Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Theo Đuổi Vợ Câm – Chương 10

Theo Đuổi Vợ Câm

Tác giả: Kim Di
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

hơi chật. Anh qua mấy phòng khác ngủ đi“

Căn biệt thự này còn có hai phòng ngủ dành.

cho khách nữa. Ngày thường, chị An cũng vệ

sinh sạch sẽ nên Đình Phong hoàn toàn có thể

ngủ ở đó một cách thoải mái.

Thấy Khả Hân không khách khí muốn đuổi

mình qua phòng khác, gương mặt Đình Phong

trầm xuống.

Anh không nói không rằng, ném chiếc gối

ngủ xuống giường, mặt dày mày dạn leo lên

chiếu khúc với hai mẹ con.

“Ba ơi giường chật rồi, ba ra chỗ khác đi.”

Bé Bin đứng cùng một chiến tuyến với Khả

Hân, tìm mọi cách xua đuổi Đình Phong. Nó còn

đang hí hửng đêm nay được độc chiếm mẹ xinh

đẹp cho riêng mình thì tự dưng bị ba chạy sang

phá hỏng,

Học cách chép môi của người lớn thể hiện

sự không hài lòng, bé Bin vươn đôi tay ngắn

ngủn đẩy ba mình.

“Điều hòa phòng khác cũng hỏng rồi, không đi”

Đình Phong lười biếng nằm nghiêng đối mặt

với bé Bin. Một lớn một bé trừng mắt nhìn nhau

như kẻ thù.

Ngay lúc bé Bin cảm thấy mình sắp thua và

chuẩn bị giả bộ mếu máo, Đình Phong đã nhanh

chóng đàm phán.

“Một con robot siêu nhân Gao xanh nếu con

cho ba ngủ ở đây,”

Bé Bín lập tức lăn từ đùi Khả Hân xuống tới

Sắt ñgực Đình Phong, ngẩng lên cò kè mặc cả:

“Năm con robot siêu nhân Gao: xanh, đen,

vàng, hồng, trắng.”

“Hai con robot, không thương lượng thêm,

tùy con chọn màu.”

“Không, ít nhất phải bốn con.

“Thương lượng lần cuối cùng, hai con robot

và để ba ngủ ở đây, hoặc không có con nào và

ba vẫn ngủ ở đây, con chọn đi.”

“Ba chơi xấu.”

Bé Bin lập tức giãy nảy chỉ trích Đình Phong

Nhưng khi bị ánh mắt sắc bén của ba liếc qua thì

cậu lập tức im bặt, rầu rï vươn hai ngón tay gật

đầu:

“Ba nhớ lời đấy, con muốn hai con robot

màu vàng và trắng.”

Đình Phong nhìn bộ dạng tiu nghỉu của con

trai, khóe môi cong lên một cách đắc thắng.

Muốn đấu với ba sao? Một trắm năm nữa

nhé con.

Khả Hân nhìn bộ dạng bắt nạt trẻ con của

Đình Phong, cảm thấy hết nói nổi. Nhưng vì bé

Bin đã đồng ý nên cô không còn cách nào để

đuổi Đình Phong đi

Chỉnh lại chiếc gối có hình dạng ngộ nghĩnh

của bé Bin, Khả Hân nhẹ nhàng đặt cậu nằm

ngay ngắn lại, vươn tay tắt đèn chính, chỉ để lại

một ngọn đèn ngủ có ánh sáng mát dịu chỗ đầu

giường.

Bé Bin nằm giữa, hai bên lần lượt là Đình

Phong và Khả Hân.

Cô ghé sát vào mặt con trai, hôn lên má cậu

như lời chúc ngủ ngon, sau đó nhắm mắt lại.

Tất cả những hành động của Khả Hân đều bị

Đình Phong thu vào trong mắt

Giây phút cô hôn bé Bin

anh bỗng có chút ghen tị lẫn mong chờ nho nhỏ.

Đáng tiếc, chỉ mình bé Bin được hưởng đôi

môi mềm mại của Khả Hân còn anh thì mong

ngóng dõi theo trong vô vọng

Mặc dù đã đến giờ ngủ nhưng đôi mắt cụ

câu Văn mở to, dáo dác hết nhìn bên này rồi nhìn

bên kia, tâm trạng kích động.

Lâu lắm rồi, bé Bin mới được ngủ chung với

ba mẹ. Do Đình Phong muốn cho con trai tự lập

nên ngay từ khi còn rất nhỏ cậu đã bị tách ra

phòng riêng. Chỉ khi nào Đình Phong đi công tác

thì cậu mới dám mon men năn nỉ Khả Hân cho

ngủ cùng.

Chính vì thế, thỉnh thoảng trong bóng đêm

lại vang lên tiếng cười khúc khích của bé Bin.

“Ngủ đi”

Đình Phong thì thẩm nhắc nhở cậu, đồng

thời ngóng trông con trai sớm ngủ để anh còn

tiện “hành sự”.

Ánh mắt đảo qua cô gái nằm bên trong, thấy

phần cao vút của cô phập phồng theo từng hơi

thở như mời gọi khiến cổ họng Đình Phong căng

thẳng.

Anh nuốt nước miếng, khẽ nhích lại gần bé

Bin, thủ thỉ vào tai cậu

“Ngoan, mau ngủ đi, nếu con không ngủ

Số là bị ông kẹ bắt đi ăn thịt đấy.”

Những tưởng sau khi bị dọa, bé Bin sẽ

nhanh chóng sợ hãi nhắm mắt lại, nhưng tiếc là

Đình Phong đánh giá quá thấp sự bạo gan của

con trai mình.

“Ba yên tâm, Bin sẽ bảo vệ ba và mẹ xinh

đẹp không để ông kẹ bắt đi, ba ngủ ngoan nhé.”

Bé Bin cũng học Đình Phong, thì thầm như

muỗi kêu, an ủi anh. Trong đầu nó lúc này tự giác

hình thành nhiệm vụ: Canh gác cho ba mẹ ngủ

Chính vì thế, bé Bin càng tỉnh táo và chẳng

có biểu hiện gì là buồn ngủ cả. Điểu này khiến

Đình Phong rất đau đầu.

Bỗng, anh nghĩ ra một cách để dụ dỗ bé Bin

đi ngủ mà anh thấy nhiều ba mẹ hay áp dụng, đó

là kể chuyện cổ tích cho cậu.

Thật không may, dù Đình Phong kể đến mức

khản cả tiếng thì vẫn không thể dụ dỗ nổi bé Bin

đi ngủ

Chỉ đến khi Khả Hân ra tay thì anh mới thở

phào nhẹ nhõm vì thoát khỏi gánh nặng ru con.

Ñgay khi xác định bé Bin đã ngủ say, Đình

Phong nhanh như cắt vươn tay bế cậu ném vào

bên trong. Khả Hân có chút sửng sốt, theo quán

tính xích ra ngoài để cho bé Bin đủ chỗ nằm.

Bất chợt, cô phát hiện ra hành động của

mình đúng với ý đổ của ai đó nên vô cùng ảo não.

Khi Khả Hân đang muốn nằm sát lại với bé

Bin thì bỗng bị một bàn tay mạnh mẽ vòng qua

eo kéo về phía sau. Lập tức, thân thể nhỏ xinh

của cô rơi vào trong lồng ngực rộng lớn của Đình

Phong.

Ngửi được mùi hương thanh nhã quen

thuộc, Đình Phong thở dài thỏa mãn, đồng thời

cắn vào vành tai Khả Hân, thì thẩm nói:

“Em muốn chạy đi đâu?”

Thấy Khả Hân bắt đầu giãy giụa muốn đẩy

anh ra, Đình Phong lên tiếng nhắc nhở:

“Nếu em không ngại để c//u Bin chứng kiến

cảnh ba mẹ âu yếm nhau thì cứ gây tiếng động

địa

Ñói xong, anh đảo mắt nhìn gương mặt đang

ngủ ngon lành của con trai, khóe miệng khẽ

nhếch lên.

Anh không tin Khả Hân còn dám chống đối

nữa. Nghĩ đến mỹ vị sắp được thưởng thức, Đình

Phong khẽ l//i//ế//m môi, yết hầu giật giật

Nghệ thuật phòng the bảy mươi hai tư thế.

Rốt cuộc nên áp dụng cái nào đây? Thật là khó

nghĩ.

Lời nói của Đình Phong thành công khiến

Khả Hân ngoan ngoãn thôi phản kháng. Cố gắng

không để bản thân bị hơi thở nam tính của

chồng mê hoặc, Khả Hân chậm rãi mấp máy

khẩu hình môi:

“Anh muốn làm gì?

“Anh chỉ muốn nói chuyện nghiêm túc với em”

Miệng thì bảo nói chuyện nghiêm túc, nhưng

bàn tay hạnh kiểm xấu của Đình Phong lại bắt

đầu xoa chỗ này, nắn chỗ kia.

Không biết vô tình hay cố ý, những nơi mà

anh chạm vào đều là những điểm nhạy cảm trên

người Khả Hân.

Cảm thấy trong cơ thể dần dâng lên một

trận khô nóng, Khả Hân cắn môi đẩy người về

phía sau. Đáng tiếc công sức của cô chỉ như

muối bỏ biển bởi cô càng lùi lại, Đình Phong

càng tiến tới.

“Có gì thì để mai nói, anh mau về phòng di”

Khả Hân trừng mắt cảnh cáo nhưng vẫn

không dám nhúc nhích. Mong ước cháy bỏng

nhất của cô lúc này là được đạp người đàn ông

bên cạnh xuống giường, đá thêm vài cái cho hả giận.

Có vẻ như Đình Phong không thèm để ý đến ánh

mắt đe dọa của Khả Hân. Nhân lúc cô không

chú ý, bàn tay anh nhanh chóng luồn vào trong

áo, vuốt ve bầu ngực tròn trịa. Tay kia cũng

không nhàn rỗi xông vào khu rừng cấm, vỗ về

chơi đùa.

Khả Hân cảm nhận được luồng điện tê dại

chạy dọc cơ thể, ánh mắt cô phủ một lớp sương

mù, hai má ửng hồng, đôi môi nở nang cũng bị

hàm Tăng trắng đều tăm tắp cắn chặt lấy để

không phát ra tiếng r//ê//n rỉ

“Không, anh muốn nói ngay bây giờ.”

Đình Phong cố tình chơi xấu, ngón tay dài

khẽ đ//â//m sâu vào trong cơ thể Khả Hân khiến cô

vô thức cong người lên.

“Được, anh nói đi.”

Cuối cùng, không thể chịu đựng được sự

trêu chọc của Đình Phong, Khả Hân đành khuất

phục đồng ý.

“Chuyện anh giấu em về việc đưa mẹ đến

buổi biểu diễn của Hoàng Ly là không đúng, anh

xin lỗi. Nhưng anh thể là mùi nước hoa trên

người không phải của Hoàng Ly vì anh đã cẩn

thận đứng cách xa cô ấy.”

“Đù sao anh đã nhận lỗi rồi, em vẫn giận,

còn đẩy anh suýt ngã, xem như hai chúng ta hòa

nhau, có được không?”

Gương mặt Đình Phong tỏ ra vô cùng thành.

khẩn, nhưng bàn tay càng lúc càng làm càn.

Khả Hân chỉ cắn môi mà không nói gì nữa,

đôi thắt Đình Phong híp lại, xem ra phải dùng

“súng thật, đạn thật” mới được.

Đến lúc này, Khả Hân buộc phải đè lại hai

bàn tay của Đình Phong, nhắm mắt gật đầu.

Cô có thể không đồng ý được sao? Mỗi lần

Đình Phong giở thói lưu manh là cô đều chịu

thiệt. Nhất là lần này, cách xin lỗi của Đình

Phong cũng quá tà ác.

Chỉ cần nghĩ đến việc hai người làm chuyện

đó ngay bên cạnh bé Bin là cô đã thấy một trận

rùng mình.

Tuy nhiên, vẻ mặt vui sướng rất đáng ăn đòn

của Đình Phong chọc tức Khả Hân, cô mím môi,

ánh mắt lóe lên một tia tính toán.

“Em đồng ý tha thứ cho anh nhưng với một

điều kiện.”

“Được, chỉ cẩn e không giận, em muốn gì

anh cũng đồng ý

Khuôn mặt đẹp trai ngời ngời của Đình

Phong lúc này lấm tấm mồ hôi. Có vẻ như trêu

€hoe Khả Hân xong anh cũng không khá khẩm gì

hơn cô, bị dục hỏa tra tấn đến đỏ bừng mặt

Nhu cầu cấp thiết nhất của Đình Phong lúc

này là được đè Khả Hân ra để ăn sạch sành

sanh. Vì thế, anh nhanh chóng đồng ý với cô mà

không một lời phản kháng

Hậu quả chính là anh hối hận ngay sau khi

nhìn thấy khẩu hình miệng của Khả Hân:

“Điều kiện của em chính là: Đêm nay, anh

không được chạm vào em.”

Đình Phong cảm thấy như sét đánh ngang

tai. Anh nuốt nước miếng, nhìn xuống thân dưới,

nơi “người anh em” đã hiên ngang đứng dậy vận

sức chờ phát động.

“Không được, đổi điều khác.”

Đình Phong nghiến răng nghiến lợi nói. Tên

đã lên dây không thể không bắn, bộ Khả Hân

muốn anh bị chết cháy vì dục hỏa sao?

Khả Hân mỉm cười, dịu dàng tuyên án:

“Thương lượng thất bại, vậy anh cứ chờ

ngày. nào cũng giống như hôm nay đi,”

Đình Phong suýt nữa thì đứng dậy đập bàn.

Anh hít một hơi sâu để đè lại ham muốn túm lấy

Khả Hân và làm thịt cô.

Từng phút trôi qua trong tiếng thở dồn dập

của Đình Phong. Cuối cùng, anh cũng rặn ra một

nụ cười trông cực kỳ nguy hiểm

“Được, em thắng. Nhưng nhớ là sau đêm

nay, em sẽ phải trả một cái giá rất đắt. Anh hứa đây.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 6: Phát hiện Buổi sáng, Khả Hân tỉnh dậy với
Chương 7
Chương 8
Chương 8: B
Chương 9
Chương 9
Chương 9: ;
Chương 9: i
Chương 10
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 50: Hoàng Ly
Chương 50: Hoàng Ly
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: …Âm thướng.
Chương 67: ..äm thương mại
Chương 68
Chương 69
Chương 69: Theo đõi
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: V…ầi
Chương 88
Chương 88: … đoạn clip bẩn Ý
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 95: ; Tr
Chương 95: ; Trự
Chương 96
Chương 97
Chương 97: V….
Chương 97: V… tần lời r
Chương 97: V.. tắt
Chương 97: V… rắn |
Chương 97
Chương 98: ; Người L
Chương 98: Người
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204: Cảm xúc dao động
Chương 204
Chương 205: Sự kiện quan trọng
Chương 205
Chương 206: Lột mặt nạ
Chương 206
Chương 207: Nỗi đau cùng cực Đau.
Chương 207
Chương 208: Vạch trần quá khứ
Chương 208
Chương 209: Tâm sự của Khả Hân
Chương 209
Chương 210: Một lần mềm lòng, vạn lần sai
Chương 210
Chương 211:  : Điên cuồng
Chương 211
Chương 212: Nhận người
Chương 212
Chương 213: Kích động
Chương 213
Chương 214: Hành hạ
Chương 214
Chương 215: Cách chức
Chương 215
Chương 216: Cướp đoạt
Chương 216
Chương 217: Bà Kim Nhã nổi giận
Chương 217
Chương 218: Theo đuổi vợ cũ “Bốp, bốp.
Chương 218
Chương 219: Gặp gỡ
Chương 219
Chương 220: Mặt dày
Chương 220
Chương 221: Điều kiện Sự cố chấp của Đình Phong khiến Khả Hân bất lực.
Chương 221
Chương 222: Đánh người
Chương 222
Chương 223: Tâm tư
Chương 223
Chương 224: Cá cược
Chương 224
Chương 225: Đoàn tụ
Chương 225
Chương 226: Ngày đầu làm công
Chương 226
Chương 227: Giao dịch với con trai
Chương 227
Chương 228: Nhận trái đắng
Chương 228
Chương 229: Denis Trần trở về
Chương 229
Chương 230: Bí mật trong quá khứ
Chương 230
Chương 231: Buông tay
Chương 231
Chương 232: Hạnh phúc ngắn ngủi
Chương 232
Chương 233: Nguy hiểm
Chương 233
Chương 234
Chương 234: Gục ngã
Chương 235: Kết thúc
Chương 236: Trở về Một năm sau.
Chương 237: Hạnh phúc nơi cuối con đường

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Theo Đuổi Vợ Câm
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...