Thèm Khát Bạn Cấp Ba Của Chồng – Chương 18
Thèm Khát Bạn Cấp Ba Của Chồng
Trong lòng thầm suy đoán: Anh sắp chuyển nhà sao? Chỉ vì một câu nói của vợ mình à?
---
Lại hai ngày nữa trôi qua, vào lúc chạng vạng tối, một cơn mưa bão bất ngờ ập đến, xối xả như muốn nhấn chìm cả khu chung cư trong biển nước.
Đèn hành lang lại hỏng mất một bóng, chỉ còn hai bóng đèn còn lại chập chờn như đang hấp hối. Tiếng mưa nện vào mái hiên tôn bên ngoài cửa sổ ầm ầm như tiếng trống trận.
Trịnh Tu Tình khoanh tay đứng trước cửa nhà Yến Quân Đông, nửa người ướt đẫm.
Hôm nay cô mặc chiếc áo sơ mi trắng của tối hôm kia. Lúc này, lớp vải bị nước mưa ép chặt, mỏng tang gần như trong suốt, dính sát vào da thịt, phô bày trọn vẹn đường nét của bộ nội y ren màu đen bên trong.
Bên dưới, cô chỉ mặc độc một chiếc quần short cực ngắn, gấu quần mấp mé ngay bẹn đùi, màu vải sẫm lại vì thấm nước.
Những giọt nước trượt dài theo xương quai xanh, tụ lại thành dòng nhỏ nơi khe ngực rồi len lỏi xuống cạp quần. Ngay cả tóc cô cũng sũng nước, trên hàng mi cong vút còn vương lại những hạt nước li t.i.
Trịnh Tu Tình giơ tay gõ cửa. Ba tiếng, không mạnh, nhưng đủ để người đàn ông bên trong nghe thấy.
Cuối cùng, cánh cửa cũng mở ra.
Yến Quân Đông mặc một chiếc áo ba lỗ đen đơn giản cùng quần thể thao cùng màu, tóc vẫn còn hơi ẩm, trông như vừa mới tắm xong.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô, yết hầu anh trượt lên xuống rõ rệt, nhưng ánh mắt không hề né tránh mà chậm rãi lướt từ trên xuống dưới.
Mãi cho đến giây phút ấy, tiếng mưa, mùi ẩm mốc của hành lang và tiếng sấm xa xa vọng lại mới dập tắt được ngọn lửa đen tối nơi đáy mắt anh.
"Sao thế?"
Giọng anh khàn khàn, mang theo hơi nóng hầm hập sau khi tắm.
Trịnh Tu Tình hít sâu một hơi, ngực phập phồng nhẹ, chiếc áo sơ mi ướt càng bị căng ra bó sát hơn.
"Vòi nước nhà tôi đột nhiên bị vỡ, nước tràn khắp nơi rồi..."
Giọng cô mềm nhũn, lại pha chút run rẩy cố ý; "Tôi gọi cho ban quản lý mãi mà không ai nghe máy."
Yến Quân Đông nhạt giọng: "Vậy cô gọi lại lần nữa, hoặc tìm tổ trưởng dân phố xem."
Trịnh Tu Tình bước tới nửa bước, những ngón tay ướt sũng bám trực tiếp vào khung cửa nhà anh, đầu ngón tay trắng bệch vì dùng lực, chặn lại động tác đang định đóng cửa của anh.
Nước từ cổ tay cô chảy xuống cánh cửa, để lại một vệt dài ngoằn ngoèo.
Trịnh Tu Tình ngước mắt lên, nước trên mi mắt rơi xuống lả tả, giọng trầm thấp: "Anh sang xem giúp tôi một chút thôi được không?"
Bốn mắt nhìn nhau.
Bóng đèn hành lang bỗng nhiên xẹt một tiếng rồi chớp tắt.
Ánh mắt Yến Quân Đông rơi xuống chiếc sơ mi sũng nước của Trịnh Tu Tình, cúc áo đầu tiên ở đó đã bung ra từ lúc nào, dường như là do cố ý, để lộ viền ren đen thấp thoáng ẩn hiện.
Nhìn xuống dưới nữa là làn da đùi ửng đỏ vì nước lạnh xối vào.
Mu bàn tay đang nắm tay nắm cửa của Yến Quân Đông nổi gân xanh, khớp xương siết chặt, phảng phất như đang đấu tranh với chính mình.
Ngoài trời mưa càng lớn, như ngàn vạn roi da quất vào bệ cửa sổ.
Khoảng cách giữa hai người cực gần, hơi thở của Trịnh Tu Tình phả vào ngực anh, mang theo hơi ẩm ngọt ngào dính dấp.













