Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thèm Khát Bạn Của Anh Trai – Chương 29: XÓA BỎ

Thèm Khát Bạn Của Anh Trai

Tác giả: Thêm Chút Giấm Chua
Lượt đọc: 7,602
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thời gian này Trạm Lạn Thời đang nghỉ phép, anh vừa mới kết thúc một chuyên án điểm.

Đặc thù của Bộ An ninh Quốc gia nơi anh công tác thường có chế độ nghỉ ngơi và tan làm đúng giờ, không phải lúc nào cũng trực chiến, nhưng một khi đã vào án thì sẽ bận đến tối tăm mặt mày.

Có đôi khi, dù ở cùng một thành phố với Ôn Hòa, việc hai tuần mới gặp mặt một lần là chuyện thường tình.

Thậm chí, đột ngột mất tích từ ba đến năm ngày, không trả lời tin nhắn cũng là điều hiển nhiên.

Chính vì nghề cảnh sát an ninh quốc gia quá đỗi bận rộn, nên tiêu chí chọn bạn đời của anh bắt buộc phải là người thấu hiểu và tôn trọng công việc này.

Trong ba năm ở bên Ôn Hòa, Trạm Lạn Thời cảm nhận rõ sự bám người và những lúc tùy hứng của cô ta. Nhưng cũng giống như việc cô ta luôn bao dung cho công việc của anh sau mỗi lần cãi vã, anh cũng chọn cách bao dung cho tính cách đó.

Ví dụ như hôm nay, họ lại cãi nhau một trận lôi đình, và nguyên nhân vẫn là Lâm Vụ.

Hôm đi khám bệnh ở bệnh viện, Ôn Hòa bận về livestream nên chưa kịp bùng nổ. Nay khó khăn lắm mới có lúc rảnh rỗi, cô ta liền lôi chuyện cũ ra, nói anh không biết giữ khoảng cách, che chở cho Lâm Vụ chẳng khác nào đối xử với bạn gái.

Trạm Lạn Thời đứng trước mặt cô ta, khẽ rũ mi mắt: "Anh đã nói rồi, đó là quan hệ anh em."

Ôn Hòa nhìn thái độ này của anh mà tức đến đỏ cả mắt: "Trạm Lạn Thời, có thể anh sẽ không ngoại tình, cũng không làm chuyện gì quá giới hạn, nhưng chắc chắn anh đang mang tâm lý cầu may, tận hưởng cảm giác khi ở bên Lâm Vụ, tận hưởng cái đặc quyền được bảo vệ một người."

Cô ta gằn giọng chất vấn: "Anh em ư? Lâm Cận và Lâm Vụ mới là anh em!"

"Họ mới có quan hệ huyết thống. Còn anh, anh là người không biết giữ chừng mực, khiến em thấy khó chịu."

Ôn Hòa trút hết những uất ức kìm nén bấy lâu nay: "Chỉ cần có cô ta ở đó, em trông chẳng khác gì người ngoài. Anh thường xuyên xem nhẹ em, không hề quan tâm hay chăm sóc em, thậm chí trước mặt người khác, anh còn chẳng nể mặt tôi lấy một chút."

Trạm Lạn Thời ngước mắt, giọng khản đặc ngỡ ngàng: "Anh không nể mặt em khi nào?"

Trong cơn đau khổ vì suy nghĩ quá nhiều, Ôn Hòa không kìm được nước mắt. Cô ta run rẩy ôm lấy chính mình, khát cầu một chút bình yên: "Ở bên Lâm Vụ, em thấy được sự bảo vệ của anh. Còn ở bên em thì không, hoàn toàn không có sự bảo vệ đó."

Trạm Lạn Thời chỉ biết lặng im nhìn những giọt nước mắt của cô ta rơi như chuỗi ngọc đứt dây. Anh ngồi đó, lần đầu tiên ánh mắt trở nên trống rỗng, vô hồn.

"Vậy em muốn anh phải làm sao? Em cần anh làm đến mức độ nào mới vừa lòng?"

Trạm Lạn Thời vốn dĩ cây ngay không sợ chết đứng, nhưng anh cũng hiểu Ôn Hòa vốn có tính chiếm hữu cao, thời gian qua cô ta đã chịu cảm giác hụt hẫng quá lớn.

Chẳng ngờ Ôn Hòa ngẩng đầu lên, giọng nói lạnh lẽo đến thấu xương: "Từ nay về sau anh hãy đoạn tuyệt liên lạc với cô ta đi, kể cả cô ta là em gái của Lâm Cận cũng không được."

Nghe câu nói này, đầu óc Trạm Lạn Thời bỗng chốc trống rỗng, chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập dồn dập.

Hồi lâu sau, anh nhắm nghiền mắt, vùi mặt vào đôi bàn tay trên chiếc sofa da, rồi thõng tay xuống một cách bất lực: "Ôn Hòa, anh đã nói với em rồi, anh nợ Lâm Vụ."

Ôn Hòa lắc đầu liên tục, cánh môi run rẩy.

Trong tâm thức của cô ta, không có cái gọi là nợ hay không nợ. Dù Trạm Lạn Thời đã kể cho cô nghe về những năm tháng họ cùng nhau lớn lên, nhưng Ôn Hòa không giỏi cảm nhận, cô ta không thể đồng cảm được.

Ôn Hòa là kiểu người thích sống trong thế giới của riêng mình. Cô ta thấy được sự khó xử của Trạm Lạn Thời, nhưng cô ta cũng có sự thất vọng của riêng mình.

Trạm Lạn Thời làm sao mà không hiểu Ôn Hòa cơ chứ. Anh mở mắt nhìn người phụ nữ đang dần ngồi sụp xuống sàn nhà.

"Nợ là nợ, anh cam đoan, anh không hề có một chút ý niệm sai trái nào với con bé."

Dù khi thốt ra câu này, trong tâm trí anh đã vô thức hiện lên nụ hôn mà Lâm Vụ dành cho mình.

"Trạm Lạn Thời, anh không nợ gì cả. Em biết vì Lâm Cận là Lâm Cận, còn Lâm Vụ là Lâm Vụ, anh thấy mình không nên cùng Lâm Cận lạnh nhạt với cô ta, dù sao anh cũng lớn hơn cô ta một con giáp."

"Nhưng Lâm Vụ cũng không còn là trẻ con nữa, lẽ nào cô ta không hiểu sao?"

Lời cô ta dứt, Trạm Lạn Thời cảm thấy lồng ngực như bị một khối bông ướt nén chặt, anh không lên tiếng.

Ôn Hòa tiếp tục: "Nếu anh muốn chúng ta tốt đẹp, thì để Lâm Vụ biến mất khỏi thế giới của em đi."

Trạm Lạn Thời cứ thế ngồi một mình trong phòng khách tối mờ rất lâu, rất lâu. Ôn Hòa khoác thêm chiếc áo từ trong phòng bước ra.

"Anh quyết định thế nào rồi?"

Trạm Lạn Thời bất chợt ngước mắt, bốn mắt nhìn nhau, anh đưa điện thoại cho cô ta.

Ôn Hòa cầm lấy xem, phát hiện anh đã xóa Lâm Vụ.

Anh đứng dậy, sau khi xác nhận cô ta đã xem xong, anh lấy lại điện thoại từ tay cô ta, ghé sát tai cô ta nói một câu:

"Anh là người có trái tim, cũng biết đau đấy."

Dứt lời, Trạm Lạn Thời sải bước đi ra ngoài, cảm giác ép lồng ngực khiến anh gần như nghẹt thở.

____________________

🍓Edit: Tiểu Cầu Nhỏ

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Áp sát cọ xát nơi tư mật
Chương 2: Đôi tay ấn đầu cô cưỡng ép
Chương 3: Làm tình bị bắt gặp
Chương 4: Bắt gặp anh đang t//h//ủ d//â//m
Chương 5: Anh muốn ấn đầu em sao?
CHƯƠNG 6: Anh ấy đang trong cuộc tình
CHƯƠNG 7: Cho em ngửi mùi mồ hôi
CHƯƠNG 8: Nơi đó căng mọng như đệm thịt
CHƯƠNG 9: Anh nhét cái thứ đó vào miệng em
CHƯƠNG 10: Cô ta không cho anh ăn no
CHƯƠNG 11: LIỆU CÓ THỂ THOÁT KHỎI NANH VUỐT CỦA CÔ?
CHƯƠNG 12: CHỈ CẦN NGƯỜI KHÁC CHẠM VÀO LÀ CẢM THẤY ĐANG BỊ CƯỚP
CHƯƠNG 13: CÁI CHẠM ĐẦU LƯỠI CỦA CÔ
CHƯƠNG 14: PHẢI CƯỚI CHO THẬT TỐT NHÉ
CHƯƠNG 15: GIỮ GÌN VÓC DÁNG
CHƯƠNG 16: CÁI HÁ MIỆNG ĐẦY KHIÊU KHÍCH
CHƯƠNG 17: MẶT ANH HƠI ĐỎ RỒI ĐẤY, ANH TRAI
CHƯƠNG 18: ANH LÀ LOẠI NHẠY CẢM À?
CHƯƠNG 19: MẶC ĐỒ LÓT MÀU GÌ?
CHƯƠNG 20: GỌI CHỒNG
CHƯƠNG 21: GIỐNG NHƯ THIÊN NGA ĐEN
CHƯƠNG 22: GIỐNG HỆT NHƯ RUNG XE
CHƯƠNG 23: EM TÌM BẠN TÌNH À?
CHƯƠNG 24: DA DÀI THỊT BÉO
CHƯƠNG 25: THUỐC DƯỠNG THAI THÀNH THUỐC TRÁNH THAI
CHƯƠNG 26: ANH ẤY LÀ ANH TRAI TÔI
CHƯƠNG 27: HÔN ANH
CHƯƠNG 28: TA SẼ GẠT BÀ TA RA
CHƯƠNG 29: XÓA BỎ
CHƯƠNG 30: KHÔNG DÙNG MIỆNG THÌ HIẾN ĐI
CHƯƠNG 31: CÔ ẤY THÍCH ĂN
CHƯƠNG 32: KHÔNG CHỊU NỔI KÊU KHÍCH ĐÃ CỨNG CỨNG
CHƯƠNG 33: CỌ XÁT Ở HÁNG
CHƯƠNG 34: CHẠM MỘT CÁI CŨNG CÓ THỂ CỨNG
CHƯƠNG 35: DỊCH TÌNH NHẦY NHỤA
CHƯƠNG 36: MUỐN ĐƯA LƯỠI RA L//I//Ế//M
CHƯƠNG 37: QUẦN LÓT CŨNG ƯỚT RỒI
CHƯƠNG 38: NHÀO NẶN MẠNH BẠO
CHƯƠNG 39: MÙI TINH DỊCH NỒNG NẶC
CHƯƠNG 40: BẮT QUẢ TANG XEM PHIM CẤP BA
CHƯƠNG 41: CHẠM PHẢI NƠI NHẠY CẢM
CHƯƠNG 42: DÁNG VẺ ĐẦY UẤT ỨC
CHƯƠNG 43: VỪA YÊU ĐÃ TÍNH CHUYỆN CHIA TAY?
CHƯƠNG 44: ĐÀN ÔNG KHI SAY THẬT CHẾT NGƯỜI
CHƯƠNG 45: MÓNG TAY KHẢM SÂU VÀO DA THỊT ANH
CHƯƠNG 46: DỄ DÀNG LUỒN VÀO TRONG QUẦN CÔ
CHƯƠNG 47: NƯỚC D//Â//M TRÀO RA... L//I//Ế//M DƯƠNG VẬT
CHƯƠNG 48: NHƯ MUỐN NGHIỀN NÁT TIỂU HUYỆT
CHƯƠNG 49: ĐẦU NGỰC BỊ ANH M//Ú//T MÁT
CHƯƠNG 50: Đ//Â//M THẲNG VÀO TẬN GỐC
CHƯƠNG 51: TINH DỊCH BẮN RA TỪ CỬA HUYỆT
CHƯƠNG 52: CÚI ĐẦU DỐC SỨC TUỐT ĐỘNG
CHƯƠNG 53: ANH ĐÃ TỪNG BỊ CẮM SỪNG CHƯA?
Chương 54: Từng qua lại với một người mẫu
Chương 55: Sự nhạy cảm của người sạch sẽ quá mức
Chương 56: Tửu lượng
Chương 57: Khắp người ngứa ngáy run rẩy
Chương 58: Bảo bối
Chương 59: Đường nét đầy đặn sau lớp áo
Chương 60: Sự trừng phạt của kẻ tỉnh táo
Chương 61: Những nếp thịt bị tách mở
Chương 62: D//â//m dịch vương trên thân gậy
Chương 63: Chiếm hữu từ đầu lưỡi
Chương 64: Chiếm lấy đóa hoa non nớt
Chương 65: Ngậm lấy thân gậy... cắn ngực anh...
Chương 66: Lên đỉnh phun nước... Tưới đẫm tinh hoa
Chương 67: Cánh m//ô//n//g suýt bị anh tách mở
Chương 68: L//i//ế//m cánh hoa khép chặt
Chương 69: Thân gậy quất lên nụ hồng non
Chương 70: Thoa tinh dầu xoa nắn cửa huyệt
Chương 71: Dương vật xâm chiếm bên trong
Chương 72: Những cú thúc hung hãn... Lên đỉnh đến mất kiểm soát
Chương 73: Siết chặt ngực và eo mà điên cuồng chiếm hữu
Chương 74: Chút tinh túy cuối cùng trong đóa hoa sưng tấy
Chương 75: Cậu đối với em gái tôi...
Chương 76: Cậu sắp lập gia đình rồi
Chương 77: Chưa từng thấy đàn ông chào cờ buổi sáng
Chương 78: Kẻ đổ vỏ
Chương 79: Phục vụ bằng môi lưỡi
Chương 80: Đừng hành hạ anh nữa
Chương 81: Em thích anh
Chương 82: Sức sát thương
Chương 83: Anh kéo khóa áo lên đi
Chương 84: Vài cái chạm khẽ
Chương 85: Đáng đời
Chương 86: Ngắm trâu
Chương 87: Tiếng r//ê//n hừ hừ kìm nén
Chương 88: Thế nào gọi là tôi không biết dạy?
Chương 89: Mất khoảng cách
Chương 90: Em phải gọi là chị dâu
Chương 91: Chiến lợi phẩm
Chương 92: Náo tân hôn
Chương 93: Xoa dịu
Chương 94: Khoảng cách tuổi tác
Chương 95: Làm cô phát khóc
Chương 96: Cắn anh
Chương 97: Vật cương cứng đáng hổ thẹn
Chương 98: Lớp vải bị đẩy mạnh vào cửa huyệt
Chương 99: Dòng mật ngọt trào dâng
Chương 100: Thịt mềm ướt át tan chảy bao bọc
Chương 101: Lên đỉnh... cảm giác tê dại mãnh liệt
Chương 102: Khoái cảm mãnh liệt khi tự vuốt ve
Chương 103: Đầu hàng trong huyệt nhỏ
Chương 104: Dùng ngón tay banh m//ô//n//g, thâm nhập từ phía sau
Chương 105: Ngón tay kẹp lấy gậy thịt, thâm nhập từ phía sau
Chương 106: Thúc mạnh đến xuất tinh
Chương 107: D//â//m thủy tuôn ra hòa cùng tinh dịch
Chương 108: Chia sẻ gần như bá đạo
Chương 109: Chia tay đi
Chương 110: Trong lòng em vẫn còn thấy cấn sao?
Chương 111: Con mồi
Chương 112: Chẳng phải đang sửa nhà sao?
Chương 113: Chúng ta từng gặp nhau, anh còn nhớ chứ?
Chương 114: Con chó một mình động đực
Chương 115: Vì cô ấy mà đến
Chương 116: Chúc mừng
Chương 117: Chưa kết hôn
Chương 118: Chị đại lạnh lùng
Chương 119: Ngoan ngoãn
Chương 120: Bảo đảm thật
Chương 121: Bên trái là anh, bên phải cũng là anh
Chương 122: Chúng ta không hợp đâu
Chương 123: Cuốn nhật ký năm mười một tuổi
Chương 124: Tiếp thị đàn ông
Chương 125: Trong nhà có người
Chương 126: Rất nghịch ngợm
Chương 127: Bạn gái
Chương 128: Ép vào khe ngực mà đ//â//m thọc
Chương 129: Dương vật cứng đến phát đau
Chương 130: Đem dương vật đ//â//m mạnh vào bầu ngực
Chương 131: Đ//â//m thọc tàn bạo, trói buộc rồi trừng phạt
Chương 132: Vuốt ve, chiếm hữu và cảm giác đắng chát
Chương 133: Bị ngăn lại khi đang l//i//ế//m yết hầu
Chương 134: Có thù tất báo
Chương 135: Nụ hôn
Chương 136: Em đến đòi
Chương 137: Quyền chủ động
Chương 138: Quy đầu dính dịch nồng, nong rộng cửa huyệt
Chương 139: Làm tình ở phòng bếp
Chương 140: Quy đầu dính tinh dịch vẽ vòng trên âm vật
Chương 141: Cứng đến phát đau
Chương 142: Thơm rồi
Chương 143: Anh ăn cùng em
Chương 144: Tâm chiếu bất tuyên
Chương 145: Chửi thề
Chương 146: Đính hôn
Chương 147: Thể diện
Chương 148: Chúng ta chia tay rồi
Chương 149: Vượt giới
Chương 150: Rút gậy thịt ra, nước tiểu tuôn trào
Chương 151: Dùng tinh dịch xoa nắn trên quy đầu
Chương 152: Một tay bế thốc đối gương đ//â//m, đôi chân đạp lên ống chân
Chương 153: Hoa huyệt co thắt phun trào
Chương 154: Vuốt ve đám cỏ đen, xoa dịu âm hộ run rẩy
Chương 155: M//ô//n//g bị đánh, lẫn trong tiếng khóc nức nở
Chương 156: Mất kiểm soát phun nước, thoa lên bầu ngực
Chương 157: Mẹ kiếp... ngậm lỏng ra một chút... (H)
Chương 158: Lau tinh dịch, l//i//ế//m rốn
Chương 159: Cắn núm v//ú, mơn trớn vòng tròn (H nhẹ)
Chương 160: Mẹ nó, sao cậu có thể ra tay được
Chương 161: Cậu quá nguy hiểm
Chương 162: Cậu đeo bám em gái tôi làm gì?
Chương 163: Chúc anh tiền đồ rộng mở, một đời vinh hiển
Chương 164: Đ//â//m cho em phải khóc lóc gọi tên anh
Chương 165: Sẽ mang thai
Chương 166: Anh từng móc chỗ đó của chị ta chưa?
Chương 167: Ép cô phải hoàn toàn mở rộng chân
Chương 168: Dùng thành ý để cảm hóa em
Chương 169: L//i//ế//m đ//â//m hoa huyệt, bắt cô phải r//ê//n d//â//m hơn
Chương 170: Dương vật lướt qua trán, sống mũi
Chương 171: Nhào nặn bầu ngực, b//ú sâu
Chương 172: Bịt mắt, trói tay, tát v//ú
Chương 173: L//i//ế//m trứng, khiến anh mất kiểm soát
Chương 174: Núm v//ú hồng bị nắn đến cứng đờ
Chương 175: Trống rỗng
Chương 176: Chinh phục
Chương 177: Ông cán bộ già
Chương 178: Hối tiếc
Chương 179: Ai bỏ rơi ai
Chương 180: Ghen tị
Chương 181: Ngưỡng mộ
Chương 182: Bà ấy ngoại tình
Chương 183: Bạn gái
Chương 184: Anh có bệnh à?
Chương 185: Ghen tuông
Chương 186: Làm tình ở cầu thang
Chương 187: Mây mưa ở cầu thang, hai lần lên đỉnh
Chương 188: Dấu vết trên nội y
Chương 189: Ma sát kích thích
Chương 190: Bắt cô ngồi xổm, vân vê âm vật
Chương 191: Lấy dây thừng siết cổ cô, bắt cô quỳ xuống
Chương 192: Ưỡn hông lên, phơi bày âm đạo trước mặt anh
Chương 193: Túm chặt hai chân, gấp khúc người cô để c//h//ị//c//h
Chương 194: L//i//ế//m m//ô//n//g, phun nước.
Chương 195: Càng l//i//ế//m càng sâu, khoan vào trong
Chương 196: Không cho anh dùng lỗ nhỏ của em nữa?
Chương 197: Cướp bồ
Chương 198: Bình An (Hoàn)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thèm Khát Bạn Của Anh Trai
CHƯƠNG 29: XÓA BỎ

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
CHƯƠNG 29: XÓA BỎ
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...