Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Theo Đuổi Vợ Câm – Chương 13

Theo Đuổi Vợ Câm

Tác giả: Kim Di
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ngọc Nhi, cứ tự nhiên như ở

nhà nhé, đừng khách sáo ”

Bà Kim Nhã hớn hở gắp cho

Ngọc Nhi miếng thịt kho tàu thơm

phức. Không biết vô tình hay cố ý,

bà sắp xếp cho Đình Phong ngồi

cạnh Ngọc Nhi.

“Có bao giờ cháu đến ăn cơm

mà khách sáo đâu bác.” Ngọc Nhi

chu môi làm nũng với bà Kim Nhã,

cô còn quay sang phía Đình Phong

Đình Phong không định đáp lời

cô nhưng thấy mẹ mình đang nhìn

chăm chăm nên anh đành gật đầu

âm ừ đồng ý.

Thấy thái độ của Đình Phong

không lạnh nhạt như ngày thường,

Ngọc Nhi vui sướng cũng gắp cho

anh một miếng cá chiên, ngọt ngào

lấy lòng: “Anh ăn thử món cá đi, anh

thích nhất ăn cá chiên còn gì.”

Có thế thấy điều ông Quân nhận

xét về Ngọc Nhi là không sai, cô gái

này không hề đơn giản, chỉ cần xem

“việc Ngọc Nhi nắm bắt được sở

thích và thói quen của Đình Phong

là hiểu được cô đã chuẩn bị kỹ càng

thế nào.

Ông Nam cũng tủm tỉm quay

sang nhìn vợ và trêu chọc:

“Bà thấy không, con bé này chỉ

biết đến anh Phong của nó, còn hai

cái thân già này thì bỏ quên mất rồi.”

“Đâu có ạ, cháu nhớ nhất bác

trai thích ăn món tôm còn bác gái

thích món giá đỗ xào lòng mà.”

Ngọc Nhi nhanh nhảu vừa nói vừa

gắp những đồ ăn mà bố mẹ Đình

Phong thích ăn.

Ông Nam và bà Kim Nhã vô

Cùng hài lòng về biểu hiện của cô,

nhất là bà Kim Nhã, bà nhìn Ngọc

Nhỉ cảm thán: “Ai mà cưới được

cháu đúng là phúc ba đời, chẳng bù

cho người khác.”

Bà giả bộ thở dài rồi liếc xéo

Khả Hân đang ngồi bên phải Đình

Phong, tuy không chỉ đích danh

nhưng mọi người trên bàn ăn đều

biết bà đang nói đến ai.

Khả Hân siết chặt đôi đũa đang

cầm, cô tự dặn mình không cần để

ý, dù sao đây không phải lần đầu bà

chỉ cây dâu mà mắng cây hòe cô.

Đúng lúc này, Đình Phong lên

tiếng khiến cả nhà tập trung vào bé

Bin.

“Bin, đừng chọc đũa vào bát ăn

cơm, ba thấy con chưa ăn thêm

miếng nào đâu.”

Bà Kim Nhã vội vàng cúi xuống

nhìn cháu nội, thấy đúng là cậu

chưa ăn thêm được miếng nào, bà

buông đũa và dỗ dành cậu:

“Sao con không ăn? Đồ ăn này

con không thích hả?”

Ngọc Nhi cũng vội vàng tỏ vẻ

quan tâm bé Bin, mặc dù trong lòng

CÔ cực kỳ chán ghét thằng nhóc này

nhưng không thể không làm bộ

trước mặt mọi người. Cô biết tâm

quan trọng của bé Bin đối với vợ

chồng bà Kim Nhã và Đình Phong.

“Hay Bin để cô Ngọc Nhi đút

cho con ăn nhé.”

Cô “dịu dàng” nói với bé Bin và

cảm nhận được ánh mắt vừa lòng

của bà Kim Nhã.

Nhưng rất tiếc bé Bin chả có vẻ

gì là quan tâm đến lời Ngọc Nhi nói,

cậu lắc đầu, ngước lên phụng phịu

với bà: “Con muốn ngồi cạnh mẹ

xinh đẹp.”

Nụ cười trên mặt của Ngọc Nhi

cứng lại, cô không dám biểu hiện ra

Sự bất mãn mà chỉ tỏ vẻ bao dung,

nhưng trong lòng thì đang chửi

thầm thằng quỷ này không biết tốt

xau.

Bà Kim Nhã cũng xấu hổ vì

phản ứng của bé Bin dành cho

Ngọc Nhi. Đúng là bữa cơm này bà

cố tình tách bé Bin ra khỏi Khả Hân

để thăng bé quen với việc không

bám theo mẹ và thân cận Ngọc Nhi

hơn, đáng tiếc là mọi sự không như

bà mong muốn.

Bà lại liếc nhìn Khả Hân, ánh

mất cô chăm chú nhìn bé Bin đầy

Sự lo lằng khiến bà càng bực bội.

Bà ghét cái thái độ của Khả Hân,

giống như việc tách cô và bé Bin ra

ở bàn ăn này là một tội ác.

Ông Nam thở dài, ông biết tính

toán lần này của vợ lại thất bại. Đối

với đứa con dâu là Khả Hân, ông

không thể nói là quá chán ghét

nhưng chắc chắn cũng không phải

thích. Ông khinh thường việc Khả

Hân đã làm để bước vào làm dâu

nhà ông, nhưng bốn năm nay, biểu

hiện ngoan ngoãn dịu dàng của cô

cũng khiến ông thay đổi một chút

cách nhìn.

Tuy vậy, so với Khả Hân, ông

Càng cảm thấy Ngọc Nhi mới là

người thích hợp làm vợ của Đình

Phong. Cô gái này bản lĩnh, có thủ

đoạn, rất thích hợp giúp đỡ Đình

Phong quản lý công ty. Do đó, ông

không phản đối khi vợ mình muốn

tác hợp cho con trai và Ngọc Nhi.

Nhưng nói dễ hơn làm, nhất là ở

giữa còn có bé Bin. Dù không thích

Khả Hân nhưng ông Nam lại vô

cùng yêu thương cháu nội mình. Vì

thế, thấy bé Bin rầu rĩ không chịu ăn

cơm vì không được ngồi cạnh mẹ,

_ ông lập đứng đựng dậy, bế cậu

chuyển sang ngồi cạnh Khả Hân.

Bé Bin hớn hở nói ngọt như mía

lùi: “Con cám ơn ông nội.” rồi nhìn

mẹ cười tít mắt. Khả Hân cũng nhìn

ba chồng với ánh mắt cảm kích và

ra dấu yêu cầu bé Bin ăn cơm. Có lẽ

được ngồi cạnh mẹ đúng như mong

muốn nên cậu bắt đầu ăn uống rất

ngon lành.

Nhìn vẻ mặt vui như Tết của con

trai, Đình Phong cảm thấy buồn

Cười, anh biết thừa là cậu cố tình

giả bộ để được ngồi cạnh mẹ ăn

cơm. Chính vì vậy, khi gắp đồ ăn

€ho bé Bin, anh giá bộ nghiêm khắc

nhìn cậu, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy

rõ sự cưng chiều trong ánh mắt của

anh, bé Bin cũng thè lưỡi rụt cổ ghé

vào lòng mẹ và phá lên cười, không

khí xung quanh gia đình ba người

thật ấm áp và tạo ra cảm giác

không ai có thể chen vào nổi.

Ngọc Nhi rất căm tức nhìn hình

ảnh hài hòa của Đình Phong, Khả

Hân và bé Bin, cô suýt nữa thì

không giữ nối vẻ mặt tươi cười. Cô

có cảm giác bản thân như tên hề

ngu ngốc chỉ biết nhảy nhót làm trò

trước mặt Khả Hân, dù cho cô đã

cực kỳ kiên nhẫn với bé Bin và cố

găng lấy lòng Đình Phong nhưng

dường như tất cả đều vô nghĩa. Cả

hai người đó cuối cùng vẫn chỉ vây

quanh một mình Khả Hân.

Càng nhìn càng thấy khó chịu

nên Ngọc Nhi phải cúi đầu xuống

dùng đũa xỉa xỉa miếng thịt trong

bát, ánh mắt toát lên sự oán độc

hiếm thấy.

Tuy nhiên, không chỉ có một

mình Ngọc Nhi là cảm thấy khó

chịu, bà Kim Nhã cũng rất không vui

khi nhìn hình ảnh đối diện. Vốn dĩ bà

đã cố gắng để tách bé Bin ra khỏi

mẹ nó nhưng xem ra không dễ

dàng. Bà chau mày tính toán, có lẽ

bà cần tìm một giải pháp nhanh

chóng hơn, không nên để tình trạng

này tiếp diễn.

Nhất là khi thấy ánh mắt của

Đình Phong dành cho Khả Hân, lòng

bà Kim Nhã càng dậy sóng và quyết

†âm thực hiện kế hoạch của mình.

Bà hi vọng là mình nhìn lầm bởi bà

vừa trông thấy một điều làm bà khó

có thế tin nổi. Trong ánh mắt của

con trai bà có một sự mềm mại

không dễ phát hiện. Thậm chí, bà

nghỉ ngờ chính Đình Phong cũng

không biết mình đang nhìn Khả Hân

dịu dàng đến thế.

Trước đây, bà Kim Nhã đã quen

Với việc con trai lạnh lùng với vợ,

ngoài sự chán ghét và khinh thường

thì đối với Khả Hân, Đình Phong

không hề có bất kỳ cảm xúc nào

khác. Nhưng bây giờ, bà lại nhạy

cảm nhận ra sự thay đổi của Đình

Phong. Nghĩ đến chuyện Đình

Phong phản đối việc bà muốn tách

bé Bín ra khỏi mẹ nó, bà Kim Nhã

không thể không cảnh giác. Tuyệt

đối bà không cho phép Đình Phong

có tình cảm với Khả Hân, dù chỉ là

một chút cũng phải bóp chết nó từ

†rong trứng nước.

“Phong, lần này nhờ có Ngọc

Nhỉ giúp đỡ phiên dịch bản hợp

đồng với phía Tây Ban Nha nên vụ

làm ăn này mới thành công như vậy,

con nên mời riêng Ngọc Nhi một ly

để cảm ơn đi chứ”

Bà Kim Nhã nhắc nhở Đình

Phong, bà muốn gợi cho anh nhớ về

năng lực xuất sắc của Ngọc Nhi đã

giúp đỡ công ty nhiều đến thế nào.

Đình Phong cũng cảm thấy

mình nợ Ngọc Nhi một lời cảm ơn,

anh rót rượu và mỉm cười mời cô.

“Cám ơn cô về bản hợp đồng,

phía đối tác đánh giá rất tốt và điều

này trực tiếp giúp công ty có một vụ

làm ăn lớn.”

Ngọc Nhi cũng nâng ly và quyến

rũ nhìn anh, cô không quên liếc mắt

Về phía Khả Hân như muốn khoe

khoang thành tích.

“Không có gì, chuyện nhỏ thôi

mà anh, em cũng hi vọng trong

tương lai có thể giúp được nhiều

hơn cho anh và công ty của của hai

bác.

“Đúng rồi, đúng rồi, Ngọc Nhi là

ngôi sao may măn của gia đình

chúng ta mà, sau này, cháu nhớ là

phải hỗ trợ thằng Phong nhiều hơn

đấy.” Bà Kim Nhã hớn hở vỗ võ tay

Ngọc Nhi, càng xem càng thích, chỉ

hận không thể lập tức làm Ngọc Nhi

trở thành con dâu của mình.

Ngọc Nhi đỏ mặt nhìn Đình

Phong và tỏ ra ngượng ngùng nói

vâng dạ. Cô biết đây là bà Kim Nhã

đang ám chỉ rằng sau này cô sẽ

bước chân vào gia đình của bà. Do

vậy, cảm giác bực bội trong lòng cô

tiêu tan không còn một mảnh.

Bà Kim Nhã khen ngợi Ngọc Nhi

nhưng cũng không quên mỉa mai

Khả Hân, thật sự là ngoài việc sinh

ra bé Bin, cô không được cái tích sự

gì cho gia đình này.

“Giá mà nhà này cũng có người

biết giúp đỡ thằng Phong như vậy

thì tốt quá, tiếc là trình độ chỉ đến

lớp 12, mồm mép cũng không dùng

được nên suốt ngày chỉ biết ru rú

†rong nhà.”

“Mẹ, cơm canh nguội rồi, mẹ

nên ăn đi.” Lần đầu tiên Đình Phong

cảm thấy những lời mẹ mình nhắm

vào Khả Hân nghe rất chói tai, anh

cũng nhận ra thân hình người phụ

nữ bên cạnh mình đang run rẩy.

“Thế nào, những điều này không

đúng sao?” Bà Kim Nhã bực mình

ném cho con trai một ánh mắt cảnh

cáo, đừng tưởng bà không nhận ra

anh đang đỡ lời cho Khả Hân.

Ngọc Nhi nhận ra không khí

giữa bà Kim Nhã và Đình Phong sặc

mùi thuốc súng, dù cô rất hả hê khi

thấy bà nói móc Khả Hân nhưng

cũng mượn dịp này để thể hiện

mình là người hiểu chuyện.

“Bác Nhã đừng nặng lời như

thế, thật ra chị Khả Hân cũng rất lợi

hại, cháu nghe nói chị ấy đang dạy

học ở một trường khuyết tật, không

phải ai cũng có thể làm được điều

này đâu.”

Nghe qua thì có vẻ như Ngọc

Nhi đang nói đỡ cho Khả Hân,

nhưng thật ra là đang trào phúng cô

chỉ biết dạy mấy đứa trẻ khiếm

khuyết bởi chính cô cũng là người

cam.

“Có gì mà lợi hại, cũng chỉ là

việc dạy mấy đứa trẻ câm điếc như

nó mà thôi, nhà này cần một người

con dâu có năng lực giúp chồng

trong công việc, chứ không phải

làm vài ba chuyện vớ vẩn, bòn rút

tiền về cho công ty của anh trai

mình. Thật không biết xấu hổ.”

Nghe những lời nói xúc phạm từ

mẹ chồng, nhất là trước mặt Ngọc

Nhi, Khả Hân cảm thấy vô cùng

khuất nhục, cô phải cắn môi để

ngăn những giọt nước mắt đảo

quanh hốc mắt không rơi xuống.

Vòng tay ôm chặt lấy bé Bin đang

ngủ gật trên đùi mình, Khả Hân cúi

đầu hạ quyết tâm, rồi sẽ có một

ngày cô đường đường chính chính

bước ra khỏi cái nhà này, tuyệt đối

không bao giờ chịu sự xúc phạm của bà ta nữa. Tất nhiên cô sẽ

không đi một mình mà chắc chắn mang theo cả con trai.

Đình Phong cũng nhìn Khả Hân,

về mặt hoảng hốt, dường như anh

cảm nhận được một thứ gì đó sắp

thoát khỏi tay anh, vĩnh viễn cũng

không thể túm lại được.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 6: Phát hiện Buổi sáng, Khả Hân tỉnh dậy với
Chương 7
Chương 8
Chương 8: B
Chương 9
Chương 9
Chương 9: ;
Chương 9: i
Chương 10
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 50: Hoàng Ly
Chương 50: Hoàng Ly
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: …Âm thướng.
Chương 67: ..äm thương mại
Chương 68
Chương 69
Chương 69: Theo đõi
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: V…ầi
Chương 88
Chương 88: … đoạn clip bẩn Ý
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 95: ; Tr
Chương 95: ; Trự
Chương 96
Chương 97
Chương 97: V….
Chương 97: V… tần lời r
Chương 97: V.. tắt
Chương 97: V… rắn |
Chương 97
Chương 98: ; Người L
Chương 98: Người
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204: Cảm xúc dao động
Chương 204
Chương 205: Sự kiện quan trọng
Chương 205
Chương 206: Lột mặt nạ
Chương 206
Chương 207: Nỗi đau cùng cực Đau.
Chương 207
Chương 208: Vạch trần quá khứ
Chương 208
Chương 209: Tâm sự của Khả Hân
Chương 209
Chương 210: Một lần mềm lòng, vạn lần sai
Chương 210
Chương 211:  : Điên cuồng
Chương 211
Chương 212: Nhận người
Chương 212
Chương 213: Kích động
Chương 213
Chương 214: Hành hạ
Chương 214
Chương 215: Cách chức
Chương 215
Chương 216: Cướp đoạt
Chương 216
Chương 217: Bà Kim Nhã nổi giận
Chương 217
Chương 218: Theo đuổi vợ cũ “Bốp, bốp.
Chương 218
Chương 219: Gặp gỡ
Chương 219
Chương 220: Mặt dày
Chương 220
Chương 221: Điều kiện Sự cố chấp của Đình Phong khiến Khả Hân bất lực.
Chương 221
Chương 222: Đánh người
Chương 222
Chương 223: Tâm tư
Chương 223
Chương 224: Cá cược
Chương 224
Chương 225: Đoàn tụ
Chương 225
Chương 226: Ngày đầu làm công
Chương 226
Chương 227: Giao dịch với con trai
Chương 227
Chương 228: Nhận trái đắng
Chương 228
Chương 229: Denis Trần trở về
Chương 229
Chương 230: Bí mật trong quá khứ
Chương 230
Chương 231: Buông tay
Chương 231
Chương 232: Hạnh phúc ngắn ngủi
Chương 232
Chương 233: Nguy hiểm
Chương 233
Chương 234
Chương 234: Gục ngã
Chương 235: Kết thúc
Chương 236: Trở về Một năm sau.
Chương 237: Hạnh phúc nơi cuối con đường

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Theo Đuổi Vợ Câm
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...