Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân – Chương 145

Thế Thân

Tác giả: Tùy Thái Bình
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Nhị Hoàng tử muốn trả lễ như thế nào?" Giọng Hiên Viên Kỳ càng ngày càng

trầm, nhất là khi nhìn thấy Nhị Hoàng tử cứ nhìn Liễu Vận Ngưng say đắm.

"Bổn Hoàng tử, muốn nàng!"

Ngón tay vừa trắng vừa thon đang hướng đến......Liễu Vận Ngưng!

Lời này khiến mọi người ngồi trên đại điện sắc mặt đại biến, mặt của sứ giả Lân quốc cực kỳ khó coi.

"Bệ hạ, Nhị Hoàng tử của chúng ta rất thích nói đùa, không có ý mạo phạm

nương nương đâu, xin bệ hạ và nương nương đừng tính toán với người."

"Vậy sao?" Giọng Hiên Viên Kỳ cực kỳ trầm, quan viên Kỳ quốc đổ mồ hôi lạnh, họ rất rõ, dùng giọng điệu này để nói chuyện với bệ hạ chỉ khiến người

thêm tức giận mà thôi.

Mà một khi bệ hạ đã tức giận, thì chẳng ai đủ sức hứng chịu đâu.

Nhị Hoàng tử Lân quốc nhún vai, làm như không có chuyện gì xảy ra: "Bổn

Hoàng tử và nương nương cũng xem như là người quen, nếu đùa thì hơi quá

rồi."

Y cười đầy phong tình như gió thoảng, nhưng đồng thời như

giáng một tảng đá xuống đầu Hiên Viên Kỳ: "Ồ? Nhị Hoàng tử là người quen của phi tử của trẫm sao?" Y rõ ràng đã cường điệu bốn chữ 'phi tử của

trẫm', công khai tuyên bố quyền sở hữu của mình, rồi nhìn sang Liễu Vận

Ngưng: "Ái phi, sao trẫm lại chưa hề nghe nàng nhắc đến nhỉ?"

Liễu Vận Ngưng bất đắc dĩ cười khổ.

—- Sao trên đời này lại có chuyện trùng hợp như vậy chứ?

Nhị Hoàng tử này chính là kẻ hay đùa bỡn nàng lúc trước, Hàn Thiếu Lăng!

"Hồi bệ hạ, thần thiếp và Nhị Hoàng tử có duyên gặp nhau, chưa được tính là

quen biết, trước đó thần thiếp không hề hay biết người là Nhị Hoàng tử

của Lân quốc."

Lời nói chỉ đơn giản có mấy câu đã vạch rõ quan hệ của hai người, Liễu Vận Ngưng thấy mình không nói gì sai, bản thân Hàn

Thiếu Lăng lại không cho là thế, sự tức giận hiện rõ trong mắt y.

Y cảm thấy mình không muốn nghe nàng vạch rõ ranh giới giữa hai người một chút nào, lửa giận càng bùng lên mãnh liệt.

Y cười tà: "Nương nương nói vậy thật đúng là đã tổn thương trái tim của

bổn Hoàng tử đây, từ khi chia tay đến giờ bổn Hoàng tử vẫn nhớ nàng mãi

không quên đó nha!" Lời nói mờ ám khiến không ít người như hít phải khí

lạnh, nhưng người nói lại thấy vô cùng bình thường, nụ cười tà tứ càn

rỡ.

Mặt Liễu Vận Ngưng vẫn không đổi, lạnh nhạt nói: "Nhận được quan tâm."

Hiên Viên Kỳ lạnh lùng nhìn hai người kẻ tung người hứng, thấy Liễu Vận

Ngưng không hề nhiệt tình với Hàn Thiếu Lăng, tâm tình của y trở nên tốt hơn, hàn băng trong mắt dần tan, nếu nhìn kỹ sẽ thấy được trong mắt y

còn có chút gì đó vui sướng trên nỗi đau của người khác.

Lai Phúc dụi dụi mắt, tự nói với bản thân không biết bao nhiêu lần: Hôm nay hắn bị hoa mắt rồi.

—- Trời ạ, ngày mai phải đi mời Thái y đến khám mắt mới được.

Ô ô! Hắn còn trẻ mà, sao mắt đã vô dụng rồi?

"Bệ hạ—-" Hàn Thiếu Lăng lại mở lời, nhìn Hiên Viên Kỳ khiêu khích, nói:

"Đây là lần đầu bổn Hoàng tử đến quý quốc, thật sự lấy làm hiếu kỳ phong thổ nhân tình của quý quốc, lại không quen đời sống dân tình ở đây, mà

nương nương lại là người duy nhất ở quý quốc mà bổn Hoàng tử biết, nên

hy vọng bệ hạ có thể cho nương nương đến giới thiệu một chút với bổn

Hoàng tử, vừa hay để bổn Hoàng tử có cơ hội tâm tình với nương nương!"

Đồng tử co lại, Hiên Viên Kỳ vô cùng nghiêm túc, nhìn Hàn Thiếu Lăng chằm

chằm, y nói: "Nếu Nhị Hoàng tử muốn tham quan Đế Kinh, trẫm có thể mời

một vị đại thần nào đó ngồi đây dẫn đường cho Nhị Hoàng tử, còn ái phi,

nàng không thông thuộc Đế Kinh cho lắm, đành cáo lỗi với Nhị Hoàng tử

vậy."

"Huống hồ—-" Y lại nhìn Liễu Vận Ngưng, gằn từng chữ một:

"Chuyện này vốn không hợp lễ nghi, trẫm không thể không suy nghĩ thay

cho ái phi."

"Đã vậy......" Y nhún vai, nói: "Cũng chẳng còn cách nào khác......"

—- Tuy đáng tiếc thật đấy, nhưng......

Y cười tà, tự tin nhìn Liễu Vận Ngưng.

—- Còn nhiều thời gian mà! —-

Yến hội đã kết thúc trong viên mãn, chủ khách vui vẻ hết mình, nhưng đó chỉ là bề ngoài.

Thực tế sấm chớp nổ đùng đùng thì đúng hơn!

Liễu Vận Ngưng lê tấm thân mỏi mệt về Liễu uyển.

Nàng không ngờ chỉ là một yến hội thôi mà có nhiều 'ngạc nhiên' đến vậy.

Sấm chớp nổ ra giữa Hiên Viên Kỳ và Hàn Thiếu Lăng có mù mới không nhìn

thấy, đương nhiên nàng thấy rất rõ, nhưng nàng không hiểu tại sao hai

người họ lại như vậy.

Ngồi cả buổi tối, nàng chưa từng thấy mệt mỏi đến vậy.

Đêm nay có vẻ lạnh, vầng trăng như mảnh ngọc treo lơ lửng trên cao, sao

trời thì lẻ tẻ cứ chớp lóe chớp lóe khiến bầu trời sáng sủa hơn được một chút.

Gió đêm thổi qua cửa sổ, bếp sưởi trong phòng chợt cháy

chợt tắt, Liễu Vận Ngưng thay đồ xong thì đứng trong góc tối, ánh nến

lay lất khiến kẻ khác không nhìn thấy được vẻ mặt của nàng.

Tiếng cửa mở 'cọt kẹt' truyền đến, theo sau là tiếng bước chân nhẹ nhàng.

Liễu Vận Ngưng quay lại, đứng cách nàng vài bước chân chính là vị Đế Vương hôm nay đã có biểu hiện kỳ lạ trên yến tiệc.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Thân
Chương 145

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 145
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...