Thèm Khát Bạn Cấp Ba Của Chồng – Chương 16
Thèm Khát Bạn Cấp Ba Của Chồng
Ánh mắt ấy như có thực thể, sắc bén tựa dao cứa qua, phảng phất như có thể dễ dàng vạch trần lớp vải quần, đ.â.m thẳng vào da thịt.
Dừng lại không lâu, nhưng đủ để làm đông cứng không khí, khiến vật mềm mại ẩn dưới lớp vải kia vô thức căng cứng.
Ngay sau đó, Trịnh Tu Tình ngước mắt lên, ánh mắt va chạm với anh. Bên trong sạch sẽ, không có thẹn thùng, cũng chẳng có khiêu khích, chỉ có một sự bình tĩnh gần như đang cân đo đong đếm.
"Tôi ưng kỹ năng giường chiếu của anh ấy tốt, không được sao?"
Giọng cô không cao, thậm chí có thể coi là nhẹ nhàng nhưng từng chữ từng chữ đều như kim châm vào tai Yến Quân Đông.
Nói xong, cô dứt khoát xoay người, bước thêm hai bước, móc chìa khóa từ trong túi ra.
Tiếng kim loại lách cách vang lên giòn tan, chốt cửa bật mở.
Trịnh Tu Tình đẩy cửa bước vào, không quay đầu lại, cũng không đóng sầm cửa, chỉ nhẹ nhàng khép lại cánh cửa sơn loang lổ sau lưng mình.
Yến Quân Đông đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, hai tay đút túi quần, đầu ngón tay vô thức miết vào lớp vải lót trơn trượt bên trong.
Hành lang trở lại vẻ tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió vọng lại từ phía cửa sổ.
Cảnh tượng vừa rồi tua lại chậm rãi trong đầu anh, khoảnh khắc người phụ nữ dừng bước nhìn anh, ánh mắt đầy tính xuyên thấu ấy, cùng câu nói thốt ra từ miệng cô.
Một độ cong cực nhạt leo lên khóe môi Yến Quân Đông, rồi chui tọt vào hốc mắt thâm sâu của anh.
Có chút thú vị.
Anh vốn tưởng rằng đây chỉ là một con mèo nhà lười biếng nằm ngủ bên lò sưởi, lông mượt mà, thi thoảng có vươn móng vuốt thì cũng yếu ớt vô lực.
Nhưng không ngờ vừa rồi, hanh lại nhìn thấy con mèo nhà ấy giương móng, mà trên đầu móng vuốt còn lóe lên thứ ánh sáng đủ để cào rách da thịt người ta.
Ôn thuận, bị xé toạc một đường, Yến Quân Đông nhìn thấy bên dưới vết rách ấy là một tầng hoang dại, một bản sắc chưa từng được thuần phục.
Gió đêm từ ô cửa sổ chưa đóng kín liên tục lùa vào, mang theo hơi lạnh, thổi bay vài lọn tóc đen lòa xòa trước trán Yến Quân Đông.
Ánh mắt anh lướt qua, cuối cùng cũng cất bước đi thêm vài bước về phía đó, nhẹ nhàng vươn tay, đẩy cửa sổ mở rộng hơn.
---
Khi Yến Quân Đông tiễn Tống Điềm đi, trời đã về khuya.
Tống Điềm mặc một chiếc váy liền thân bằng lụa đen bó sát, từ trong nhà bước ra, vạt váy khẽ cọ vào đôi chân dài khi di chuyển, phát ra tiếng sột soạt.
Cô ấy khoác tay Yến Quân Đông, bước chân nhẹ nhàng nhưng mang theo chút lề mề không nỡ.
Đi đến cửa, cô ấy bỗng nhiên dừng lại, xoay người đối mặt với anh, bàn tay to gan trượt lên eo anh.
Đường eo rắn chắc đầy sức mạnh, được bao bọc bởi chiếc áo thun đen đơn giản, dưới lớp vải thấp thoáng cảm nhận được những khối cơ bắp.
Ngón tay cô ấy cố ý nhào nặn vài cái trên đó, đầu ngón tay như mang theo dòng điện, ấn nhẹ vừa dịu dàng lại vừa khiêu khích.
"Lão Yến."
Giọng Tống Điềm nũng nịu nhưng lại mang theo chút điệu bộ ra lệnh: "Lần sau em tới, phải thấy anh không còn ở chỗ này nữa, nghe chưa? Mau chuyển nhà đi."
Đôi mắt cô ấy nhìn thẳng vào gương mặt anh, khóe môi cong lên ý cười.













