Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Theo Đuổi Vợ Câm – Chương 127

Theo Đuổi Vợ Câm

Tác giả: Kim Di
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nửa đêm, một chiếc xe phóng như bay trên

đường. Rất may là hiện tại con đường này tương

đối vắng người qua lại, nếu không, với tốc độ lái

xe kinh hoàng như vậy thì rất dễ xảy ra tai nạn.

“Thùng, thùng, thùng”

Tiếng đập cửa vang lên liên hồi làm chủ

của ngôi nhà thức giấc.

Quốc Bảo cáu kỉnh vì bị làm tỉnh giấc. Ngay.

cả Ngọc Lan nằm bên cạnh cũng lầm bầm chửi

rủa ai đến đây giờ này.

“Hay là con Hân về?”

Ngọc Lan ngồi dậy, cau mày suy đoán. Cô ta

nghĩ Khả Hân không tìm thấy chỗ nào để tá túc

nên lại vác mặt về đây.

“Hừ, để anh ra xem.Nửa đêm nửa hôm còn

dám làm ồn như vậy, thật là bực bội.“

Quốc Bảo xuống giường bật điện và bước

nhanh ra ngoài để mở cửa.

“Tao đã bảo mày cút đi cơ mà. Sao mày

còn…”

Dù cánh cửa chưa hoàn toàn mở ra nhưng

Quốc Bảo đã quát tháo ầm ï. Tuy nhiên, nhìn thấy,

người đứng trước mặt, hắn lập tức câm như hến.

“Cậu…cậu Phong…tại…sao””

Đình Phong đẩy mạnh cửa bước vào trong.

Thân hình cao lớn đứng sừng sững giữa phòng

ngó nghiêng một hồi.

Anh nhớ là phòng ngủ của Khả Hân ở phía

cuối nhà nên mau chóng sải bước tới đó,

Lúc này, Quốc Bảo dường như đã hoàn hồn.

Hắn vội vã chạy theo, lắp bắp nói:

“Cậu làm cái gì vậy?”

Tuy nhiên, Đình Phong không thèm trả lời

hắn mà vặn bung cánh cửa phòng Khả Hân ra.

Chỉ cần đảo mắt sơ qua là anh biết căn

phòng này đã bị thay đổi làm nơi chứa đồ và hiện

tại không có ai ở đây.

“Khả Hân đâu?”

Hơi thở lạnh băng trên người Đình Phong

khiến toàn thân Quốc Bảo phát run. Rõ ràng thời

tiết khá nóng nực nhưng hắn lại nổi da gà vì ớn

lạnh.

Thấy Quốc Bảo chỉ đứng đần mặt ra đó và

trố mắt nhìn anh, Đình Phong nhăn mặt và lặp lại

lời nói:

“Tôi hỏi Khả Hân đâu rồi?“

Đình Phong biết chuyện Khả Hân đã trở về

tây Vào sáng nay, nhưng lại không hề biết cô đã

bị hai kẻ lòng lang dạ sói này đuổi đi

Sau khi buổi họp báo kết thúc, anh bị bà Kim

Nhã bắt ép phải đi dự một bữa tiệc với hội đồng

quản trị của tập đoàn Kings, rồi lại thêm một bữa

tiệc ấm cúng với gia đình Hoàng Ly.

Mãi đến bây giờ anh mới có thời gian để di

tìm Khả Hân. Anh muốn biết cô trở về đây sống.

có phải chịu ấm ức gì không.

Thực ra, trong lòng Đình Phong đang che

giấu một kế hoạch. Anh sẽ tìm kiếm những bác

sĩ giỏi nhất để điều trị chấn thương cho Hoàng

Ly, đồng thời kéo dài thời gian tổ chức đính hôn

với cô.

Đợi khi Hoàng Ly đã hoàn toàn bình phục,

anh sẽ chủ động giải thích với cô mọi chuyện,

đồng thời xin ba mẹ cho mình ra nước ngoài để

điểu hành chỉ nhánh của tập đoàn bên đó một

thời gian.

Lúc ấy, anh sẽ bí mật mang theo bé Bin và

Khả Hân để bắt đầu một cuộc sống mới. Qua vài

ngày, khi mọi người dần quên đi sự cố ngày đó,

ba tệ cũng hết giận, anh sẽ mang hai mẹ con

trở về.

Nếu mọi chuyện suôn sẻ, biết đâu bọn họ

còn có thêm và đứa con. Dù bà Kim Nhã có tàn

nhẫn đến cỡ nào cũng không thể bắt mấy đứa

trẻ phải rời xa mẹ mình.

Ôm tâm tư về một tương lai tràn trề hi vọng

nên Đình Phong lập tức lái xe tới đây. Ngoài việc

muốn làm chỗ dựa cho Khả Hân trước mặt anh

chị, anh cũng muốn thổ lộ với cô chuyện này.

Đáng tiếc, dù tính toán tỉ mỉ đến mức nào thì

Đình Phong cũng không ngờ rằng Khả Hân đã bị

đuổi đi ngay từ lúc mới đặt chân về nhà.

Quốc Bảo hoảng loạn vuốt mổ hôi khi bị

Đình Phong truy hỏi tới tấp. Hiện tại, hắn vô cùng

ảo não khi nghe lời vợ tống cổ Khả Hân đi. Ai biết

được tên công tử khó chiều này lại đến tìm con bé.

“Thực ra…thực ra…”

Đúng lúc Quốc Bảo đang vắt óc tìm câu trả

lời thích hợp thì Ngọc Lan đã từ trong phòng ngủ

chay ra, vẻ mặt xởi lời

“Cậu Phong đấy à, khổ, đến mà không báo

trước để vợ chồng tôi còn tiếp đón.“

Nói xong, cô ta nháy mắt ra hiệu với chồng,

nhưng chỉ nhìn thấy vẻ mặt táo bón của hắn.

“Tôi hỏi lại lần cuối, Khả Hân đâu rồi?”

“À..ra là chuyện này. Cậu không biết đấy

thôi. Lúc sáng, con bé có tạt qua nhà một lát rồi

bảo là sẽ chuyển ra ngoài sống. Vợ chồng tôi đã

khuyên bảo hết lời mà Khả Hân vẫn chẳng thay

đổi quyết định.”

Ngọc Lan giả bộ thở dài, trong lòng có chút

suy đoán về chuyện Đình Phong nửa đêm còn tới

tìm Khả Hân.

Mặc dù không biết lý do tại sao nhưng cách

tốt nhất là cứ đổ hết mọi trách nhiệm sang Khả

Hân cho bớt nhức đầu.

“Vậy hai người có biết cô ấy chuyển đến đâu

không?”

Đình Phong tỏ ra cực kỳ lo lắng. Việc Khả

Hân thoát khỏi tầm mắt của anh là điểu anh

Khô ngờ tới.Càng nghĩ, trong lòng Đình Phong

tâng dâng lên một nỗi bất an mơ hồ. Ánh mắt

anh vô thức đảo quanh căn phòng. Phát hiện ra

điều gì đó, khuôn mặt anh lập tức trầm xuống.

“Chuyện gì đã xảy ra với căn phòng này? Tôi

nhớ Khả Hân có yêu cầu anh chị giữ nguyên hiện

trạng căn phòng cơ mà?”

Anh thừa biết việc Khả Hân lén lút gửi tiền

về đây với mong muốn giữ lại căn phòng làm kỷ.

niệm, chẳng qua không thèm vạch trần mà thôi

Thấy vẻ mặt biến ảo của hai vợ chồng, Đình

Phong ngửi được một tia âm mưu trong này.

Liệu có phải vì điều này nên Khả Hân mới

tức giận bỏ đi? Hay là chính hai kẻ này nghĩ cô.

đã bị gia đình anh từ bỏ nên quyết định đuổi cô

ra ngoài?

Đình Phong vốn là cao thủ trên thương

trường. Anh nhanh chóng nắm bắt được sự việc

và dồn ép Quốc Bảo và Ngọc Lan phải nói ra sự

thật.

Lúc đầu, cả hai còn cương quyết phủ nhận

chuyện mình đã làm, nhưng sát khí tỏa ra từ

lưỡi Đình Phong khiến họ phải lập tức đầu

hàng.

“Khốn kiếp.”

Đình Phong phát điên khi nghe lời thú nhận

đã đuổi Khả Hân đi của Quốc Bảo. Những tiếng

răng rắc của khớp xương nơi hai bàn tay vang

lên rõ mồn một trong màn đêm yên tĩnh.

Bỗng nhiên, Đình Phong lao vào căn phòng

vốn là phòng cũ của Khả Hân, đập phá mọi thứ

trong này.

Khi đã phát tiết xong cơn thịnh nộ, anh hầm

hầm bước ra, chỉ vào mặt hai vợ chồng Quốc

Bảo và Ngọc Lan, gắn giọng cảnh cáo.

“Nếu Khả Hân xảy ra chuyện gì, tôi cam

đoan các người sẽ phải hối hận.”

..

“Sếp, anh đừng quá lo lắng, em đã cho

người đi tìm chị Khả Hân rồi. Chắc chắn chị ấy

chưa rời khỏi thành phố đâu.”

Phan Thành nghiêm túc khuyên nhủ Đình

Phong. Nhìn gương mặt tiều tụy của anh, hắn có

chút thương hại

Những tưởng đứng trên địa vị cao có thể tự:

do quyết định cuộc sống của mình, không ngờ.

vẫn bị trói buộc bởi những trách nhiệm nặng nề.

Quả nhiên ứng với câu nói: Đi càng xa thì vai càng nặng.

“Phan Thành, có phải tôi làm sai rồi không?”

Đình Phong bất chợt lên tiếng hỏi người trợ

lý thân thiết. Anh mệt mỏi dựa lưng vào ghế, suy

tư về những chuyện xảy ra trong mấy ngày nay.

Anh bỗng nhiên cực kỳ hối hận khi buông

tay Khả Hân ra. Anh sai rồi, lẽ ra anh không nên

trốn tránh mà đẩy Khả Hân về phía trước làm

tấm mộc để người đời chỉ trích.

Cũng không nên đồng ý với lời yêu cầu vô lý

của Hoàng Ly mà phải tìm cách khiến cô thay đổi

quyết định.

Khả Hân, rốt cuộc em đang ở đâu?

Phan Thành cũng chẳng biết nên nói gì bây

giờ. Cá nhân hắn thấy Đình Phong làm vậy là đúng:

Dấu việc này không vẻ vang gì nhưng ít nhất

giúp Khả Hân thoát khỏi chuyện phải đứng trước

vành móng ngựa hay tập đoàn Kings đứng trước

cơn sóng lớn.

Chẳng qua, Đình Phong lựa chọn giấu diếm

chuyện này mà không nói thật cho Khả Hân biết

đúng là sẽ khiến cô hiểu lầm.

“Anh đừng nghĩ nhiều, đợi đến khi tìm được

chị Khả Hân thì giải thích cho chị ấy hiểu là

được.”

Đình Phong gật đầu, tay day day cái trán

đang đau nhức,bây giờ cũng chỉ có thể chờ đợi

chứ biết làm sao.

Gọi điện thoại cô không trả lời, tìm đến

trường nơi cô giảng dạy để gặp bà Phương hiệu

trưởng cũng chỉ nhận được những ánh nhìn thiểu

thiện cảm và lời nói trách móc chứ chẳng có kết

quả.

Ngay cả liên lạc với kẻ mà anh ghét nhất là

Nhật Dương để hỏi thăm tin tức cũng không có.

tá€:dụng.

Ni vậy, anh phải lệnh cho Phan Thành sai

người tìm kiếm Khả Hân, đồng thời nhờ cậy

Thanh Sơn ra tay giúp đỡ. Hi vọng sẽ sớm có tin

tức của cô.

Phan Thanh thấy Đình Phong có vẻ mệt nên

xin phép ra ngoài làm việc để cho anh nghỉ ngơi.

Trong căn phòng lớn chỉ còn lại Đình Phong

với những luồng suy nghĩ rối ren và cảm giác lo

lắng khôn cùng.

Bỗng, điện thoại của Đình Phong đổ chuông.

Nhìn thấy cái tên trên màn hình, anh lập tức ngồi

thằng dậy, hấp tấp nhấn nút nghe.

“Alo, Phong hả, tôi đã tin tức của Khả Hân.

Nhưng cậu nghe tôi nói xong phải hết sức bình

tĩnh nhé.”

Vừa mở lời, Thanh Sơn đã rào trước đón sau

làm tâm trạng Đình Phong càng tệ. Bàn tay siết

chặt chiếc điện thoại đến phát đau, anh trầm

giọng hỏi:

“Khả Hân đã xảy ra chuyện gì sao?“

*không phải, cô ta vẫn bình an vô sự:

“Hiện cô ấy ở đâu?”

“Nhà riêng của Pham Nhât Dương.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 6: Phát hiện Buổi sáng, Khả Hân tỉnh dậy với
Chương 7
Chương 8
Chương 8: B
Chương 9
Chương 9
Chương 9: ;
Chương 9: i
Chương 10
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 50: Hoàng Ly
Chương 50: Hoàng Ly
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: …Âm thướng.
Chương 67: ..äm thương mại
Chương 68
Chương 69
Chương 69: Theo đõi
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: V…ầi
Chương 88
Chương 88: … đoạn clip bẩn Ý
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 95: ; Tr
Chương 95: ; Trự
Chương 96
Chương 97
Chương 97: V….
Chương 97: V… tần lời r
Chương 97: V.. tắt
Chương 97: V… rắn |
Chương 97
Chương 98: ; Người L
Chương 98: Người
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204: Cảm xúc dao động
Chương 204
Chương 205: Sự kiện quan trọng
Chương 205
Chương 206: Lột mặt nạ
Chương 206
Chương 207: Nỗi đau cùng cực Đau.
Chương 207
Chương 208: Vạch trần quá khứ
Chương 208
Chương 209: Tâm sự của Khả Hân
Chương 209
Chương 210: Một lần mềm lòng, vạn lần sai
Chương 210
Chương 211:  : Điên cuồng
Chương 211
Chương 212: Nhận người
Chương 212
Chương 213: Kích động
Chương 213
Chương 214: Hành hạ
Chương 214
Chương 215: Cách chức
Chương 215
Chương 216: Cướp đoạt
Chương 216
Chương 217: Bà Kim Nhã nổi giận
Chương 217
Chương 218: Theo đuổi vợ cũ “Bốp, bốp.
Chương 218
Chương 219: Gặp gỡ
Chương 219
Chương 220: Mặt dày
Chương 220
Chương 221: Điều kiện Sự cố chấp của Đình Phong khiến Khả Hân bất lực.
Chương 221
Chương 222: Đánh người
Chương 222
Chương 223: Tâm tư
Chương 223
Chương 224: Cá cược
Chương 224
Chương 225: Đoàn tụ
Chương 225
Chương 226: Ngày đầu làm công
Chương 226
Chương 227: Giao dịch với con trai
Chương 227
Chương 228: Nhận trái đắng
Chương 228
Chương 229: Denis Trần trở về
Chương 229
Chương 230: Bí mật trong quá khứ
Chương 230
Chương 231: Buông tay
Chương 231
Chương 232: Hạnh phúc ngắn ngủi
Chương 232
Chương 233: Nguy hiểm
Chương 233
Chương 234
Chương 234: Gục ngã
Chương 235: Kết thúc
Chương 236: Trở về Một năm sau.
Chương 237: Hạnh phúc nơi cuối con đường

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Theo Đuổi Vợ Câm
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...