ngủi
Chương 232
Chương 233: Nguy hiểm
Chương 233
Chương 234
Chương 234: Gục ngã
Chương 235: Kết thúc
Chương 236: Trở về Một năm sau.
Chương 237: Hạnh phúc nơi cuối con đường

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Theo Đuổi Vợ Câm
Chương 148

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 148
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...