Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Theo Đuổi Vợ Câm – Chương 131

Theo Đuổi Vợ Câm

Tác giả: Kim Di
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khả Hân ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, ngắm nhìn

khu vườn với những loài hoa khoe sắc thắm.

Bông nào bông nấy nở rộ, trên mỗi cánh hoa còn

đọng lại những giọt sương li t//i, được nắng chiếu.

Vào nên trông xa như những hạt pha lê quý giá.

Thình thoảng có cơn gió nhẹ thoảng qua,

những bông hoa ấy lại đung đưa trong gió toả

mùi hương ngào ngạt đến thấm vào gan ruột.

Nghe Đình Phong nói, anh đã bí mật đặt

mua và cải tạo lại nơi này để tặng cô nhân dịp

sinh nhật tuổi 25.

Đáng tiếc, có quá nhiều chuyện đột nhiên

xảy đến làm đảo lộn cuộc sống của hai người,

cũng khiến cho anh quên đi mất mục đích lúc

ban đầu. Nhưng may mắn là cuối cùng nơi đây

cũng chờ đợi được chủ nhân thực sự của nó.

Nhớ đến những lời thổ lộ của Đình Phong,

Khả Hân chỉ cảm thấy một trận bi ai xen lẫn

châm chọc.

Thì ra anh dùng chuyện đính hôn với Hoàng

Ly để đổi lấy sự tự do cho cô. Nguyên nhân mới

cao thượng làm sao. Chẳng qua, anh vẫn không

hề biết rằng, thứ mà cô cần nhất ở anh chính là

sự tỉn tưởng.

Chỉ cần anh tuyên bố tin cô vô tội, cô có thể

không so đo bất kỳ điều gì nữa.

Đình Phong vừa bước vào thì nhìn thấy một

Wlnh ảnh tuyệt đẹp. Cô gái mặc chiếc váy trắng

tỉnh đang chăm chú ngắm nhìn cảnh sắc bên ngoài

Mái tóc dài đen nhánh buông xõa sau lưng.

Dường như cả thân thể cô được bao quanh bởi

một vầng hào quang mỹ lệ, đẹp nhưng cũng

buồn đến nao lòng.

Nghe thấy tiếng bước chân, Khả Hân bất

chợt quay đầu lại. Ánh mắt của cô bỗng nhiên

thay đổi, không còn vẻ dịu dàng mà trở nên lạnh lẽo.

Khi Đình Phong chạm vào ánh mắt ấy, trái

tim anh quặn đau. Đã ba ngày trôi qua mà Khả

Hân vẫn không chịu tha thứ cho anh.

Dù anh đã cố gắng giải thích tất cả mọi

chuyện với cô thì đổi lại chỉ là sự oán hận mỗi lúc

một chồng chất.

Khả Hân hận anh không tin cô trong sạch,

hận anh tự ý làm theo suy nghĩ của bản thận mà

không nói gì cho cô biết.

Tóm lại, đối với Khả Hân lúc này, toàn bộ

điều mà Đình Phong đang làm đều là sai trái.

“Khả Hân, anh mua cho em rất thứ mà em

thích này. Mau qua đây thử xem.”

Đình Phong che dấu cảm xúc rầu rï đang

gặm nhấm trái tìm mình, tỏ ra vui vẻ và lôi từ

trong túi ra rất nhiều đồ đạc như váy vóc, mỹ

phẩm, giày dép đắt tiền.

Nếu là những cô nàng mê hàng hiệu thì chắc

chắn sẽ hú hét vang trời khi nhìn thấy đống đồ

này, nhưng Khả Hân thì khác. Ánh mắt cô chỉ

đảo qua một lần duy nhất sau đó không thèm

nhìn nữa mà ra hiệu với Đình Phong.

“Khi nào anh có thể thả tôi đi?”

Dù cảnh sắc nơi này có đẹp đến cỡ nào đi

chăng nữa thì cũng không thể thay đổi sự thật

nó là một chiếc lồng giam, giam giữ thân thể và

cả sự tự do mà cô mong muốn.

Nụ cười trên môi Đình Phong hơi cứng đờ.

Anh giả bộ không nghe thấy Khả Hân nói gì mà

chỉ chăm chú giới thiệu những món đồ đang bày

trên bàn.

“Rầm.”

Bống nhiên, Khả Hân chạy tới gạt phăng tất

cả những thứ mà Đình Phong vừa mua, trừng

mắt nhìn anh và ra hiệu:

“Không cần, tôi chỉ muốn rời khỏi đây ngay

lập tức.

Đình Phong ngây người nhìn đống đồ vương

vãi trên sàn nhà, khuôn mặt tái đi. Tuy nhiên, khi

nhìn đôi mắt ầng ậc nước của Khả Hân, cơn giận

lại nhanh chóng xẹp xuống.

Anh bước lại gần cô, mặc kệ cô giấy dụa

phản kháng, ôm lấy cô vào lòng thủ thỉ.

“Em không thích nơi này sao? Trước đây

chẳng phải em từng mơ ước có một ngôi nhà

nhỏ ba gian, nằm giữa một mảnh vườn rộng

trồng nhiều cây ăn quả và hoa.”

“Mỗi ngày, em sẽ ra vườn ngắt những bông

hoa tươi tắn nhất để cắm vào lọ, đợi khi nào có

trái chín, sẽ hái xuống để cho cha con anh ăn.”

Giọng nói của Đình Phong cực kỳ dịu dàng

Anh muốn gợi cho Khả Hân nhớ lại những phút

giây phút ngọt ngào của cô và anh.

Đáng tiếc mong muốn này lại một lần nữa

thất bại khi Khả Hân nhanh chóng đẩy anh ra, lùi

về sau như muốn phân rõ ranh giới giữa hai

người

“Anh im đi, đừng nhắc đến những chuyện đã

qua. Tôi không muốn nghe bất kỳ điều gì từ anh nữa.”

“Khả Hân, rốt cuộc em muốn cư xử như thế

này đến bao giờ. Anh đã nói bao nhiêu lần rồi,

cho anh thêm một chút thời gian.”

“ Đợi anh xử lý ổn thỏa chuyện của Hoàng

Ly và tập đoàn, sau đó, cả gia đình mình sẽ được đoàn tụ.”

Đình Phong cũng bắt đầu bực bội. Có lẽ

toàn bộ lòng kiên nhẫn của anh từ trước đến nay

đều dành cho Khả Hân rồi. Vậy mà cô vẫn cố

chấp với suy nghĩ muốn rời đi.

Phải chăng, thế giới ngoài kia có điều gì khiến cô lưu luyến?

Hoặc là…ai làm cho cô nóng ruột nóng gan muốn trở vẻ?

Ñghĩ vậy, cả người Đình Phong bất chợt tỏa

ra khí lạnh thấu xương. Chuyện Khả Hân ở trong.

nhà Nhật Dương vài ngày như chiếc đinh ghim

vào lòng anh không sao nhổ đi được.

Anh đã cố gắng bỏ qua suy nghĩ Khả Hân

làm chuyện có lỗi với anh. Nhưng phản ứng mấy

ngày qua của cô làm anh thực sự phải nghỉ ngờ,

liệu có phải cô đã thay lòng đổi dạ?

“Anh có biết bản thân mình đáng ghét nhất ở điểm nào không?”

Khả Hân đột nhiên ra hiệu hỏi câu này khiến

Đình Phong không kịp phản ứng. Ngay khi chuẩn

bị mở miệng nói thì anh bắt gặp nụ cười khinh

miệt của cô.

“Chính là thói tự cho mình cái quyền quyết

định cuộc sống của người khác. Anh chưa từng

tôn trọng tôi, lúc nào cũng chỉ biết dùng quyền

lực để ép buộc tôi làm theo ý anh.”

“Vậy em nói cho anh biết, ngoài việc không

cho em ra ngoài, anh ép buộc em làm gì?“

Áp suất quanh thân Đình Phong ngày càng

thấp, gương mặt cũng lạnh dần. Anh nện bước

về phía Khả Hân, cho đến khi cô lùi sát vào

tường và không còn có thể chạy trốn được nữa.

“Anh muốn làm gì?“

Cảm nhận được hơi thở nam tính gần trong

gang tấc, hồi chuông cảnh báo trong lòng Khả

Hân vang lên mãnh liệt.

€ô nhìn thấy trong ánh mắt của Đình Phong

có sự điên cuồng lẫn tức giận. Cô biết, lần này.

Đình Phong đã thực sự mất kiên nhẫn với mình.

“Không phải em nói tôi chỉ biết dùng quyển

lực để ép buộc em sao? Nếu đã bị chụp mũ như

bị mở miệng nói thì anh bắt gặp nụ cười khinh

miệt của cô.

vuốt ve những đường cong quyển rũ trên cơ thể

của Khả Hân, thưởng thức sự run rẩy khi bàn tay.

khi lướt đến những điểm nhạy cảm trên đó.

Vẻ mặt khuất nhục và thù hận của cô làm

anh đau lòng, nhưng đồng thời cũng đánh thức

con mãnh thú đang ngủ say trong người anh.

“Trước kia em không phải như vậy. Em yêu

tôi bằng sự bao dung vô bờ bến. Dù tôi căm

ghét, khinh thường em, chà đạp em đến thế nào

thì em vẫn một lòng một dạ hướng về tôi.”

Ánh mắt Đình Phong trở nên m//ô//n//g lung như.

đang hồi tưởng về quá khứ. Anh thực sự không

hiểu. Ngày đó, anh tệ đến mức làm tổn thương

Khả Hân hết lần này đến lần khác, nhưng rồi cuối

cùng cô đều tha thứ cho anh.

Từ khi nào cô bắt đầu thay đổi?

Là do anh quá nuông chiều khiến lá gan cô lớn dần?

Cô quên ai mới là chúa tể của cuộc đời cô sao?

“Để tôi chứng minh cho em biết, thế nào

mới là ép buộc thực sự

Thân thể Đình Phong trầm xuống, xỏ xuyên

qua Khả Hân khiến cô cong người lên vì đau đớn.

Mồ hôi lạnh lập tức túa ra, gương mặt phút chốc

mất đi huyết sắc.

Từng giờ trôi qua, động tĩnh trên giường vẫn

không hề có dấu hiệu ngừng nghỉ, thậm chí,

càng lúc càng bạo liệt hơn.

Một người phát tiết nỗi thống khổ và cay

đảng, một người chịu đựng oán hận và đau thương.

Mặc kệ tất cả mọi thứ xung quanh, cả hai

dày vò nhau trong bữa tiệc hoan lạc chứa đầy

máu và nước mắt.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 6: Phát hiện Buổi sáng, Khả Hân tỉnh dậy với
Chương 7
Chương 8
Chương 8: B
Chương 9
Chương 9
Chương 9: ;
Chương 9: i
Chương 10
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 50: Hoàng Ly
Chương 50: Hoàng Ly
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: …Âm thướng.
Chương 67: ..äm thương mại
Chương 68
Chương 69
Chương 69: Theo đõi
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: V…ầi
Chương 88
Chương 88: … đoạn clip bẩn Ý
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 95: ; Tr
Chương 95: ; Trự
Chương 96
Chương 97
Chương 97: V….
Chương 97: V… tần lời r
Chương 97: V.. tắt
Chương 97: V… rắn |
Chương 97
Chương 98: ; Người L
Chương 98: Người
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204: Cảm xúc dao động
Chương 204
Chương 205: Sự kiện quan trọng
Chương 205
Chương 206: Lột mặt nạ
Chương 206
Chương 207: Nỗi đau cùng cực Đau.
Chương 207
Chương 208: Vạch trần quá khứ
Chương 208
Chương 209: Tâm sự của Khả Hân
Chương 209
Chương 210: Một lần mềm lòng, vạn lần sai
Chương 210
Chương 211:  : Điên cuồng
Chương 211
Chương 212: Nhận người
Chương 212
Chương 213: Kích động
Chương 213
Chương 214: Hành hạ
Chương 214
Chương 215: Cách chức
Chương 215
Chương 216: Cướp đoạt
Chương 216
Chương 217: Bà Kim Nhã nổi giận
Chương 217
Chương 218: Theo đuổi vợ cũ “Bốp, bốp.
Chương 218
Chương 219: Gặp gỡ
Chương 219
Chương 220: Mặt dày
Chương 220
Chương 221: Điều kiện Sự cố chấp của Đình Phong khiến Khả Hân bất lực.
Chương 221
Chương 222: Đánh người
Chương 222
Chương 223: Tâm tư
Chương 223
Chương 224: Cá cược
Chương 224
Chương 225: Đoàn tụ
Chương 225
Chương 226: Ngày đầu làm công
Chương 226
Chương 227: Giao dịch với con trai
Chương 227
Chương 228: Nhận trái đắng
Chương 228
Chương 229: Denis Trần trở về
Chương 229
Chương 230: Bí mật trong quá khứ
Chương 230
Chương 231: Buông tay
Chương 231
Chương 232: Hạnh phúc ngắn ngủi
Chương 232
Chương 233: Nguy hiểm
Chương 233
Chương 234
Chương 234: Gục ngã
Chương 235: Kết thúc
Chương 236: Trở về Một năm sau.
Chương 237: Hạnh phúc nơi cuối con đường

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Theo Đuổi Vợ Câm
Chương 131

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 131
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...